Menu

Tội Ác-Chương 15


Tội Ác


Tác giả: Phạm Tiểu Vân


Chương 15: Anh Tài Xế Tốt Bụng

Suốt đêm hôm đó, tôi không thể nào chợp mắt.

Mình có đang tự đẩy bản thân vào chỗ chết?

Con đường tiếp cận gia đình họ đơn giản như thể có ai đó đang giăng bẫy đợi tôi bước vào.

Nhưng mình cũng không thể vì vậy mà lùi bước.

Những người tôi thương và thương tôi đã không còn nữa. Sao lại phải luyến tiếc làm gì?

Điều khó xử nhất lúc này là cuộc sống của Tina. Không ai chịu nuôi nó, kể cả bà chủ nhà. Tôi không muốn làm cho Tina cái việc mà mọi người đã làm với tôi. Tôi không muốn bỏ rơi nó.

Con chó nhỏ đang say sưa gặm đôi dép nhựa trong khi tôi phải trằn trọc suy nghĩ. Hình như nó đang đến kỳ mọc răng, khó chịu và quậy phá như một đứa trẻ.

Hay mình cứ thả Tina ra đường, thể nào cũng có người thấy nó dễ thương rồi đem về nhà.

Nhưng lỡ rơi vào tay bợm nhậu thì còn gì đời con chó?

Rõ chán.

Tại sao tôi lại để mình bị dính vào những rắc rối vớ vẩn này? Tại sao ngay từ đầu đã dặn, đừng có đặt tình thương vào bất cứ thứ gì nữa mà không nghe? Yêu càng nhiều thì lúc mất đi sẽ càng đau khổ hơn thôi…

Bên ngoài trời đang mưa. Khí hậu toàn cầu đang biến đổi một cách rõ rệt. Đã là cuối đông mà vẫn còn mưa xối xả. Biết bao giờ mùa xuân mới đến cho lòng người nở hoa?”

“Ngày 27/12/2010

Khi những tia nắng đầu tiên rọi vào phòng cũng là lúc tôi thiếp đi trong giấc mơ ngắn ngủi. Giấc mơ ngập tràn tiếng nhạc và lời ca:

Anh nguyện biến thành thiên sứ mà em yêu trong câu chuyện cổ tích, giang rộng tay, biến thành đôi cánh che chở cho em…

– Sao lại gây ra những việc này với em? – Tôi thổn thức trong những kỉ niệm đẹp đã biến mất mãi mãi.

RENG ! ! ! ! ! ! !

Tiếng đồng hồ báo thức khiến tôi bật dậy như điện giật. Tina nằm dưới chân giường cũng hốt hoảng chạy tới chạy lui như kẻ mộng du.

Tội nghiệp con chó!

Tôi ngái ngủ mò đường đi súc miệng. Những làn nước mát lạnh vừa chảy xuống mắt đã xua tan cơn buồn ngủ. Sau khi kiểm tra cẩn thận các tủ lần cuối, tôi mặc áo khoác, xách va li và ôm Tina bước thật nhanh khỏi phòng.

Vĩnh biệt tất cả kỉ niệm

Vĩnh biệt…cuộc đời!

Giao trả chìa khóa phòng cho bà chủ, tôi đi nhanh về phía chiếc xe hơi màu trắng đang đợi sẵn. Một chàng trai mặc áo choàng đen lập tức bước ra từ buồng lái. Tháo cặp kiếng đen khỏi mắt, anh ta nhìn tôi và mỉm cười gần gũi:

loading...

– Cô khỏe không?

– Tôi…

– Xin mời – Người con trai mở toang cửa và đợi tôi bước vào.

Chưa bao giờ có ai làm điều đó với mình…chưa bao giờ cả…

Anh ta có một thân thể cường tráng và gương mặt pha trộn giữa nét đẹp Á Đông truyền thống với một chút phương Tây hiện đại. Sau khi cho hành lý của tôi vào cốp xe, chàng trai liền đeo lại kính và ngồi vào vị trí trước tay lái.

– Chúng ta có thể dừng lại ở ngôi nhà cuối đường để tôi…đem cho con chó này… không?

– Được – Người đó hơi nghếch đầu về phía kính chiếu hậu – Nhưng phải nhanh lên.

– Cảm ơn anh.

Tôi thở phào ngả người ra sau, trên tay là con Tina đang mở to mắt nhìn lạ lẫm.

Sao đột nhiên mình lại thấy thương nó thế này?

Bình thường, chỉ cần nhìn thấy mấy bãi nước tiểu khai khủng khiếp của nó trên sàn nhà là tôi đã nổi cáu. Cả cái dáng bộ hí hửng khi nó nơ dép tôi xuống gầm giường để gặm cũng khó ưa không chịu được.

– Tới đó, mày sẽ được ăn ngon và sống sung sướng hơn…

Bàn tay tôi khẽ vuốt ve thân hình mũm mĩm của Tina và liên tục tìm cách tự an ủi mình.

Từ nay, mỗi buổi sáng không còn phải dọn phân và chịu đựng mùi hôi nữa.

Mỗi bữa cũng không phải ăn ít đi để chừa phần cho nó.

Chiếc xe dừng lại cách cổng ngôi nhà tôi muốn đến một khoảng không xa. Người phụ nữ sống ở đó chỉ có một mình. Chồng bà chết trong lúc làm việc ở công trường. Bà ở vậy từ đó đến nay. Không con cái mà cũng chẳng có ai thân thích. Việc nuôi thêm một con chó nhỏ chắc sẽ không thành vấn đề.

Đặt Tina xuống bệ cửa, tôi nhấn chuông rồi chạy đi thật nhanh. Con chó còn đang nhìn theo một cách ngơ ngác thì trong nhà đã có người ra mở cửa. Núp sau trụ điện, tôi chỉ kịp nhìn thấy bà ấy vuốt ve Tina và ôm ấp nó đầy âu yếm.

– Tạm biệt.

Giọt nước mắt cay xè khẽ rơi xuống tay tôi khi cánh cửa bằng gỗ từ từ khép lại.

Kéo tay áo lau khô hai khóe mắt, tôi chỉ biết cắm đầu chạy thật nhanh về phía chiếc xe hơi, bỏ lại sau lưng tất cả yêu thương và kỉ niệm.

Từ giờ phút này, sẽ không còn ai hay bất cứ cái gì có thể làm mình xao nhãng”

Mục lục
loading...