Menu

Tội Ác-Chương 12


Tội Ác


Tác giả: Phạm Tiểu Vân


Chương 12: Án Mạng Bí Ẩn

Bức ảnh của Võ Văn Kỳ mà Thảo Nguyên tìm thấy liệu có phải là bức tranh vẽ chàng trai có nụ cười thân thiện tôi đang giữ? Nếu quả thật như vậy thì cô gái trong tấm mề đay hẳn là Hải Oanh rồi. Cô ấy quả thật rất xinh đẹp, đẹp đến nỗi người khác phải ganh tị. Nhưng tại sao lúc nào Hải Oanh cũng nhận mình là một kẻ xấu xí.

“Khi tâm trạng đã ổn định, tôi mới thấy thái độ của mình có hơi quá đáng. Dù sao Thảo Nguyên cũng là người mới đến ở chung. Có lẽ nó vẫn chưa quen với sự khó chịu của tôi.

Đợi tối nay con nhỏ đi làm về, tôi sẽ chủ động bắt chuyện với nó.

Nhưng đã hơn mười một giờ mà vẫn không thấy bóng dáng Thảo Nguyên đâu. Không lẽ nó giận đến nỗi không muốn nhìn mặt tôi nữa?

Tina thì ngủ ngon bên đôi dép nhựa dưới gầm giường từ lúc nào. Nó có vẻ yêu thích những thứ thuộc về tôi, kẻ hay giận cá chém thớt, hơn là cô chủ luôn bỏ đói nó. Ngoài trời đang mưa nên khá lạnh. Nhìn con chó nằm co ro, chút tình cảm nào đó trong tôi bỗng sống dậy

– Tina, lại đây tao biểu.

Hồi chiều vừa cho miếng chả nên giờ nghe gọi là nó lập tức chạy ra với vẻ mặt hớn hở. Tôi chỉ dùng một tay đã có thể đem con chó bỏ lên chiếu. Tina cứ đi qua đi lại và dùng cái mũi ươn ướt của mình đánh hơi liên tục.

– Ngủ đi – Tôi ấn người nó xuống – Cấm mày đi bậy trên giường tao đó.

Và thời gian cứ lặng lẽ trôi qua. Lần thứ hai mở mắt ra đã là mười hai giờ.

Thảo Nguyên vẫn chưa về.

Con chó của nó thì đang nằm gác đầu trên mắt cá của tôi, vẻ ngây ngô đến kì lạ.

Hay hôm nay nó làm thêm nên không về?

Tôi đành thở dài rồi tắt đèn đi ngủ.”

“Ngày 24/12/2010

Nhỏ bạn ngồi chung xe vừa cho mượn tờ báo, tôi đã bị choáng váng bởi tấm hình lớn cùng dòng chữ đỏ trên trang nhất.

NGƯỜI GIÚP VIỆC TRONG NHÀ VÕ THẾ ANH TỰ SÁT?

Sáng hôm nay 19/11/2010, lúc 4giờ30, một chiếc tàu đánh cá đã phát hiện thi thể một cô gái bị mắc vào lưới. Kết quả pháp y cho thấy thời gian tử vong là từ 11 đến 12 giờ tối ngày 19/12/2010. Qua điều tra, cảnh sát xác định nạn nhân tên Hoàng Thảo Nguyên, sinh năm 1989, là người giúp việc trong nhà ngôi sao ca nhạc Võ Thế Anh…

loading...

Mái tóc ướt dính bê bết quanh mặt không thể thay đổi những đường nét quen thuộc. Người vừa gây gổ với tôi chiều qua đã chết.

– Người giúp việc cho nhà giàu quả có khác – Bạn tôi chép miệng – Cậu có nghĩ họ đã cho cô ta sợi dây chuyền đá đó không?

Sợi dây chuyền?

Tôi run rẩy nhìn lại tấm hình. Trên cổ cái xác trương nước quả thật có đeo một sợi dây bằng đá sáng lấp lánh.

– Đang được sống sung sướng lại tìm đến cái chết. Đúng là nông nổi!

…Chưa có khẳng định nào về nguyên nhân cái chết. Phía pháp y cũng chưa tìm ra dấu vết của sự giằng co hay xô xát. Theo phán đoán ban đầu, đây rất có thể là một vụ tự sát…

Sợi dây chuyền là vật chỉ biết gieo rắc tai họa và chết chóc. Nhưng tại sao Thảo Nguyên lại có nó? Rõ ràng tôi đã cất kỹ trong va li…

Va li?

Đúng rồi, cái vali…

Tôi quăng trả tờ báo cho nhỏ bạn rồi yêu cầu được xuống trạm gần nhất.

Sợi dây chuyền quả thật đã biến mất. Có lẽ Thảo Nguyên đã lấy nó lúc lục lọi đồ của tôi. Và rất có thể chính điều này đã dẫn đến cái chết của nó.

Sau khi tôi có được sợi dây, ba má đã chôn thân trong ngọn lửa đỏ. Từ lúc đeo sợi dây chuyền và trúng tuyển, chị hai cũng bỏ mạng.

Giờ đây, Thảo Nguyên lại chết khi đang đeo nó.

Tội ác đang vây quanh tôi không một lối thoát. Tất cả mọi việc đều có liên quan đến nhà họ Võ. Con người vẫn hằng ngày cứu người ấy lại là kẻ hai tay nhuốm đầy máu hay sao?

Liếc nhìn con Tina đang rướn người chồm vào vali, trong đầu tôi chợt nghĩ đến lời giới thiệu của Thảo Nguyên hôm trước:

…Bây giờ nhà bếp còn thiếu một chỗ đó. Kiếm thêm thu nhập cũng được mà…

Mục lục
loading...