Menu

Tội Ác-Chương 25


Tội Ác


Tác giả: Phạm Tiểu Vân


Chương 25: Oán Thêm, Ghen Đến

Kết thúc công việc buổi chiều, tôi có cả buổi tối để ôn lại bài thi ngày mai…”

Trang giấy chỉ mới viết được phân nửa đã bỏ trống. Ở nét chữ cuối cùng có một dấu quạch nhỏ. Dường như người viết phải đột ngột dừng bút để làm việc gì đó. Tôi vội vàng bới tung số còn lại để tìm trang tiếp theo. Nét chữ xuất hiện trông ngoằn ngoèo, run rẩy và khó đọc hơn cả trang nói về bài báo:

“Ngày 07/1/2011

Mình bỏ lỡ kì thi chỉ vì một con nhỏ đỏng đảnh.

Bị nhốt trong phòng lạnh suốt năm tiếng khiến cơ thể mình gần như đóng băng, hai buồng phổi mất khả năng hoạt động.

Nó ghét mình không chỉ vì gương mặt xấu xí mà còn vì mình làm người nó thích phải làm không công suốt ba tháng. Nếu không có chiếc máy bộ đàm của Eric thì hai chữ Hải Oanh đã chẳng còn tồn tại.

Rồi sẽ có ngày nó phải trả giá cho những việc đã gây ra, mình cam đoan như thế”

“Con nhỏ đỏng đảnh” là ai? Tại sao Hải Oanh lại gọi người đó bằng “nó” một cách thẳng thừng như vậy? Đoạn văn hoàn toàn là những dòng nhật ký đầy căm tức. Khi sự tò mò của tôi đang tới hồi đỉnh điểm thì một lần nữa, phần nội dung tiếp theo lại biến mất.

Máy bộ đàm của Eric đóng vai trò gì trong sự việc lần này? Linh tính mách bảo cho tôi biết, phần thông tin bị mất hẳn phải có liên quan đến anh ấy. Đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay mang một ý nghĩa nào đó? Ngày gần nhất có thể đọc được trong nhật ký của Eric là 11/01. Như vậy nghĩa là tôi đành phải hiểu loáng thoáng nội dung một lần nữa.

“Ngày 10/01/2011

Cuối cùng cũng được ra khỏi bệnh viện, đoàn tụ với cuốn nhật ký thân yêu. Eric không cho mình rờ tới nó mà chỉ biết có ăn và ngủ.

Mọi việc trong nhà vẫn diễn ra đều đặn. Nhưng một sự thay đổi đã khiến tôi khó chịu. Đó là cô giúp việc mới, người được tuyển vào để rửa chén lần trước.

– Sao cô không mặc thêm áo? – Người con gái hỏi ngay khi thấy tôi bước vào.

Mới nằm viện mấy ngày mà khả năng chống chọi với cái lạnh của tôi đã giảm sút rõ rệt.

Có lẽ mình nên trích ra một ít để mua áo ấm.

Nhìn lại chị Hương mới thấy có điều khác lạ. Gương mặt mộc những ngày trước đã biến mất. Môi chị đỏ và hai má phớt hồng trông càng đẹp. Mái tóc dài cột cao có đính thêm chiếc nơ trắng mới thật khỏe khoắn và năng động làm sao.

– Ngày nào anh ấy cũng đến ăn trễ à? – Chị ta bỗng nnhích lại gần và nói giọng thủ thỉ

– Ai?

– Cái anh chàng to con, đẹp trai hôm bữa.

– Ừ

loading...

– Nhưng mấy ngày cô nằm viện, ảnh lại tới ăn rất sớm.

Vì buổi trưa anh ấy bận ở trong bệnh viện với tôi.

Câu nói vừa định vuột ra đã được tôi ngăn lại.

Bưng rổ rau lớn đặt lên bàn, tôi bắt đầu cắt và cắt.

– Anh ấy là người vẫn nói chuyện với chúng ta qua máy bộ đàm, phải không?- Cô nàng lại muốn thử thách bản tính khó chịu của tôi một lần nữa.

Cô có thể thôi gọi Eric bằng những từ thân mật đó đi không?

– Eric nói chuyện với chị à?

– Ảnh chỉ tôi đường lối trong nhà. Nghe mọi người nói, bất cứ nhân viên nào mới vào làm đều sẽ chịu sự giúp đỡ và quản lý của Eric trong nửa tháng.

Chị ta tìm hiểu khá kỹ những điều có liên quan tới anh ấy, việc tôi chưa bao giờ nghĩ tới, dù chỉ một lần.

Mình còn rất nhiều việc phải lo.

Hơn nữa, sẽ không ai đi thích một cô gái khiến người ta phải gào thét mỗi lần nhìn thấy.

– Khi nào cô mới nghỉ tết?

Tết ư? Mình chẳng muốn quay về gia đình đó.

-Tôi sẽ ở lại đây.

– Thế thì hay quá. Chúng ta sẽ nói chuyện với nhau vì tôi cũng không về.

Hay cái con khỉ.

– Không biết Eric có nghỉ không ta?

Lại Eric…”

Tôi có lầm không khi cho rằng Hải Oanh đã bắt đầu thích Eric. Sự khó chịu của cô ấy sẽ là vô duyên nếu được lí giải bằng bất cứ lý do nào khác. Ba ngày trong bệnh viện có lẽ đã thúc đẩy cho tình cảm giữa họ tiến lên một nấc thang mới. Là Hải Oanh không nhận ra hay cố tình lẩn trốn điều đó?

Mục lục
loading...