Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 123


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 123: Kết Quả Thẩm Vấn Trên Tòa

Sau khi nghe lời nói của bác sĩ, chị Dư sững sờ hồi lâu, sau phản khi phản ứng lại, chị Dư đến khách sạn Tứ Quý bằng tốc độ nhanh nhất có thể.

Gõ cửa, được cho phép, Chị Dư lo lắng đi vào phòng 1618.

Trong phòng, Đàm Dịch Khiêm đang trao đổi chuyện trên tòa với luật sư tư Aston, sau khi nhìn thấy vẻ mặt u sầu của chị Dư, Đàm Dịch Khiêm tạm ngừng nói chuyện với Aston.

Đàm Dịch Khiêm dựa vào ghế sa lon, nhìn chị Dư, lãnh đạm hỏi, “Chuyện gì?”

Chị Dư do dự đáp lại, “Phu nhân…… quyết định xế chiều hôm nay sẽ phá thai!”

Đàm Dịch Khiêm quay đầu sang bên cạnh, im lặng suy tư trong chốc lát, cuối cùng Đàm Dịch Khiêm lãnh đạm mở miệng, “Tùy cô ấy đi!”

Không ai có thể hiểu được nỗi đau trong lòng Đàm Dịch Khiêm lúc này, đó là đau đớn càng muốn ngăn chặn lại càng lan tràn khắp tứ chi.

Chị Dư nhìn thấy đáy mắt Đàm Dịch Khiêm lóe lên vẻ ảm đạm rồi biến mất, bực mình nói: “Xem ra lần này phu nhân quyết tâm không muốn có liên hệ gì với ngài nữa rồi……Hết thảy đều phải trách tên Kim Trạch Húc đó, hôm nay phu nhân trở thành như vậy nhất định là do Kim Trạch Húc giật giây!”

Đàm Dịch Khiêm nhìn ra xa,nói lạnh lùng, “Kim Trạch Húc đang chăm sóc cô ấy?”

Chị Dư gật đầu, “Tổng giám đốc, tới bây giờ chuyện giữa ngài và phu nhânđã không thể cứu vãn được nữa tôi mới dám nói. Hôm ngài lệnh cho tôi đi tìm phu nhân, tôi đã thấy phu nhân và Kim Trạch Húc ở cùng một căn nhà, mặc cùng loại áo ngủ, Kim Trạch Húc thậm chí còn tùy ý ra vào phòng ngủ của phu nhân…… Tôi nghĩ, có lẽ phu nhân đã sớm không còn tình cảm gì với ngài,nênlúc này cô ấy mới có thể quyết định phá thai lạnh lùng như thé……”

Giờ khắc này, Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nhếch miệng cười như thể tự giễu. Thì ra cũng có lúc anh tự tin quá mức……

Bây giờ cô không còn là cô của hai năm trước nữa, anh cho là đôi mắt trong suốt của cô vẫn có thể nhìn xuyên thấu như hai năm trước, nhưngtrải qua hai năm đã khiến cô học được cách che giấu và trả thù, bây giờ cô chỉ muốn đẩy anh vào chỗ chết.

Anh rất khó chịu, nhưng anh lại không thể trách tội cô. Cho dù cô không cần đứa bé, anh cũng không thể tức giận, bởi vì cuộc hôn nhân này do anh chủ đạo từ đầu đến cuối, nhiều lắm cô chỉ cần bỏ ra thân thể của cô, chỉ có thể nói rõ hôm nay vì trả thù đã cô còn không quan tâm đến việc hy sinh chính mình……

Nghe chị Dư nói xong, Aston nghiêm nghị nói, “Tổng giám đốc Đàm, chuyện nếu đã phát triển đến mức không thể vãn hồi, tôi nghĩ ngài không cần phải nhượng bộ nữa……”

Chị Dư cũng gật đầu. Đúng vậy, xem ra duyên phận giữa tổng giám đốc và phu nhân đã hết…… Cô không muốn nhận xét sự lựa chọn của phu nhân là đúng hay sai, dù sao phu nhân có ý định trả thù tổng giám đốccũng dễ hiểu. Cô chỉ là tiếc rằng cuối cùng phu nhân không thể đi tới cuối cùng với tổng giám đốc, điều này cũng cũng nói rõ Hạ tiểu thư cũng không phải “phu nhântổng giám đốc” chân chính……

Đàm Dịch Khiêm chưa ra quyết định, lúc nàygiọn nói của người nhân viên phục vụ khách sạn vang lên, “Tiên sinh, xin lỗi, không có sự cho phép của tổng giám đốc Đàm, ngài không thể vào phòng này……”

Nhân viên phục vụ hiển nhiên không ngăn được Kim Trạch Húc, ngay sau đó Kim Trạch Húc mở cửa phòng ra.

Vệ sĩ đứng ở hai bên cửa phòng lập tức ngăn cản Kim Trạch Húc lại, Kim Trạch Húc liếc nhìn Đàm Dịch Khiêm ở bên trong, nói lạnh lùng, “Tổng giám đốc Đàm,anh tiếp đãi khách thế này sao?”

“Kim Trạch Húc, anh tới đây làm gì?” Chị Dư nghĩ đến cảnh thân mật giữa Kim Trạch Húc và Hạ Tử Du liền tức giận.

Kim Trạch Húc nói thẳng, “Tôi đến vì chuyện Liễu Nhiên.”

Lúc này Đàm Dịch Khiêm lại ra lệnh, “Cho anh ta vào!”

Kim Trạch Húc lướt qua vệ sĩ đi thẳng vào phòng, ngay sau đó chị Dư và Aston đứng sang một bên.

Kim Trạch Húc mở miệng chất vấn Đàm Dịch Khiêm, “Liễu Nhiên đâu?”

Đàm Dịch Khiêm nhếch mày, “Con gái của tôi cần tổng giám đốc Kim quan tâm như thế từ bao giờ vậy?”

Kim Trạch Húc nhíu mày, “Tử Du muốn tôi đưa Liễu Nhiên về!”

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi lạnh lùng, “Tổng giám đốc Kim thật là buồn cười, Liễu Nhiên là con gái của tôi, anh có tư cách gì đưa con bé đi?”

Kim Trạch Húc tức giận thốt lên,”Đàm Dịch Khiêm, anh đừng quên tòa án đã giao quyền nuôi dưỡng của Liễu Nhiên cho Tử Du, anh không có quyền giữ Liễu Nhiên.”

Đàm Dịch Khiêm khôngthèm nhìn Kim Trạch Húc, chỉ nhàn nhã nhìn chằm chằm về phía trước, không cho là đúng nói, “Tổng giám đốc Kimvà ‘Hạ tiểu thư’ dường như đã quên, tôi và ‘Hạ tiểu thư’ đã đăng kí kết hôn ở Las Vegas.Khi chúng tôi trở thành vợ chồng hợp pháp, vấn đề nuôi dưỡng con cũng thuộc về tôi và cô ấy, hôm nay tôi hoàn toàn có tư cách giữ con tôi bên người.”

Chị Dư và Aston cũng đã chú ý tới cách gọi Hạ Tử Du xa cách của Đàm Dịch Khiêm, điều này chứng tỏ Đàm Dịch Khiêm đã ra quyết định.

Khi Kim Trạch Húc không hề nghĩ đến điều này, cứng họng, “Anh……”

Đàm Dịch Khiêm nói lãnh đạm, “Chị Dư, tiễn khách.”

Chị Dư tiến lên, “Tổng giám đốc Kim, mời.”

Thấy Đàm Dịch Khiêm bình tĩnh thong dong như thế, Kim Trạch Húc áp chế lửa giận ở đáy lòng, châm chọc nói, “Không ngờ rằngTổng giám đốc Đàm cũng yêu thương con cái như vậy, tôi nghe Tử Du nhắc tới nửa năm trước Tổng giám đốc Đàm dường như khinh thường việc có đứa bé này, xem ra lúc ấy Tử Du hiểu lầm rồi…… Nếu Tổng giám đốc Đàm muốn giữ lại đứa bé này như vậy, vậy tôi đành phải thuyết phục Tử Du từ bỏ quyền nuôi con rồi! Thật ra thì, nửa năm trước Tử Du cũng lo tổng giám đốc Đàm không để tâm chăm sóc cô bé, nên mới nhất định phải tranh quyền nuôi dưỡng với người cha chẳng thèm ngó ngàng tới con mình. Anh cũng biết Tử Du thiện lương như vậy, nếu đã sinh con ra, mặc dù cô ấy vẫn luôn hối hận khi sinh con cho anh, nhưng tình thương của người mẹ không cho phép cô ấy trơ mắt nhìn con chịu khổ đi theo người cha không có tình thương này……”

Không chịu nổi mấy lời châm chọc của Kim Trạch Húc, chị Dư tức giận nói, “Kim Trạch Húc, anh đừng nói hươu nói vượn ở đây nữa!!”

Kim Trạch Húc mỉm cười, “Mọi ngườinghĩ tôi nói hươu nói vượn, được thôi, tổng giám đốc Đàm, cá nhân tôi mong rằng anh là thật lòng muốn giữ cô bé bên anh,nhưu vậy về sau Tử Du sẽ không còn gì liên quan với anh nữa. Điều này cũng thuận lợi cho tôi và Tử Du xây dựng gia đình…… Được, vậy tôi không quấy rầy tổng giám đốc Đàm nữa, tôi đi trước đây.”

Chị Dư nhìn bóng lưng phách lối của Kim Trạch Húc, phẫn hận nói, “Tổng giám đốc, Kim Trạch Húc đang cố ý khiêu khích……”

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, lạnh lùng liếc nhìn Aston đứng bên, “Anh nên biết giải quyết vụ kiện này thế nào!”

Aston gật đầu, “Tổng giám đốc Đàmyên tâm, thắng vụ kiện này, tòa án sẽ trao quyền nuôi con cho ngài dễ dàng!”

Nghe lời luật sư nói, chị Dư kinh ngạc hỏi Đàm Dịch Khiêm, “Tổng giám đốc, ngài thật sự muốn giành quyền nuôi con?” Cô nhớ rõ nửa năm trước phu nhântranh quyền nuôi con với tổng giám đốc kịch liệt đến cỡ nào, tình cảm của phu nhân đối với Liễu Nhiên tuyệt đối không tùy ý như Kim Trạch Húc nhắc tới, tổng giám đốc cũng không thể không hiểu Kim Trạch Húc đang khiêu khích.

Đàm Dịch Khiêm lạnh giọng nói, “Nếu như cô ấy đã hận tôi thấu xương, vậy thì làm cho triệt để……Để cô ấy có thể có cuộc sống hoàn toàn mới.”

Nghe lời nói của Đàm Dịch Khiêm, chị Dư rốt cuộc có thể hiểu được cách làm của Đàm Dịch Khiêm……

Đúng vậy,làm sao tổng giám đốc lại có thể không hiểu được Kim Trạch Húc đang khiêu khích? Nhưng Kim Trạch Húc nói một câu rất đúng, nếu phu nhân nuôi con, phu nhânvà tổng giám đốc sẽ dây dưa cả đời, cũng không phải chuyện tốt nếu tương lai phu nhân muốn bắt đầu cuộc sống mới với Kim Trạch Húc……

Cô tin phu nhân cũng thương yêu Liễu Nhiên, nhưng sau khi phu nhân biết mình mang thai đã quyết định phá thai trong vòng chưa tới một ngày, xem ra phu nhân cũng bất đắc dĩ khi có con với tổng giám đốc.

Nêncó lẽtình thương của phu nhândành cho Liễu Nhiên cũng đúng như Kim Trạch Húc nói, là tình thương của mẹ, nếu như có thể trở lại quá khứ, chắc hẳn lúc nàyphu nhân tuyệt đối sẽ không cho phép cô “ngu dại” như năm đó mà sinh Liễu Nhiên.

Nghĩ tới đó, chị Dư không khỏi thở dài.

Có lẽ tổng giám đốc từng tàn nhẫn, nhưng chị phải công nhận là tổng giám đốc đã trao cho phu nhân rất nhiều rất nhiều, cũng thử đền bù tổn thương mà phu nhân đã từng chịu đựng, nhưng phu nhânkhông bao giờ hiểu được.

——–

Buổi chiều.

Bác sĩ đã sắp xếp thời gian giải phẫu cho Hạ Tử Du.

Khi Chị Dư đến bệnh viện vừa đúng lúc nhìn thấy Hạ Tử Du bị đẩy vào phòng giải phẫu, chị vốn định nói vài câu khuyên nhủ Hạ Tử Du, nhưng nghĩ đến Hạ Tử Dukhiến mọi chuyện mình trở nên không thể cứu vãn, chị Dư liền giữ im lặng, bởi vì có nói nữa cũng chỉ là vô ích.

Nhìn phòng giải phẫu lóe đèn đỏ, hốc mắt chị Dư bất giác nhuộm đỏ.

Tổng giám đốc và phu nhân xứng đôi như vậy, hôm nay lại đi đến bước mỗi người một ngả, mà lúc nàyphu nhânđang tàn nhẫn lấy ra cốt nhục của cô và tổng giám đốc……

Chị Dư ngồi buồn bã ngoài cửa phòng giải phẩu,nuối tiếc thay Đàm Dịch Khiêm, tiếc hận hộ Hạ Tử Du.

Sau khi giải phẫu thành công, Hạ Tử Duđược đẩy ra ngoài phòng giải phẫu. Chị Dư vốn muốn tiến lên xem Hạ Tử Duthế nào rồi, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ khẩn trương của Kim Trạch Húc chờ đợi bên cạnh Hạ Tử Du, chị Dư liền áp chế cảm xúc bi thương trong lòng, im lặng xoay người rời khỏi.

……

Trong phòng bệnh, Hạ Tử Du ngây ngốc nhìn trần nhà.

Kim Trạch Húc nắm lấy bàn tay lạnh như băng của Hạ Tử Du, yêu thương vô hạn nói, “Tử Du, em có khỏe không?”

Hạ Tử Du lắc đầu thẫn thờ.

loading...

Kim Trạch Húc không yên tâm nói, “Nếu như có khó chịu ở đây thìhãy nói cho anh ngay lập tức……”

Bỗng chốc, Hạ Tử Duquay khuôn mặt tái nhợt về phía Kim Trạch Húc, “Liễu Nhiên đâu?”

Kim Trạch Húc sửng sốt, nói như thể trốn tránh, “Em vừa phá thai xong,đừng lo cho người khác, có được không?”

Hạ Tử Du đáp yếu ớt, “Liễu Nhiên là con của em, con bé khôngphải người khác.”

Nhìn dáng vẻ lo lắng của Hạ Tử Du, Kim Trạch Húc nói chậm rãi, “Hôm nay anh đi tìm Đàm Dịch Khiêm rồi, nhưng anh ta không chịu để anh mang Liễu Nhiên về bên em.”

“Tại sao lại như vậy chứ?” Hạ Tử Du thoáng chốc kích động, muốn ngồi dậy. “Con là của em……”

Kim Trạch Húc vội vàng đỡ Hạ Tử Du, an ủi, “Trước đây toà án đã trao quyền nuôi con cho em, nhưng hôm nay em và Đàm Dịch Khiêm đã kết hôn, bởi vì quan hệ thay đổi nên quyền nuôi dưỡng lại thuộc về em và Đàm Dịch Khiêm. Nên Đàm Dịch Khiêm có quyền giữ con bên người.”

Hạ Tử Dugiãy khỏi Kim Trạch Húc muốn đứng lên, ngữ điệu mang theo sợ hãi, “Không đâu, anh ta không đoạt Liễu Nhiên với em đâu…..”

Kim Trạch Húc cố gắng đẩy Hạ Tử Du nằm xuống lần nữa, kiên nhẫn nói, “Tử Du, em bình tĩnh một chút, hãy nghe anh nói được không?”

Hạ Tử Dugạt Kim Trạch Húc ra, hốt hoảng luống cuống nói, “Em không muốn nghe gì cả, em chỉ muốn Liễu Nhiên……” Cô rất nhớ con, rất nhớ rất nhớ.

Không thể an ủi trái tim xao động của Hạ Tử Du, Kim Trạch Húc đột nhiên buông Hạ Tử Du ra, đấm mạnh vào mặt tường trắng như tuyết của bệnh viện.

Hạ Tử Dugiật mìnhhoảng sợ, thân thểnhất thời cứng đờ.

Gân xanh trên mu bàn tay Kim Trạch Húc nổi lên, nhíu chặt mày áp chế tức giận ở đáy lòng, lạnh giọng nói, “Hạ Tử Du, chuyện cho tới bây giờ, tại sao em còn không nghĩ ra? Mục đích Đàm Dịch Khiêm giữ Liễu Nhiên lại rất rõ ràng, anh ta đã không thể lợi dụng đứa con trong bụng em,giờ đây anh ta chỉ có thể lợi dụng Liễu Nhiên…… Bây giờ em nhất định muốn mang Liễu Nhiên về bên cạnh trong giờ phút quan trọng này sao?”

Hạ Tử Du sững sờ dựa vào đầu giường, hốc mắt đã ẩm ướt, lẩm bẩm, “Tôi không thể không có Liễu Nhiên……” Liễu Nhiên là động lực duy nhất để cô tiếp tục sống trên cõi đời này……

Kim Trạch Húc nói chậm lại, nhẹ giọng an ủi, “Bây giờ anh không muốn em từ bỏ quyền nuôi dưỡng Liễu Nhiên, anh chỉ không muốn em trúng bẫy của Đàm Dịch Khiêm…… Em ngẫm lại xem, Đàm Dịch Khiêm đã giết người, bây giờ hoảng hốt chỉ có thể níu lấy cây cỏ cứu mạng là em, em có tin không lúc này chỉ cần ra vẻ lưu luyến Liễu Nhiên, Đàm Dịch Khiêm sẽ lợi dụng Liễu Nhiên ép em đính chính lại những chứng cứ có thể lên án anh ta, như vậy mục đích của anh ta đã đạt được…… Nếu em tin anh, chỉ cần em kiên trì thêm mấy ngày nữa,đến khi kẻ tình nghi giết người là Đàm Dịch Khiêm bị định tội, Liễu Nhiên sẽ trở lại bên em!”

Trong lòng biết rõ những thứ mà Kim Trạch Húc nói có thể xảy ra, nhưng Hạ Tử Du đã không còn sức để tiếp tục chịu đựng nữa, cô không ngừng lắc đầu, thống khổ nói, “Trạch Húc, em thật sự rất mệt mỏi, mệt lắm…… Em không muốn quan tâm tới bất cứ chuyện gì nữa, em chỉ muốn đưa Liễu Nhiên rời khỏiđây……” Nếu như có thể, cô tình nguyện rời khỏi, không muốn chứng kiến gì nữa, không muốn quan tâm gì nữa.

Kim Trạch Húc chậm rãi ôm chặt Hạ Tử Du vào trong ngực, nhẹ giọng dỗ dành, “Anh cam đoan với em, anh sẽ không để cho Liễu Nhiên rời khỏi em……”

Thật ra thì Kim Trạch Húc vẫn canh cánh chuyện Liễu Nhiên ở bên Hạ Tử Du. Kim Trạch Húc thật sự để ý chuyện Liễu Nhiên là con gái của Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm. Kim Trạch Húc thừa nhận lúc trước khi đi gặp Đàm Dịch Khiêm thì anh đã từng mong đợi Đàm Dịch Khiêm sẽ mang Liễu Nhiên đi mãi mãi, nhưng tháng dáng vẻ đau lòng của Hạ Tử Du, Kim Trạch Húc lại không đành lòng……

——–

Không ai ngờ rằng, ba ngày sau khi phá thai, Hạ Tử Du liền trình đơn xin toà án mau chóng chọn ngày thẩm vấn.

Tòa án quyết định thẩm vấn sau ba ngày theo quy định.

Khi chị Dư cho Đàm Dịch Khiêm biết thông báo của tòa, Đàm Dịch Khiêm đang chơi trò chơi ghép hình trẻ em với Liễu Nhiên ở trong phòng.

Liễu Nhiên cầm một miếng màu đỏ rô, nghiêm túc hỏi Đàm Dịch Khiêm, “Ba, khối này để ở chỗ này sao?”

Chị Dư chú ý tới Liễu Nhiên đặt miếng ghép vào vị trí chính xác thì không khỏi vui mừng. Chị luôn cảm thấy Liễu Nhiên di truyền đốc óc cơ trí của ba nó……

Đàm Dịch Khiêm chú ý tới chị Dư, đứng dậy từ trên ghế salon.

Chị Dư đi theo Đàm Dịch Khiêm tới chỗ cửa sổ sát đất cách xa Liễu Nhiên, cung kính nói, “Tổng giám đốc, thời gian thẩm vấn đã định, là ba ngày sau.”

Đôi mắt đen tĩnh mịch của Đàm Dịch Khiêm u ám hơn, mở miệng lạnh nhạt, “Tôi biết rồi.”

Chị Dư nói đầy thất vọng, “Không ngờ phu nhân……À, Hạ tiểu thư lại gấp gáp như vậy……” Chị Dư tạm thời đổi cách xưng hô bởi vì sợ rằng sau này cũng không thể nào gọi Hạ Tử Du như vậy nữa.

Lúc này, trong đầu Đàm Dịch Khiêm thoảng qua hình ảnh Kim Trạch Húc đỡ Hạ Tử Du xuất viện.

Đúng vậy, lúc đó anh ngồi trong chiếc xe màu đen cách bệnh viện không xa, anh nhìn cô yếu ớt được Kim Trạch Húc đỡ đi ra khỏi bệnh viện……

Thực racho đến khi thấy cô rời khỏi bệnh viện anh mới biết cô thật sự đã quyết tâm bỏ đứa con của cô và anh dễ dàng như vậy.

Không ai biết lúc đó toàn bộ cửa kính trên xe hơi đều bị đánh vỡ, mảnh vụn thủy tinh rớt xuống buồng xe, mà khi anh vung tay về phía thủy tinh thì những vết thương ấy không bằng một phần ngàn đau đớn trong lòng anh.

Anh không ngờ rằng cô không cần con của anh, muốn đẩy anh vào chỗ chết,và cô vội vã làm điều đó như vậy……

……

Ba ngày sau, tại quảng trường tòa án.

Truyền thông bao quanh tòa án đến mức nước chảy không lọt như lần trước, bắt đầu có phóng viên truyền thông đưa tin ngoài cửa tòa án——

“Tin tức mới nhất, chủ tịch tập đoàn Đàm thị Đàm Dịch Khiêm và phu nhân Hạ Tử Du đang ở tòa án sau lưng tôi tiến hành thẩm vấn lần cuối…… Bởi vì Đàm Dịch Khiêm tình nghi phạm tội nên cổ phiếu của Đàm thị rớt giá liên tục trong gần một tuần này. Chúng tôi cho rằng nếu người luôn được tôn sùng là vị thần kinh doanh Đàm Dịch Khiêm bị định tội giết người, tập đoàn Đàm Thị sẽ sụp đổ trong chốc lát……”

Trong toà án, cách thời gian thẩm vấn chưa đến 10 phút.

Hạ Tử Duliếc mắt nhìn những người ngồi ở vị trí dự thính*.

*Dự thính : nghe nhưng không có quyền phát biểu.

Có mẹ con nhà họ Đàm,ông bà Hạ, chị Dư, Đường Hân, Robert, Kim Trạch Húc, và cả một người đàn ông lớn tuổi cô đã từng gặp một lần, cô vừa nhìn đã nhận ra —— Kim Nhật Nguyên.

Cô không ngờ rằngmọi người lại đến đông đủ như vậy, ngay cả ông bà Hạ hơn hai năm không gặp,lúc này cũng ngồi yên lặng ở vị trí dự thính .

Nhìn những người ngồi ở vị trí dự thính, dường như người của cô chỉ có ba con nhà họ Kim, nhưng người thật sự quan tâm tới cô cũng chỉ có một mình Kim Trạch Húc.

Dường như mọi người cũng đang đợi kết quả phán quyết lần này, cô cảm thấy vô số ánh mắt đang chĩa thẳng về phía cô.

Quan toà tuyên bố, “Phiên toà bắt đầu!”

Mọi người đứng dậy, ngay sau quan toà tiếp tục thẩm vấn theo trình tự lần trước.

Lần trước bởi vì luật sư đại diện của Đàm Dịch Khiêm là Aston không thể tìm được chứng cự cho Đàm Dịch Khiêm, vả lại Đàm Dịch Khiêm cũng khôngtự biện hộ cho mình, tình thế cực kỳ bất lợi cho Đàm Dịch Khiêm. Vậy mà, lần này phiên tòa vừa bắt đầu, luật sư đại diện của Đàm Dịch Khiêm đã phát huy danh xưng luật sư nổi danh ở Los Angeles, đưa ra từng chứng cứ đâu ra đấy.

Ngay sau đó, luật sư Aston trình lên toà một tập văn kiện, sau khi quan toà xem văn kiện, sắc mặt Kim Nhật Nguyên ngồi ở vị trí dự thính càng lúc càng xanh mét lại bất ngờ bị quan toà gọi lên đối chất, sau đó bà Đàm cũng bị liên quan, cuối cùng……

Kết quả phiên tòa đúng là Đàm Dịch Khiêm không hề có liên quan đến cái chết của mẹ Hạ Tử Du- An Ngưng, quan toà tuyên án An Ngưng tự sát, mà Kim Nhật Nguyên bị xử phạt 13 năm tù giam bởi vì bảy năm trước có liên quan đến vụ lừa gạt vơ vét tài sản……

……

Kết quả tuyên án được hưởng ứng nhiệt liệt, Kim Trạch Húc ngồi ở vị trí dự thính sững sờ hồi lâu, mà trong đầu Hạ Tử Duđang lặp lại từng câu thanh minh của Aston.

Giờ khắc này, Hạ Tử Du đã rõ ràng tất cả sự thật của bảy năm trước. Tất cả “ sự thật”Hạ Tử Du đã từng tưởng tượng, nghi ngờ, nghiệm chứng, đằng sau lại cất giấu nguyên nhânmà cô chưa bao giờ nghĩ tới. Lúc này cô rốt cuộc có thể hiểu được tại sao Đàm Dịch Khiêm không muốn cho cô biết sự thật……

Sau khi phiên tòa kết thúc, Đàm Dịch Khiêm liếc nhìn Hạ Tử Dumà rời khỏi cùng với chị Dư.

Trước khi đi, Đàm Tâm cố ý đi tới trước mặt cô châm chọc, “Hạ Tử Du, bây giờ cô còn phách lối được sao?”

Đường Hân cũng đỡ bà Đàm tới trước mặt Hạ Tử Du, bà Đàm giơ tay tát Hạ Tử Du một cái, “Đây là mẹ cô thiếu nợ tôi!”

Trên mặt Hạ Tử Du nhanh chóng bị nổi lên dấu tay đỏ khiến người ta đau lòng, khóe miệng rướm máu.

Hơn hai năm không gặp, ông bà Hạ nhìn thấy Hạ Tử Du vẫn chỉ lắc đầu bất đắc dĩ, hai người cũng tỏ vẻ thất vọng như lúc biết được thân phận thật sự của Hạ Tử Du hai năm trước.

Cái tát của Bà Đàm làm thân thể Hạ Tử Du lảo đảo suýt ngã, may là Kim Trạch Húc phản ứng kịp, đỡ lấy Hạ Tử Du thiếu chút nữa đã ngã xuống đất……

Mục lục
loading...