Menu

TỔNG GIÁM ĐỐC XIN ANH NHẸ MỘT CHÚT!!!-Chương 103


Tổng Giám Đốc Xin Anh Nhẹ Một Chút!!!


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 103: Bước Vào Cuộc Sống Mới

Trong lúc Đường Hân đang than thở khóc lóc van xin Đàm Dịch Khiêm tha thứ thì ông bà Hạ đột nhiên xuất hiện trước mặt Đàm Dịch Khiêm.

Bà Hạ bị chồng dắt đến, nói giọng thỉnh cầu “Dịch Khiêm, hãy cho Tiểu Hân một cơ hội.”

Đường Hân từ từ buông Đàm Dịch Khiêm ra, cúi đầu đứng tại chỗ, nước mắt vẫn rơi lã chã.

Bà Hạ rời khỏi Đường Hân, nói với Đàm Dịch Khiêm đầy áy náy. “Tiểu Hân cũng nói hết mọi chuyện với bác… Con bé nói dối cháu nhiều như vậy là không đúng, nhưng nó đã biết sai rồi, bác tin là sau này Tiểu Hân sẽ thay đổi.” Mặc dù biết Đường Hân làm như vậy với Hạ Tử Du, nhưng dù sao cũng không gây tổn thương cho Hạ Tử Du, bà Hạ đành lựa chọn cách bao dung.

Ông Hạ cũng nhỏ giọng khẩn cầu “Dịch Khiêm, cháu cũng biết từ nhỏ Tiểu Hânđã là một đứa bé ngoan, nếu không phải lang thang ở Mỹ nhiều năm như vậy, nó cũng sẽ không làm những chuyện sai trái đó… Điều này cũng do hai bác, nếu ban đầu điều tra cẩn thận hơn, thì đã không nhận nhầm con gái, khiến Tiểu Hânphải chịu khổ ở Mỹ như vậy…”

Đường Hân khổ sở đến trước mặt Đàm Dịch Khiêm, trong lòng vô cùng sợ hãi chờ câu trả lời của Đàm Dịch Khiêm.

………………

Đêm đến, Hạ Tử Du lại mất ngủ về chuyện việc làm.

Công việc tìm được ở chợ việc làm nhất định phải bỏ, dù sao vú Lưu có để cô làm việc ở nhà họ Hạ sẽ chỉ khiến tất cả thêm lúng túng… Cho nên chắc là phải tìm việc khác.

Nhưng mà, kể cả cô có tìm được việc khác thì con gái phải làm sao?

Tiếng chuông điện thoại đột ngột cắt đứt suy nghĩ của cô, cô liếc mắt nhìn số điện thoại trên màn hình, lập tức nhấn nút trả lời “Alo!”

“Xin chào, xin hỏi có phải là Hạ tiểu thư không?”

Hạ Tử Du ngồi dậy, cố gắng giữ tỉnh táo “Phải, là tôi” Đây là số điện thoại ở một công ty cô đã từng nộp đơn, bởi vì trước đó có lưu cho nên khi nhận được cuộc điện thoại này, cô vô cùng căng thẳng.

Đối phương rất thân thiện “Chúng tôi đã xem qua hồ sơ của cô, quyết định tuyển cô vào công ty…”

“Có thật không? Thật sự cảm ơn các vị… Vâng, chiều này hai giờ tôi sẽ có mặt…”

Hạ Tử Du vui vẻ cúp máy, không ngờ lại nhận được niềm vui ngoài ý muốn như vậy.

Nhưng chưa kịp vui sướng xong thì cô lại đột nhiên nhớ tới con.

Nếu cô đi làm, ai sẽ chăm sóc con?

…………..

Suy nghĩ cả đêm, Hạ Tử Du quyết định nhắm mắt đem con về trại trẻ mồ côi nhờ viện trưởng Trần chăm sóc giúp một thời gian.

Người duy nhất cô có thể tin tưởng chỉ có viện trưởng Trần, kể cả không muốn cho mọi người thấy bộ dạng nghèo túng của mình thì cô cũng chỉ còn cách làm phiền họ.

Sáng sớm tinh mơ, Hạ Tử Du ôm con chuẩn bị ra ngoài, thì ở cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.

Hạ Tử Du mở cửa phòng ra, khi nhìn thấy người đang đứng bên ngoài cười là dì Lô, Hạ Tử Du lập tức sững sờ “Dì Lô?”

Bé con nhìn thấy dì Lô cũng tự nhiên giơ tay ra đòi bế.

Dì Lô nhận lấy con bé, hôn lên má nó một cái.

Hạ Tử Du mỉm cười “Tại sao dì lại tới đây?” Trời ạ, cô đang chuẩn bị đưa con đến trại trẻ mồ côi.

loading...

Ngay sau đó dì Lô đi vào phòng giải thích cho Hạ Tử Du nguyên nhân bà đến đây.

Sau khi nghe dì Lô nói, Hạ Tử Du giật mình ngạc nhiên “Dì nói là có người đến trại trẻ mồ côi thuê dì đến chăm sóc con giúp con?”

Dì Lô gật đầu “Đúng vậy… Mặc dù dì rất vui vì được chăm sóc con và con bé, nhưng dì không hiểu tại sao con lại ở khách sạn một mình. Bạn trai con đâu?”

Hạ Tử Du biết bạn trai trong miệng dì Lô ý chỉ Đàm Dịch Khiêm, cô nói một câu vô cùng đơn giản “À, con và anh ta đã chia tay rồi.”

Dì Lô hơi ngẩn ra “Sao lại thế…”

“Giữa nam và nữ vốn là như vậy mà, không hợp thì chia tay.” Hạ Tử Du nói xong vô cùng nhẹ nhõm.

“Aiz, dì còn tưởng là… Thôi, con chờ đợi trong tù hai năm người này cũng không đến thăm một lần, có thể thấy đó cũng không phải người tốt lành gì.” Thật ra thì dì Lô có ấn tượng rất tốt với Dịch Khiêm, nhưng vì Hạ Tử Du đã bỏ đi, dì không thể nào không an ủi cô.

Hạ Tử Du gật đầu “Đúng vậy, con cũng nên từ bỏ từ lâu rồi.”

…………………

Trên đường đến công ty, Hạ Tử Du nghĩ mãi mà không hiểu rốt cuộc ai đã tìm dì Lô cho cô…

Cô cũng từng nghĩ người giúp cô có thể là Kim Trạch Húc, nhưng cô lại không thể gọi được cho anh ta.

Công ty tuyển cô là Tập đoàn Trung Viễn, theo những gì cô biết, hai năm tước, phạm vi buôn bán của tập đoàn Trung Viễn cũng không rộng, cho nên không thể phát triển ra nước ngoài.

Nhưng sau khi đến nơi cô mới biết, thì ra hai năm qua, Trung Viễn đã phát triển vượt xa sức tưởng tượng của cô, tòa nhà to lớn huy hoàng trước mặt có thể chứng minh điều này.

Hạ Tử Du nói mục đích đến đây, lễ tân liền đưa cô lên tầng ba mươi sáu.

Hạ Tử Du cho rằng người gặp cô sẽ là giám đốc bộ phận nào đó, không ngờ, lễ tân lại dẫn cô vào phòng tổng giám đốc.

Hạ Tử Du đang luống cuống thì cô lễ tân đã kính cần báo với người đàn ông ngồi sau bàn làm việc “Tổng giám đốc Kim, Hạ tiểu thư đã tới.”

Người đàn ông ngước mắt lên nhìn vào ánh mắt vô cùng kinh ngạc của Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du kinh hoàng khó mà tin nổi “Anh… Kim Trạch Húc.”

Kim Trạch Húc dựa lưng vào thành ghế, khóe miệng nở nụ cười lịch sự “Hạ tiểu thư, hoan nghênh cô đến với công ty chúng tôi.”

Hạ Tử Du khẽ cau mày “Cho nên, tôi có thể vào công ty này là nhờ anh?”

Kim Trạch Húc không thừa nhận cũng không phủ nhận “Cô từng nói có kinh nghiệm làm việc ở Đàm thị cho nên hoàn toàn đủ khả năng đảm nhiệm công việc này.”

Hạ Tử Du nhíu mày càng chặt hơn “Vậy thì, dì Lô cũng là anh mời tới chăm sóc con giúp tôi?”

Kim Trạch Húc đứng dậy đi đến trước mặt Hạ Tử Du “Nếu đúng là như vậy, bây giờ cô sẽ chọn cách bỏ đi sao?”

Hạ Tử Du không nói gì.

Kim Trạch Húc nhìn Hạ Tử Du, nói chậm rãi “Thật ra thì lần trước tôi đã nói chuyện với ba nuôi, ông ấy hiểu cô, cũng tôn trọng cô, ông ấy sẽ không ép cô phải gặp ông… Cô cũng có thể nghĩ tôi như thể một người tốt bụng giúp đỡ cô, sau này công việc tốt lên, cô có thể trả lại tiền thuê dì Lô cho tôi, không còn phải nợ ai nữa.”

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn Kim Trạch Húc, vốn nên từ chối thẳng, trong đầu cô lại chợt nhớ tới khuôn mặt hồn nhiên ngây thơ của con.

Mục lục
loading...