Menu

Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi- Quyển .1 . Chương 1


Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi


Q.1 – Chương 1: Thư Khiêu Chiến

Bốn năm sau, thành phố O.

Công ty trách nhiệm hữu hạn mậu dịch quốc tế Tử Mị chủ yếu kinh doanh buôn bán. Công ty chủ yếu phân phối ở khu vực châu Á và châu Âu. Nhưng chi nhánh công ty vẫn luôn đặt ở thành phố O. Mà tổng giám đốc của công ty – Cung Hình Dực, đồng thời có thân phận thần bí khác, nhưng không người nào biết thân phận đó là gì.

Bên trong công ty tất cả mọi người đều bận rộn, không ai dám để xảy ra bất trắc.

Dù làm nhân viên của Tử Mị, nếu như không có trình độ học vấn cao, cũng không thể công tác hơn một tháng ở Tử Mị.

Nếu có người muốn mượn trình độ học vấn xâm nhập vào Tử Mị, như vậy kết quả của bọn người đó. Có thể nghĩ ~!

Bất luận kẻ nào cũng hiểu rõ, tiến vào Tử Mị phải trải qua tầng lớp sát hạch. Cuối cùng còn phải qua cửa của tổng giám đốc Tử Mị – Cung Hình Dực, dù qua cửa của Cung Hình Dực, còn phải thử việc nửa năm mới có thể chân chính trở thành nhân viên của Tử Mị.

Mà sau khi trở thành nhân viên của Tử Mị, công ty sẽ đãi ngộ rất kinh người.

Bình thường lương hàng năm của nhân viên cũng có thể trên 30 vạn, nếu có thể công tác ở Tử Mị mấy năm, liền có thể ở thành phố O, mua một biệt thự xa hoa trị giá mấy trăm vạn. Thật ra tiền lương ở Tử Mị cũng không tính là cao.

Nhưng tiền thưởng của nó mới là thứ mê hoặc người nhất.

Tiền thưởng cuối năm nhiều nhất vượt hơn năm trăm vạn .

Nhưng có thể may mắn lấy được khoản tiền thưởng này, phải xem đến biểu hiện trong năm cùng với thành tích công việc mới đủ điều kiện có được mức thưởng siêu cao đó.

Ở Tử Mị, ngay cả công nhân làm vệ sinh, đều phải có trình độ đại học, mới có thể đi vào. Lương hàng năm cũng vượt qua hai mươi vạn.

Nhưng muốn vào Tử Mị làm công nhân vệ sinh cũng chẳng dễ dàng như vậy.

Bên trong đại sảnh, một hồi tiếng hút khí, mọi người đều nhìn về vị trí trung tâm.

Đó là một nam nhân tuyệt đối cực phẩm, tây trang thượng hạng, giày da bóng loáng, lưng thẳng tắp…

Đặc biệt là đôi mắt của hắn vô cùng hấp dẫn. Màu mắt tím nhạt, quét một vòng nhân viên bên trong đại sảnh. Mọi người vội cúi đầu không dám nhìn.

“Tổng giám đốc, người có thư.” Nhân viên lễ tân run rẩy lấy lá thư màu tím giao cho Cung Hình Dực. Cung Hình Dực nhận lấy rồi hướng tới thang máy dành riêng cho tổng giám đốc. Hoàn toàn không nhìn thấy người bên trong đại sảnh.

Công việc rất nhiều, hắn nhìn lá thư màu tím nằm trên tài liệu. Thế nào càng xem càng giống như thư tình của tiểu nữ sinh. Chỉ là chữ viết phía trên xiêu xiêu vẹo vẹo giống như con giun, làm cho hắn có chút ngạc nhiên.

Đây là chữ của người nào? Có phải quá mức kinh điển hay không?

Lần đầu tiên hắn đặt bút viết chữ cho tới bây giờ cũng không viết được thế này.

Do tò mò, hắn cầm lấy lá thư. Mở ra lấy giấy viết thư bên trong, trên đó viết ba chữ thật to. Hắn thiếu chút nữa từ trên ghế rơi xuống.

Đây là người nào? Xem ra lá gan không nhỏ!

“Thư khiêu chiến?” Rõ ràng chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng hắn còn chưa đến mức không nhận ra chữ phía trên.

Hắn càng nghĩ càng buồn cười, hắn Cung Hình Dực bắt đầu đi nhà trẻ, cũng chỉ nhận được vô số thư tình của tiểu nữ sinh.

“Thư khiêu chiến” này, hắn thật đúng là lần đầu tiên nhận được. Nhìn chữ viết này, hắn rất hoài nghi có phải do người lớn viết hay không?

Thế nhưng hắn lại thấy hứng thú, là người của công ty nào? Lại còn viết thư khiêu chiến cho hắn. Đem phong thư mở ra, trên đó viết địa chỉ, thời gian.

Người gửi: Tống Tử Kỳ…

Tống Tử Kỳ?

Là ai?

Trong thương trường có một người như thế sao?

Hắn chưa từng nghe qua, nhưng trước giờ hắn cũng chẳng mấy quan tâm.

Chỉ là, hắn thật vẫn muốn đi xem một chút, cái người Tống Tử Kỳ này, rốt cuộc là ai?

Là nhân viên công ty nào, hay là người của công ty hắn? Hoặc là người của công ty nào đó ngoài thành phố?

loading...

Mang theo một lòng tò mò, hắn nhìn tới nơi gửi trên thư.

“Tổng giám đốc, ngài muốn đi ra ngoài sao?” Thư ký thấy hắn bước ra, vội vàng tiến lên hỏi.

“Có chuyện gì sao?” Trong công ty, giọng điệu của hắn vĩnh viễn đều lạnh nhạt như vậy.

“Chín giờ có một hội nghị, buổi chiều ngài đã hẹn dùng cơm chung với Cao tiểu thư, hai giờ rưỡi chiều hẹn gặp Triệu tổng bàn vấn đề hợp tác…” Thư ký đem lịch trình dày đặc ngày hôm nay báo cáo một lần.

“Buổi trưa thoái thác, hội nghị lúc chín giờ cũng dời xuống nửa tiếng, ta có việc phải đi ra ngoài trước.” Không đợi thư ký trả lời, Cung Hình Dực đã vào thang máy dành riêng.

Thư ký chỉ có thể bất đắc dĩ mà lắc đầu, rù rì nói: “Tổng giám đốc chính là tổng giám đốc, nói một là một.” Cô vừa bắt đầu công việc đầu tiên, lại thông báo cho các bộ phận.

***

Cung Hình Dực ngồi vào chiếc xe thể thao của mình, bằng tốc độ nhanh nhất, đi tới khách sạn kia, tìm được phòng đề trên lá thư. Cửa hé mở, hình như chính là chờ hắn đến.

Hắn đẩy cửa tiến vào, bên trong phòng rất yên tĩnh. Hình như không có ai, hắn nhìn đồng hồ thấy còn cách thời gian đề trong thư mười phút.

Xem ra, hắn phải chờ một lát rồi. Nhớ Cung Hình Dực hắn chưa chờ người bao giờ, nhưng hôm nay vì gặp gỡ Tống Tử Kỳ này, hắn còn phải đợi mười phút. Ngồi ở trên ghế sa lon, hắn tự rót cho mình ly rượu đỏ, uống một hớp.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mười phút đã qua, Tống Tử Kỳ đó vẫn không xuất hiện, đừng nói bóng người, ngay cả quỷ ảnh cũng không thấy. Hắn mới vừa tính đứng lên rời đi, cửa phòng trong được mở, một người từ từ bước ra…

Con ngươi của hắn thiếu chút nữa rớt ra, tiểu hài nhi bước ra từ bên trong cũng mới hai ba tuổi.

Cung Hình Dực đầu tiên nhìn thằng nhóc cũng sợ hết hồn, bởi vì…

Ánh mắt của nó cũng là màu tím nhạt giống hắn.

Còn nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn của nó giống hắn đến 88%.

“Chào ông!” Trên mặt bé trai không có nụ cười, âm thanh cũng lãnh khốc.

Đi tới ghế sa lon, nó ngồi xuống nhìn Cung Hình Dực đang đứng.

“Tới đã lâu rồi sao?”

“Không có!” Cung Hình Dực lấy lại tinh thần rồi nhìn thằng nhóc ngồi đối diện.

Tên nhóc này cùng hắn, có phải dáng dấp quá giống nhau hay không?

Đặc biệt là đôi mắt kia.

“A! Mời ngồi—” cậu nhóc ra vẻ tiểu bề trên, đưa tay mời Cung Hình Dực ngồi.

“Tống Tử Kỳ đâu?” Đứa bé này nên biết Tống Tử Kỳ ở đâu đi!

“Tôi chính là Tống Tử Kỳ.” Cung Hình Dực suýt nữa từ trên ghế salon té xuống.

Hắn thật không thể tin được, thằng nhóc trước mắt này là người đã gửi thư cho hắn.

“Người bạn nhỏ, cháu nói đùa sao!” Hắn còn thật không dám tin tưởng, đứa bé này là người viết thư khiêu chiến với hắn.

“Tôi cũng không nói đùa!” Tống Tử Kỳ đột nhiên đứng lên, đi tới trước mặt của Cung Hình Dực.

“Nhưng thư khiêu chiến…”

“Tôi chính là người gửi thư!” Cung Hình Dực càng thêm không tin đây chính là người đã gửi thư cho hắn.

Nhìn nhóc tì này mới chỉ hơn ba tuổi chứ mấy.

“Cháu bao nhiêu tuổi?” Đây là điều hắn tò mò nhất .

Mục lục
loading...