Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 114


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 114: Thật Sự Thân Mật Như Thể Là Một Đôi Vợ Chồng Mới Cưới!

Tỉnh lại trong lòng Đàm Dịch Khiêm sẽ có cảm giác gì?

Ngượng ngùng, lúng túng, không quen……

Những thứ này đều không phải, mà là cảm giác quen thuộc đã lâu.

Trời hửng sáng, Hạ Tử Du chậm rãi mở mắt ra, phát hiện đầu cô đang gối lên trên cánh tay của anh, mà cô cũng ôm anh rất thân mật.

Tư thế của họ như thể là một đôi vợ chồng bình thường, ban đêm kích tình, lúc này mệt mỏi ôm nhau.

Cô mở to mắt lẳng lặng nhìn khuôn mặt điển trai vô hại của anh trong lúc ngủ say, bỗng dưng, cô nhớ lại lời nói tối hôm qua của anh.

Bởi vì tôi đã đánh giá thấp sự quan tâm của tôi dành cho một người phụ nữ……

Mặc dù anh nhẹ nhàng thổ lộ những lời này, nhưng cô lại nghiêm túc ghi tạc lời nói của anh vào đáy lòng.

Có lẽ bởi vì đây là lần đầu tiên anh chủ động nhắc tới hai chữ “quan tâm” này với cô.

Cô rất hiểu tính cách của anh, cao ngạo tự phụ, cuồng vọng không ai bì nổi, bình thường anh sẽ tranh đoạt tất cả những thứ anh muốn, không chừa thủ đoạn nào. Nhưng anh cũng không phải là một người đàn ông thích quanh co lòng vòng, cho nên, khi anh trả lời cô, theo tính của anh, anh sẽ không nói với cô cho có lệ.

Như vậy, nếu như cô suy đoán kết quả theo tính cách của anh, vậy điều này có thể nghĩa rằng khi anh thổ lộ những lời này là hoàn toàn chân thành không?

Đàm Dịch Khiêm……

Anh luôn ý vị sâu xa như vậy, cô nên nghĩ về anh thế nào?

Tỉnh lại được mấy phút, Hạ Tử Du vẫn ôm anh.

Càng thân mật với anh hơn, cô càng cảm thấy có lúc cô hoàn toàn không thể khống chế lý trí của mình……

Tựa như rồi khi cô tỉnh lại, mở mắt nhìn thấy anh cô lại có loại cảm giác hạnh phúc khó hiểu dâng lên từ đáy lòng.

Loại cảm giác này như thể hai năm qua cô và anh hoàn toàn không xảy chuyện gì, như thể hôm nay cô và anh vẫn còn là của hai năm trước, họ mới vừa kết thúc hôn lễ, lúc này là hình ảnh họ đang ôm nhau hạnh phúc……

Loại cảm giác này tốt đẹp khó hiểu này, lại làm cho cô có một thoáng bằng lòng để cho thời gian vĩnh viễn dừng lại ở giờ khắc này.

Cô vẫn nhìn anh, dần dần mệt mỏi, cuối cùng, cô ôm anh, chìm vào mộng đẹp……

……

Khi Hạ Tử Du tỉnh lại lần nữa thì bầu trời đã sáng choang, có lẽ bởi vì vị trí bên người trống không,cô chậm rãi mở mắt ra giữa lúc nửa mê nửa tỉnh.

Mở to mắt nhìn trần nhà mấy giây, cô mới từ dần dần khôi phục ý thức từ cơn buồn ngủ.

Sau khi cô phát hiện vị trí bên cạnh trống không, cô ngắm nhìn bốn phía theo bản năng,cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Đàm Dịch Khiêm. Lúc này, Đàm Dịch Khiêm đi ra từ phòng tắm.

Hạ Tử Du không kịp thu lại ánh mắt tại trên người anh, Đàm Dịch Khiêm đã di chuyển tới trước mặt cô, ngồi ở mép giường.

Anh để lộ nửa người trên còn vết cào tối hôm qua do không thể chịu đựng được đòi hỏi của anh, cô nhất thời ngượng ngùng đỏ mặt.

Anh ngồi ở mép giường, nhẹ giọng hỏi cô: “Có phải tiếng nước chảy đánh thức em không?”

Cô lắc đầu.

Anh cúi đầu khẽ hôn lên vầng trán trơn bóng của cô, nói vô cùng cưng chiều, “Em ngủ thêm một lát nữa đi, hôm nay có một khách hàng cần bàn chuyện với anh, buổi trưa anh tới đón em đi ra ngoài.”

Cô sững sờ.

Ngay sau đó anh đứng dậy, kéo khăn tắm nửa người dưới xuống, thay áo sơ mi và đồ Tây chỉnh tề trước mặt cô.

Cô từ từ vùi đầu vào trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt trong suốt liếc trộm anh.

Vóc dáng của anh đúng là trời sinh, dù mặc cái gì cũng có thể đẹp trai đến không tưởng tượng nổi.

Trước khi rời khỏi phòng, anh lại ngồi xuống mép giường lần nữa, nhìn vẻ mặt đáng yêu chỉ lộ ra hai con mắt của cô, anh trầm giọng nói, “Nếu ở nhà cảm thấy chán thì gọi điện thoại cho anh……Một thời gian ngắn sau khi anh xử lý xong một chuyện chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ bù, đến lúc đó sẽ dẫn em đến nơi em thích.”

Nhìn anh lúc này dịu dàng như ngọc, ánh mắt cô lại hơi sững sờ.

Anh lại cúi đầu khẽ chạm lên gò má ửng hồng của cô, lúc này mới đứng dậy rời khỏi phòng.

Sau khi Đàm Dịch Khiêm rời đi, Hạ Tử Du thật sự hoảng hốt, mãi lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.

Người vừa rồi nói chuyện với cô là Đàm Dịch Khiêm thật sao?

Tại sao cô lại cảm thấy mình như thể đang ở trong mơ, mà giấc mơ này lại là giấc mơ cô cô chỉ có thể mơ thấy từ hơn hai năm trước.

Không ngờ rằng anh lại có thể nói với cô bằng giọng nhỏ nhẹ và xen lẫn sự cưng chiều như vậy, thật sự như thể họ là một đôi vợ chồng mới cưới thân mật.

loading...

Nhưng mà…… Giữa họ làm sao có thể như vậy? Mà anh lại còn nhắc tới họ sẽ tổ chức hôn lễ bù, anh đang đùa với cô ư?

——

Buổi trưa.

Hạ Tử Du ngồi trên trên ghế salon trong phòng, dạy Liễu Nhiên vài hình vẽ trên sách báo thiếu nhi, một người giúp việc đột nhiên vui sướng đi đến trước mặt Hạ Tử Du.

“Thiếu phu nhân, Đàm tiên sinh về rồi.”

“A……” Hạ Tử Du ngước mắt lên theo bản năng, đúng lúc thấy Đàm Dịch Khiêm đi vào đại sảnh.

“Ba ——” Liễu Nhiên gọi Đàm Dịch Khiêm trôi chảy, để sách xuống, lập tức đưa tay về phía Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm ôm lấy Liễu Nhiên, như thể lần đầu tiên thử ở bên một đứa trẻ, Đàm Dịch Khiêm trầm giọng nói, “Nói cho ba biết, ở nhà con làm gì với mẹ?”

Liễu Nhiên rất tự nhiên đem một con mèo con đáng yêu vừa cắt xuống từ trên báo đưa cho Đàm Dịch Khiêm, “Ba, con đem ‘mẹ’ tặng cho ba……”

Đàm Dịch Khiêm thấy hình ảnh con mèo trong tay thì không khỏi nghi hoặc, rồi sau đó chuyển ánh mắt nghi hoặc sang Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du cũng lắc đầu khó hiểu, sau đó cô đứng dậy đi tới bên người Đàm Dịch Khiêm, không hiểu hỏi Liễu Nhiên, “Quỷ nghịch ngợm, sao lại gọi mèo là ‘mẹ’?”

Liễu Nhiên ngây thơ nói, “Nhưng mà tối qua chính ba gọi ‘mẹ’ là mèo con mà?”

Hạ Tử Du càng thêm khó hiểu, “Hử?”

Liễu Nhiên nói rất nghiêm túc, “Ba nói mẹ là con mèo con không nghe lời……”

“Mèo con không nghe lời?” Hạ Tử Du cau mày suy nghĩ. Đàm Dịch Khiêm gọi cô như vậy từ lúc nào?

Khoan đã…!

Con mèo con không nghe lời này……

Không phải chứ?

Trong đầu Hạ Tử Du hiện lên một vài hình ảnh mỗi khi cô cào xước nửa người trên của anh đêm qua. Cô nghi ngờ liếc nhìn Đàm Dịch Khiêm, mà Đàm Dịch Khiêm hình như đã ngầm hiểu ra, giờ phút này anh đang cười, khóe miệng cong lên độ cong rất tự nhiên.

Hạ Tử Du dần dần đỏ mặt, đầu rủ xuống càng thấp.

……

Bên trong buồng xe, Hạ Tử Du liếc mắt về phía cửa sổ.

Trời ơi,cô không biết nên đối mặt với anh thế nào nữa……

Ai đó vừa rồi còn thẳng thắng giải thích nguyên nhân tối hôm qua anh gọi cô là “mèo con” cho Liễu Nhiên nghe, làm hại cô cảm thấy cô bắt đầu trở thành một người mẹ tà ác.

Đàm Dịch Khiêm nhìn Hạ Tử Du qua gương chiếu hậu, cố ý che giấu cảm giác thực sự, khóe miệng mang ý cười, “Anh sẽ sai người sửa căn phòng đối diện thành phòng trẻ em.” Lý do, hiệu quả cách âm đối diện khá hơn.

“Hả?” Hạ Tử Du quay đầu nhìn anh theo bản năng, khi ý thức được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh thì gò má vừa mới bớt đỏ của cô lại nhuộm đỏ lần nữa.

Lúc này, cô thật sự muốn tìm một cái lỗ chui vào……

Đàm Dịch Khiêm cười bình tĩnh, biết cô xấu hổ nên không trêu chọc cô nữa.

Hơn hai mươi phút sau, Đàm Dịch Khiêm dừng xe trước một nhà hàng Trung Quốc cao cấp trong nội thành Los Angeles.

Đàm Dịch Khiêm ga lăng mở cửa xe cho Hạ Tử Du, đợi Hạ Tử Du xuống xe, Đàm Dịch Khiêm liền dắt tay Hạ Tử Du cực kỳ tự nhiên.

Cô bước vào nhà hàng theo anh, nhìn ánh mắt của nhóm nữ phục vụ trong nhà hàng, cô không khỏi cảm thấy thỏa mãn.

“Hey, chị dâu, tôi là Robert, quốc tịch của tôi là Arab, nhưng tôi sẽ nói tiếng Trung đơn giản, cũng có một cái tên tiếng Trung dễ nghe là —— Kiều Sở Ngạn.”

Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm chưa kịp ngồi vào chỗ của mình một người đàn ông nước ngoài quyến rũ đã xuất hiện trước mặt Hạ Tử Du, tự giới thiệu bản thân.

“Ặc……” Hạ Tử Du nghi ngờ liếc mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm nghiêm túc giới thiệu hai người với nhau, “Bạn học thời đại học kiêm bạn tốt của anh Robert, vợ của tôi Hạ Tử Du.”

Từ khi nhìn thấy Hạ Tử Du, Robert nhìn nhìn Hạ Tử Du chăm chú không hề chớp mắt, nghe Đàm Dịch Khiêm giới thiệu thì Robert vẫn chưa chịu chớp mắt.

Hạ Tử Du bị Robert nhìn chằm chằm thì hơi xấu hổ, không nhịn được đưa tay kéo áo Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm ôm eo cô, nói giọng cảnh cáo, “Thu hồi ánh mắt mơ ước của cậu đi!!”

Nhận được ánh mắt lạnh lẽo nghiêm túc rõ ràng không vui của Đàm Dịch Khiêm, Robert mới rời mắt đi, tặc lưỡi nhìn Đàm Dịch Khiêm, “Tổng giám đốc Đàm, bây giờ tôi rốt cuộc cũng hiểu tại sao cậu lại chỉ có tình cảm với riêng tiểu thư Hạ Tử Du của chúng ta rồi……” Thảo nào ai đó khi đang học đại học vẫn luôn ra vẻ kiêu ngạo độc lập, thì ra là đã biết có một mỹ nữ tuyệt thế đang chờ đợi.

Mục lục
loading...