Menu

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi- Quyển .2 . Chương 8


Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi


Q.2 – Chương 8: Bỏ Thuốc Trong Đồ Ăn

Phác Tuán Hi dẫn hai người đến lầu hai mươi mốt, vào phòng làm việc của anh, sau đó đóng cửa lại, đi tới ghế sa lon ngồi vào chỗ của mình.

Đợi sau khi thư ký đem cà phê đưa vào xong bọn họ mới bắt đầu thảo luận chuyện hợp tác giữa hai công ty.

“Tổng giấm đốc Dạ, hôm nay tới là muốn ký hợp đồng với công ty chúng tôi sao?” Phác Tuấn Hi cười nhàn nhạt mà nói.

“Tổng giám đốc Phác hình như rất muốn mau chóng hợp tác với chúng tôi nhỉ?!” Dạ Thiên nhìn bạn tốt nhiều năm trước mắt, xem ra anh ấy thật sự đã quên hết chuyện trước đây. ANh cũng đã điều tra loại thuốc kia, đúng là rất lợi hại, chỉ cần uống một lần, đã có thể làm cho người ta quên đi quá khứ. Xem ra tiếp theo, anh phải điều tra xem mục đích của Thôi Phác là gì. Khi nhìn thấy Phác Tuấn Hi trước mắt, anh đã có thể xác định, người đàn ông này chính là Cung Hình Dực, nhưng mà anh ta lại hoàn toàn không nhận ra anh. . . . . .

“Đó là đương nhiên, công ty chúng tôi đương nhiên muốn hợp tác với nhiều công ty khác mà!” Anh đối với Dạ Thiên vẫn còn chưa hiểu rõ, cũng không biết anh ta có phải là người nghe theo Tống Tâm Dao hay không. Nếu như là người trung thành với Tống Tâm Dao, chắc hẳn là người Tống Tâm Dao đã từng nói với anh, vào ngày đó Tống Tâm Dao đã nói qua.

“Nhưng mà, tổng giám đốc Phác có thể sẽ thất vọng rồi!” Dạ Thiên đem tài liệu trong tay, bỏ lên trên bàn trà.

“A! Xin tổng giám đốc Dạ nói rõ, Phác Tuấn Hi tôi hình như chưa nghe rõ.” Phác Tuấn Hi cầm phần hợp đồng này lên, nhẹ nhàng xem qua một lần, phía trên vẫn chưa ký tên, xem ra anh ta đúng là không muốn ký hợp đồng với bọn họ.

“Tôi cảm thấy, công ty của các anh hình như là làm trong ngành điện tử, mà Tử Mị của chúng tôi đồng dạng cũng lấy điện tử làm trọng tâm phát triển, chắc hẳn không cần thiết phải hợp tác với công ty các anh, tin tưởng các anh cũng vậy, có thể tự mình vươn lên top 500 thế giới.” Dạ Thiên cười nhạt .

“Đó là đương nhiên, bằng vào thực lực công ty chúng tôi, tin tưởng là cũng đủ để cho công ty của các người đi xuống.” Tai Dạ Thiên rất nhạy bén.

“Có người nghe lén bên ngoài!” Âm thanh của anh rất nhỏ, chỉ để cho ba người bọn họ có thể nghe được.

“Xem ra, là cô ta!” Kể từ sau ngày anh đến Tử Mị tìm Tống Tâm Dao đó, anh phát hiện người phụ nữ tên Thôi Thục Viện này, có sở thích là nghe lén.

“Muốn công ty chúng tôi đi xuống sao vậy thì phải hỏi trước một chút xem tôi có đồng ý hay không đã!” Dạ Thiên cười lạnh, diễn xuất cũng thật tuyệt.

“Anh có đồng ý hay không có gì hữu dụng sao?” Phác Tuấn Hi ngồi tựa lên trên ghế sa lon, nhìn Dạ Thiên.

Đối với Dạ Thiên, anh càng ngày càng có cảm giác quen thuộc, bọn họ giống như là bạn cũ lâu năm, anh muốn nhớ, thế nhưng anh lại quên mất tất cả.

“Có lẽ anh cho là không dùng được, nhưng mà tôi lại cảm thấy rất hữu dụng.” Dạ Thiên đem cái tài liệu đó đặt lên bàn, cũng không cầm lại, đứng lên.

“Vậy sao?! Như vậy thì tôi ngược lại rất muốn nhìn thử xem, công ty của các anh gươi có bản lĩnh này hay không!” Phác Tuấn Hi cũng đứng lên.

“Tốt! Vậy chúng ta cứa chờ thử xem, xem ai làm đối thủ ngã xuống trước!” Dạ Thiên đưa ra khiêu chiến, nhưng mà chỉ có ba người bọn họ biết, bọn họ chỉ là muốn diễn hết vở kịch này cho cái người nghe trộm bên ngoài đó xem mà thôi.

“Vậy chúng tôi đi trước, còn cái hợp đòng này vẫn nên trả lại cho các anh đi! Các anh cũng đã lãng phí nhiều giấy A4 như vậy, rất đáng tiếc, tôi xem ra vẫn phải trả lại cho các anh rồi!” Dạ Thiên cười nói, cuối cùng nhìn bản hợp đồng trên bàn, anh đã sớm len lén sao chụp (photocopy) một phần rồi. Có lẽ sẽ còn có chỗ dùng, chỉ là người phụ nữ bên ngoài kia, anh thật sự cảm thấy có chút ngạc nhiên, dù sao cô ta cũng là phụ nữ, lại dám ở chỗ này nghe lén!

“Không tiễn!” Phác Tuấn Hi cầm lấy bản hợp đồng sau đó liền ném vào trong thùng rác,

Bọn họ đã không đồng ý ký, lưu lại cũng không để làm gì cả!

Dạ Thiên cùng thư ký vừa đi ra khỏi phòng làm việc, đã thấy thôi Thục Viện đứng ở một bên. Nhìn cô ta một cái, anh cũng không nói gì, cũng không có cười. Chỉ là thư ký của anh rất lễ phép cười cười với cô ta, Thôi Thục Viện thế nhưng lại hừ lạnh một tiếng, liền xoay người không để ý tới cô ấy. Thư ký cũng không nói gì, chỉ nhún nhún vai, đi theo Dạ Thiên vào thang máy.

Người ta lễ phép cười với cô ta, cô ta lại còn bày ra một dáng vẻ cao cao tại thượng. Thật là không biết điều, người phụ nữ như vậy, Phác Tuấn Hi làm sao lại đính hôn với cô ta?

Nếu như không tận mắt nhìn thấy, người khác nói Phác Tuấn Hi muốn kết hôn cùng một người phụ nữ như thế, anh cũng thật không dám tin tưởng, mang tiếng danh môn thục nữ là vậy thế nhưng nhìn qua không hề thục nữ chút nào.

“Tổng giám đốc, anh có cảm thấy anh ấy là tổng giám đốc Cung không?” Thư ký cũng cảm thấy nư vậy. Cô đi theo bên cạnh anh một khoảng thòi gian cũng không ngắn, cô cũng có thể xác định, người tên Phac Tuấn Hi này đúng là tổng giám đốc của Tử Mị.

“Đúng! Tôi cũng cảm thấy vậy, ánh mắt của Hình Dực, còn có cái nốt ruồi trên cổ anh ta kia nữa.” Ở bên cạnh anh ấy nhiều năm như vậy, hai năm lại thường xuyện bơi lặn cùng nhau, cho nên anh hiểu rõ anh ấy không hề thua kém so với Tống Tâm Dao.

“Thật sự, tôi cũng cảm thấy như vậy, chỉ không thể hiểu được, anh ấy tại sao lại quên hết tất cả mọi chuyện chứ?” Cô càng nghĩ càng không hiểu, nếu như anh thật sự bị tai nạn xe cộ, trên đầu cũng không thể không lưu lại sẹo, dù là không lưu lại vết sẹo thì vết thương cũng không thể khỏi nhanh như vậy! Chuyện này, thật sự có chút nghi ngờ.

“Cô có nghe nói đến một loại thuốc sau khi uống vào sẽ quên hết mọi chuyện trong quá khứ hay không?” Trước kia anh cũng điều tra loại thuốc này, nhưng mà cho tới nay, cũng không tra được. Trên đời này, thật sự có loại thuốc như vậy tồn tại sao?

“Thuốc gì thần kỳ như vậy?” Thư ký cũng có chút tò mò.

“Chờ đến khi trở lại công ty tôi lại nói với cô!” Anh cười nhạt.

Hai người rời khỏi Thôi Phác quốc tế, khi trở lại công ty, Dạ Thiên liền đem tư liệu mình tra được đưa cho thư ký xem. Còn anh thì đi vào trong phòng làm việc, bắt đầu xử lý những chuyện khác, giờ tan làm, anh còn phải đến bệnh viện thăm Tống Tâm Dao, báo với cô mọi chuyện xảy ra hôm nay.

Anh biết Tống Tâm Dao rất tín nhiệm anh, cho nên anh cũng không thể để cho cô quá mức thất vọng.

Ban đêm, Dạ Thiên đến bệnh viện. Khi thấy vết thương trên trán Tống Tâm Dao cũng sợ hết hồn, ngày hôm qua thấy cô vẫn còn rất khỏe mạnh mà, tại sao hôm nay đã bị thương rồi?

“Dao Dao, trán cô bị làm sao vậy?” Kể từ sau khi cô trở thành vợ của Cung Hình Dực, quan hệ giữa bọn họ đã thay đổi rất nhiều. Anh cũng trực tiếp gọi thẳng tên cô, không giống như trước đây, trái một câu cô Tống, phải một câu cô Tống nghe không tự nhiên, cuối cùng cô thật sự chịu không nổi, bảo anh trực tiếp gọi tên cô.

“Không sao! Không cẩn thận bị ngã thôi!” Cô hời hợt trả lời. Chị Diêu vừa bước vào cũng không nghe theo.

“Cậu Dạ, đều tại cái cô Thôi Thục Viện đó. Hôm nay cô ta chạy đến bệnh viện giương oai, đẩy cô chủ từ trên giường xuống, kết quả là đụng phải hộc tủ bên cạnh.” Chị Diêu cảm thấy bất bình, nếu như có thể, cô rất muốn đánh cho người phụ nữ kia một trận. Nhưng vì danh dự của nhà họ Cung, cô vẫn không làm như vậy. Nếu như chuyện đó mà truyền ra ngoài, người khác còn tưởng rằng người nhà họ Cung không có giáo dục.

“Hiện tại cảm thấy như thế nào?” Dạ Thiên không ngờ, người phụ nữ kia lại làm như vậy.

“Không sao!”

“Không sao là thế nào! Đã phải khâu vài mũi rồi còn nói không sao!” Chị Diêu nhìn thấy lại đau lòng.

“Nghiêm trọng như thế sao?” Trên trán phải khâu mấy mũi, vậy phải làm như thế nào, về sau nhất định sẽ lưu lại sẹo.

“Đúng vậy! Lúc ấy cô chủ còn nói không cần tiêm thuốc tê, muốn để cho bác sĩ cứ thế khâu, thật là dọa người!” Chị Diêu thật sự rất đau lòng vì Tống Tâm Dao. Trong khoảng thời gian này, hai vợ chồng nhà họ Tống cũng không ở trong nước, tất cả công việc chăm sóc Tống Tâm Dao đều giao cho cô.

“Chị Diêu, chị đi ra ngoài trước đi, đứng ở ngoài cửa đừng cho bất kỳ ai vào trong, tôi muốn nói với Dao Dao một số chuyện.” Chị Diêu gật đầu, đi ra ngoài.

“Hôm nay tôi tới Thôi Phác rồi!” Dạ Thiên đến cạnh cửa sổ, muốn thương lượng với cô một chút xem tiếp theo phải làm như thế nào.

“Có thu hoạch được gì không?” Tống Tâm Dao tựa vào giường, trong ngực ôm Tử Kiêu đã ngủ say.

“Tôi phát hiện, Thôi Thục Viện hình như không quá tin tưởng Phác Tuấn Hi. Hôm nay, lúc chúng tôi đang nói chuyện, cô ta đứng ở ngoài cửa nghe lén.”

“Đã là lần thứ ba cô ta nghe lén!” Những lần khác cô không biết, nhưng cộng thêm câu Dạ Thiên vừa mới nói này thì đã là lần thứ ba.

“Xem ra, người phụ nữ này rất thích nghe lén!” Dạ Thiên đi tới ngồi xuống bên giường của cô.

“Ừ! Anh đem hợp đồng qua đó Phác Tuấn Hi có nói gì không?” Tống Tâm Dao tương đối muốn biết anh sẽ nói những gì?

“Không hề nói gì, chỉ hợp tác diễn một màn kịch, cho cái người thích nghe trộm kia xem.” Dạ Thiên nhàn nhạt cười cười. Hai người nói chuyện thêm một lát, những chuyện nên làm cũng đã thương lượng xong, Dạ Thiên mới ôm lấy Âm Âm. Cô vẫn lựa chọn lấy tên Phác Tuấn Hi đặt cho con bé, dù sao thì cái tên này thực sự rất hay.

loading...

“Đứa bé tên gì?” Đến bây giờ, anh vẫn chưa biết đứa bé tên gì.

“Bé gái tên Âm Na, bé trai tên Tử Kiêu.”

“Ừ! Tên rất hay!” Dạ Thiên cười khẽ, ôm Âm Âm đi tới bên cửa sổ, nhẹ nhàng dỗ bé.

Anh cũng là người làm cha, dĩ nhiên đối với việc dỗ trẻ con cũng không khó.

“Anh và Tiếu Tiếu như thế nào rồi? Lần này Tiếu Tiếu không về cùng anh sao?” Đến bây giờ cô vẫn chưa nhìn thấy Tô Tiếu Tiếu, hai người bọn họ kết hôn cũng có cuộc sống riêng, từ sau khi cô gặp Tô Tiếu ở trong lễ kết hôn của hai người thì đã không gặp lại nhau.

“Hiện tại cô ấy đang mang thai, không tiện lắm.” Dạ Thiên cười, trên mặt là nụ cười thật hạnh phúc.

“Nếu không, cho người đến đón cô ấy đi! Hiện tại cô ấy có thai, anh không ở bên cạnh cô ấy, cô ấy nhất định sẽ không thoải mái.” Cô cũng đã trải qua những ngày không có chồng ở bên cạnh, chẳng qua là cô chưa từng nghĩ tới, đoạn đường này lại dài như vậy, mệt như vậy, mệt mỏi khiến cô không bò dậy nổi. Chắc cô phải nghỉ ngơi cho thật khỏe đã. Nhưng cô cũng biết rõ là cô căn bản không thể nghỉ ngơi bởi vì đến khi cô muốn nghỉ ngơi thì bên cạnh cô lại xảy ra rất nhiều chuyện, khiến cho cô vô cùng mệt mỏi. Dù là hiện tại, cô cũng đã mệt mỏi, mệt mỏi đến nỗi không biết phải làm sao.

Khi nghe Phác Tuấn Hi nói với Thôi Thục Viện là bọn họ chỉ là bạn bè, có lẽ anh không nghĩ đến cảm nhận của cô, nhưng lòng cô thật sự rất đau, đau đến nỗi cô không biết phải làm thế nào để làm dịu vêt thương trên ngực mình nữa. Vết thương trên đầu cô căn bản không thể so với nỗi đau trong tim. Lòng cô đau còn gấp ngàn lần, vạn lần vết thương trên trán.

“Để tôi hỏi ý kiến cô ấy! Tôi cũng muốn để cô ấy ở lại bên cạnh tôi, như vậy tôi có thể chăm sóc cho cô ấy tốt hơn.” Dạ Thiên không biết mình đã nói bao nhiêu lần, nhưng cô lại nói là cô không muốn đi, muốn đợi anh tại ngôi nhà nhỏ của bọn họ.

“Ừ! Hiện tại cô ấy là phụ nữ có thai, anh thật sự nên chăm sóc cô ấy. Tôi gọi anh đi như vậy, anh sẽ không trách tôi chứ?” Tống Tâm Dao cũng không biết Tô Tiếu Tiếu lại có thai vào lúc này. Nếu như cô biết trước, cô sẽ không gọi Dạ Thiên tới đây. Nhưng mà không gọi anh tới thì cô cũng không biết phải nhờ ai giúp cô quản lý chuyện trong công ty.

“Hình Dực và tôi là an hem tốt, hơn nữa cô lại mới sinh con xong, nếu như tôi không đến giúp cô thì ai sẽ giúp cô đây?! Tôi sẽ khuyên nhủ Tiếu Tiếu, để cho cô ấy trở về sống ở đây.” Dạ Thiên tính sau khi trở về, anh sẽ gọi điện thoại nói chuyện với Tiếu Tiếu. Anh không có ở bên cạnh cô, anh thật sự không yên tâm.

“Ừ! Có thể, anh phải khuyên nhủ cô ấy thật tốt, sau đó cho cô ấy đến nhà họ Cung. Trong nhà còn nhiều phòng trống như vậy, cũng có thể náo nhiệt hơn một chút.” Nếu như cô nhớ không lầm thì anh đã có một đứa con gái rồi.

“Được! Tiếu Tiếu rất thích náo nhiệt. Tôi sẽ nói với cô ấy là, cô vừa mới sinh con muốn được gặp cô ấy, xem xem cô ấy có thể tới đây hay không!” Hai người bọn họ đã phải trải qua một hồi sống chết. Lúc ấy, khi thấy dao cắm trên ngực cô, anh thật sự rất lo lắng.

Nhưng đến cuối cùng, cô lại sống sót! Mặc dù hai người bọn họ mất đi một đứa bé, nhưng nhìn cô sống lại, anh thật sự rất vui vẻ. Có lẽ anh không có lương tâm, không cần con của mình, mà muốn mạng của cô. Cũng vì chuyện này cô đã nghi ngờ anh thật lâu.

Nếu như đứa bé không còn, bọn họ còn có thể sinh tiếp đứa nữa, nhưng nếu như cô không còn, vậy thì anh phải đi đâu để tìm một Tô Tiếu Tiếu nữa đây?

“Tốt! Nếu quả thật không được, tôi sẽ gọi cho cô ấy.” Tống Tâm Dao đặt Tử Kiêu đã ngủ say lên trên giường.

“Anh cũng đừng ở khách san nữa, đến nhà họ Cung ở đi. Ở bên ngoài ăn uống cũng không tốt, tôi đã bảo quản gia thu dọn phòng cho anh, buổi tối anh chuyển qua ở luôn đi. Hiện tại anh đi ăn cơm trước đi, tôi đã cho quản gia chuẩn bị cơm rồi.” Từ bệnh viện đến nhà họ Cung cũng không xa.

“Được! Vậy cô nghỉ ngơi thật tốt nhé!” Tống Tâm Dao gật đầu, đưa mắt nhìn Dạ Thiên rời đi.

Đúng giờ, người làm trong nhà đưa bữa tối tới cho cô, chị Diêu cũng đi vào. Sau khi để cô ăn cơm xong, chị cũng ngồi ở bên giường thỉnh thoảng tâm sự cùng với Tống Tâm Dao.

Tống Tâm Dao phải bốn ngày nữa mới có thể ra viện, về nhà ở cữ. Trong những ngày tiếp theo, cô cũng không thể ra cửa.

Còn Phác Tuấn Hi chỉ còn mấy ngày nữa sẽ rời khỏi nơi này, trở về Hàn Quốc chuẩn bị hôn lễ của anh và Thôi Thục Viện, như vậy cô sẽ chúc phúc cho anh, chúc anh hạnh phúc!

Phác Tuấn Hi đứng bên cửa sổ trong phòng làm, nhìn ra cảnh sắc bên ngoài. Chỉ còn có một tuần lễ nữa là anh và Thôi Thục Viện phải trở về Hàn Quốc rồi, nhưng đến bây giờ, bọn họ vẫn không cùng một phe. Hiện tại, anh thật sự không biết, rốt cuộc cho tới khi nào, anh mới có thể điều tra ra mọi chuyện. Nếu như không tra được anh phải kết hôn Thôi Thục Viện thật sao?

Nhưng quan hệ giữa anh và Tống Tâm Dao thì phải làm thế nào?

Nếu như anh kết hôn với Thôi Thục Viện vậy thì hiểu lầm giữa hai người bọn họ không phải lại càng lúc càng lớn hơn sao? Anh không muốn như vậy, nhưng hình như chuyện càng phát triển càng hỏng bét rồi.

Gần đây, ngay cả ăn cơm anh cũng không dám ăn cùng với Thôi Thục Viện, bởi vì hình như cô ta đang bỏ thuốc trong cơm, có lúc anh chỉ có thể tìm các loại lý do từ chối dùng cơm với cô ta, nhưng mà vẫn không thể hoàn toàn chạy thoát.

Cho dù là trong nước, trong trà, trong rượu, ngay cả cà phê trong công ty, cũng đã bị cô ta pha thêm thuốc. Có phải là cô ta đang sợ anh sẽ nhớ ra cái gì đó hay không? Nhưng đến bây giờ, anh vẫn không thể nhớ ra chuyện gì, chỉ căn cứ vào những món đồ trong rương hành lý của cô ta để nhận rõ thân phận của mình. Thế nhưng bây giờ anh lại không thể đứng ra, nói cho mọi người biết anh là Cung Hình Dực.

Anh vẫn muốn đợi đến khi tra ra âm mưu của những người kia mới rời đi. Nếu như bây giờ rời đi, có lẽ tất cả mọi chuyện lại sẽ hỏng hết.

Thôi Thục Viện đã gấp như vậy, chắc hẳn cô ta đã không còn nhiều thời gian nữa, nhưng mà cô ta vội vã muốn làm cái gì? Xem ra anh phải chú ý đến Thôi Thục Viện nhiều hơn nữa.

“Tuấn Hi, anh đang nhìn cái gì vậy?” Thôi Thục Viện vừa đi vào phòng làm việc đã thấy Phác Tuấn Hi đứng ở bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.

“Không có gì, chỉ là ngồi lâu quá nên mắt hơi mệt!” Anh chớp mắt mấy cái, đi tới ghế sofa ngồi xuống, cũng không uống cà phê cô ta vừa mới mang vào.

“Nếu không, chúng ta cùng đi ra ngoài ăn một chút gì đó đi! Cũng sắp tan tầm rồi!” Nhìn đồng hồ, anh cũng nên dùng cơm.

“Không được! Trên tay anh còn có mấy việc chưa làm xong, hơn nữa em cũng thấy đấy, Tử Mị đã đem hợp đồng trả lại cho chúng ta. Anh thấy tiếp theo, chúng ta còn phải nghĩ một vài biện pháp, để người của Tử Mị ký vào bản hợp đồng này.” Thôi Thục Viện gật đầu. Nếu như hợp đồng mau chóng được ký hết, vậy thì bọn họ có thể cầm nó trở về Hàn Quốc, đến lúc đó muốn muốn nuốt trọn Tử Mị cũng thật dễ dàng rồi.

“Được rồi! Vậy để em đi xuống mua đồ ăn cho anh.”

“Thục Viện, anh không đói, em không cần mua đâu, mua cũng lãng phí.” Anh bây giờ vẫn chưa muốn ăn, hơn nữa đồ cô ta mua về anh cũng không dám ăn.

Hiện tại ngay cả đồ thư ký mua, anh cũng không dám đụng vào, không dám ăn một miếng, bọn họ hình như đứng cùng phe với nhau, chủ yếu là muốn cho anh ăn cái thứ thuốc gì đó kia.

“Vậy cũng tốt! Nếu như anh muốn ăn cái gì, nhất định phải nói với em, biết không? Em luôn ở trong phòng nghỉ.” Phác Tuấn Hi gật đầu một cái, từ trên ghế sa lon đứng lên, đi về phía sau bàn làm việc. Lại bắt đầu đối mặt với máy vi tính.

Tiếp theo, ngoại trừ làm việc trong công ty anh còn phải tra rõ mục đích của bọn họ.

Thôi Thục Viện từ trong phòng làm việc ra ngoài, có chút tức giận đi đến phòng bí thư.

“Cô có làm việc không vậy hả? Không phải tôi đã bảo cô nhất định phải để anh ấy uống thứ kia vào sao? Tại sao đến bây giờ, anh ấy vẫn không ăn uống chút nào?” Thôi Thục Viện mang ly cà phê kia ra ngoài, mà bên trong còn một chút thức ăn, cả bữa ăn khuya … ăn vặt, vẫn ở trên bàn trà như cũ, chưa có người chạm qua.

“Cô Thôi, tôi đã rất cố gắng làm cho tổng giám đốc ăn, nhưng tổng giám đốc thủy chung không ăn mà!” Thư ký có chút uất ức, không chỉ có cô đem thức ăn vào anh mới không ăn mà cho dù bất kì một ai đưa vào anh cũng không ăn.

“Thật sao? Vậy những thứ này là cái gì? Căn bản đều còn nguyên .” Anh đã hai tuần không có phát bệnh rồi, cô nghĩ là anh đã biết chuyện gì đó, cho nên mới không tiếp tục uống thuốc.

Cuối cùng, cô chỉ có thể đem thuốc tán thành bột, trộn vào thức ăn thức uống của anh, để cho anh ăn chung vào, nhưng mà anh một miếng cũng không ăn.

“Cô Thôi, thật sự rất xin lỗi! Tổng giám đốc không ăn tôi cũng không thể làm gì được!” Cô cảm thấy rất uất ức, rõ ràng là anh ta không muốn ăn, tại sao lại tới đây trách cô?

“Nếu như, cô không muốn mất việc, vậy thì cô phải cố gắng làm thật tốt cho tôi!” Sau khi nói xong, Thôi Thục Viện lập tức xoay người rời khỏi phòng làm việc của thư ký. Phác Tuấn Hi đứng ở ngoài cửa, nghe được toàn bộ cuộc nói chuyện một cách rõ ràng. Thì ra người phụ nữ này luôn uy hiếp người của anh. . . . .

Hết chương 8

Mục lục
loading...