Menu

Tội Ác-Chương 16


Tội Ác


Tác giả: Phạm Tiểu Vân


Chương 16: Cuốn Nhật Ký Thứ Hai

Tôi muốn biết thái độ của anh chàng tài xế khi chứng kiến cuộc chia tay giữa Hải Oanh và Tina nên tiếp tục lục tung những tờ giấy trên mặt đất. Nhưng đáng tiếc thay, cô ấy hình như không ghi lại đoạn đó.

Lúc mọi hy vọng trong tôi dần tắt lụi thì điều may mắn đã xuất hiện. Tại chỗ rách trên miếng đệm của chiếc rương có vật gì cộm lên khi tôi vô tình chống tay xuống đó. Từ tốn kéo nó lên, tôi bàng hoàng nhận ra đáy rương còn cất giấu một cuốn sổ khác.

Khác với những tờ giấy nằm rơi rớt ở ngoài, nét chữ mới trong có vẻ cứng rắn và đơn giản hơn. Bìa sổ màu nâu bình dị và chỉ có vài trang ngắn ngủi. Mỗi trang lại bị nhòe nước. Trông như có ai đó từng ném nó vào…xô nước. Miễn cưỡng một chút vẫn có thể đọc được.

“Người ta thường viết nhật ký như thế nào? Tôi chả biết. Việc ấy hình như trước giờ không thuộc phạm vi hứng thú. Nhưng sự xuất hiện của cô gái kỳ lạ đã khiến tôi cảm thấy “phải viết”…”

Nét chữ nhìn rất quen, có phần hao hao nét chữ Eric. Chẳng lẽ đây chính là cuốn nhật ký thời trai trẻ của anh ấy? Hay nó là sản phẩm của chàng trai trong bức ảnh? Phần tiếp theo quá nhòe nên không thể đọc được. Tôi đưa tay vén tóc ra sau rồi lật sang trang mới. Nội dung còn thiếu trong nhật ký của Hải Oanh lập tức hiện ra trước mắt. Trùng hợp đến khó tin.

“…- Đi thôi! – Hải Oanh quay lại với vẻ mặt lạnh lùng nhưng đầy u uất.

Tôi gật đầu rồi phóng xe về phía trước.

Đến ngã tư, tôi liếc nhanh chiếc kính trước mặt rồi bẻ nhanh tay lái. Cũng chính vì thói quen rẽ hướng bất ngờ ấy mà lần này nhìn thấy giọt nước mắt vừa lăn khỏi má cô ấy.

Hải Oanh đang khóc!

Cặp mắt sâu không dám chớp như sợ những giọt lệ sẽ rơi xuống. Hình ảnh ấy không biết vì sao lại khiến một gã con trai như tôi thấy rung động. Tôi bất ngờ dừng xe khiến cô ấy bật người về phía trước. May mà không hề hấn gì.

Rẽ vào con đường nhỏ, mắt tôi không thể ngừng theo dõi biểu hiện trên mặt cô gái trẻ. Cô ta không hỏi tôi đi đâu và cũng không hề tỏ ra ngạc nhiên. Tất cả chỉ là một vẻ mặt thản nhiên đến vô cảm.

Đến chỗ công viên cạnh bờ sông, tôi tự tìm một chỗ trống để tấp xe vào rồi lẳng lặng tháo dây an toàn Lát về giải thích với cậu chủ là xe bị hư cũng được.

– Tôi cho cô nửa tiếng một mình nhé!

Hải Oanh chẳng nói chẳng rằng mà chỉ ngoái đầu nhìn theo bằng ánh mắt ngơ ngác. Từ trước đến giờ, tôi vốn không quen với việc nhìn thấy phụ nữ khóc. Họ khiến trái tim đàn ông trở nên yếu mềm.

loading...

Rút gói thuốc lá mới mua trong túi ra, tôi từ tốn lấy một điếu rồi châm lửa. Sau khi rít mấy hơi dài sảng khoái, tôi mới kín đáo liếc nhìn về phía chiếc xe.

Cô ấy vẫn đang khóc, đầu gục hẳn vào băng ghế phía trước.

Thật quái lạ, cho người ta một con chó lại khiến cổ đau khổ như vậy ư?

Hay là trước giờ cô ấy không có ai làm bạn? Vì gương mặt với những vết phỏng đó sao?

Bao nhiêu câu hỏi cứ thế nảy sinh làm sự tò mò của tôi đối với Hải Oanh càng lúc càng gia tăng đáng kể.

Hút hết một điếu, tôi lại rút gói thuốc ra và châm lửa. Hương thơm của thuốc lá luôn giúp đầu óc tôi trở nên minh mẫn.

Mười lăm phút trôi qua, cô ấy vẫn còn đang khóc.

Hai mươi lăm phút, tôi vừa dùng mũi giày dập tắt điếu thuốc thứ tư thì Hải Oanh đưa tay dụi mắt.

Hết năm phút còn lại, tôi đi về phía chiếc xe và mở cửa ngồi vào vị trí trước tay lái. Qua kính chiếu hậu, tôi có thể nhìn thấy rất rõ cặp mắt đỏ hoe nhưng ráo hoảnh của cô ấy.

– Chúng ta đi nhé!

Hải Oanh liền gật đầu, trông mặt có vẻ rất cương quyết. Hy vọng cô ấy có thể bình tĩnh lại khi chúng tôi về đến…nhà…”

Vài trang tiếp theo cũng bị nước làm cho mờ hết. Sợ câu chuyện bị phân tán, tôi bỏ cuốn sổ xuống đất rồi quay lại với những tờ giấy. Từ giờ đã có hai mốc thời gian để so sánh. Nhưng những nội dung trong đó có lẽ chỉ phù hợp để “điền khuyết” vào vài chỗ trong toàn bộ câu chuyện vì chủ nhân của cuốn sổ dường như không siêng viết nhật ký như Hải Oanh

Mục lục
loading...