Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 144


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 144: Mọi Chuyện Dường Như Đều Tốt Đẹp

“Hạ tiểu thư, chúng tôi về trước nha. . . . . .”

“Được, ngày mai gặp!”

Sau khi nói lời tạm biệt với đồng nghiệp, Hạ Tử Du đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị về thì cả người cô đột nhiên bị người từ phía sau ôm lấy.

Hơi thở quen thuộc của Đàm Dịch Khiêm quanh quẩn khắp người cô, Hạ Tử Du xấu hổ đỏ mặt, nhẹ nhàng vùng ra, “Có rất nhiều đồng nghiệp, đừng vậy mà. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm vô cùng thân mật gác cằm lên vai Hạ Tử Du, phà hơi nóng vào một bên tai cô, “Anh không ngại!”

Cô bĩu môi, “Nhưng em ngại!”

Anh cười buông cô ra, nhẹ giọng nói, “Chúng ta về thôi!”

Cô giãy ra khỏi anh, “Em về nhà trọ của em, anh cứ tự nhiên!”

Anh hơi nhíu mày, “Còn giận anh sao?”

Cô có chút thất vọng nhìn anh, “Em có thể không tức giận sao? Liễu Nhiên còn hơn hai tháng nữa mới được năm tuổi, anh đã đưa con đi nhà trẻ ở một mình, em rất lo lắng cho nó. . . . ..”

Anh đỡ nhẹ lấy bả vai cô, an ủi nói, “Anh đã thương lượng với người ở nhà trẻ chăm sóc con 24 giờ, em không cần phải lo lắng cho con vào buổi tối, huống chi mỗi tuần anh sẽ đón con về chơi một lần. . . . ..”

Cô không nỡ nói, “Tại sao phải đi nhà trẻ ở một mình chứ? Mỗi ngày em đều có thể đi đón con mà. . . . . .”

Anh cười khẽ, “Đồ ngốc, lúc còn nhỏ anh cũng từng sống ở nhà trẻ một mình một năm, anh biết rõ để đứa nhỏ tự đi học một mình là một chuyện rất quan trọng. . . . . . Em không thấy Liễu Nhiên vẫn không rời được Nhất Thuần sao? Nếu sau này đưa Liễu Nhiên từ nhà trẻ về, người được tiếp xúc mỗi ngày đều là em, dần dần Liễu Nhiên cũng sẽ chỉ biết nhớ có mỗi mình em thôi. . . . . .”

Cô cụp mắt xuống, “Nhưng mà em vẫn có chút không đành lòng. . . . . .”

Anh búng nhẹ lên chóp mũi cô, “Mỗi tuần đều có thể gặp, không có sao.”

Cô bất đắc dĩ gật gật đầu, “Được rồi!”

Anh ôm chặt eo cô, “Vậy bây giờ chịu để anh đưa em về nhà trọ chưa?”

Cô lắc đầu, đôi mắt đáng yêu trợn tròn nhìn anh, “Em đói bụng rồi. . . . . .”

Anh phì cười một tiếng, “Đi thôi, anh dẫn em đến một nhà hàng mới mở dùng cơm.”

. . . . . .

Buổi tối, tại nhà trọ.

Đàm Dịch Khiêm tắm rửa xong bước ra khỏi phòng tắm thì Hạ Tử Du đã nghiêng đầu nằm ngủ ở trên giường.

Đàm Dịch Khiêm nhìn thấy hình ảnh này không vui nhíu mày, sau đó ngồi ở mép giường nhìn Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du vẫn chưa ngủ say, cô mơ mơ màng màng hí một mắt nhìn anh, ậm ờ nói, “Sao anh chưa ngủ? Gần đây không phải là vì chuyện công ty rất mệt sao?”

Đàm Dịch Khiêm cúi đầu xuống hôn Hạ Tử Du, “Không mệt lắm. . . . . .”

Hạ Tử Du cảm giác được đôi môi nóng rực của Đàm Dịch Khiêm khi hôn cô, cô cố gắng vươn tay gỡ tay anh ra, “Đừng làm loạn, bác sĩ có nói hiện tại anh không thích hợp những chuyện này. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm không thèm quan tâm tới chống cự của Hạ Tử Du, trực tiếp vùi đầu vào cổ cô.

Hạ Tử Du dần dần bị Đàm Dịch Khiêm làm tỉnh hẳn, cô dùng tất cả hơi sức đẩy Đàm Dịch Khiêm ra, dáng vẻ nghiêm nghị nói, “Đừng như thế, cơ thể anh vẫn chưa có lành. . . . . .”

Giờ phút này tận đáy lòng Đàm Dịch Khiêm âm thầm chửi bới La Bá Đặc, rồi chỉ có thể dằn lại sự kích thích trong người, mềm mỏng dụ dỗ Hạ Tử Du, “Cơ thể của anh, anh hiểu rất rõ, không có sao đâu . . . . .”

Hạ Tử Du lập tức ngồi dậy, nghiêm túc cau mày, “Sao anh có thể đem sức khỏe của mình ra đùa được chứ? Lỡ như làm tổn thương đến xương sống lần nữa, việc này có thể sẽ ảnh hưởng đến anh cả đời. . . . . . Nghe lời em, ngủ đi, được không?” Cô vươn tay vuốt ve gương mặt điển trai của anh, hiếm khi được an ủi anh một lần.

Đàm Dịch Khiêm bất cần đến sự khuyên can của Hạ Tử Du, trực tiếp đè Hạ Tử Du lên đầu giường, “Chỉ một lần thôi, anh sẽ cẩn thận. . . . . .”

Hạ Tử Du còn chưa kịp phản ứng, Đàm Dịch Khiêm đã tàn sát lên môi cô.

Rõ ràng do bị đè nén đã quá lâu, mỗi một lần Đàm Dịch Khiêm xâm nhập vào răng môi cô đều là xen lẫn ham muốn mãnh liệt cùng cơ thể hừng hực nóng bỏng.

Hạ Tử Du định đẩy ra, nhưng Đàm Dịch Khiêm liền bắt được tay cô.

Một lúc lâu sau, đến khi Đàm Dịch Khiêm đưa ngón tay chuyển đến chiếc nút cài của áo ngủ Hạ Tử Du thì lúc này cô mới có cơ hội dùng sức đẩy Đàm Dịch Khiêm ra.

Đàm Dịch Khiêm dường như đã không còn kiên nhẫn đươc nữa, nghiêng đầu sang, con ngươi đen sáng quắc nhiễm đầy dục vọng nhìn chằm chằm Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du ngay lập tức nhảy xuống giường, giữ khoảng cách với Đàm Dịch Khiêm, cô nghiêm túc nói, “La Bá Đặc có nói ít nhất anh phải nghỉ ngơi đến hai tháng, anh đã quên lời bác sĩ dặn rồi sao?”

Đàm Dịch Khiêm ngay tức khắc ngã xuống giường. Tên La Bá Đặc đáng chết, anh thật muốn giết hắn!

Hạ Tử Du thấy Đàm Dịch Khiêm mất hứng ngã xuống giường, để tránh cho anh tiếp tục nghĩ đến những điều không nên nghĩ, Hạ Tử Du vừa thụt lùi ra khỏi phòng vừa nhỏ giọng nói, “À, đột nhiên em không muốn ngủ nữa, anh ngủ trước đi, em ra phòng khách xem tivi một lát. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm nhắm hai mắt lại, không muốn trả lời cô.

Hạ Tử Du lập tức bước ra phòng khách, mở ti vi xem.

Ngồi xem kênh phim truyền hình trên ti vi, Hạ Tử Du bởi vì mệt mỏi nên rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.

Nhưng trong lúc mơ màng đang ngủ, Hạ Tử Du có cảm giác mình như được ai đó bế lên khỏi ghế sofa, đến khi Hạ Tử Du ý thức được cũng là lúc cô bị người nào đó đặt lên giường, cả người người đó nóng như lửa đốt, thân thể to lớn nhanh chóng phủ lên người cô.

Trong đêm tối, nhìn thấy đôi mắt nóng bỏng sáng rực của anh, cơn buồn ngủ của cô bỗng nhiên tan biến, cô cố hết sức chống đẩy anh, “Dịch Khiêm! !”

Bờ môi ấm nóng của anh hôn lên xương bả vai của cô, giọng khàn khàn ồ ồ nói, “Anh sẽ cẩn thận. . . . . .” Dứt lời môi anh liền bao lấy môi cô.

Dần dần, tất cả mọi động tác chống đối của cô đều bị anh kiềm chế. . . . . .

Cuối cùng, quần áo của cả hai đều vung vãi đầy đất, anh chìm vào cô thật sâu. . . . . .

. . . . . .

Sau cơn mỏi mệt, Hạ Tử Du gối đầu lên cánh tay Đàm Dịch Khiêm, hai gò má ửng đỏ, hô hấp vẫn chưa có phục hồi ổn định.

Đàm Dịch Khiêm hôn nhẹ một cái lên trán ướt đẫm mồ hôi của Hạ Tử Du, “Mệt không?”

Hạ Tử Du gật đầu, bỗng dưng cô nghi ngờ nhìn Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm dáng vẻ tươi cười sau khi đã hoàn toàn được thỏa mãn, “Sao lại nhìn anh như thế?”

Nhìn Đàm Dịch Khiêm sau khi “Cầm thú” rồi lại nhã nhặn nở nụ cười, Hạ Tử Du nhỏ giọng lầm bầm, “Có chỗ nào giống như một người vừa mới bị thương xong chứ. . . . . .” Có trời mới biết, phương diện năng lực chỗ nào đấy của người nào đó dường như vẫn như cũ không hề thuyên giảm. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm nghe được Hạ Tử Du đang nho nhỏ nói thầm gì đó, nhưng anh vẫn muốn trêu chọc cô, “Em nói cái gì?”

Hạ Tử Du vội vàng xua tay, “Không có gì. . . . . . Chỉ là có chút lo lắng, bây giờ anh có cảm thấy chỗ nào không được khỏe không?”

Khóe miệng Đàm Dịch Khiêm ẩn hiện ý cười, “Em cảm thấy vừa rồi anh giống như có chuyện gì sao?”

Hạ Tử Du nhất thời xấu hổ quay mặt sang chỗ khác, “Anh không nghiêm túc chút nào, em lười phải nói chuyện với anh.”

Đàm Dịch Khiêm cười ôm Hạ Tử Du vào trong ngực, hôn nhẹ lên mặt cô, nhỏ nhẹ dỗ dành nói, “Được rồi, nói một chuyện nghiêm túc với em. . . . . . Ngày mai anh đưa em tới bệnh viện một chuyến!”

Hạ Tử Du từ trong ngực Đàm Dịch Khiêm ngước mắt lên, “Hả?”

Đàm Dịch Khiêm từ tốn nói, “Ở Mỹ có thiết bị điều trị rất tốt, anh tin rằng sức khỏe cơ thể em có thể chữa khỏi. . . . . . Ngày mai anh và em đi bệnh viện hỏi thăm một chút?”

Hạ Tử Du hụt hẫng nhíu lại chân mày, “Anh chán ghét em sao?”

Đàm Dịch Khiêm thương yêu nói, “Đồ ngốc, anh làm sao có thể ghét bỏ em? Các biện pháp ngừa thai không bao giờ chính xác được trăm phần trăm, anh không muốn để cơ thể em tiếp tục chịu thêm sự tổn thương nào nữa. . . . . . Nếu thật sự không có cách nào chữa khỏi, anh phải đi làm phẫu thuật triệt sản.”

Hạ Tử Du đầu tiên là kinh ngạc nhìn Đàm Dịch Khiêm, rồi sau đó ánh mắt từ từ chuyển thành ảm đạm, “Em đã hỏi qua bác sĩ, người ta nói cơ thể em muốn chữa khỏi tỷ lệ rất thấp. . . . .”

Đàm Dịch Khiêm đau lòng mà hôn lên mi mắt Hạ Tử Du, “Ngoan, tỷ lệ rất thấp không có nghĩa là không thể, chúng ta không được dễ dàng từ bỏ như vậy. . . . . .”

Hạ Tử Du mở to mắt nhìn chằm chằm Đàm Dịch Khiêm, sâu kín hỏi, “Dịch Khiêm, anh hãy nói thật cho em biết, anh thật sự không để ý em thế này sao?”

Đàm Dịch Khiêm kiên nhẫn nói, “Chuyện cho tới bây giờ em vẫn còn nghi ngờ anh vậy sao?”

Hạ Tử Du hiểu giờ phút này cô không nên hoài nghi anh, bởi vì nếu như anh thật sự để ý, thì lúc này anh không cần ở bên cạnh cô, nhưng mà. . . . . .

Hạ Tử Du lúc nào cũng có cảm giác thân thể cô bị như thế, dù sao cũng giống như là một khuyết điểm, cô sợ rằng có một ngày Đàm Dịch Khiêm sẽ để ý.

Thấy Hạ Tử Du vẫn trầm mặc, Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười, “Em thật đúng là ngốc. . . . . . Việc gì cũng dễ suy nghĩ nhiều như vậy, về sau anh không biết phải lấy đâu ra nhiều phương pháp để dỗ dành em đây?”

Hạ Tử Du bị lời nói đùa của Đàm Dịch Khiêm chọc cười, “Đáng ghét. . . . . .”

Cằm Đàm Dịch Khiêm để lên những sợi tóc tỏa ra mùi thơm thoang thoảng của Hạ Tử Du, khàn giọng nói, “Nếu em không muốn đi thì bỏ đi, chỉ cần em vui vẻ là được rồi!”

Thế nhưng Hạ Tử Du lại lắc lắc đầu, “Không, em muốn đi! Trước đây em không dám đi là vì em sợ một mình đối mặt với chuyện này, bây giờ đã có anh ở bên cạnh, em nghĩ, cho dù em có gặp phải tình huống xấu nhất, em cũng sẽ không sợ!”

Đàm Dịch Khiêm hôn nhẹ lên mái tóc Hạ Tử Du, “Ừ, ngày mai anh sẽ túc trực ở bên cạnh em. . . . . .”

Hôm sau, Đàm Dịch Khiêm đi cùng với Hạ Tử Du vào bệnh viện phụ khoa uy tín lớn nhất Los Angeles.

loading...

Do Đàm Dịch Khiêm đã có hẹn trước với bác sĩ, nên Hạ Tử Du không cần chờ lâu liền đi vào phòng làm kiểm tra.

Sau khi Hạ Tử Du vào phòng xét nghiệm, Đàm Dịch Khiêm đi tìm bác sĩ Hoffman cũng làm việc ở bệnh viện này.

Sau phòng bác sĩ làm việc, giờ phút này ngồi đối diện với Đàm Dịch Khiêm chính là bác sĩ Hoffman hai ngày trước gọi điện thoại cho Đàm Dịch Khiêm.

Hoffman nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm ngay lập tức tỏ vẻ lễ độ cung kính, “Đàm tổng, đợi Hạ tiểu thư kiểm tra cơ thể xong, lấy được trứng khỏe mạnh, chúng ta có thể tiến hành phẫu thuật rồi. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nói, “Ông nhanh chóng sắp xếp đi, tôi không mong muốn xảy ra bất kỳ sai sót nào.” Anh đã không thể tiếp tục chờ đợi thêm nữa.

Hoffman gật đầu, “Đàm tổng yên tâm, nhất định sẽ không có sai lầm gì.”

Trong lúc đang nói chuyện, ngoài cửa phòng làm việc của Hoffman đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.

Hoffman nói, “Vào đi.”

Cửa phòng được mở ra, nữ bác sĩ trung niên vừa giúp Hạ Tử Du làm kiểm tra bước vào phòng làm việc của Hoffman.

Hoffman hỏi bác sĩ nữ, “Lynda, suông sẻ không?”

Nữ bác sĩ cười trả lời, “Trứng của Hạ tiểu thư rất khỏe mạnh, phẫu thuật mang thai hộ có thể rất nhanh tiến hành. . . . . . Ngoài ra, còn có một chuyện thật đáng vui mừng. Mới vừa rồi lúc làm kiểm tra cho Hạ tiểu thư thì phát hiện tình trạng thân thể của Hạ tiểu thư cũng không có nghiêm trọng như chúng ta tưởng tượng, tôi tin rằng nếu cho Hạ tiểu thư thời gian nửa năm trị liệu, cơ thể Hạ tiểu thư vẫn có cơ hội chữa khỏi.”

“Thật không?” Hoffman nhất thời vui sướng, lập tức báo với Đàm Dịch Khiêm, “Đàm tổng, Lynda là bác sĩ khám và chữa bệnh uy tín nhất phụ khoa của bệnh viện, cô ấy nói Hạ tiểu thư có thể chữa khỏi tất nhiên có vài phần nắm chắc. . . . . . Đây thật là một chuyện đáng vui mừng.”

Khuôn mặt lạnh lùng vốn có của Đàm Dịch Khiêm vào lúc này đã được thả lỏng đôi chút, anh không dám khẳng định hỏi nữ bác sĩ, “Có thể nhanh chóng chữa khỏi hay không?”

Bác sĩ nữ lắc đầu, “Đàm tổng, Hạ tiểu thư là bởi vì gặp tai nạn xe cộ mà khiến xương chậu của Hạ tiểu thư bị hẹp, trước đó có bác sĩ nói Hạ tiểu thư không dễ dàng chữa khỏi là bởi vì xương chậu Hạ tiểu thư bẩm sinh đã hẹp, tôi nghĩ lần sinh nở trước đây của Hạ tiểu thư nhất định là rất khó khăn cộng thêm ý chí cô ấy mạnh mẽ lắm mới có thể sinh nở được thuận lợi, hiện tại xương chậu Hạ tiểu thư càng thêm bị hẹp, bởi vì phẩu thuật theo kiểu chính làm không tốt sẽ rất dễ dàng dẫn đến về sau cả đời Hạ tiểu thư không thể sinh con, cho nên trước khi sự việc đó xảy ra không có bác sĩ nào dám nhận lấy trách nhiệm giúp cho bệnh nhân làm phẫu thuật này. . . . . . Nhưng tôi thấy rằng tình huống của Hạ tiểu thư cũng chưa đến mức không cứu vãn được, chỉ cần chúng tôi không nóng lòng để chữa trị, phải tốn nửa năm mới có đủ thời gian để điều trị. . . . . .”

. . . . . .

Hạ Tử Du đi ra khỏi phòng xét nghiệm, thoáng liếc mắt đã nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm đang chờ ở ngoài phòng bệnh.

Đàm Dịch Khiêm kịp thời đỡ lấy Hạ Tử Du, khẩn trương nói, “Sao rồi? Có tốt không?”

Hạ Tử Du nhẹ lắc lắc đầu, “Không có sao, chỉ là trong lòng rất khẩn trương, em sợ sau khi bác sĩ kiểm tra xong rồi báo cho em biết kết quả không tốt. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm ôm ngang eo Hạ Tử Du, nhẹ giọng an ủi nói, “Vậy anh cùng em đi lấy kết quả kiểm tra.”

Hạ Tử Du lắc đầu, “Không cần, em muốn tự mình đi lấy. . . . . .” Cô sợ lúc có anh bên cạnh lại nghe được bác sĩ tuyên bố tin xấu nhất, bởi vì không muốn để anh nhìn thấy giây phút khổ sở của cô.

Đàm Dịch Khiêm không miễn cưỡng cô, “Được, anh ở bên ngoài chờ em.”

Hạ Tử Du lập tức đi vào phòng làm việc của bác sĩ Lynda.

Nhìn Hạ Tử Du bước vào phòng làm việc của bác sĩ, khóe miệng Đàm Dịch Khiêm không kiềm được thoáng nhếch lên cười nhẹ. Anh cũng có thể tưởng tượng được một chút nữa cô gái nhỏ của anh sẽ dùng biểu tình gì xuất hiện ở trước mặt anh. . . . . .

Khoảng chừng mười phút, Hạ Tử Du bước ra khỏi phòng khám.

Trên khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của Hạ Tử Du rõ ràng không thể che giấu niềm vui sướng, nhưng khi nhìn vào mắt anh lại cố ý tỏ ra ảm đạm.

Đàm Dịch Khiêm cũng làm như không biết gì về chuyện Hạ Tử Du, rất phối hợp nói, “Em yêu, thế nào rồi?”

Hạ Tử Du rũ xuống rèm mắt, mím môi, thật giống như tủi thân nói, “Dịch Khiêm, bác sĩ nói. . . . . . Bác sĩ nói. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm cố ra vẻ nín thở, “Ừ, nói sao?”

Tận đáy lòng Hạ Tử Du vui sướng mà muốn thét to lên, nhưng vì muốn cho Đàm Dịch Khiêm một tin vui bất ngờ, cô tiếp tục nức nở nói, “Bác sĩ nói cơ thể em. . . . . .”

Ngay lúc này Đàm Dịch Khiêm ôm Hạ Tử Du vào trong ngực, “Dù kết quả có thế nào, anh cũng sẽ ở bên cạnh em. . . . . .”

Hạ Tử Du ngước lên đôi mắt trong suốt nhìn Đàm Dịch Khiêm, “Nếu như sau này em vẫn có thể có con, em có được yêu cầu anh cùng vào phòng sinh với em không?”

Đàm Dịch Khiêm nhìn thẳng vào ánh mắt nghiêm túc của Hạ Tử Du, “Cái . . . . . . Cái gì?”

Hạ Tử Du đột nhiên vươn tay ôm chặt cổ Đàm Dịch Khiêm, nhảy nhót vui mừng ở trước mặt anh, “Dịch Khiêm, bác sĩ nói cơ thể em vẫn có khả năng chữa khỏi. Có thể, chỉ cần nửa năm này đúng hẹn tới bệnh viện điều trị thân thể. . . . . . Nửa năm sau em đã có thể mang thai sinh con rồi!”

Khuôn mặt tươi cười của cô lúc này rực rỡ xinh đẹp, anh nhìn cô có chút hơi thất thần. Anh không còn nhớ, đã bao lâu anh không được nhìn thấy nét mặt mừng rỡ vui sướng của cô như lúc này, cũng đã là mẹ của một đứa con, dạng vẻ vui sướng lúc này như vẫn còn là một cô gái nhỏ. . . . . . Nhưng điều anh chờ đợi chính là nhìn thấy bộ dáng tươi cười thỏa mãn hạnh phúc của cô vào giờ phút này.

Thấy Đàm Dịch Khiêm thất thần, Hạ Tử Du này này nói, “Dịch Khiêm, Dịch Khiêm, không phải anh đang giận em chứ? Người ta chỉ là muốn cho anh một niềm vui bất ngờ thôi. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm lập tức bình tĩnh lại, khóe miệng anh thoáng hiện lên ý cười nhẹ, thâm tình nhìn cô, “Từ khi nào mà em đã trở nên hư hỏng như thế hả?”

Hạ Tử Du hất mặt, hừ hừ nói, “Học theo anh đấy, ai bảo anh gạt em hết lần này đến lần khác, hôm nay cuối cùng em cũng đã lừa anh được một lần. . . . . .”

Nhìn dáng vẻ dương dương đắc ý của cô, anh lắc lắc đầu, yêu thương cười cười.

Hai tuần sau.

Sau khi Hạ Tử Du được bệnh viện kiểm tra toàn bộ cơ thể, cô tươi cười đi ra khỏi bệnh viện đi.

Bác sĩ nói tình trạng thân thể của cô khôi phục so với dự tính cũng không sai biệt lắm, nếu như có thể dựa theo đó tiếp tục phát triển, không tới nửa năm, cơ thể của cô cũng có thể hoàn toàn khôi phục.

Hạ Tử Du nghe bác sĩ nói thế thật rất vui, cô lập tức lấy điện thoại di động ra gọi cho Đàm Dịch Khiêm. Hai tuần nay, hầu như mỗi lần cô tới bệnh viện Đàm Dịch Khiêm cũng đều ở bên cạnh cô, hôm nay vì công ty Đàm Dịch Khiêm có chuyện, Hạ Tử Du phải nói mãi Đàm Dịch Khiêm mới đến” Đàm thị” mà không cùng cô tới bệnh viện, nhưng cho dù anh không có ở bên cạnh cô cũng không quên căn dặn cô sau khi kiểm tra xong thì phải lập tức gọi điện thoại cho anh, anh sẽ tự mình tới đón cô.

Hạ Tử Du tươi cười vui vẻ đang tính gọi điện thoại, thì lúc này, bên cạnh Hạ Tử Du lại truyền đến tiếng còi xe.

Hạ Tử Du xoay đầu nhìn về hướng chiếc xe xa xỉ bên cạnh, cửa kính xe vừa hạ xuống, khuôn mặt xinh đẹp của cô trong nháy mắt nở rộ vui sướng.

Đàm Dịch Khiêm đi xuống xe, nhăn nhíu mặt mày, “Tại sao không có gọi điện thoại cho anh đã tự mình rời khỏi bệnh viện?”

Hạ Tử Du ờ ờ nói, “Tự mình em biết đón tắc xi đi về.”

Đàm Dịch Khiêm càng nhíu lại chặt đầu lông mày, “Làm sao anh có thể yên tâm chứ?”

Hạ Tử Du ngay lập tức khoác tay Đàm Dịch Khiêm, ngọt ngào nói, “Được rồi, về sau em sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh nói, được chưa. . . . . . Sau khi kiểm tra xong, em đã quên gọi điện thoại cho anh, bây giờ mới nhớ tới thôi, không ngờ là anh đã tới rồi. . . . . .”

Con ngươi đen gian xảo của Đàm Dịch Khiêm nheo lại, “Thế nào, hôm nay biết cách qua mặt anh rồi sao?”

Hạ Tử Du khó nén được vui sướng, “Nói cho anh biết một tin tốt, bác sĩ nói tình trạng cơ thể em khôi phục rất tốt, có lẽ không cần tới nửa năm là có thể trị khỏi.”

Đàm Dịch Khiêm cúi đầu chạm nhẹ lên gò má Hạ Tử Du, “Anh tin rằng rất nhanh chúng ta có thể sinh thêm một đứa nữa. . . . . .”

Hạ Tử Du gật đầu, “Dạ, dạ.” Trong đầu cô đã bắt đầu mong ngóng đứa nhỏ kế tiếp của cô và Đàm Dịch Khiêm, nói thật, Liễu Nhiên càng lớn càng giống cô như đúc, cô hy vọng về sau giá như có thể có một đứa nhỏ giống anh, bởi vì cô thật sự rất tò mò đứa nhỏ giống anh sẽ có dáng vẻ như thế nào. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm mở cửa xe cho Hạ Tử Du, “Lên xe đi!”

Hạ Tử Du vui mừng phấn khởi ngồi vào vị trí ghế phụ. Gần đây dường như anh không còn phiền não vì chuyện công ty nữa, nên cảm giác bất an lúc trước của cô cũng dần dần biến mất, vì thế, giờ phút này cô cũng không cần phải lo nghĩ đến điều gì, cảm thấy tất cả mọi mây mù cũng đã dần cách xa bọn họ.

Xe từ từ chạy êm trên đường, Hạ Tử Du đang vui vẻ quay sang hỏi Đàm Dịch Khiêm, “À, tuần này khi nào Liễu Nhiên trở về vậy? Lần trước em nhìn thấy con hình như gầy đi, em sợ con không thích ứng với việc đổi nhà trẻ mới. . . . . .”

Đàm Dịch Khiêm bình tĩnh nói, “Con bé rất tốt. . . . . . Ngày mai anh sẽ đi nhà trẻ đón con về.”

Hạ Tử Du vui vẻ gật đầu, “Dạ.”

Đàm Dịch Khiêm thông qua kính chiếu hậu liếc mắt nhìn Hạ Tử Du, bỗng dưng không đàng hoàng mở miệng nói, “Nếu như muốn sáng ngày mai anh đi đón Liễu Nhiên sớm, chi bằng bây giờ em nên nghĩ xem làm thế nào để hối lộ anh đi?” Trời mới biết, bác sĩ căn dặn anh vì để phối hợp trị liệu cho cô, trước khi cô được chữa khỏi bọn họ tốt nhất không thể quan hệ với nhau. . . . . . Mà cô vì phòng ngừa anh “Ăn vạ”, thậm chí ngay cả một cái hôn môi đơn giản cô cũng muốn trốn tránh, cộng thêm việc buổi tối ôm cô ngủ nhưng lại không thể làm được gì, anh quả thực là bị tra tấn.

Hạ Tử Du sửng sốt một giây, sau đó ngượng ngùng chủ động hôn Đàm Dịch Khiêm một cái, không quên căn dặn, “Anh phải đi đón Liễu Nhiên sớm một chút nha, em ở nhà làm món thơm chiên trứng ốp lếp mà con bé thích ăn nhất, lúc con về nhìn thấy nhất định sẽ rất vui.” Vì Liễu Nhiên, mấy ngày trước cô đã cố ý lên mạng học làm món ăn sáng này.

Đàm Dịch Khiêm có vẻ hài lòng cười nhẹ, nhưng lúc này, xe của anh lại đột nhiên rung mạnh một cái, sau đó dừng hẳn lại.

Hạ Tử Du không hiểu được chuyện gì xảy ra, thì lúc này Đàm Dịch Khiêm vỗ một cái lên vô-lăng, chửi thầm, “Chết tiệt, xe chết máy rồi!”

Hạ Tử Du nhíu lông mày, “Vậy làm sao bây giờ?” Từ đây về đến nhà trọ của cô còn tới nửa đường xe, nếu chờ xe đến đón bọn họ, thì chắc phải đợi rất lâu. . . . . . Cũng may là xe họ không có ngừng ở giữa đường.

Đàm Dịch Khiêm nói Hạ Tử Du, “Trong cốp sau có hộp đồ nghề, em lấy đến dùm anh, để anh kiểm tra xem nguyên nhân chết máy là gì, có lẽ rất nhanh sẽ giải quyết được.”

Hạ Tử Du không có suy nghĩ nhiều liền bước xuống xe, sau đó mở ra cốp sau xe.

Ngay lúc này, từng cánh hoa hồng đầy kín ở sau cốp xe bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du sững sờ.

Lúc này Đàm Dịch Khiêm bước tới ôm ngang chiếc eo nhỏ nhắn của Hạ Tử Du, yêu thương hỏi cô, “Thích không?”

Hạ Tử Du nhìn những cánh hoa hồng chất đầy trong cốp xe, lòng cảm thấy vô cùng lãng mạn, sống mũi bỗng cay cay, cảm động nói, “Anh lại gạt em?”

Khóe miệng Đàm Dịch Khiêm hơi nhếch lên, “Em nhìn kỹ những cánh hoa hồng này đi.”

Hạ Tử Du lập tức nhìn lại những cánh hoa hồng lần nữa, bỗng nhiên Hạ Tử Du phát hiện trong một đóa hoa hồng đỏ thắm mọng nước bên trong lại lồng vào một chiếc nhẫn kim cương lóng lánh.

Chiếc nhẫn kim cương này Hạ Tử Du biết, đó là chiếc nhẫn kim cương ánh huỳnh quang mà ba năm trước Đàm Dịch Khiêm chuẩn bị bổ sung vào lôn lễ cho cô . . . . . .

Hạ Tử Du kinh ngạc cầm lên chiếc nhẫn, vành mắt đỏ hoe nhìn anh.

Đàm Dịch Khiêm sâu sắc đưa mắt nhìn Hạ Tử Du, nghiêm túc hỏi, “Hạ Tử Du tiểu thư, một tuần lễ sau, không biết em có bằng lòng làm cô dâu của anh hay không?”

Mục lục
loading...