Menu

Tội Ác-Chương 8


Tội Ác


Tác giả: Phạm Tiểu Vân


Chương 8

“Ngày 11/12/2010

Tôi lẳng lặng cầm cây kéo bước về phía chiếc gương. Chẳng còn gì để mất. Chẳng còn ai thương yêu mình. Cuộc sống chẳng còn gì đáng để luyến tiếc.

Người duy nhất tôi quan tâm và còn quan tâm tôi cũng bị đuổi đi rồi. Chính là bản tính hay nghi ngờ của tôi đã làm tổn thương anh ấy.

Gương mặt xấu xí đang nhăn lại khiến mình càng trông giống một con quái vật.

Tức giận, tôi giơ cây kéo lên ngang cổ rồi cắt phăng một nhúm tóc

Tất cả nỗi đau sẽ được vứt đi cùng những sợi tóc vừa bị cắt bỏ.Tôi nhất định phải tìm ra kẻ đã lái chiếc xe, nhất định phải bắt hắn đền mạng cho người chị bất hạnh. Tôi nhất định không thu mình để mặc cho cuộc đời vùi dập, cho số phận đánh chìm.

Cả nhà cứ sống vui vẻ mà đợi con!

Tôi ngước mắt nhìn lên tấm ảnh gia đình duy nhất còn sót lại.

Có tiếng gõ cửa.

Chắc là người sẽ dọn tới ở cùng phòng với tôi. Chị hai mất rồi nên giường vẫn còn trống một cái. Người sẽ ngủ ở đó thay chị là một con nhỏ mảnh mai có nước da trắng bệch. Nó vác theo hai chiếc vali bự chảng và một cái…lồng chó.

Vừa nhìn là biết con nhà giàu có. Nếu không nhét vào túi bà chủ một khoảng nào đó thì đời nào bà ấy cho phép sinh viên nơ mấy thứ này vào phòng trọ.

Tôi im lặng ngồi nhìn con nhỏ hì hục lôi đồ trong vali ra và chất lên giường cả đống. Cảm giác nhồn nhột dưới chân chợt khiến tôi giật bắn.

Thì ra con chó của nó vừa liếm vào chân mình.

Nhìn thì thấy cũng dễ thương nhưng vì nó là chó của kẻ đến cướp chỗ của chị nên tôi sẵn sàng dùng chân đá bật ra xa.

Nghe tiếng chó kêu, nhỏ con gái mới ngước đầu nhìn lên. Ánh mắt nó kịp dừng lại ở chỗ tôi vài giây trước khi quay lại với đống đồ bừa bộn.

– Nó tên Tina, còn mình là Thảo Nguyên. Bạn tên gì?

– Hải Oanh.

– Một cái tên hay – Thảo Nguyên bình phẩm – Nhưng hơi khó đọc.

Cảm giác ướt át dưới ngón chân tiếp tục làm tôi khó chịu. Biết chắc lại là con chó lúc nãy, tôi định đá thêm một cái cho nó chừa luôn thì:

loading...

– Bạn hay bắt nạt kẻ yếu hơn mình lắm sao?

– Sao?

– Tina, lại đây với chị nào.

Nó khom người xuống để gọi con chó, vẻ âu yếm như với một đứa trẻ. Rồi Thảo Nguyên đặt Tina lên giường, ngay tại chỗ chị hai vẫn thường gối đầu.

– Nghe nói năm nay bạn cũng 22 giống mình – Con nhỏ vừa nói vừa dán “kịch” tấm poster của Võ Thế Anh lên đầu giường -…và đang học đại học…

Trời ơi!

Tôi khẽ lắc đầu ngán ngẩm. Cái giường ấy có vẻ chịu fan của Võ Thế Anh thật. Điểm giống nhau này bỗng khiến sự bực tức đối với Thảo Nguyên giảm đi một tí.

– …Mình cũng muốn được đi học giống bạn nhưng không có tiền…

Không có tiền?

Tôi nhướn lông mày nhìn nó. Con Tina đã nhảy khỏi giường và đang quậy tung nhúm tóc vừa quăng xuống sàn lúc nãy. Tôi lập tức cúi xuống nhặt chiếc giép nhưng chưa kịp ném thì chủ nó lại ngẩng đầu lên lần nữa:

– …Hiện giờ mình đang làm việc ở nhà của Võ Thế Anh, con trai chủ tịch tập đoàn mỹ phẩm Ngọc Dung…

Thảo Nguyên đột nhiên nín bặt khi nhìn thấy những tấm hình xấu xí mà chị hai đã dán đầy trên bốn cây cột giăng mùng.

– Ô…Vậy ra bạn cũng yêu mến giọng hát của anh ấy?

– Không, chỉ có Hải Yến thôi – Tôi thẫn thờ thả lại chiếc dép xuống đất.

– Xin lỗi.

– Không sao.

– Mình làm việc cho chị Tú Nhi nên ngày nào cũng có dịp được thấy mặt ảnh. Nhà họ Võ sẵn sàng trả lương cao, miễn là bạn làm được việc. Mình tưởng bạn cũng thích anh Thế Anh…bây giờ nhà bếp còn thiếu một chỗ đó. Kiếm thêm thu nhập cũng được mà.

– Để mình suy nghĩ”.

Mục lục
loading...