Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 139


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 139: Buổi Tối Bị Lừa Đi Khách Sạn

Từ ngày Đan Nhất Thuần rời khỏi căn hộ của Hạ Tử Du, cuộc sống Hạ Tử Du cũng khôi phục trở lại yên tĩnh như bình thường.

Suốt một tuần lễ, Đàm Dịch Khiêm cũng không xuất hiện trong cuộc sống của cô, Hạ Tử Du mỗi ngày đều giam mình trong căn hộ, cô thường xuyên nghĩ về con đường mờ mịt mà cô phải đi sau này.

Trong khoảng thời gian này Hạ Tử Du có gọi điện cho Kim Trạch Húc, lần đầu tiên cô còn có thể kết nối được điện thoại, nhưng sau đó cô hầu như là cô không thể nào gọi vào điện thoại Kim Trạch Húc được nữa. Cô nhận thấy rõ lần này Kim Trạch Húc thật sự rất thất vọng về cô, cô vốn muốn giải thích rõ ràng với Kim Trạch Húc, nhưng sau mấy ngày yên tĩnh suy nghĩ, cô đột nhiên không còn muốn giải thích với Kim Trạch Húc nữa…

Bởi vì giải thích đã không còn ý nghĩa, cô ngược lại thấy rằng, nếu như lần này Kim Trạch Húc thật muốn không bao giờ quan tâm tới cô nữa, đối với Kim Trạch Húc mà nói thì đây cũng là chuyện tốt, nói cho cùng những điều Kim Trạch Húc muốn cô vĩnh viễn không thể cho được, nếu để anh bị tổn thương, chẳng thà khiến Kim Trạch Húc thất vọng về cô mà dần dần buông tay cô ra.

Trên thực tế, trong một tuần này cô nên lựa chọn rời khỏi Los Angeles, nhưng trong lòng cô vẫn đang do dự… Không phải bởi vì những lời nói của Đan Nhất Thuần với cô ngày đó mà khiến cô muốn thay đổi quyết định, mà bởi vì cô biết rõ, nếu cô rời khỏi Los Angeles cô rất khó có thể tìm được một công việc thích hợp, cô không thể vì giận dỗi nhất thời với Đàm Dịch Khiêm mà khiến cho nửa đời sau của cô phải chịu cảnh khốn khó.

Cô rốt cuộc có muốn tiếp tục ở lại Los Angeles hay không? Cô biết rõ Đàm Dịch Khiêm không phải là người thất hứa, nếu cô muốn vào Đàm thị nhất định sẽ không có vấn đề gì, nhưng mà nếu cô vào Đàm thị, giữa cô và Đàm Dịch Khiêm có thể hòa bình hay sẽ tiếp tục kéo dài mối quan hệ không rõ ràng?

Cô thật sự không muốn tiếp tục kéo dài mối quan hệ không rõ ràng với anh.

Những lời nói của Đan Nhất Thuần khiến cô rối trí, cô sợ nếu cô tiếp tục nữa, cô sẽ hành động không lý trí mất… Nhưng cô tuyệt đốt không thể cho phép mình xuất hiện trong tình trạng như vậy, cô nhất định phải để cho lý trí chống lại tình cảm trong lòng.

Chiều hôm đó, Hạ Tử Du đột nhiên nhận được điện thoại của bộ phận nhân sự “Đàm thị”.

Bộ phận nhân sự hỏi cô lúc nào thì có thể chính thức vào công ty đi làm, cô vốn đang do dự, từ nay về sau có thể ổn định công việc, lại có thể ở lại Los Angeles, cuối cùng Hạ Tử Du cũng đồng ý nhận lời vào công ty.

Vì vậy, ngày kế tiếp Hạ Tử Du liền đến văn phòng Đàm thị nhận việc.

Hạ Tử Du vốn đã chuẩn bị tinh thần bị các đồng nghiệp trong công ty chế nhạo cô khi gặp mặt, nhưng không ngờ, cô đi vào công ty hoàn toàn giống những nhân viên mới, mọi người đối xử với cô khách sáo lễ phép như đối với đồng nghiệp mới, khiến cho cô đang căng thẳng cũng cảm thấy nhẹ nhõm không ít.

Cô cảm thấy kết quả như vậy quả thực rất tốt. . . . . .

——–

Ngày thứ ba bước chân vào Đàm thị, cô nhận được điện thoại của chị Dư.

Chị Dư muốn mời cô đến sân khấu kịch nhi đồng xem Liễu Nhiên biểu diễn, cô vui mừng không thôi, cho nên cô xin nghỉ, lập tức thuê xe đến sân khấu kịch nhi đồng.

Cô đến sân khấu kịch nhi đồng đúng lúc chị Dư cùng Liễu Nhiên chuẩn bị lên sân khấu, sợ ảnh hưởng đến buổi biểu diễn, cô hồi hộp khẩn trương ngồi ở hàng ghế sau nhà hát.

Trước buổi diễn mười phút, chị Dư xuất hiện trước mặt cô.

Cô rất cảm động, vui vẻ nhìn chị Dư, không ngừng nói cám ơn.

Giọng nói chị Dư vẫn như trước kia, vẫn lạnh lùng lãnh đạm, trong ngữ điệu rõ ràng không còn cảm thấy bất mãn với cô như trước nữa, chị Dư chậm rãi nói: “Hạ tiểu thư, là tổng giám đốc bảo tôi mời cô đến xem Ngôn Tư tiểu thư biểu diễn, chúng tôi đã chuẩn bị chỗ ngồi cho cô, cô ngồi hàng trước đi, như vậy có thể dễ dàng nhìn thấy Ngôn Tư tiểu thư biểu diễn.”

Hạ Tử Du không dám tin, hai mắt ngạc nhiên mở to: “Có thật không?”

Chị Dư gật đầu: “Đúng vậy, đây là việc tổng giám đốc đã căn dặn.”

Lúc này Hạ Tử Du có chút do dự: “Nhưng mà…” Cô cảm thấy dường như cô không thoải mái khi ngồi hàng ghế đầu, dù sao trước đây cô cũng từng nhìn thấy hình ảnh ba người bà Đàm cùng Đàm Dịch Khiêm, Đan Nhất Thuần ngồi ở hàng ghế đầu, cho nên cô sợ sự xuất hiện của cô lần này sẽ khiến cho bà Đàm cảm thấy không vui.

Dường như đoán được suy nghĩ của Hạ Tử Du, Chị Dư lãnh đạm nói: “Hạ tiểu thư, cô cứ yên tâm, sáng hôm nay bà chủ tham gia một hoạt động công ích quan trọng, vì vậy nên bà chủ không thể đến xem Ngôn Tư tiểu thư biểu diễn.”

Hạ Tử Du khẽ mỉm cười với chị Dư: “Cám ơn chị!”

Ngay sau đó chị Dư liền dẫn Hạ Tử Du đến hàng ghế trước.

Hàng ghế trước nhìn qua đã có khá nhiều người ngồi, chỉ có bên cạnh Hạ Tử Du là còn mấy chỗ trống, chỗ này có thể được coi là chỗ quan sát sân khấu tốt nhất, tầm mắt của cô không hề bị che khuất, có thể dễ dàng nhìn thấy Liễu Nhiên giống như một tiểu công chúa ở trên đài, từ trong đáy lòng cô cảm thấy rất hồi hộp hưng phấn, đối với một đứa trẻ nhỏ tuổi như Liễu Nhiên mà có thể diễn kịch ở đây thật khiến cô cảm thấy rất tự hào.

Cô biết hôm nay Liễu Nhiên đại diện trẻ em nhà hát kịch biểu diễn đêm chung kết, tuy cô cảm thấy biểu diễn kịch không nhất thiết phải đạt giải quán quân, nhưng nếu quả thật giành được giải quán quân, cô nhất định sẽ rất vui mừng.

Thấy Liễu Nhiên đưa mắt nhìn về phía cô, cô quơ quơ hai tay như muốn chào hỏi với Liễu Nhiên, Liễu Nhiên lễ phép nhìn cô mỉm cười, sau đó cùng giáo viên đi vào phía sau sân khấu.

Hạ Tử Du hồi hộp chờ đợi buổi diễn bắt đầu, bởi vì có thể thoải mái nhìn cô con gái nhỏ của mình biểu diễn, Hạ Tử Du có vẻ kích động lạ thường, cô không chú ý tới đã có người ngồi xuống bên cạnh cô từ lúc nào.

Lúc vở kịch chuẩn bị bắt đầu, cả hội trường im phăng phắc, Hạ Tử Du đang trông ngóng đến lúc Liễu Nhiên biểu diễn thì cô phát hiện ra bên eo của mình không biết lúc nào đã có bàn tay của người nào đó ôm lấy.

Nghĩ là tên háo sắc nào đó, cô lập tức tóm lấy bàn tay đang ôm lấy thắt lưng mình, mặt đen lại nhìn người bên cạnh mình, thế nhưng… gương mặt Đàm Dịch Khiêm gần trong gang tấc dù đeo kính đen nhưng vẫn có thể nhìn ra gương mặt tuấn tú của anh.

Vẻ mặt sững sờ.

Thân thể Hạ Tử Du nhất thời hơi chấn động, cô cố gắng dùng sức gỡ bàn tay Đàm Dịch Khiêm trên eo mình, giãy giụa kịch liệt phản ứng: “Anh buông tôi ra!”

Đàm Dịch Khiêm chậm rãi dựa lưng vào thành ghế, bàn tay của anh hoàn toàn không có ý muốn buông eo cô ra, nhẹ nhàng thản nhiên nói: “Em phải biết xem kịch cần nên giữ im lặng.”

Hạ Tử Du muốn gỡ bỏ tay Đàm Dịch Khiêm ngay lập tức nhưng phát hiện lúc này những người ngồi xung quanh đang nhìn cô bằng ánh mắt buồn bực, động tác của cô nhẹ nhàng hơn, nhìn anh chằm chằm, nhỏ giọng nói: “Sao anh lại có thể vô lại như vậy?”

Đàm Dịch Khiêm ôm chặt eo của Hạ Tử Du, bỗng nhiên ghé vào tai cô nói: “Em muốn yên tĩnh xem biểu diễn hay muốn cùng anh ra ngoài giải quyết vấn đề này?” Ý tứ của anh, chính là quyết tâm không buông tha cô.

Lúc này âm thanh biểu diễn đã bắt đầu vang lên, cuối cùng Hạ Tử Du chỉ có thể lựa chọn cắn răng chịu đựng mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.

Vở kịch lần này là câu chuyện cô bé lọ lem và hoàng tử, Liễu Nhiên bắt đầu bước ra cả hội trường cũng không kinh ngạc, nhưng nhìn bộ dạng đáng thương lúc nhập vai biểu diễn của Liễu Nhiên khiến Hạ Tử Du đau lòng không ngớt.

Hạ Tử Du hết sức chăm chú theo dõi Liễu Nhiên biểu diễn, cũng từ từ quên cả eo đang bị người nào đó nắm giữ, đến cảnh cô bé lọ lem nhận được phép thuật của bà tiên biến thành công chúa xinh đẹp ngồi xe bí đỏ đến gặp hoàng tử, Hạ Tử Du xúc động thốt lên: “Liễu Nhiên thật xinh đẹp…”

Đàm Dịch Khiêm nghiêng đầu qua, nhìn khuông mặt vui sướng của cô, rất tự nhiên hôn lên má cô một cái, nhẹ giọng nói: “Con gái chúng ta đương nhiên xinh đẹp!”

Hạ Tử Du hoàn toàn chìm đắm vào vở kịch tuyệt vời của Liễu Nhiê biểu diễn trên chính giữa sân khấu sáng rực, theo bản năng gật đầu đáp lại Đàm Dịch Khiêm: “ Ừ, ừ!”

Mấy giây sau, Hạ Tử Du mới kịp thời phản ứng, cô chợt quay mặt nhìn Đàm Dịch Khiêm, lúc này Đàm Dịch Khiêm vẫn bình tĩnh nhìn Liễu Nhiên biểu diễn trên sân khấu, nhớ lại nụ hôn anh vừa mới hôn bên má, khuôn mặt cô dần dần nhuộm đỏ, xấu hổ không dứt.

. . . . . .

Hạ Tử Du dù thế nào cũng không nghĩ đến con gái bảo bối của cô lại có thể đoạt giải quán quân, hơn nữa con gái bảo bối của cô cũng được đánh giá là diễn viên nhí xuất sắc nhất…

Mang giải thưởng về, từ trên sân khấu, chị Dư ôm Liễu Nhiên đi xuống từng bậc thang.

Liễu Nhiên cầm cúp cực kỳ vui sướng, chạy đến chỗ Đàm Dịch Khiêm cùng Hạ Tử Du dương dương tự đắc, Hạ Tử Du vui vẻ đứng lên.

“Ba. . . . . .”

Liễu Nhiên dang rộng đôi tay muốn ôm lấy Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm lúc này không dang tay ôm lấy cô con gái bé nhỏ, mà nhường cơ hội ấy lại cho Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du ăn ý đón nhận, vui vẻ ôm Liễu Nhiên xoay tại chỗ một vòng: “Liễu Nhiên, con giỏi quá, mẹ rất vui…”

Liễu Nhiên bị Hạ Tử Du chọc cho cười khanh khách không ngừng.

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm dịu dàng đọng lại trên gương mặt hai người phụ nữ mà anh quan tâm nhất trong cuộc đời anh, anh chỉ đứng một bên cười nhưng không nói.

——-

Từ sân khấu kịch đi ra thì đã đến hoàng hôn, Liễu Nhiên nãy còn hưng phấn mà bây giờ đang nằm ngủ trong lòng Hạ Tử Du.

Nhìn chiếc xe riêng sang trọng đỗ bên đường của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du ôm con gái nhỏ trong lòng không muốn rời.

Cánh cửa xe mở ra, chị Dư đi đến trước mặt Hạ Tử Du nhỏ giọng nói: “Hạ tiểu thư, tôi tới đưa Ngôn Tư tiểu thư đi.”

Hạ Tử Du mặc dù không nỡ nhưng vẫn nhẹ nhàng trao Liễu Nhiên cho chị Dư, thấy chị Dư ôm Liễu Nhiên ngồi lên xe, ánh mắt Hạ Tử Du lúc này mới rời đi.

Đàm Dịch Khiêm đứng bên cạnh Hạ Tử Du, nhẹ giọng hỏi: “Không nỡ sao?”

Bởi vì những hành động và lời nói tùy tiện của Đàm Dịch Khiêm trong hội trường khi nãy mà Hạ Tử Du quyết định không để ý đến anh, cũng không nhìn anh lấy một cái, cô lập tức bước đi.

Đàm Dịch Khiêm vẫy tay ý bảo tài xế và vệ sĩ rời đi, ngay sau đó đuổi theo Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du lập tức đi đến bên đường đưa tay vẫy một chiếc tắc xi.

Đàm Dịch Khiêm cũng nhanh tay bắt lấy cổ tay của Hạ Tử Du: “Đi theo anh!”

Cảnh tượng hai người trẻ tuổi có vẻ ngoài nổi bật đang giằng co nhau nhất thời dẫn đến sự chú ý của những người đi lại trên đường.

Hạ Tử Du muốn chui vào trong xe, nhưng bị Đàm Dịch Khiêm nhẹ nhàng kéo cô ra ngoài, dùng lực vừa đủ ôm cô vào trong lồng ngực mình, giọng nói anh trầm ấm mang theo chút tà mị: “Nhanh như vậy đã muốn rời đi sao?”

Cảm nhận được ánh mắt chú ý từ mọi người xung quanh, cô cắn răng nói: “Rốt cuộc là anh muốn làm gì?”

Anh buông cô ra, nhưng mười ngón tay của anh lại mạnh mẽ quấn lấy mười ngón tay của cô, lạnh lùng nói: “Anh đã nói rồi.”

Cô cố gắng gỡ bàn tay của anh ra nhưng không thể, cuối cùng chỉ còn cách thỏa hiệp để anh ôm sát trong lòng, tức giận nói: “Chẳng lẽ những lời tôi nói anh không nghe thấy sao?”

Bàn tay anh dường như càng siết chặt hơn, con ngươi đen láy lạnh lùng nhìn sâu vào trong mắt cô, lời nói mang theo cả sự đe dọa nguy hiểm: “Câu này phải để anh hỏi em mới đúng!”

Mười ngón tay của cô bởi vì bị anh nắm chặt nên cảm thấy đau nhói, cô khó chịu cau mày lại.

Anh vẫn không buông lỏng nhẹ tay, gương mặt anh tuấn trở nên lạnh lẽo, ánh mắt đen sau tròng kính lạnh lùng nhìn cô chằm chằm: “Anh nhớ anh đã nói rồi, không được liên lạc với Kim Trạch Húc nữa!”

Cô rất muốn dùng vô số những từ không dễ nghe để mắng anh, nhưng cô lại không thể nào lên tiếng nói ra được một chữ, chỉ có thể phẫn uất thốt ra một câu lạnh lùng: “Không liên quan tới anh!”

Tròng mắt đen của anh từ từ híp lại thành một đường ngang, cảm giác nguy hiểm như quỷ ma biến hóa, ánh mắt sáng quắc nhìn chăm chú vào cô.

Cô cảm giác như mình đang đứng ngồi không yên, bị anh nhìn chằm chằm như vậy có chút chột dạ.

Sau vài giây trầm mặc, anh nặng nề hạ giọng, gằn từng chữ từng câu để cô nghe rõ: “Từ lần sau, em còn nói “chúng ta không liên quan đến nhau”, anh thề, anh sẽ làm cho em hiểu rõ quan hệ giữa chúng ta là gì!”

Anh lạnh lùng đến mức không ai là không sợ hãi khi nhìn vào ánh mắt của anh lúc này, ngay cả Hạ Tử Du cũng không nén nổi sợ hãi mà quay mặt đi chỗ khác, lựa chọn im lặng đối diện với anh.

Anh từ từ buông lỏng mười ngón tay đang nắm chặt tay cô, dường như cảm nhận được cô đang sợ anh, vẻ mặt nghiêm nghị cùng âm thanh nặng nề từ từ thoải mái, nhẹ giọng nói: “Lấy điện thoại di động ra đây.”

Cô quay lưng về phía anh, hoàn toàn không muốn để ý đến anh.

Anh nghiêng đầu, nhìn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp rõ ràng đang tức giận nhưng lại không thể hiện ra một chút tâm tình nào, một lần nữa lên tiếng: “Muốn anh tự mình lấy, hay là em ngoan ngoãn lấy ra?”

Cô tức giận, nhớ lại tính cách bá đạo trước sau như một của anh, vì muốn đạt mục đích có thể dùng mọi thủ đoạn, cô không thể làm gì khác hơn ngoài việc tự lấy điện thoại trong túi của mình ra.

Anh nhận lấy điện thoại di động từ trong tay cô, không nói hai lời, lập tức ném thẳng xuống đất, trong chớp mắt, điện thoại di động đương nhiên bị đập nát tới chia năm xẻ bảy.

Cô không nhịn được gằn từng tiếng gọi to tên của anh: “Đàm Dịch Khiêm!”

Ánh mắt của mọi người xung quanh nhanh chóng đổ dồn về phía bọn họ.

Anh nhíu mày, thản nhiên nói: “Rất tốt, xem ra là ngày mai em muốn chúng ta cùng nhau có mặt trên trang bìa rồi, hóa ra, em còn gấp hơn cả anh….”

Cô căm hận thốt lên: “Tại sao anh lại ném điện thoại di động của tôi chứ?”

Lúc này anh lấy một chiếc điện thoại mới từ trong người đưa cho cô: “Anh đền em một cái là được.”

Cô nhíu mày: “Tôi không cần!” Cô thật sự tức giận, anh cứ như vậy tự ý ném điện thoại di động của cô, trong đó có không ít số điện thoại của những người bạn cô ở Male trong suốt ba năm nay.

Ánh mắt anh lập tức mơ màng, khóe môi hơi cong lên: “Em có thể không cần… nhưng anh sẽ rất tức giận, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”

“Anh…..”

Biết những chuyện anh nói từ trước tới giờ không phải là những lời nói suông, cô tức giận nhận lấy điện thoại di động từ tay anh.

Anh cười một tiếng: “Vậy mới ngoan!”

Cô liếc nhìn chiếc điện thoại đi động anh đưa cho cô, vô tình phát hiện ra, cái điện thoại này giống ý hệt cái điện thoại anh đang sử dụng.

Anh nắm lấy tay cô, chân bắt đầu bước đi: “Đi thôi, anh đưa em về!”

Cô tránh không được bàn tay của anh, chỉ có thể đi theo bước chân của anh, bỗng chốc trong lúc vô tình mở ra address book thì phát hiện trong điện thoại của cô chỉ tồn tại một dãy số, mà dãy số này cô vẫn luôn nhớ trong những năm này nhưng chưa bao giờ lưu giữ trong điện thoại di động kia của cô, đương nhiên đó chính là số điện thoại của người đàn ông luôn tự cao tự đại đang ở trước mặt.

Bước chân cô hơi chậm lại, tức giận xóa bỏ dãy số nọ.

Anh đi ở phía trước, không quay đầu nhìn cô nhưng dường như có thể biết được lúc này cô đang làm gì, khóe miệng anh cong lên, không nhanh không chậm nói ra từng chữ: “Cho dù em có xóa bỏ số điện thoại này của anh, bộ nhớ chiếc điện thoại di động này từ nay về sau cũng sẽ không thể lưu lại số điện thoại của người khác, cũng chỉ có thể nhận được số của anh… Nếu em nghĩ tới việc đổi chiếc điện thoại di động khác, vậy thì tốt nhất em nên từ bỏ cái suy nghĩ này đi, bởi vì anh không cho phép.”

Bước chân cô dừng hẳn lại, cô tức giận hét lên: “Đàm Dịch Khiêm!”

Anh nắm tay cô đi, khóe miệng bình thản như không, cũng không để ý đến việc cô đang tức giận thét lên bên cạnh.

Đêm hôm đó Đàm Dịch Khiêm thật sự chỉ đưa cô về đến nhà trọ, thậm chí cũng không ở lại trong căn hộ của cô một phút nào đã rời đi.

Mấy ngày nay cô luôn trút giận vào chiếc điện thoại trống không này, nhưng chiếc điện thoại di động này chất lượng tốt đến kinh người, bất kể cô có ném, có quăng quật như thế nào, chiếc điện thoại vẫn hoàn hảo y nguyên, Hạ Tử Du cũng không còn cách nào, thú vui “hành hạ” điện thoại cuối cùng cũng mất luôn.

Trừ chuyện này khiến cô cảm thấy phiền não, gần đây cuộc sống của Hạ Tử Du thật sự có thể nói là vô cùng yên tĩnh.

Có lẽ nguyên nhân bởi vì phần lớn nhân viên của Đàm thị là người Mỹ nên cô đi làm ở chỗ này có phần thoải mái hơn, người Mỹ cho dù ở nơi nào cũng đều thể hiện sự đáng yêu hài hước, điều này thường xuyên lây nhiễm đến tâm trạng của cô.

Thời gian cứ trôi qua như vậy suốt một tuần.

Buổi tối, Hạ Tử Du ôm gối tựa vào ghế sofa trong phòng, trong đầu lại hiện lên hình ảnh hạnh phúc khi xem Liễu Nhiên biểu diễn ở sân khấu kịch. Lúc cô làm việc ở Đàm thị, hầu như là không có thời gian để nghĩ tới Liễu Nhiên, nhưng khi trở về nhà, đối mặt với không gian vắng vẻ tĩnh mịch não nề, cô lại vô cùng nhớ Liễu Nhiên…..

Cô thật sự rất muốn buổi tối có thể ôm đứa trẻ tinh nghịch của cô vào lòng mà ngủ… Cô nhớ đứa trẻ tinh nghịch của cô ban đêm thường hay đá chăn, hiện giờ mỗi đêm khi tỉnh lại cô lại khóc đến bốn năm lần, cô thật sự rất muốn có thể ở bên cạnh đứa trẻ tinh nghịch của cô, chăm sóc cho đứa trẻ tinh nghịch này…

Vào lúc Hạ Tử Du đang nghĩ tới Liễu Nhiên, điện thoại di động của Hạ Tử Du suốt một tuần qua không hề có bất kỳ động tĩnh nào, cũng chẳng có ai gọi tới, thì bỗng nhiên lúc này lại đột ngột vang lên.

loading...

Suy nghĩ bị cắt ngang, Hạ Tử Du đưa tay cầm điện thoại di động lên liếc mắt nhìn thoáng qua một cái.

Trên màn hình điện thoại di động nhấp nháy một dãy số, chính là dãy số duy nhất có thể xuất hiện ở đây, Hạ Tử Du giả vờ như không nghe thấy, lập tức ném chiếc điện thoại sang một bên.

Nhưng mà ngay một giây sau trên màn hình điện thoại di động lại hiện lên một tin nhắn.

Cô nhặt lấy chiếc điện thoại, trên màn hình điện thoại cũng hiển thị nội dung của tin nhắn: “Hội sở ‘Lo¬lene’, em qua đây. . . . . .”

“Bệnh thần kinh!” Cô nói thầm một tiếng, rồi lại ném chiếc điện thoại sang một bên.

Nhưng mà, trong một giây tiếp theo, cô nhớ lại ngày hôm nay lúc ở bộ phận quan hệ xã giao vô tình nghe thấy bọn họ nói tối nay Đàm Dịch Khiêm có một buổi họp xã giao quan trọng ở hội sở ‘Lolene’, ánh mắt cô một lần nữa nhìn về phía chiếc điện thoại di động.

Bây giờ Đàm Dịch Khiêm đang ở bữa tiệc xã giao với đối tác, anh muốn cô tới, không phải là vì công việc chứ?

Chỉ là cô nhớ lại lần trước anh lừa cô đi gặp Kim Trạch Húc, trong lòng cô lại tràn đầy căm phẫn, quyết tâm không để ý đến anh, cô đứng dậy đi thẳng vào phòng tắm.

Cô vốn muốn đi ngủ sớm một chút, nhưng sau khi ra ngoài lại phát hiện màn hình điện thoại di động lại lóe lên ánh sáng, cô theo bản năng cầm điện thoại di động lên, nhìn lướt qua màn hình, thấy trên màn hình điện thoại lại xuất hiện một tin nhắn nữa.

“Xem ra là em muốn anh cho người tới đón em?”

Đọc xong tin nhắn, Hạ Tử Du buồn bực cầm điện thoại di động trong tay, nghĩ lại thái độ cố chấp của Đàm Dịch Khiêm từ trước tới nay đều nói một không hai, cuối cùng Hạ Tử Du không còn cách nào khác đành thay bộ áo ngủ bằng bộ trang phục công sở đi làm.

Lên Taxi, Hạ Tử Du đi thẳng tới trung tâm hội nghị ‘Lolene’.

Nhân viên phục vụ nhìn thấy Hạ Tử Du, giống như lần trước, trực tiếp dẫn cô đi tới căn phòng của Đàm Dịch Khiêm.

E sợ đối tác bao phòng riêng để họp mặt, Hạ Tử Du nhìn lướt qua trang phục của mình, sau đó mới gõ cửa phòng một cái.

“Vào đi!” Trong phòng truyền ra giọng nói trầm thấp của Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du nhẹ nhàng vặn tay cầm cửa, cánh cửa mở ra hình ảnh đập vào mắt cô là Đàm Dịch Khiêm đang nói chuyện cùng khách hàng.

Đàm Dịch Khiêm uể oải dựa vào thành ghế sofa bằng da thật màu xanh thẫm, cà vạt đã được nới lỏng, cúc áo thứ nhất trên áo áo sơ mi trắng đã được cởi ra, từ xa nhìn lại dường như không còn thấy dáng vẻ nghiêm túc lạnh lùng của anh thường ngày, ngược lại còn có vài phần quyến rũ lạ thường.

“Đàm tổng, nếu ông đã có mỹ nữ làm bạn, hôm nay chúng ta chỉ nói tới đây thôi. . . . . . Ngày mai tôi sẽ tự mình đến Đàm thị kí hợp đồng này với ông, tôi xin phép đi trước!”

Thư ký đi cùng khách hành lúc rời đi không quên nhìn Hạ Tử Du một cái, Hạ Tử Du có chút không kịp phản ứng, lại không thể làm gì khác hơn ngoài lúng túng cười với khách hàng một tiếng.

Sau khi thấy khách hàng đã rời đi, thấy bên trong gian phòng chỉ còn lại một mình Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du cũng quyết định xoay người.

Đúng lúc Hạ Tử Du xoay người chuẩn bị đi, giọng nói trầm khàn của Đàm Dịch Khiêm lại truyền tới: “Đi đâu đó?”

Cô xoay lưng về phía anh, thành thật nói: “Đàm tổng, tôi chỉ là một nhân viên hành chính nho nhỏ, coi như anh vì công việc tìm tôi, cũng mong anh lần sau thông báo tới văn phòng một tiếng. Hiện tại khách hàng đã đi rồi, vậy tôi cũng xin phép đi trước!”

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm mông lung ngắm nhìn Hạ Tử Du, giọng nói so với vừa rồi trầm xuống mấy phần, dường như còn có chút ngà ngà say: “Em tới đây…..”

Cô nghe ra trong giọng anh khàn và nhỏ có vẻ như đã hơi say, cô vốn định quay lại nhìn xem anh thế nào, nhưng nhớ lại những lần gần đây bị anh “ngấm ngầm tính toán” nhiều lần, cô quyết định cắt ngang, lạnh lùng nói: “Nếu Đàm tổng say, tôi sẽ bảo nhân viên phục vụ của khách sạn đưa anh về.” Vừa dứt lời cô liền đi nhanh ra khỏi phòng.

. . . . . .

Đi xuống tầng dưới, Hạ Tử Du muốn vẫy một chiếc taxi để về thẳng nhà, nhưng trong đầu cô lúc này khó có thể xua đi hình bóng của Đàm Dịch Khiêm.

Nghĩ đến anh có lẽ bởi vì đi xã giao với đối tác mới uống say như vậy, cuối cùng cô thôi không vẫy taxi nữa, mà quyết định ở lại tận mắt nhìn thấy nhân viên phục vụ đưa anh rời khỏi đây, lúc đấy cô sẽ trở về.

Nhưng mà, cô đứng dưới lầu hội sở đợi khoảng hơn nửa giờ đồng hồ, vẫn không nhìn thấy người phục vụ đưa anh rời khỏi đây, cô thừa nhận bây giờ cô đã bắt đầu có chút lo lắng, vì vậy, cuối cùng cô quay trở lại căn phòng được anh bao.

Cánh cửa phòng vẫn trong trạng thái khép hờ kể từ lúc cô rời đi, cô nhẹ đẩy cửa phòng ra len lén thò đầu vào, liếc nhìn xem anh ở trong phòng như thế nào.

Cô thật không ngờ, giờ phút này anh lại nằm im không nhúc nhích, người dựa vào ghế sofa, chân mày dường như vì say rượu khó chịu mà khẽ nhíu lại.

Cô rón rén đi nhẹ đến gần chỗ anh, cảm thấy đã có thể nhìn thấy anh trong bóng tối lờ mờ, cô lên tiếng khẽ gọi: “Này… Đàm Dịch Khiêm…”

“Ừ?” Anh đang trong mơ mơ màng màng đáp lại cô một tiếng.

“Anh say thật ư?” Cô vẫn hỏi trong thái độ nghi ngờ, bởi vì trong ký ức của cô, anh đối với rượu cũng chỉ dừng lại ở mức độ vừa phải, cô dường như vẫn chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng say rượu của anh.

Anh không trả lời cô, ý thức giống như đang bị rượu cồn khống chế.

Cô nhìn anh một cái, thấy chân mày của anh càng lúc càng nhíu lại, lúc này cô mới phát hiện ra hình như ghế sofa này quá nhỏ, mà thân thể cao lớn rắn chắc của anh dựa vào ghế sofa hẳn là không dễ chịu, đây có thể là nguyên nhân khiến anh cau mày.

Cô lập tức cầm lên điện thoại nội bộ của khách sạn bấm một dãy số nội bộ: “A lô, xin chào, tôi đang ở phòng 1316, Đàm tổng say, các anh có thể cho người đưa Đàm tổng về nhà được không?”

Nhân viên bên trong điện thoại trả lời: “Thật xin lỗi, trước đó Đàm tổng đã căn dặn cho chúng tôi, nếu anh ấy say, sẽ có người đưa anh ấy đi.”

“Nhưng mà. . . . . .”

Lời Hạ Tử Du còn chưa dứt, trong điện thoại nội bộ đã nghe thấy một tiếng bíp dài.

Hạ Tử Du bất đắc dĩ để điện thoại xuống, rốt cuộc hiểu được người kia chính là mình sẽ đưa anh trở về.

Hạ Tử Du đi đến bên cạnh Đàm Dịch Khiêm, khe khẽ đẩy anh, “Này, Đàm Dịch Khiêm, Đàm Dịch Khiêm. . . . . .”

“Ừm. . . . . .” Đàm Dịch Khiêm vẫn say như trước mơ hồ đáp lại cô một câu.

Cô bất đắc dĩ ngồi ở bên cạnh anh, ánh mắt không tự chủ được nhìn vào gương mặt anh tuấn của anh lúc ngủ say, thời điểm này, cô biết cô không thể nào nhẫn tâm bỏ anh lại như vậy mà rời đi.

Dường như anh say thật, nếu cô để anh ở chỗ này, ngộ nhỡ nhân viên phục vụ ở đây không để ý tới anh, vậy anh chẳng phải là ở đây cả một đêm sao? Anh chắc chắn sẽ ngủ không quen ở đây … Điểm này chỉ cần nhìn chân mày anh nhíu lại cũng đã có thể biết được.

Cô muốn rời khỏi, nhưng lại không yên lòng, cứ như thế thời gian từng giây từng phút trôi qua, cuối cùng, cô đưa tay đỡ lấy cánh tay anh đứng dậy, lấy cánh tay của anh gác trên vai cô.

Có thể là anh chưa hoàn toàn mất đi ý thức, lúc cô đỡ anh đứng dậy, mặc dù cảm thấy anh rất nặng, nhưng cũng không cảm thấy nặng nề đến nỗi không bước nổi nửa bước.

Cô đỡ anh đi ra khỏi phòng, người phục vụ thấy cô một phụ nữ đỡ một người đàn ông cao lớn, liền thân thiện giúp cô đỡ Đàm Dịch Khiêm xuống tầng dưới.

Cô vẫy một chiếc tắc xi, người phục vụ giúp cô đưa anh lên xe ngồi yên ổn, sau đó cô nói với tài xế chở bọn họ tới khách sạn “LLD”.

Cô đành phải đưa anh tới khách sạn bởi vì cô không biết địa chỉ nhà của anh, mà dù cô có biết địa chỉ của anh đi chăng nữa, cô cũng sẽ không yên tâm để tài xế đưa anh trở về nhà, nhưng nếu cô đi theo taxi đưa anh về đến nhà họ Đàm thì cảm thấy cũng không tiện. Dù sao người nhà họ Đàm cũng không có ai thích cô, nếu nhìn thấy cô xuất hiện cùng Đàm Dịch Khiêm, cô đoán chừng mình sẽ bị người nhà họ Đàm cho rằng cô có mưu đồ gì khác.

Cho nên cô chọn đến khách sạn, mà khách sạn “LLD” cũng là khách sạn của anh, lại cách nơi này không xa lắm, vậy nên đây là lựa chọn tốt nhất.

Ngồi trong xe, cô sợ anh không cẩn thận bị đụng đầu, cho nên cẩn thận từng li từng tí ôm anh, nhưng cô không cần phải tốn nhiều hơi sức để chăm sóc cho anh, thật may là chỉ mấy phút sau, taxi đã dừng ở trước cửa khách sạn “LLD”.

Nhn viên bn trong khách sạn nhn thấy ĐÀm Dịch Khiêm liền lập tức giúp Hạ Tử Du đỡ Đm Dịch Khiêm đi đến căn phòng ring của Đàm Dịch Khim ở khách sạn.

Hạ Tử Du vn nghĩ sau khi đưa Đm Dịch Khiêm đến đy sẽ lập tức rời đi, nhưng c lại thấy nhn viên phục vụ ở đy sau khi đưa Đm Dịch Khiêm trở vo khách sạn khng hỉu đ ý tới Đm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du bt đọc dĩ đi vo phòng tâm của Đm Dịch Khiêm ly một cái khăn lng ướt.

Đàm Dịch Khim vẫn mặc nguyên quần o ở trên giờng, giấc ngủ dờng như c vẻ không thoải mi.

Hạ Tử Du ngồi ở mép giường, cầm khăn lng tay lau nhè nhẹ mồ hôi trn trán của anh, cs lẽ do khăn lng ít khiến anh cảm thy dễ chịu hơn, chân my đang nhíu chặt dần dần trở nên giãn ra.

C sợ anh không thoải mi, cho nên giúp anh cởi my nút áo trn cổ sơ mi, c chỉ nghĩ đơn giản rằng mnh đang làm một chuyện rt bình thờng, nhưng khi ý thức đợc công vi anh, còn nam quả nữ ở cùng một phòng, m giờ phút này, hnh động cởi áo giúp anh dờng nhờ c phần mờ, c lập tức dừng lại động tác đ, coi lại nút o cho anh, sau đó nhanh chng đứng dậy.

Cô vội vàng đem khăn lông ướt bỏ vào phòng tắm, nhưng lúc cô đi ra khỏi phòng tắm, ánh mắt vô tình chạm đến chiếc giường lớn lúc này trống không, cô nhất thời giật mình kinh ngạc.

Một giây sau đó, thân thể của cô đột nhiên bị một người đằng sau ôm lấy.

Trong chớp mắt, hơi thở của anh hòa cùng với hơi thở của cô, thân thể cô nhất thời bị đông cứng lại.

Hơi thở anh nóng rực phả vào một bên tai cô nói: “Tối nay ở lại đây với anh…”

Giờ phút này trong giọng nói khàn khàn của anh không biết có còn men say nữa hay không, trong nháy mắt ánh mắt chạm nhau, cô tức giận cắn răng: “Anh lại gạt tôi?”

Bởi vì tức giận, cô bắt đầu giãy giụa.

“Ít nhất có thể chứng minh được em vẫn còn quan tâm đến anh.” Anh buồn bực nói một câu, bàn tay to lớn giữ lấy đôi tay mềm mại của cô, đôi môi mỏng từ từ tiếp sát hôn nhẹ lên làn da thịt mềm mại, dần dần trượt xuống hôn lên cánh tay trắng như ngó sen của cô.

“Á. . . . . .” Không có thói quen tiếp xúc thân mật, cô muốn giãy dụa, cô muốn kháng cự, nhưng đều bị anh khống chế.

Đàm Dịch Khiêm nắm chặt cổ tay nhỏ bé của cô, không cho phép cô sẽ có hành động thiếu suy nghĩ nào kế tiếp, bờ môi mỏng quyến rũ chậm rãi di chuyển lên chiếc cổ trắng ngần của cô, giọng nói ra có chút ồ khàn: “Anh không có tính nhẫn nại tốt như vậy, bây giờ anh chỉ muốn mỗi ngày em đều phải ở bên cạnh anh.”

“Đồ điên. . . . . .”

Ngón tay của cô vừa mới nhẹ cử động, liền lập tức bị anh bắt lấy, anh cúi đầu, dùng đôi mắt đầy mê hoặc của mình nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô không rời, khàn khàn nói: “Nói cho anh biết, em vẫn còn yêu anh…….”

Cô ngước mắt nhìn lên, bình tĩnh nhìn gương mặt anh tuấn của anh say mà như thể không say, hai gò má bắt đầu phình lên vì tức giận.

Đúng thật là anh cũng có chút hơi say, nhưng lúc nằm ở trong căn phòng, khi nhìn thấy cô quay trở lại, anh không thể nào kiềm chế được xúc động… Anh rất muốn biết, cô còn để ý anh hay không?

“Nói.” Anh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt đen sâu thẳm như có thể thấu hiểu cả con người cô, nhưng lại không thể nhìn thấu trong lòng cô đang nghĩ gì.

Cô đưa đầu quay sang hướng khác, trong lòng đang rối loạn không thôi.

“Bây giờ em không nói cũng không sao, anh sẽ làm cho em chính miệng nói ra….” Lời vừa nói xong, anh cúi đầu không chút kiêng nể hôn tới tấp lên môi cô, thuận theo khát vọng ở sâu trong lòng, trăn trở gặm mút đôi môi đỏ mọng ngọt ngào mềm mại của cô.

“Ưm. . . . . .”

Một tiếng rên rỉ nỉ non từ môi cô bật ra, cô dùng hết sức của mình muốn chống cự lại anh, nhưng giờ phút này, anh hoàn toàn không cho phép cô có cơ hội nào được nhúc nhích, anh vững vàng khóa chặt lấy cô.

Hai người càng hôn càng không thể ngừng, giữa bọn họ đều có một loại cảm giác khác lạ không thể khống chế đang sôi sục lan tràn.

Cô muốn kháng cự lại tính bá đạo ngông cuồng của anh, nhưng cuối cùng tất cả đều vô ích.

Một giây sau, tay anh lần vào trong áo sơ mi của cô, bàn tay thay thế ánh mắt lần tìm thám hiểm…

Thân thể cô từng trận run rẩy, vẫn không cách nào thoát khỏi anh.

Bầu ngực đầy đặn trắng như tuyết mềm mại vun cao, vòng eo mảnh khảnh, đôi chân thon dài, giống như cô được ông trời đặc biệt tạo ra tặng cho anh, tất cả đều phù hợp với khát vọng trong lòng anh.

Bị anh kịch liệt hôn tới tấp, cô dần dần phát hiện ra cô không cách nào có thể suy nghĩ được nữa, đầu óc trống rỗng, thân thể mảnh mai không tự chủ được khẽ run lên, cô có thể cảm nhận được mười đầu ngón tay của anh đang mãnh liệt không ngừng thiêu đốt từng gang từng tấc trên cơ thể cô, đầu ngón tay dừng lại ở nụ hoa trước ngực đang cực kì căng thẳng của cô.

“Không. . . . . .” Cô hơi nhíu chân mày, da thịt mịn màng thình lình dâng lên một trận mẫn cảm khó chịu, cảm giác thân mật gẫn gũi quá mức quen thuộc, trong trí nhớ vẫn còn lưu lại ký ức của ngày trước, cô không hề muốn như thế, nhưng lúc này, cảm giác đó như thủy triều dâng lên, càng lúc càng mãnh liệt.

Cô giãy dụa thân thể mảnh khảnh mềm mại, sắc mặt đỏ ửng mê người nhanh chóng lan xuống toàn thân, cô không hề biết rằng, chiếc áo mỏng trên người đã bị anh cởi ra từ lúc nào, trên người chỉ mặc duy nhất nhất một chiếc quần lót trắng, vừa đơn thuần lại khiến người ta say đắm.

Cảm nhận được sự lạnh lẽo thấm vào toàn thân, cô dùng hết sức bất ngờ đẩy anh ra, tránh sang một bên.

Cánh tay dài của anh trong chớp mắt đã bắt lấy cô ôm trở về trong ngực, không bao giờ để cho cô có cơ hội né tránh bàn tay của anh lần nữa, giọng nói đầy mị lực: “Tối nay em đừng nghĩ có thể rời khỏi đây!”

Cô sợ sệt nhìn cánh cửa phòng sau lưng anh mà lại như xa xôi không thể chạm đến được, đó là con đường ra duy nhất của cô, nhưng lúc cô nhìn thấy thân hình cao lớn của anh một lần nữa, thì mới biết được mình đã không còn đường có thể chạy, cô mím nhẹ môi, lắc đầu: “Đừng như vậy….”

Nhưng cô căn bản không có khả năng làm cho anh từ bỏ những ý định, bởi vì, ngay một giây sau, cô đã bị anh ôm đến đặt trên giường, hai chân thon dài giống như song sắt vắt ngang kẹp chặn hai bên hông cô, cô còn chưa kịp suy nghĩ phản ứng, anh đã cúi đầu lần nữa phủ lên đôi môi mềm mại của cô, điên cuồng chiếm đoạt từng chút hơi nước ngọt ngào trong môi cô.

Cô cảm thấy không khí trong phổi trở nên mỏng manh, ý thức cũng dần dần trở nên mơ hồ, thân thể nhẹ bỗng như đám mây trôi, lơ lửng không chạm được mặt đất.

Anh càng hôn cô, mới phát hiện ra anh càng muốn ôm người phụ nữ này trong ngực nhiều hơn anh tưởng tượng.

Cô không thể nào nhúc nhích, thân người chỉ có thể uốn éo không ngừng, bị anh cuồng nhiệt tách hai chân ra, vật nam tính nóng bỏng của anh thỉnh thoảng chạm vào đáy quần lót mỏng manh, đối với cô mà nói, so với tư thế trực tiếp đi vào thì đây còn có kích thích mãnh liệt hơn.

Anh nhếch môi cười, kết thúc nụ hôn quấn quýt say sưa với cô, ánh mắt đen láy nhìn chăm chú cô thật lâu.

Cô đề phòng nhìn lại anh, cố gắng lý giải ánh mắt đầy hàm ý của anh, nhưng ngay một giây tiếp theo, cô phát hiện mình sai rồi, anh nhìn cô thật lâu là muốn dời sự chú ý của cô, giờ phút này anh đã thành công trong việc loại bỏ thứ đồ duy nhất còn sót lại trên người cô.

Cô kinh ngạc hô lên một tiếng, trước sau đã không kịp trở tay, cô giống như một con mồi đang được anh để mắt tới, cô không còn cách nào có thể điều khiển bản thân mình được nữa.

Anh yên lặng nhìn cô, nhanh chóng cởi bỏ tất cả quần áo trên người, không chút tiếc rẻ để lộ ra thân thể hoàn hảo cường tráng, mỗi tấc bắp thịt đều tràn đầy sức mạnh nhiệt huyết sục sôi.

Cô bắt đầu luống cuống tay chân đẩy anh ra, nhưng mà chỉ nghe thấy tiếng anh cởi quần áo, cô căn bản không còn kịp phản ứng nữa, anh đã cúi người nâng cặp mông trắng như tuyết của cô, cầm lấy vật nhọn nóng bỏng của anh kề sát vào nơi mềm mại của cô.

Dường như anh cũng khó có thể kiềm chế được bản thân, bàn tay to lớn kịch liệt đè cặp mông xinh đẹp của cô xuống, mãnh liệt nhưng cũng dịu dàng đi sâu vào cơ thể cô, lúc anh mạnh mẽ xỏ xuyên vào trong cô, dưới sự xâm chiếm cứng cỏi hùng hồn của anh, cô dần dần không còn hơi sức nữa, nơi mềm mại sâu trong cơ thể dâng lên một cảm giác đau đớn khó chịu.

“A. . . . . .” Cô ngượi lại thở gấp một hơi, không thể che giấu được khoái cảm đang trào dâng mà khẽ rên lên, cảm nhận được vật nam tính của anh đang chôn thật sâu trong cơ thể cô, làm nóng bỏng nơi mềm mại nhất trên cơ thể cô.

Anh không vì vậy dừng lại động tác, mà gần như để mặc cho khát vọng thân thể điên cuồng đòi hỏi…..

Nhất thời cô không thể nào chống đỡ nổi, mười ngón tay nhỏ ngắn bấm thật sâu vào cánh tay dài của anh: “Đừng…..”

Anh hầu như một chút xíu cũng không cảm nhận được sự đau đớn trên cánh tay đanh bị mười ngón tay cô bấu chặt, cũng đoán trước được cô sẽ không thể nào thích ứng nổi, anh áp chế sự nóng nảy của mình xuống, cúi người ghé môi vào tai cô ngạo mạn nói: “Nói với anh, em chỉ thuộc về một mình anh!”

“Tôi. . . . . .” Cô do dự, giờ phút này cô biết rõ không thể nói dối anh, nhưng lý trí lại nói cho cô biết cô không thể tiếp tục dây dưa với anh, như vậy sẽ chỉ khiến cho cô càng lún sâu.

Thấy cô do dự, ánh mắt anh có chút buồn bã, thắt lưng đột ngột như như lưỡi dao sắc bén từng nhát xuyên vào nơi mềm mại của cô, không chừa cho cô một con đường lui nào.

Cảm giác một chút đau đớn lúc ban đầu từ từ chuyển thành ngọt ngào mơ hồ sung sướng, giống như một cái hang sâu không nhìn thấy đáy, dẫn dụ cô tự chui đầu vào lưới, cho dù bản thân có thể sắp bị hủy diệt, hoặc bị anh xé thành từng mảnh nhỏ, giờ phút này đây cô chỉ muốn nghe theo tiếng trái tim của mình.

“Nói cho anh biết, em chỉ thuộc về một mình anh!” Anh cắn răng, lần nữa nói ra. Phải biết rằng, giờ phút này cô đang gắt gao siết chặt anh đến cỡ nào, đối với anh mà nói đây chính là thử thách rất quan trọng trong việc kiềm chế chính mình.

Cô từ từ nhắm hai mắt, giống như đứa trẻ nhỏ bất lực, hai tay nhỏ bé ôm chặt sau gáy anh, nhìn sâu vào mắt anh, giống như đây là lần đầu tiên trong đời và cũng là lần cuối cùng cô cho phép bản thân mình buông thả như vậy, cô nghẹn lời nói: “Em chỉ thuộc về một mình anh…”

Anh yêu thương nhìn cô, hôn lên bờ môi đang khẽ run rẩy của cô, một giây kế tiếp anh ôm chặt lấy cô, nhấn vào thật sâu …..

Mục lục
loading...