Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 145


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 145: Dọn Sạch Trở Ngại Trước Hôn Lễ

Trên ti vi đang đưa tin chủ tịch tập đoàn “Đàm thị” Đàm Dịch Khiêm tuyên bố cùng vợ trước Hạ Tử Du tiểu thư tái hợp lại, những ngày gần đây tình cảm của họ tiến triển tốt đẹp, hôm qua Đàm chủ tịch đã chính miệng tuyên bố với giới truyền thông vào ngày sáu tháng này tức là ba ngày sau sẽ cùng Hạ Tử Du tiểu thư tay nắm tay bước vào lễ đường kết hôn. . . . . .”

. . . . . .

Thời điểm nhìn thấy tin tức này, Hạ Tử Du đang ôm gối ôm ngồi ở trên ghế sofa vui mừng khấp khởi, nụ cười trên mặt vô cùng ngọt ngào.

Đàm Dịch Khiêm hết giờ làm trở về nhà trọ, liếc thấy Hạ Tử Du ngồi trên sofa cười đến vô cùng xán lạn.

Đàm Dịch Khiêm để chìa khóa xe xuống rồi ngồi vào vị trí bên cạnh Hạ Tử Du, ôm nhẹ bờ vai Hạ Tử Du, “Ngay cả anh về cũng không biết, cười gì mà vui vẻ đến mức như thế?”

Nghiêng đầu liếc mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm ở bên cạnh, Hạ Tử Du lập tức thu hồi nét mặt tươi cười, ra vẻ bình tĩnh chối phắt đi, “Đâu. . . . . . Đâu có à!”

Ánh mắt sáng quắc của Đàm Dịch Khiêm nhìn chằm chằm khuôn mặt che giấu ý cười của Hạ Tử Du, cố tình trêu chọc cô nói, “Đợi không nổi muốn gả cho anh sao?”

Sự cố gắng bình tĩnh trên mặt Hạ Tử Du trong nháy mắt biến mất, cô cười xấu hổ, đôi bàn tay trắng như phấn đánh nhẹ anh một cái, “Đáng ghét, rõ ràng thấy em đang xem tin tức này rồi, còn cố ý muốn bắt bẻ em. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm bắt được tay Hạ Tử Du, hôn nhẹ một cái, nghiêm túc hỏi, “Vậy bây giờ có thêm chút lòng tin nào với anh hay không?”

Hạ Tử Du không chiều theo dẫu môi nói, “Không có.”

Đàm Dịch Khiêm cười khẽ, “Nếu không có lòng tin, sao cả ngày còn phải tìm những tin tức liên quan đến việc chúng ta sắp kết hôn để xem?”

Hạ Tử Du thẹn quá hóa giận, “Em không nói với anh nữa…anh thật đáng ghét……”

Nhìn bộ dáng xấu hổ lung túng của Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm mỉm cười nói, “Vậy em nói thử xem, làm thế nào mới có thể có lòng tin với anh?”

Hạ Tử Du mở to mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm, dè dặt cẩn thận hỏi, “Em nói ra anh có thể làm được sao?”

Đàm Dịch Khiêm ngắm nhìn ánh mắt trong suốt như hồ nước của Hạ Tử Du, yêu thương nói, “Nói nghe thử xem.”

Hạ Tử Du học theo ý cười ý vị sâu xa thường ngày của anh, gượng gạo cười từ tốn nói, “Em nói rõ trước, anh muốn nghe, vậy em nói, nhưng những lời em nói thì sau này anh nhất định phải làm được, nếu không em sẽ không nói!”

Đàm Dịch Khiêm nhíu đầu lông mày, “Học cách khôn khéo như vậy từ khi nào?”

Hạ Tử Du cười hì hì, “Học được từ anh thôi!” Dường như không có lần nào được chiếm tiện nghi gì ở trên người anh, cho nên lần này, cô quyết tâm nhất định phải ăn sạch anh.

Biết rõ có người phụ nữ nào đó không ngoan dùng mánh khoé, nhưng Đàm Dịch Khiêm lại có nhiều hứng thú nhếch nhếch môi, “Được, em cứ nói.”

Hạ Tử Du đắc ý nói, “Yêu cầu của em đối với anh rất đơn giản, dùng một câu nói trong phim ảnh. . . . . . Bắt đầu từ bây giờ, anh chỉ được phép thương một mình em, phải cưng chiều em, không thể gạt em, mỗi một chuyện đã đồng ý với em thì đều phải làm được, mỗi một câu nói đều phải thật lòng với em, không được khi dễ em, mắng em, phải tin tưởng em. Người khác khi dễ em, anh phải là người đầu tiên đứng ra giúp em, khi em vui anh phải cùng vui với em, lúc em không vui, anh phải dỗ cho em vui. Mãi mãi cũng chỉ thấy em là xinh đẹp nhất, trong mộng cũng phải được thấy em, trong lòng anh cũng phải chỉ có em mà thôi!” (ặc ặc nhí nhảnh thí ớn)

Một hơi nói xong những lời đó, Hạ Tử Du đưa ánh mắt mong chờ liến nhìn Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm sau khi nghe xong khóe môi hơi co giật, không trả lời cô câu nào, trực tiếp đứng dậy

Hạ Tử Du vội vàng đuổi theo Đàm Dịch Khiêm, “Này. . . . . . Lời em vừa nói anh có nghe thấy không?”

Đàm Dịch Khiêm nới lỏng cà vạt, mỉm cười nói, “Nào có ai đưa ra yêu cầu dài như vậy, anh nhớ không nổi.”

Hạ Tử Du lập tức bĩu môi, “Em mới mặc kệ anh có nhớ nổi hay không, về sau em sẽ dựa theo tiêu chuẩn này để đánh giá anh. . . . . . Anh phải ngoan ngoãn tuân thủ, không thể chơi xấu, nếu không. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm có phần hứng thú hỏi, “Nếu không thì sao?”

Hạ Tử Du hừ hừ nói, “Nếu không. . . . . .Sau này anh ngủ một mình đi.”

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày. Cô nói gì? Cái này cũng được sao. . . . . .

Nhưng lúc này Hạ Tử Du nhanh nhẹn xoay người.

Cùng một lúc, thân thể cao lớn mạnh khoẻ của Đàm Dịch Khiêm đã đến sát cạnh Hạ Tử Du, hai tay từ phía sau vòng lên trước ôm chặt eo Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm dụ ngọt nói, “Bà xã đại nhân, anh nào dám chơi xấu. . . . . . Anh làm theo em nói là được rồi. . . . . .”

Hạ Tử Du nghe vậy mới hài lòng, quay đầu chủ động hôn vào mặt anh một cái, cô gái nhỏ dễ thương nào đó nịnh hót nói, “Thấy anh ngoan như vậy, em đi giúp anh chuẩn bị nước tắm!”

Nhưng Đàm Dịch Khiêm không có dễ dàng để cho Hạ Tử Du đi, xoay người Hạ Tử Du lại, chuẩn xác chiếm lấy bờ môi Hạ Tử Du.

“Ưm. . . . . .”

Hạ Tử Du lập tức vùng vẫy.

Đàm Dịch Khiêm áp sát Hạ Tử Du đến bức tường trắng ở sau lưng, nghiêng đầu cẩn thận gặm cắn, tàn sát mút lấy môi cô.

Một hồi lâu sau Hạ Tử Du mới tránh thoát khỏi Đàm Dịch Khiêm, thở hổn hển nhìn khuôn mặt điển trai có vẻ như đạt được mục đích của Đàm Dịch Khiêm, nóng lòng muốn chạy trốn, “Em không cùng anh náo loạn, em đi giúp anh chuẩn bị nước tắm, ngày mai còn phải đi bệnh viện kiểm tra, em muốn đi ngủ sớm một chút. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm lại tiếp tục kéo Hạ Tử Du vào trong ngực, anh vùi đầu vào cổ Hạ Tử Du, giọng nói nhuốm đầy hơi thở của sự ham muốn dục vọng, khàn khàn nói, “Chúng ta cũng lâu rồi không có. . . . . . Tối nay sao em có thể ngủ sớm được chứ?”

Hạ Tử Du đưa lưng về phía Đàm Dịch Khiêm, hơi nhíu lông mày, “Anh đã quên lời bác sĩ nói rồi sao?”

Đàm Dịch Khiêm không trả lời Hạ Tử Du, một giây kế tiếp đã nhấc bổng Hạ Tử Du lên.

“A!”

Hạ Tử Du còn chưa kịp có phản kháng gì, lúc này đã bị Đàm Dịch Khiêm đặt lên trên giường.

Hạ Tử Du vội vàng ngồi dậy, ôm ngực, đề phòng nhìn Đàm Dịch Khiêm đã tiện tay khoá trái cửa phòng lại, “Dịch Khiêm, bình tĩnh một chút, không phải anh muốn làm cho việc điều trị của em kiếm củi ba năm thiêu một giờ chứ?”

Đàm Dịch Khiêm giờ phút này đang cởi ra nút áo sơ mi, anh không nhanh không chậm nói, “Anh đã hỏi qua bác sĩ trưởng của em.”

Hạ Tử Du trừng lớn mắt nghi ngờ nhìn Đàm Dịch Khiêm, “Anh hỏi người ta cái gì?”

Đàm Dịch Khiêm vứt áo sơ mi sang một bên, rồi sau đó ngồi xuống mép giường trực tiếp chủ động cởi nút áo cho Hạ Tử Du, giọng nói rõ ràng đang đè nén những xao động trong cơ thể mà khàn khàn, “Họ nói tình trạng cơ thể em đã khôi phục rất tốt, cứ tiếp tục như vậy, từ từ có thể có một chút. . . . . .”

Hạ Tử Du càng thêm nghi ngờ, “Có thể có một chút cái gì?”

Đàm Dịch Khiêm từ tốn nói ra bốn chữ, “Sinh hoạt vợ chồng!”

Trời ạ, anh lại còn đi hỏi bác sĩ mấy vấn đề này?

Nghĩ đến ngày mai còn phải đi gặp bác sĩ trưởng, Hạ Tử Du lập tức thấy xấu hổ đến muốn chui xuống đất.

Lúc này Đàm Dịch Khiêm đã cởi ra áo của Hạ Tử Du, tay anh xoa nhẹ phần đội lên ở trước ngực cách một lớp vải cuối cùng trên người cô. . . . . .

Cô cảm nhận được từng ngón tay anh khi tiếp xúc đến mỗi một tấc trên da thịt cô đều mang theo nhiệt độ nóng bỏng, để tránh cho sự ham muốn nhất thời mà dẫn đến hậu quả nghiêm trọng, Hạ Tử Du lần nữa đẩy Đàm Dịch Khiêm ra, khẩn trương nói, “Tránh cho không thể có sai sót gì về sau, hay là không nên. . . . . . Huống chi lúc trước anh cũng có nói với em, dùng mọi cách thức ngừa thai nào cũng không thể chính xác một trăm phần trăm được!”

“Anh có nói sao?” Đàm Dịch Khiêm giống như không nhớ rõ, phủ nhận nói, “Đây nhất định không phải là anh nói. . . . . .”

Bất kể người đàn ông nào có khôn khéo thông minh đi nữa thì giờ phút này cũng không thể giữ được lý trí.

“Hả. . . . . .” Đừng chơi xỏ lá như vậy chứ.

Đàm Dịch Khiêm ngay lập tức đè Hạ Tử Du nằm ở phía dưới cơ thể. . . . . .

——-

Đọc được tin tức trên báo, Đường Hân tức giận đến cắn răng nghiến lợi, rồi bỗng nhiên không dằn được cơn tức giận, Đường Hân cầm lên xé tờ báo nát bấy.

Đường Hân nhìn tờ báo đúng là số báo của ngày hôm nay, trên báo đăng hình ảnh Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du sánh đôi ra vào, trên mỗi một tấm hình đều có thể nhìn thấy dáng vẻ Đàm Dịch Khiêm dìu Hạ Tử Du hoặc thân mật ôm lấy Hạ Tử Du. . . . . .

Tận đáy lòng Đường Hân vô cùng căm giận. Hạ Tử Du, đừng tưởng rằng cô có thể sống tốt, tôi có thể lật đổ được Đan Nhất Thuần đương nhiên cũng có thể lật đổ được cô, cô muốn ngày kia gả cho Dịch Khiêm sao? Nằm mơ đi! !

Từ suy nghĩ đó, Đường Hân lập tức gọi điện thoại cho Kim Trạch Húc.

. . . . . .

Nửa giờ sau, Đàm gia nhận được điện thoại của Đường Hân gọi tới.

Đường Hân chỉ định muốn bà Đàm nghe điện thoại, nhưng giờ phút này tâm tình bà Đàm đang không tốt ngồi trên ghế sofa, người giúp việc nhìn thấy bà Đàm có vẻ không vui, chỉ đành cẩn thận dè dặt thăm dò bà Đàm, “Bà chủ, Đường Hân tiểu thư gọi điện thoại đến nói có một số chuyện quan trọng muốn nói với bà.”

Bà Đàm nghe nói tới Đường Hân, tâm tình vốn đang không tốt càng trở nên không vui, “Cô ta tìm tôi để làm gì? Dịch Khiêm và cô ta từ lâu đã không còn quan hệ nữa, tôi không có gì để nói với cô ta.” Bà Đàm có thành kiến với Hạ Tử Du là bởi vì thân thế bối cảnh của Hạ Tử Du, trên thực tế bà Đàm cũng là người biết phân biệt đúng sai, đối với việc Đường Hân đã từng ích kỷ có hành vi tồi tệ tự nhận lấy thân phận là ân nhân cứu mạng của Đàm Dịch Khiêm nhiều năm qua, bà Đàm vô cùng chán ghét.

loading...

Người giúp việc truyền lại lời nói của Đường Hân, “Nhưng Đường tiểu thư nói chuyện cô ấy muốn nói với bà là chuyện có liên quan đến cậu chủ và Hạ tiểu thư.”

Bà Đàm sau khi nghe xong người giúp việc kể lại, sau đó mới cầm lên điện thoại lên, “Tôi đây, nói đi.”

Giọng nói Đường Hân vẫn ngọt ngào mềm mại như ngày trước, vui mừng nói, “Bác gái, cám ơn bác đã đồng ý nhận điện thoại của con. . . . . .”

Bà Đàm không có kiên nhẫn nói, “Tôi không có thời gian nhiều lời với cô, cô nói đi, tôi đang nghe.”

Đường Hân nghẹn lời nói, “Bác gái, cho tới nay cũng không thể nói tiếng ‘Xin lỗi’ với bác, bấy lâu nay con không nói sự thật với mọi người là con không đúng, còn làm như vậy chỉ là vì con thật sự rất thích Dịch Khiêm. . . . . .”

Bà Đàm lạnh lùng nói, “Những lời này cô đừng nên nói với tôi, nếu cô có thể làm cảm động được Dịch Khiêm là do bản lãnh của cô, còn nếu không có chuyện gì khác để nói với tôi, thì sau này đừng có gọi điện thoại đến Đàm gia nữa.”

Trước khi bà Đàm đang muốn cúp điện thoại Đường Hân vội vàng nói, “Bác gái, con biết Dịch Khiêm và tiểu Du sắp kết hôn rồi, cũng biết tâm tình của bác lúc này nhất định rất không vui, nếu hôm nay người cùng Dịch Khiêm kết hôn là Đan tiểu thư, nhất định con sẽ không gọi cuộc điện thoại này cho bác, bởi vì con vẫn luôn xem bác là người mà con kính trọng nhất, con không muốn nhìn thấy bác sau này phải khó chịu, cho nên, con muốn nói với bác là con biết được một chuyện. . . . . . Ba năm trước tiểu Du sanh non vì vậy mà về sau sẽ không thể sinh con được nữa, sau này dù cô ấy có lấy Dịch Khiêm, cũng không thể sinh con được cho Dịch Khiêm. . . . . .”

Bà Đàm sau khi nghe xong giật mình kinh ngạc, “Cô nói cái gì?”

Đường Hân lặp lại lời nói vừa rồi cho bà Đàm nghe một lần nữa.

“Hạ Tử Du đáng chết này, cô ta như vậy mà còn muốn gả cho Dịch Khiêm. . . . . .Đàm gia chúng tôi tuyệt đối sẽ không chấp nhận người có khuyết điểm lớn như vậy!” Dứt lời, bà Đàm tức giận kết thúc cuộc nói chuyện.

Trời vừa hừng sáng, cửa phòng nhà trọ Hạ Tử Du liền truyền đến từng tiếng đập cửa vang dội.

Hạ Tử Du do suốt đêm mệt mỏi mà vùi ở trong ngực Đàm Dịch Khiêm ngủ say, bởi vì Đàm Dịch Khiêm là một người ngủ dễ tỉnh khi nghe được tiếng gõ cửa lập tức liền mở mắt ra.

Đàm Dịch Khiêm nhẹ gỡ ra cánh tay đang bị Hạ Tử Du gối đầu lên, khoác vào chiếc áo ngủ rồi bước xuống giường.

Giống như đột nhiên mất đi vòng ôm ấm áp, trong lúc ngủ mơ Hạ Tử Du ưm một tiếng.

Đàm Dịch Khiêm cúi đầu hôn nhẹ trước trán Hạ Tử Du, sau khi nhìn thấy Hạ Tử Du lần nữa chìm vào giấc ngủ lúc này mới đi ra khỏi phòng.

Sau khi mở ra cửa phòng liếc thấy đứng ở trước cửa phòng là bà Đàm, Đàm Dịch Khiêm nhất thời nhíu mày.

Tận đáy lòng lúc này đã chuẩn bị vô số lời để nhục mạ Hạ Tử Du, sau khi bà Đàm nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm thì lựa chọn im lặng.

Đàm Dịch Khiêm không nói gì với bà Đàm, mà là trực tiếp xoay người đi vào nhà trọ.

Bà Đàm cùng đi theo vào nhà trọ, nhíu mày nói, “Dịch Khiêm, con thật muốn kết hôn với con gái Kim Nhật Nguyên sao?”

Đàm Dịch Khiêm đưa lưng về phía mẹ mình, lạnh lẽo nói, “Cô ấy là cô ấy, Kim Nhật Nguyên là Kim Nhật Nguyên, nếu mẹ cứ muốn cả đời để tâm vào chuyện vụn vặt nữa, sau khi con và cô ấy kết hôn, e rằg cũng sẽ không thường về nhà đâu.”

Bà Đàm bước đến trước mặt Đàm Dịch Khiêm, kiên nhẫn thuyết phục, “Dịch Khiêm, mẹ có nghe nói, bây giờ cô ấy căn bản không thể sinh con được nữa. . . . . . Đàm gia chúng ta làm sao có thể cho phép không có cháu trai đây? Nếu ngày nào đó ba con tỉnh lại, cũng chưa chắc sẽ đồng ý cho con và Hạ Tử Du kết hôn đâu!”

Đàm Dịch Khiêm liến nhìn về phía trước, ánh mắt bởi vì không vui mà càng thêm ảm đạm, “Đừng nói đến chuyện cơ thể cô ấy đang được điều trị, coi như cả đời này cô ấy không thể sinh con được nữa, cô ấy vẫn mãi sẽ là con dâu duy nhất của mẹ!”

Bà Đàm nghe vậy vô cùng tức giận, nhưng không thể nào phát tác ở trước mặt con mình, giọng nói chỉ có thể thành khẩn kêu gọi, “Dịch Khiêm! !”

Lúc này Đàm Dịch Khiêm nhìn về phía phòng của Hạ Tử Du, thản nhiên nói, “Cô ấy còn đang ngủ, con không muốn cuộc nói chuyện của chúng ta quấy rầy đến cô ấy.” Ẩn ý là, anh không đồng ý bà Đàm tức giận ở chỗ này.

Bà Đàm thất vọng thốt lên, “Chẳng lẽ ở trong mắt con, lời của mẹ nói không thể lọt vào tai?”

Đàm Dịch Khiêm nhìn ánh mắt đau đớn của bà Đàm, giọng vừa mới lạnh lùng đã có chút hòa hoãn, bình tĩnh nói, “Mẹ, tại sao mẹ không thể vì con mà hòa hợp ở chung với cô ấy? Cô ấy là con gái của Kim Nhật Nguyên, nhưng cô ấy đã làm sai điều gì? Mẹ lúc nào cũng nói mẹ cô ấy là người phá hủy tình cảm của ba và mẹ, nhưng mẹ có từng nghĩ qua chưa, nguyên nhân thực sự An Ngưng lựa chọn tự sát là vì bị mẹ uy hiếp bức bách. . . . . .”

Bà Đàm trong phút chốc không nói được lời nào.

Đàm Dịch Khiêm không hề nhìn đến bà Đàm thêm một cái, trực tiếp xoay người cất bước đi, “Lời con muốn nói với mẹ cũng chỉ có bấy nhiêu, mặc kệ sau này mẹ đối với Hạ Tử Du có ý kiến gì, con cũng chỉ có thể đứng về phía cô ấy. Cô ấy rất mong muốn được cải thiện tốt mối quan hệ mẹ chồng con dâu với mẹ, nếu như mẹ mong chờ sau này có thể trải qua cuộc sống ngậm kẹo đùa cháu, vậy thì hãy thử ở chung hòa thuận với cô ấy đi. Còn nữa…Hôn lễ ngày mai con sẽ giữ lại vị trí người chứng hôn cho mẹ, nếu mẹ đồng ý thì đến tham dự, không đồng ý thì hôn lễ của con và cô ấy cũng sẽ tiếp tục tổ chức!”

. . . . . .

Trong lúc mơ màng ngủ, Hạ Tử Du mơ hồ nghe được tiếng nói chuyện truyền vào trong phòng, cô từ từ mở ra đôi mắt buồn ngủ mông lung.

Hạ Tử Du vừa định ngồi dậy, thì lúc này Đàm Dịch Khiêm lại vừa vặn bước vào phòng.

Hạ Tử Du buồn ngủ mắt nhập nhèm hỏi, “Dịch Khiêm, có người tới sao?”

Đàm Dịch Khiêm ngồi xuống mép giường, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, “Không có, anh vừa ra phòng khách gọi điện thoại.”

Hạ Tử Du lập tức khẩn trương, “Không phải là công ty có chuyện phiền phức gì nữa chứ?”

Đàm Dịch Khiêm cười nhẹ một tiếng, “Tất cả mọi chuyện phiền lòng gần đây của anh đều là đang suy nghĩ, không biết ngày mai em có thích hôn lễ của anh chuẩn bị hay không?”

Hạ Tử Du lười biếng tựa vào trong ngực Đàm Dịch Khiêm, nghe tiếng nhịp tim anh đập, thõa mãn nói, “Mặc kệ hôn lễ anh chuẩn bị ra làm sao, dù cho chỉ có anh và em hai người đứng ở trước mặt Mục Sư, em cũng vui rồi….. Dịch Khiêm, cho tới bây giờ em đều không thể tin được đã trải qua nhiều chuyện như thế mà chúng ta vẫn còn có thể sống cùng với nhau…… Sau vụ thẩm vấn trên tòa án, em lúc nào cũng nghĩ cả đời này có lẽ sẽ không bao giờ anh cần em nữa……”

Đàm Dịch Khiêm nâng cằm Hạ Tử Du lên, thương yêu nói, “Đồ ngốc, ngày mai sẽ phải kết hôn rồi, từ bây giờ anh không cho phép em bắt đầu suy nghĩ lung tung! !”

Hốc mắt Hạ Tử Du đỏ lên, cô quyến luyến đưa tay ôm chặt Đàm Dịch Khiêm, nức nở nói, “Em cam đoan với anh, về sau bất kể xảy ra chuyện gì, chỉ cần không phải chính miệng anh nói không cần em, em sẽ không rời khỏi anh nữa, em muốn cả đời này ở mãi bên cạnh anh. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm hôn lên bờ môi Hạ Tử Du, nghiêm túc nói, “Đây chính là em nói nhé, không được nuốt lời đó. . . . . .”

——-

“Đàm thị.”

Chị Dư đứng trong phòng làm việc của tổng giám đốc báo cáo với Đàm Dịch Khiêm, “Tổng giám đốc, hôn lễ đã chuẩn bị thỏa đáng. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm ngước mắt liếc nhìn chị Dư, “Rất tốt.”

Chị Dư lại nói, “Tổng giám đốc, còn có một việc. . . . . . Tôi tra được tối hôm qua Kim Trạch Húc đã bay đến Los Angeles, chắc là vì chuyện Hạ tiểu thư và cậu sắp kết hôn, tôi sợ anh ta sẽ quấy rối hôn lễ của cậu và Hạ tiểu thư.” Tuy rằng chị Dư không chào đón Hạ Tử Du, nhưng Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du sắp kết hôn đã thành sự thật, chị Dư cũng không thể nào có gì dị nghị.

Cả người Đàm Dịch Khiêm vẫn dựa vào thành ghế, lạnh lùng rõ ràng nói, “Nếu hắn đã đến, ngược lại tôi không cần phải hao tâm phí sức.”

. . . . . .

Trong một quán cà phê ngoài trời, Kim Trạch Húc sau khi tìm được vị trí đã hẹn gặp mặt Hạ Tử Du, ánh mắt lại vô tình bắt gặp Đàm Dịch Khiêm cũng đang nhàn hạ ngồi ở vị trí đó.

Kim Trạch Húc nhất thời sửng sốt, anh lập tức bước tới trước mặt Đàm Dịch Khiêm, hờ hững nói, “Đàm tổng, sao anh lại ở đây?”

Đàm Dịch Khiêm không nhìn Kim Trạch Húc, giọng tỉnh bơ lạnh đạm nói, “Anh đang nghi ngờ tại sao người tới gặp anh không phải là Hạ Tử Du, đúng không?”

Kim Trạch Húc lập tức hiểu ra, “Thì ra Tử Du căn bản không có liên lạc với tôi, là anh?”

Đúng vậy, Kim Trạch Húc vừa xuống máy bay hãy nhận được một tin nhắn có chữ ký của “Hạ Tử Du ” để lại, vì sợ bỏ lỡ cơ hội được gặp Hạ Tử Du, cho nên Kim Trạch Húc không chút suy nghĩ liền đi tới quán cà phê “Hạ Tử Du ” hẹn gặp anh.

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm nhìn Kim Trạch Húc hơi nheo lại, “Đừng có mở miệng ra câu nào cũng gọi tên của cô ấy, Kim tổng đừng quên, bắt đầu từ ngày mai cô ấy chính là vợ tôi rồi!”

Kim Trạch Húc tức giận nói, “Đàm Dịch Khiêm, anh căn bản chính là cố ý khiến cho quan hệ của tôi cùng Tử Du càng thêm bế tắc, anh thật hèn hạ! !”

Ngày đó ở hội sở, sau khi nhìn thấy Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm ở bên nhau, Kim Trạch Húc đối với việc Hạ Tử Du được Đàm Dịch Khiêm ôm vào trong ngực thật vô cùng thất vọng và mất mát, nhưng sau khi về lại thành phố Y, Kim Trạch Húc vẫn không nhịn được muốn liên lạc với Hạ Tử Du, nhưng làm thế nào anh cũng không thể gọi điện thoại được cho Hạ Tử Du, cộng thêm nhận thấy Hạ Tử Du không hề muốn nhận điện thoại của anh. . . . . . Mới đầu có một thời gian Kim Trạch Húc cũng sa sút tinh thần đắm chìm trong sự mất mát đó, cho đến ngày gần đây biết được tin tức Hạ Tử Du cùng Đàm Dịch Khiêm sắp kết hôn, đáy lòng Kim Trạch Húc bởi vì khó chịu, cho nên một lần nữa cố gắng liên lạc với Hạ Tử Du, nhưng mà điện thoại Hạ Tử Du vẫn không cách nào liên lạc được, cuối cùng không ngăn cản được nỗi nhớ Kim Trạch Húc lập tức đi đến công ty thông tin khách hàng tìm hiểu thử xem Hạ Tử Du có còn sử dụng số này hay không, kết quả lại để Kim Trạch Húc vô tình điều tra được Hạ Tử Du có từng liên lạc với anh, nhưng điện thoại của anh thì chưa bao giờ nhận được cuộc gọi của cô.

Lúc này Kim Trạch Húc mới suy nghĩ ra, ngày đó ở hội sở nhìn thấy Hạ Tử Du có lẽ mọi chuyện thật sự là do Đàm Dịch Khiêm âm thầm thao túng, cho nên khi nhận ra được điều này, Kim Trạch Húc liền lập tức bay đến Los Angeles.

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười, giương mắt nhìn sang Kim Trạch Húc, không nhanh không chậm nói, “Nói về hèn hạ, tôi hình như còn thua xa anh. . . . . . chuyện Tử Du không thể sinh con, tôi đoán là do anh tiết lộ cho Đường Hân, nhờ đó mà Đường Hân mới có cơ hội lợi dụng mẹ tôi!” Đối với hành động việc làm của Đường Hân, trong lòng Đàm Dịch Khiêm đều biết rõ.

Kim Trạch Húc cũng không phủ nhận, “Đúng, tôi quả thật không muốn Tử Du gả cho anh, bởi vì anh căn bản không xứng có được Tử Du!”

Đàm Dịch Khiêm không hề hờn giận, ngược lại khóe môi còn nhếch lên nở nụ cười, nhạt nhẽo nói, “Nhưng anh không thể nào phủ nhận lòng của cô trước sau vẫn chỉ thuộc về tôi.”

Lời Đàm Dịch Khiêm nói là vết thương bấy lâu nay trong lòng Kim Trạch Húc, nhưng lúc này Kim Trạch Húc lại cười nhẹ nói, “Lòng có thể thuộc về anh, nhưng Đàm tổng có thể chắc chắc cơ thể của cô ấy cũng chỉ thuộc về một mình anh hay không? Nếu Đàm tổng điều tra được cặn kẽ rõ ràng, chắc cũng đã biết tôi và Tử Du từng ở cùng nhau ở khách sạn ‘LLD’ của anh hai ban đêm. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm quỷ quyệt nhếch môi, “Nếu tôi nói với anh rằng, chính miệng cô ấy đã từng nói cho tôi biết ‘cô ấy chỉ thuộc về một mình tôi’, vậy anh nghĩa thử xem, ở trong tình huống nào khiến cho cô ấy nói ra câu đó với tôi?”

Sắc mặt Kim Trạch Húc chỉ trong phút chốc xanh mét.

Lời nói giữa đàn ông với nhau luôn gọn gàng dứt khoát như vậy.

Vệ sĩ sau lưng Đàm Dịch Khiêm giúp anh kéo ra ghế dựa, Đàm Dịch Khiêm mang theo nụ cười đứng lên, tầm mắt nhìn thẳng về phía trước, từ tốn nói, “Kim tổng, tôi hy vọng anh nhớ kỹ, đừng vì chữ yêu mà đánh mất tư cách, sử dụng một số thủ đoạn nhỏ để phá hoại tình cảm của người khác, nếu không người cuối cùng bị tổn thương cũng chỉ có bản thân mình, hơn nữa tôi cũng sẽ không bỏ qua đâu!”

Mục lục
loading...