Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 120


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 120: Cô Ấy Chỉ Muốn Lấy Lòng Anh…

Vì không có bảo vệ canh giữ, Hạ Tử Du ra khỏi biệt thự dễ dàng.

Xe Kim Trạch Húc đã đỗ sẵn dưới bóng cây, thấy cô ra khỏi biệt thự anh nhanh chóng lái xe về phía cô.

Lúc lên xe, Hạ Tử Du mới chú ý người gác cổng bị ngất ngồi ở ghế sau, hiển nhiên là Kim Trạch Húc đã ra tay giải quyết giúp cô, nên mới rời khỏi biệt thự thuận lợi như thế.

Đặt người gác cổng xuống trước cửa biệt thự, sau đó tài xế lái xe rời khỏi bằng tốc độ nhanh nhất.

Ngồi trong xe, cảm xúc của Hạ Tử Du dường như không hề dao động, cô bình tĩnh ôm Liễu Nhiên đang ngủ say từ trong lòng Kim Trạch Húc, sau đó nhẹ nhàng cười với anh “Cảm ơn anh đã giúp em.”

Ánh mắt Kim Trạch Húc nhìn ra xa, giọng điệu có phần lo lắng “Anh nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm đi vào… Em biết không, anh thật sự lo sợ em sẽ không ra.”

Hạ Tử Du vẫn cười nhạt, khẳng định “Anh ta không phát hiện ra.”

Kim Trạch Húc im lặng gật đầu “Khoảng nửa tiếng nữa xe sẽ đến sân bay… Em đã chuẩn bị xong chưa?”

Hạ Tử Du khẽ hôn lên khuôn mặt đáng yêu say ngủ trong ngực, nhẹ nhàng trả lời “Rồi ạ.”

……………..

Trong máy bay riêng của Kim Trạch Húc.

Hạ Tử Du ngồi ở chỗ gần cửa sổ, thẫn thờ nhìn cảnh đêm rực rỡ của Los Angeles.

Kim Trạch Húc hỏi “Em dứt khoát chưa?”

Hạ Tử Du xua tay “Không biết”

Kim Trạch Húc nhìn chăm chú gò má tuyệt mỹ của cô, quan tâm “Có lẽ anh không thể ở lại Las Vegas với em được.”

Hạ Tử Du quay đầu lại, áy náy nhìn Kim Trạch Húc “Trạch Húc, em biết anh luôn quan tâm đến em, nhưng em chỉ muốn sống một cuộc sống yên lặng.”

Kim Trạch Húc lập tức nói “Vì em anh có thể vứt bỏ tất cả những gì đang có, sống một cuộc sống bình yên với anh.” Bởi vì Kim Nhật Nguyên, Kim Trạch Húc phải gánh vác nhiệm vụ đấu tranh với Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du xua tay chân thành. “Trạch Húc, hãy tin em, em không phải là người thích hợp với anh.”

Kim Trạch Húc thành khẩn “Anh không quan tâm, bởi vì Kim Trạch Húc đã thề cả đời này chỉ biết có một mình em.”

Hạ Tử Du cố gắng khuyên “Trạch Húc…”

Kim Trạch Húc ngắt đứt Hạ Tử Du “Em có quyền từ chối anh, nhưng không có quyền ngăn cản anh thích em.”

Đối mặt với tình cảm chân thành của Kim Trạch Húc, Hạ Tử Du không biết phải trả lời ra sao, cuối cùng đành im lặng.

……………………..

Trời gần sáng thì máy bay đến Las Vegas, Kim Trạch Húc đã chuẩn bị mọi thứ cho Hạ Tử Du.

Một căn biệt thự giữa khung cảnh tao nhã ở Lasvegas, Kim Trạch Húc săn sóc hỏi “Ở đây mặc dù tĩnh lặng nhưng tuyệt đôi sẽ không dễ tìm. Anh đã sắp xếp cho em những chuyện ăn, mặc, ở, đi lại, em cứ an tâm ở lại đây.”

Hạ Tử Du ôm Liễu Nhiên, nhìn quanh biệt thự, khẽ nhíu mày “Ôi, Trạch Húc, em chỉ ở đây ba tháng, anh không cần phải sắp xếp chỗ tốt như thế này đâu…” Luật pháp LasVegas quy định, chỉ cần một người ở Las Vegas ba tháng lập tức có thể thông qua các thủ tục ly hôn từ một phía, đây cũng là nguyên nhân cô tới Las Vegas.

Kim Trạch Húc nhẹ nhàng giữ lấy bả vai Hạ Tử Du, nghiêm nghị nói “Em hãy nhớ, tương lai cho dù có xảy ra chuyện gì, anh đều ở bên em, cho em những gì tốt nhất thế giới.”

Hạ Tử Du do dự “Nhưng…”

“Đừng do dự, vì em không thích anh ở lại LasVegas với em, sáng mai anh sẽ lên đường về thành phố Y… Em yên tâm ở đây, không cần lo lắng gì cả.”

Nhìn vẻ mặt đầy quan tâm của Kim Trạch Húc, Hạ Tử Du đành gật đầu đáp ứng.

……………..

Cũng lúc đó, ở LosAngeles.

Trong thư phòng ở tầng một biệt thự, Đàm Dịch Khiêm mặc áo ngủ, nghiêng đầu hút thuốc.

Chị Dư cung kính đứng trước mặt anh, vẻ mặt âu lo.

Theo Đàm Dịch Khiêm nhiều năm như vậy, chị Dư cũng chỉ mới thấy anh hút thuốc vài lần.

Bình thường chỉ khi không thể kiềm chế được Đàm Dịch Khiêm mới hút thuốc lá, dùng nicotin để ổn định tinh thần.

“Tổng giám đốc, căn cứ theo điều tra, không thấy có ghi chép phu nhân xuất cảnh, nhưng hai từ giờ trước Kim Trạch Húc đã đáp máy bay riêng đến Los Angeles.”

Đàm Dịch Khiêm rít một hơi thật sâu, nói chậm rãi “Còn gì nữa?”

Chị Dư do dự mấy giây nói tiếp “Còn nữa, qua điều tra điện thoại của Phu nhân, phát hiện có năm cuộc điện thoại với Kim Trạch Húc, nhưng Kim Trạch Húc đã cho người xóa nội dung trò chuyện.”

Sự thật rất rõ ràng, Hạ Tử Du đột nhiên biến mất có liên quan với Kim Trạch Húc, mà chị Dư vẫn không thể tin nổi Hạ Tử Du có thể chủ động rời bỏ Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm dụi tàn thuốc, nói bằng giọng bình thản với chị Dư “Được rồi, không cần điều tra chuyện này nữa, chị về nghỉ ngơi đi.”

Chị Dư kinh ngạc trợn mắt “Tổng giám đốc, tôi không cần đi điều tra tung tích của phu nhân nữa sao?”

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy “Tôi cho là đã nói với chị rất rõ ràng rồi.”

Chị Dư vội vàng nói theo bóng lưng của Đàm Dịch Khiêm “Nhưng mà… phu nhânrời đi có lẽ không liên quan đến Kim Trạch Húc, người gác cổng không nhìn rõ người làm anh ta bị thương, có thể người đến đón phu nhân không phải người của Kim Trạch Húc, hoặc có thể chỉ đi đâu đó, mai sẽ trở về…” Chị Dư không thể nghĩ được chuyện sẽ phát triển đến mức này, mới hai ngày trước chị còn thấy Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm tràn đầy hạnh phúc, nên chị cố gắng muốn tìm ra cô.

Có thể tìm lý do giải vây cho Hạ Tử Du, mặc dù chị cũng không thể thuyết phục được bản thân.

Sải bước chân, Đàm Dịch Khiêm nói lạnh lùng “Không cần, cô ấy sẽ không trở lại nữa.”

…………..

Hôm sau.

Robert lao vào phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm như gió lốc, chưa kịp “phanh”, suýt chút nữa thì đụng vào bàn làm việc.

Robert dựa vào bàn, thở hồng hộc “Nghe nói vợ cậu chạy mất, có thật không?”

Ngồi sau bàn đang vùi đầu vào mớ văn kiện, Đàm Dịch Khiêm ngước mắt lên lạnh lùng nhìn ông bạn thân “Làm sao?”

người phụ nữ mà tổng giám đốc thích, có cá tính.” Quả thật to gan lớn mật, ngay cả tổng giám đốc Đàm cũng dám ‘đùa bỡn’, chỉ có điều…

Robert liếc nhìn Đàm Dịch Khiêm đang làm ra vẻ hững hờ, nhíu mày “Không đúng, theo mình biết tổng giám đốc Đàm mưu trí và tàn nhẫn có thể nắm chắc mọi việc trong lòng bàn tay, sao lại có thể thua vợ mình được?”

Đàm Dịch Khiêm không đáp lại, chỉ nhìn vào đống văn kiện trước mặt.

Robert suy đoán các kiểu “Trên thế giới này làm sao lại có thể có chuyện tổng giám đốc Đàm cậu không phát hiện ra? Huống hồ lần trước đã từng gặp, vợ cậu cũng không phải là người phụ nữ có khả năng diễn xuất cao siêu, chắc chắn sẽ có sơ hở.”

Đàm Dịch Khiêm vẫn im lặng.

Robert giật đống văn kiện trên bàn của Đàm Dịch Khiêm “Dịch Khiêm, vợ cậu chạy mất, cậu vẫn bình thản như vậy?” Mặc dù ai đó không hay để lộ cảm xúc, nhưng cái vẻ mặt bình tĩnh này khiến anh cứ cảm thấy sẽ có kịch hay. Anh còn chuẩn bị sẵn tinh thần chế nhạo kẻ nào đó.

Đàm Dịch Khiêm vẫn dựa vào thành ghế, nhíu mày “Muốn xem kịch?”

Mục đích xấu xa đã bị Đàm Dịch Khiêm nhìn thấu, Robert cười hô hố “Sao thế được, chẳng qua là thấy vợ của bạn chạy mất, nên mới đến an ủi … Phải rồi, mấy ngày nay chẳng phải cậu và vợ luôn chàng chàng thiếp thiếp, mình còn chuẩn bị tinh thần ở Los Angeles tham gia hôn lễ của hai người, sao hôm nay tình thế đã đảo ngược rồi?”

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, đến bên tủ rượu rót cho mình một ly rượu nho đỏ đến kỳ dị, nói lãnh đạm “Mình không ngăn cản một người muốn rời khỏi mình.”

Robert lập tức hiểu ra ý tứ trong lời nói của Đàm Dịch Khiêm “Nghe cậu nói thì chuyện vợ cậu rời khỏi khôngphải là chuyện ngoài dự đoán? Nhưng mà, nếu cậu quan tâm, tại sao có thể trơ mắt nhìn cô ấy đi?”

Đàm Dịch Khiêm nâng ly rượu lên khẽ nhấp một hớp, mặc cho loại rượu đỏ chua chát này dừng trong cổ họng, đáy lòng anh đang cười tự giễu.

A….

Đàm Dịch Khiêm, mày đúng là đã thua rồi.

Biết rõ cô ấy tiếp cận mình là có mục đích nào đó, nhưng vẫn mang cô ấy đến Las Vegas đăng ký kết hôn như một thằng điên, chỉ vì muốn nhân cơ hội này giữ cô ấy bên mình.

Biết rõ xế chiều hôm nay lúc cô ôm mình nói “Em yêu anh”, toàn thân cô run rẩy, lúc tựa vào ngực mình nước mắt rơi xuống đầy uất ức, bất lực, nhưng lại vẫn một lòng tin tưởng đó là thật, chỉ mong tương lai sẽ được yêu thương cô, cưng chiều cô.

Biết rõ ngày nào cô ấy cũng cố ý làm ra vẻ yêu mình, nhưng lại cứ lao vào mà tin, kể cả người giúp việc cho biết có lúc cô lặng lẽ rơi lệ, vẫn không muốn nghi ngờ.

Biết rõ hôm qua cô có nhiều phản ứng kỳ lạ, thậm chí tối qua còn thấy chiếc nhẫn cô đánh rơi trong phòng tắm, nhưng vẫn cố làm bộ ngu ngốc, cho đến khi cô đóng cửa, tận mắt đứng bên cửa sổ nhìn cô lên chiếc xe kia…

Mày có thể ngăn cản, nhưng mà, đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa…

Nếu không đi, cô ấy khôngphải là Hạ Tử Du nữa…

Điều duy nhất may mắn đó là anh vẫn thấy một Hạ Tử Du giống hệt hai năm trước, đơn giản lương thiện không dám làm tổn thương ai. Ít nhất cô không tuyệt tình với mình…

Đàm Dịch Khiêm không trả lời bất kỳ câu hỏi nào của Robert nữa, chỉ khổ sở nốc từng ngụm rượu mạnh.

…………………………

Đây là lần đầu tiên Robert thấy Đàm Dịch Khiêm uống rượu say, hơn nữa còn là một Đàm Dịch Khiêm đáng tự hào của tập đoàn Đàm thị. Cho dù có gặp phải những khó khăn gập ghềnh hơn nữa, Đàm Dịch Khiêm vẫn không hề luống cuống, huống hồ là trước mặt cấp dưới của mình.

Robert đỡ vai Đàm Dịch Khiêm vào phòng nghỉ, rốt cuộc anh kết luận, thì ra bạn mình cũng khôngphải là thần thanh, cũng chỉ là một người bình thường biết đau khổ…

Hạ Tử Du đã ở Las Vegas ba ngày. Ba ngày qua cô rất bình tĩnh, không có bất kỳ chuyện gì phiền lòng, cũng không bị bất kỳ ai quấy rầy, dường như đã bắt đầu một cuộc sống yên lặng mà cô hằng mong muốn.

Liễu Nhiên có vẻ không thích ở đây, từ buổi sáng hôm đến biệt thự, con bé chưa hề tỏ ra vui vẻ.

Lúc này, thấy Liễu Nhiên ngồi trên sofa cúi đầu không nói gì, Hạ Tử Du ôm cô bé ngồi lên đùi mình, quan tâm “Liễu Nhiên à, sao từ lúc tới đây con không nói chuyện với mẹ?”

Liễu Nhiên ngước đôi mắt trong veo nhìn Hạ Tử Du, uất ức nói “Mẹ, con không thích chỗ này… Chỗ này không có dì chơi, không thấy mẹ cười, lại càng không có ba…”

Một đứa trẻ đột nhiên đến một nơi lạ lẫm khó mà thích ứng ngay được cũng là chuyện bình thường, nhưng tại sao Liễu Nhiên lại nhắc đến Đàm Dịch Khiêm?

Hạ Tử Du tò mò hỏi “Bảo bối à, con thích có ba ở bên cạnh sao?” Trong trí nhớ của cô hình như Đàm Dịch Khiêm không thích Liễu Nhiên lắm, bởi vì cô chưa từng thấy Đàm Dịch Khiêm thân mật với Liễu Nhiên như những người khác.

Liễu Nhiên lập tức gật đầu “Vâng, vâng.”

Hạ Tử Du nghi ngờ nhìn vẻ mặt khẳng định ngây thơ của con bé, không hiểu nói, “Thế Liễu Nhiên thích gì ở ba?”

Liễu Nhiên nói, “Bởi vì ba sẽ nói với Liễu Nhiên những chuyện bí mật trong lòng…”

“Hả?” Hạ Tử Du kinh ngạc “Ba tâm sự với con?”

Liễu Nhiên gật đầu “Tối nào ba cũng nói với Liễu Nhiên rất nhiều chuyện, chuyện khi còn bé của ba ở trại trẻ mồ côi, chuyện ba và mẹ…”

loading...

Hạ Tử Du hoang mang “Sao lại thế được? Ba làm sao có thời giờ nói chuyện phiếm với con?”

Thấy Hạ Tử Du nghi ngờ, Liễu Nhiên có vẻ tức giận “Tối nào ba cũng đến gặp Liễu Nhiên.”

Hạ Tử Du cau mày thật chặt, sao cô lại không biết chuyện này?

Liễu Nhiên nói bằng giọng điệu ngây thơ “Hồi bé ba cũng lớn lên ở trại trẻ mồ côi, mặc dù có ông bà nhưng ông bà luôn gây gổ, ba cảm thấy mình cũng giống một đứa trẻ mồ côi, nênba không thích có con, bởi vì ba sợ sẽ chăm sóc con không tốt…”

Hạ Tử Du khó mà tin nổi “Đây đều là những điều ba nói với con?”

Liễu Nhiên gật đầu, ngây thơ hỏi “Mẹ, lúc nào chúng ta đến chỗ ba?”

Lúc này Hạ Tử Du chìm vào suy nghĩ.

Tại sao đến bây giờ cô vẫn không biết những chuyện này? Thật ra thì cũng không phải không biết, những người hầu bên cạnh cũng đã từng nhắc tới chuyện thấy Đàm Dịch Khiêm trong phòng trẻ, nhưng đến tận bây giờ cô vẫn không tin nổi, cô cứ tưởng những người hầu này có thói quen nói tốt cho Đàm Dịch Khiêm…

“Mẹ, khi nào chúng ta đến chỗ ba? Liễu Nhiên không thích ở đây…”

Liễu Nhiên lại hỏi lần nữa khiến Hạ Tử Du hoàn hồn.

Hạ Tử Du nhìn gương mặt ngây thơ của con, không biết phải trả lời thế nào, chỉ có thể lo lắng.

………………

Trong phòng tổng giám đốc của Đàm Thị.

Chị Dư vội vã chạy vào từ ngoài cửa.

Trong phòng làm việc là lãnh đạo một tập đoàn đang họp bàn với Đàm Dịch Khiêm về việc phát triển buôn bán, chị Dư xuất hiện đã làm gián đoạn cuộc họp.

Đàm Dịch Khiêm vừa định ra hiệu cho cấp dưới lui ra, chị Dư đã vội vàng nói “Tổng giám đốc, không xong rồi…”

Chị Dư xem như cũng đã gặp đủ loại người trong xã hội, hiếm có chuyện khiến chị tỏ ra nóng nảy như vậy, có thể thấy đây chắc chắn là chuyện khó giải quyết.

Đàm Dịch Khiêm dựa vào thành ghế, thong thả nói “Nói đi.”

Chị Dư đưa cho Đàm Dịch Khiêm mấy tờ báo “Ngài xem mấy bài báo này trước đã.”

Ánh mắt lướt qua nội dung thống nhất trên cả tập báo, đôi mắt sâu thẳm của Đàm Dịch Khiêm từ từ híp lại.

Chị Dư luống cuống, lo lắng không thôi “Tại sao lại như vậy chứ?”

Tất cả báo đều viết cùng một câu chuyện, nói rằng bảy năm trước Đàm Dịch Khiêm chính là kẻ tình nghi sát hại mẹ của Hạ Tử Du, còn Hạ Tử Du đã dùng đến luật pháp, giao toàn bộ chứng cứ cho Viện kiểm sát thành phố Y, Trung Quốc. Tấm hình được xem là chứng cứ đăng trên báo, chính là hình Đàm Dịch Khiêm chụp chung với mẹ trước một chiếc xe màu bạc…

Tờ báo kể cặn kẽ về thân thế bối cảnh của Hạ Tử Du, thậm chí công bố cả chuyện Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm đã kết hôn, nhưng báođều nói Hạ Tử Du kết hôn với Đàm Dịch Khiêm để điều tra nguyên nhân cái chết của mẹ…

Chị Dư tức giận nói với thư ký “Chẳng lẽ cô không xử lý mấy việc này sao?”

Thư ký chần chừ, hoàn toàn không biết phải xử lý thế nào.

Chị Dư ra lệnh “Cô đi ngăn cản những nhà báo kia, chờ luật sư Aston đến rồi nói sau.” Aston là luật sư riêng của Đàm Dịch Khiêm, nếu thiếu Aston thì không thể xử lý được vụ kiện tụng này.

Lúc này thư ký mới ngộ ra, gật đầu “Tôi sẽ đi ngay bây giờ.”

Sau khi thư ký đi, chị Dư nhìn Đàm Dịch Khiêm vẫn lạnh băng không nói câu gì “Tổng giám đốc, tôi nghĩ đây là một sự hiểu lầm, tôi tin là phu nhân sẽ không làm như vậy…”

Thực tế, chị Dư không hề lo lắng Đàm Dịch Khiêm sẽ bị mọi người chất vấn về chuyện này, bởi vì chị Dư tin Đàm Dịch Khiêm hơn bất kỳ ai, chị không bao giờ tin rằng Đàm Dịch Khiêm là hung thủ gây ra cái chết cho mẹ Hạ Tử Du, điều duy nhất chị lo lắng đó là chuyện này sẽ tạo nên một khoảng cách khó có thể vượt qua giữa Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du vừa bỏ chạy, Đàm Dịch Khiêm lập tức bị công bố là hung thủ giết mẹ của Hạ Tử Du, mà trên thế giới này, người duy nhất biết Đàm Dịch Khiêm có liên quan tới chiếc xe riêng màu bạc chỉ có Hạ Tử Du, cô là người duy nhất có khả năng công bố chuyện này, trên thế giới này tuyệt đối không thể có chuyện trùng hợp như vậy.

…………………….

Đêm khuya.

Đàm Dịch Khiêm ngồi một mình trong đại sảnh vắng vẻ của biệt thự, đại sảnh rộng lớn chỉ có chút ánh sáng từ vườn, Đàm Dịch Khiêm trầm tĩnh nhìn chằm chằm chiếc nhẫn kim cương đang phát sáng, đắm chìm trong suy nghĩ.

Anh đã từng lường trước cô sẽ không làm những chuyện quá tuyệt tình, cô nghi ngờ anh có liên quan đến chuyện hại chết mẹ mình, nhưng lại tin anh, nếu không cô sẽ không lặng lẽ bỏ đi như thế. Vậy mà, tấm hình vốn nằm ở ngăn kéo tủ đầu giường hôm nay cũng không cánh mà bay, đã được đăng lên báo…

Tất cả những chứng cớ đều hướng về cô, chuyện này rốt cuộc có liên quan đến cô không?

Nhưng, nếu cô thật sự muốn đẩy anh vào chỗ chết, đây chính là một cơ hội tốt…

……………….

Không biết có phải cô cũng không quen sống ở chỗ mới hay không, mấy đêm ở biệt thự này, Hạ Tử Du đều mất ngủ.

Vì vậy, mấy ngày nay cô đều dậy rất sớm, có lúc đi quanh biệt thự, có lúc ngồi ở sảnh xem báo mới ra.

Sáng sớm hôm đó, vì bầu trời sầm sì, nênsau khi Hạ Tử Du thức dậy cũng chỉ ngồi trên ghế salon trong phòng nhàn hạ lật xem báo.

Cô chỉ định xem qua có thông tin giải trí gì để giết thời gian không, nhưng cô không thể ngờ, có thể thấy trên tất cả trang nhất các báo đều giật tít về Đàm Dịch Khiêm, hơn nữa, tất cả tin tức đều giống nhau.

Đọc xong nội dụng trên tờ Tân Vắn, Hạ Tử Du không thể nào giữ được bình tĩnh nữa, vội vàng tìm người giúp việc Kim Trạch Húc đã sắp xếp để chăm sóc cô, nóng lòng hỏi “Báo mấy hôm trước đâu?”

Người giúp việc không hiểu gì “A, tiểu thư, cô muốn xem ư?”

“Phải, cô đi tìm nhanh lên.”

Trong chốc lát, người giúp việc đã đem hết báo mấy ngày nay đưa cho Hạ Tử Du, sau khi đọc hết đống báo, cô hoảng sợ đứng lên “Tại sao lại như vậy?”

Trời ơi, ba ngày qua báo liên tục đưa tin Đàm Dịch Khiêm là kẻ khả nghi giết người, hơn nữa còn đàng hoàng đăng ảnh Đàm Dịch Khiêm chụp cùng mẹ, giải thích toàn bộ quá trình giết người của Đàm Dịch Khiêm, thậm chí còn chỉ ra chiếc xe màu bạc của anh là tang chứng.

Hạ Tử Du đột nhiên vọt lên phòng tầng hai như điên, vơ vét toàn bộ vật phẩm tùy thân, không tìm thấy tấm ảnh kia trong số đồ vật ít ỏi của mình, Hạ Tử Du sững sờ hồi lâu.

Đang lúc cô lấy điện thoại định gọi cho Kim Trạch Húc, thì giọng Kim Trạch Húc dịu dàng vang lên bên tai cô “Em đang tìm tấm ảnh này?”

Hạ Tử Du quay ngoắt về phía phát ra giọng nói.

Lúc này, Kim Trạch Húc đứng ở cửa phòng, trong tay cầm một chiếc điện thoại di động, mà trên màn hình điện thoại chính là tấm ảnh Hạ Tử Du đang tìm.

Hạ Tử Du cướp lấy điện thoại của Kim Trạch Húc, ngẩng đầu chất vấn “Tại sao anh lại có tấm ảnh này?”

Kim Trạch Húc thản nhiên nói “Hôm đến Las Vegas, anh vô tình nhìn thấy em để tấm ảnh này dưới gối, vì từng nghe em nhắc đến chuyện tấm ảnh này nên anh đã lấy đi.”

Hạ Tử Du nóng nảy níu cánh tay Kim Trạch Húc “Tấm ảnh kia đâu?”

Kim Trạch Húc không hề giấu giém “Anh đã gửi cho cảnh sát thành phố Y rồi, bởi vì có vật chứng mới, cảnh sát không thể không yêu cầu tòa án lật lại vụ án bảy năm trước khiến mẹ em chết đột ngột.”

Vì kinh ngạc, Hạ Tử Du càng níu chặt Kim Trạch Húc hơn: “Tại sao anh phải làm như vậy?”

Kim Trạch Húc nghiêm nghị nói “Bởi vì anh không cho phép em bỏ qua cho Kim Trạch Húc như vậy.”

Hạ Tử Du sững sờ.

Kim Trạch Húc đau lòng nhìn gương mặt tái nhợt của Hạ Tử Du, khẽ nói “Tử Du, đối với một người đàn ông đã từng lừa gạt tình cảm, hãm hại bỏ tù em, sao em lại có thể nhân từ nương tay? Anhta có thể chính là hung thủ đâm chết mẹ em, sao em có thể để anhta nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật? Có phải vì gần đây anhta thay đổi thái độ với em khiến em không thể nào tố cáo anh ta?”

Hạ Tử Du sững sở, lẩm bẩm “Trạch Húc, không có sự đồng ý của em, sao anh dám làm vậy?”

Sức lực nắm bả vai Hạ Tử Du của Kim Trạch Húc tăng thêm, anh nói nghiêm túc “Bởi vì em quá lương thiện, nên Đàm Dịch Khiêm dễ dàng làm tổn thương emhết lần này đến lần khác … Tử Du, em không thể nương tay cho hung thủ sát hại mẹ em, huống hồ người đàn ông này chưa bao giờ quan đến em.”

Khóe mắt Hạ Tử Du từ từ ửng đỏ.

Kim Trạch Húc ôm Hạ Tử Du vào ngực, nói dịu dàng “Chuyện này em không cần phải quan tâm, cứ giao toàn bộ cho anh được không?”

Hạ Tử Du sững sờ trong lòng Kim Trạch Húc, nước mắt lã chã rơi.

Kim Trạch Húc cảm thấy chất lỏng ấm nóng thấm ướt lồng ngực mình, mới buông Hạ Tử Du ra, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt ướt át của cô lên, đau lòng nói “Tại sao lại khóc?”

Mắt Hạ Tử Du long lanh nhìn Kim Trạch Húc, nghẹn ngào “Em tin anh ấy, Trạch Húc, em tin những gì anh ấy nói.”

Đàm Dịch Khiêm đã từng giải thích với cô chuyện mẹ cô chết chỉ là ngoài ý muốn, cô cũng đã từng nghi ngờ, nhưng lúc cô rời khỏi anh, cô đã tin những lời anh nói… Cô cũng không biết sao mình lại có thể tin tưởng người này, nhưng, cô tin.

Kim Trạch Húc cau chặt mày “Tử Du, sao em vẫn có thể tin anh ta? Hai năm trước anhta cũng từng nói với em những lời thề non hẹn biển, nhưng cuối cùng chứng minh điều gì? Chúng ta rất rõ ràng lòng dạ và sự tính toán của anh ta, những ngày này tình cảm của anhta đối với em có vẻ thay đổi có lẽ là vì anhta cảm thấy em đang âm thầm điều tra chuyện cái chết của mẹ em năm đó. Vì nghi ngờ em có thể biết mọi chuyện, nênanhkết hôn với em để dùng lòng tốt của em dụ dỗ em buông tha ý nghĩ trả thù …”

Những lời của Kim Trạch Húc nghe thật hợp tình hợp lý, dù sao Đàm Dịch Khiêm cũng đã từng dùng tấm ảnh thử dò xét Hạ Tử Du, hơn nữa còn khiến Hạ Tử Du nói ra sự nghi ngờ của mình đối với cái chết của mẹ.

Hạ Tử Du vẫn lẩm bẩm “Em tin anh ấy…”

Nhìn bộ dạng sững sờ của Hạ Tử Du, Kim Trạch Húc đột nhiên cao giọng, tức giận nói “Hạ Tử Du, em tỉnh táo một chút cho anh.”

Thân thể mỏng manh gầy yếu của Hạ Tử Du vì bị Kim Trạch Húc lay mạnh mà lảo đảo suýt ngã.

Ý thức được giọng của mình quá khích, Kim Trạch Húc kiềm chế tâm tình, nói chậm lại, an ủi “Anh xin lỗi, anh không có ý quát em… Anh nhận lỗi với em vì đã tự tiện quyết định, nhưng bất kể em có tha thứ cho anh hay không, anh vẫn làm như vậy, nếu Đàm Dịch Khiêm thật sự phạm tội, anh ta nhất định phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.”

Hạ Tử Du rất rõ ràng, lúc này “chứng cứ” đã bị gửi đến cảnh sát thành phố Y, kể cả Hạ Tử Du muốn ngừng điều tra vụ này, luật pháp cũng không cho phép, cô hối hận đáng lẽ không nên quyến luyến mà mang tấm hình này ra ngoài…

……………………..

Đàm thị.

Đàm Dịch Khiêm trầm tĩnh đứng bên cửa sổ sát đất trong phòng làm việc, nhìn ra xa.

Dưới chân anh là vòng vây truyền thông trước cửa Đàm Thị, hàng loạt nhà báo vây quanh Đàm thị đến nước chảy không lọt.

Cộc cộc.

Sau khi chị Dư gõ cửa, Đường Hân đi theo chị vào phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm.

Chị Dư kính cẩn nói với Đàm Dịch Khiêm “Tổng giám đốc, Đường tiểu thư nói cô ấy có chút chuyện về phu nhân muốn nói với ngài.” Chị Dư vẫn không có thiện cảm với Đường Hân, lúc này nếu không phải bận tâm đến Hạ Tử Du, chị Dư cũng sẽ không dẫn cô ta tới gặp Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm không hề quay người, ánh mắt vẫn lạnh nhạt nhìnvề phía trước.

Đường Hân nhìn bóng lưng cao to cô đơn của Đàm Dịch Khiêm, nhớ nhung gọi “Dịch Khiêm…”

“Nói những gì em muốn nói đi”. Đối với Đường Hân, ngữ điệu Đàm Dịch Khiêm mặc dù bình thản nhưng chưa bao giờ lạnh lùng.

Đường Hân đến bên cạnh Đàm Dịch Khiêm, ánh mắt xinh đẹp nhìn khuôn mặt anh tuấn của Đàm Dịch Khiêm, nói chậm rãi “Em biết là mấy hôm nay xảy ra chuyện, nhưng em tin anh không hề liên quan gì đến cái chết của mẹ Hạ Tử Du… Đều tại em, từ lúc nằm viện xong biến mất không kịp nói với anh chuyện Hạ Tử Du đến thăm đã nói với em. Thực tế, Hạ Tử Du có tới bệnh viện thăm em một lần, lúc ấy cô ấy khuyên em đừng đừa giỡn với tính mạng của mình, em tưởng là cô ấy hi vọng em có thể tỉnh lại, nhưng đến hôm nay em mới biết, thì ra cô ấy nói như vậy không phải vì muốn an ủi em, mà muốn thăm dò những gì anh thích sau hai năm chung sống với em, chỉ nắm được những thứ anh thích, cô ấy mới có thể lấy lòng anh, từ đó được anh tin tưởng…”

Mục lục
loading...