Menu

Tội Ác-Chương 13


Tội Ác


Tác giả: Phạm Tiểu Vân


Chương 13: Con Chó Không Chủ

Chiều hôm đó, ba má Thảo Nguyên đến phòng trọ để thu dọn đồ của con gái. Tôi không dám lại gần mà chỉ ngồi bó gối trên giường và quan sát trong lặng lẽ. Ba Thảo Nguyên là một người đàn ông đeo kính, vừa ốm lại vừa cao. Còn má nó thì đậm người, gương mặt đầy vẻ phúc hậu. Đôi mắt đỏ hoe, lấp đầy nước của bà không biết vì sao lại khiến lòng tôi xốn xang một cách kỳ lạ.

Sực nhớ ra mình còn giữ một trong những cái ly có hình Võ Thế Anh của Thảo Nguyên, tôi liền rụt rè tiến lại.

– Thưa bác,…

Người phụ nữ với vẻ mặt đầy đau khổ ngẩng đầu lên nhìn tôi. Rồi bà lạnh lùng hất cái ly xuống đất. Trong mắt bỗng ánh lên những cảm xúc kỳ lạ.

– Đừng tới gần chúng tôi.

– Kìa em – Người đàn ông tỏ vẻ an ủi.

– Chỉ tại anh nghe lời người ta – Nước mắt bà ấy bỗng bật ra như suối – Nếu không phải anh đồng ý để con bé đến ở với cô gái đen đủi này …

– Đừng nói nữa, lo thu dọn đồ đạc rồi chúng ta về.

Ông ấy nắm tay bà quay về phía chiếc giường và khẽ thở dài. Tôi thật sự có khả năng khắc chết những người sống gần mình hay sao?

Lặng lẽ quay về giường, tôi để mặc con Tina cứ liếm liên tục vào đầu ngón chân. Ba mẹ Thảo Nguyên lục đục thu gom đồ đạc một lúc rồi xách hai cái vali rời khỏi phòng. Họ để lại cái ly và cả…con chó.

– Bác ơi! – Dù không muốn nhưng tôi vẫn phải bồng Tina đuổi theo.

Ba Thảo Nguyên quay lại với vẻ mặt đầy miễn cưỡng. Hàng lông mày của ông nhướn lên khi thấy tôi chìa con chó ra trước mặt.

loading...

– Bác bỏ quên Tina rồi.

– Thảo Nguyên không thích nuôi chó. Mũi nó dị ứng với cái loại lông thú.

– Dạ?

Người đàn ông chỉ lắc đầu rồi im lặng bỏ đi.

Chẳng lẽ chó của con gái mình cũng không muốn lấy lại? Hay ông ấy nghĩ mình đặt chuyện?

Tiền nuôi cháu gái mà dì tôi còn nói tới nói lui, giờ thêm con chó, tôi sống sao nổi với người phụ nữ ấy? Bà chủ nhà chắc cũng khó lòng chấp nhận.

– Bác ơi, con chó này là của Thảo Nguyên thật đó. Bác hãy mang về đi…

– Nếu không thích, cháu có thể vứt ra ngoài.

Ông ấy bước vào xe và đóng sập cửa lại. Chiếc taxi chạy đi trước khi tôi có thể làm điều gì khác.

Tina đang le lưỡi và thở khì khì trên tay. Mấy cái răng trắng nhỏ xíu của nó nhe ra như nụ cười hồn nhiên của đứa trẻ. Chúng tôi đứng ngây ra đó, mắt dõi theo chiếc xe mỗi lúc một xa dần.

Tao phải làm gì với mày đây????”

Mục lục
loading...