Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 84


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 84: Mèo Xù Lông

Lần này, Lăng Diệp không đưa Úc Hàn Yên về trụ sở chính của Liệt Diễm, cũng không đưa cô trở về biệt thự của Lăng Sanh mà đưa về biệt thự của chính mình.

Xe đậu ở gara, anh vội vàng ra khỏi xe, đi đến bên chỗ ghế phụ mở cửa xe, cúi người ôm người nào đó đang mặc áo cưới ra khỏi xe, sau đó mở đôi chân thon dài đi về hướng cửa chính của biệt thự.

Úc Hàn Yên sợ mình tự đi sẽ làm bẩn áo cưới cùng tấm lụa mỏng đang đội trên đầu, nên cứ để mặc anh bế đi.

Nhưng khi cô thấy anh ôm mình đi thẳng về phía phòng ngủ thì chuẩn bị nổi nóng lên rồi.

“Anh thả em xuống.”

Lăng Diệp “Ừ” một tiếng nhưng không làm theo lời cô, cho đến khi vào tới phòng ngủ, đóng của phòng lại mới đặt cô xuống.

Sau khi Úc Hàn Yên có được sự tự do liền lùi về phía sau, đối mặt với con ngươi đen nhánh của anh, cô cố tình giả bộ nói:

“Em đói rồi.”

Lăng Diệp gật đầu một cái tán đồng, vừa cởi quần áo đang gay cản trở vừa dùng giọng trầm hấp khêu gợi nói:

“Anh cũng đói.”

Chỉ một lần sao đủ được đây? Sẽ chỉ càng khiến anh muốn thêm mà thôi.

Úc Hàn Yên tiếp tục lùi về phía sau, trợn tròn hai mắt nói:

“Vậy anh nhanh đi làm bữa trưa đi.”

Lăng Diệp ném âu phục lên trên ghế, từng bước từng bước tới gần Úc Hàn Yên, giống như một con báo áp sát con mồi.

Úc Hàn Yên đang tập trung lực chú ý trên người Lăng Diệp, nên sơ sẩy một cái ngã xuống giường. Cô vội vàng đứng dậy, đau khổ phát hiện ra mình đã bị giam hãm rồi.

Lăng Diệp chống hai tay hai bên người Úc Hàn Yên, không hề che giấu ánh mắt đầy dục vọng của mình. Anh dùng giọng có chút khàn khàn nói:

“Em giúp anh đi thay quần áo, anh sẽ đi làm bữa trưa ngay.”

Úc Hàn Yên nhìn anh một hồi lâu, bán tín bán nghi đưa tay cởi cúc áo sơ mi cho anh. Đổi lại với việc bị ăn một lần nữa mà nói, cô tình nguyện giúp anh thay quần áo. Mặc dù thay quần áo cho anh cũng là một việc làm khiến cho người ta khó chịu vô cùng, ví dụ như lúc này.

Hai tay cô dừng lại bên hông đối phương, kề cà không có thêm động tác gì nữa.

Đôi môi mỏng của Lăng Diệp khẽ cong lên, giống như không nhìn thấy sự ngượng ngùng của cô, anh nói:

“Kéo khoá quần.”

Úc Hàn Yên trợn mắt nhìn anh một cái. Cô nhắm mắt lại, khẽ căn răng, đôi tay mềm mại không xưng nhanh chóng đột kích trên khoá quần của anh.

Trong phòng ngủ yên tĩnh đến mức ngay cả cây kim rơi xuống mặt đất cũng có thể nghe thấy âm thanh phát ra, hô hâp của người nào đó đã tăng thêm mấy phần.

Úc Hàn Yên nghe thấy tiếng hít thở này, nhất thời lông tóc dựng đứng lên, không có ai hiểu rõ hơn cô cái này đại biểu cho điều gì.

Đối mặt với Lăng Diệp đang quỳ trên giường, chiếc quần âu của anh đã được kéo xuống đến mắt cá chân, cô nói:

“Nhấc chân lên.”

Lăng Diệp hết sức phối hợp nâng một chân lên, đồng thời tay phải anh tập kích trên chỗ đuôi xương cụt của người kia.

Cả người Úc Hàn Yên cứng đờ. Cô khẽ đứng dậy, nghiêng đầu nhìn anh, tức giận nói:

“Sao anh để tay ở đó?”

Mặt Lăng Diệp không đỏ, hơi thở vẫn không gấp, đáp:

“Anh đứng không vững, vịn chút.”

Đứng không vững, đứng không vững….. Úc Hàn Yên cảm giác đang có cả hàng vạn con ngựa đang phi nước đại trong lòng mình. Cô lười phải lý luận với anh, kéo một ống quần khác xuống giọng nói đã năng hơn mấy phần.

“Nhấc chân.”

Lăng Diệp phối hợp đưa chân khác lên bàn tay phải khéo léo tháo bỏ nút thắt phía sau lưng cô, ngón trỏ đè vào khoảng giữa của “dây giày” lần lên phía trên.

Úc Hàn Yên thuận lợi cởi chiếc quần âu của anh ra, sau đó ném nó xuống đất, cũng chẳng thèm nhìn vào đôi chân thon dài hay phía bên hông người anh. Cô đứng dậy từ trên giường đi về phía tủ treo quần áo.

Không thể không nói, đúng là vận khí của cô chẳng ra gì mà. Dây thắt ở phía sau được buông ra nên chiếc váy cưới bị tụt xuống dưới.

Bởi vì cô giẫm lên làn váy nên nó bị tuột thẳng xuống giường.

Con ngươi hẹp dài của Lăng Diệp loé lên nụ cười. Anh đè cô xuống dưới thân thể mình, mãnh liệt phóng đãng hôn lên môi cô.

Một nụ hôn môi lưỡi Pháp thật dài, Lăng Diệp không ngừng tiến tới, hôn lên vành tai cô, lên cổ, lên xương quai xanh rồi một đường đi xuống.

Úc Hàn Yên đặt hai tay lên bờ vai rộng lớn của anh, muốn đẩy anh ra nhưng không thể làm được gì. Cho dù cô có dùng hết sức lực của mình, đối phương cũng không hề nhúc nhích. Cô tức giận hỏi: “Không phải anh đã nói, em giúp anh thay quần áo thì anh sẽ đi làm bữa trưa ngay sao?!”

Lăng Diệp ngẩng đầu lên, dùng giọng đã nhuốm màu tình dục, nghiêm túc nói: “Em chỉ cởi quần áo anh ra, cũng đâu có mặc quần áo vào cho anh.” Anh dừng một chút, lại nói: “Tiếp đó em lại còn cởi váy cưới của mình ra. Thân là người đàn ông của em, nếu như anh nhìn còn không hiểu đây là ám hiệu gì thì sống quá uổng phí rồi.”

Nói xong, anh tiếp tục hôn lên làn da trơn mềm khiến anh phải say mê không muốn buông tay kia.

Ám hiệu? Ám hiệu! Cô đã ám hiệu gì chứ?! Nếu không phải là anh cởi ‘dây giày’ phía sau lưng cô, váy cưới dễ dàng tuột xuống thế sao? Còn nữa, cái gì mà không mặc quần áo cho anh?! Nếu không phải là anh nhào đến, cô đã sớm lấy được quần áo ở nhà để mặc vào cho anh rồi. Úc Hàn Yên tức nghẹn ở lồng ngực, cô giận đến nghiến răng nghiến lợi, giữ lấy cánh tay anh cắn.

Lăng Diệp để mặc cô cắn, đôi môi mỏng vẫn đặt ở bên vùng hông nhạy cảm của cô, lưu luyến quên cả đường về.

“Ưm ᷈ “ Úc Hàn Yên không tự chủ được, cả người run rẩy, tiếng rên rỉ dụ người phạm tội từ đôi môi cô bật ra ngoài.

Lăng Diệp giống như được khích lệ, càng ra sức khơi gợi dục vọng trong cô.

loading...

Úc Hàn Yên nhắm mắt lại, hai tay đang chống đối anh đã đổi thành luồn qua mái tóc ngắn mềm mại của anh.

…………..

Xong chuyện, Lăng Diệp ôm Úc Hàn Yên không còn sức lực vuốt ve an ủi một lúc, sau đó đứng dậy đi đến trước tủ treo quần áo, lấy một bộ quần áo ở nhà mặc vào, xoay người ra khỏi phòng ngủ.

Nghe được tiếng cửa phòng đóng lại, Úc Hàn Yên mở choàng hai mắt ra. Cô vén chăn nhìn xuống thân thể mình, ngay tức khắc, đập vào mắt cô là những dấu hôn bầm tím chằng chịt. Cô không kiềm nén nổi cơn tức giận khôn cùng, thầm mắng Lăng Diệp mấy lần. Lúc này cô đã hoàn toàn quên mất, mới vừa rồi mình còn rất hưởng thụ.

Cô nâng chiếc eo ê ẩm của mình lên, từ từ đứng dậy, nhìn thấy chiếc váy đang nằm yên tĩnh trên chăn, trong nhất thời cặp mắt liền bốc lửa. Nếu không phải vì nó thì cô sẽ bị dày vò thành cái dạng này sao?!

Cô đi tới trước tủ treo quần áo, lấy một chiếc váy ngủ mặc vào người, sau đó cầm chiếc váy cưới đi tới phòng chứa đồ. Cô nhặt một cái kéo lên, không chút do dự bắt đầu xuống tay với chiếc váy cưới. Rất nhanh, chiếc váy cưới có giá trị hơn một tỷ đã trở thành mớ vải vụn.

Cô đưa cây kéo trả về chỗ cũ, nhìn mớ vải vụn dưới đất ‘hừ’ nhẹ một tiếng, nghênh ngang đi ra khỏi phòng chứa đồ.

Cô đi vào thư phòng, ngồi xuống chiếc ghế dựa xoay Lăng Diệp thường ngày vẫn ngồi, bật máy tính lên, tìm kiếm thông tin mình cần.

Một lúc sau, Lăng Diệp lên tầng hai, đang định đi vào phòng ngủ thì nhìn thấy cửa thư phòng đang mở. Anh khẽ nhăn mày đi vào thư phòng, thấy Úc Hàn Yên đang đứng bên cạnh máy in, sắp xếp một đống giấy tờ.

Anh đi tới phía sau cô, hỏi: “Đây là cái gì?”

Toàn thân Úc Hàn Yên cứng đờ, tức giận nói: “Đi cũng không phát ra tiếng, làm em giật mình.”

Lăng Diệp nhíu mày, bình tĩnh nói: “Là em quá chuyên tâm nha. Anh rất nghi ngờ, sao em lại đạt được danh hiệu sát thủ lá bài chủ chốt.”

Anh tự tay cầm lấy xấp tài liệu trong tay cô, đọc nhanh như gió.

Úc Hàn Yên cũng chẳng quan tâm, dù sao cô cũng định cho anh xem. Xem trước hay tối xem cũng chảng khác gì nhau.

Cô phân tích: “Em đã tra ra, đại đa số các chuyên gia đều nói, một tuần làm ba đến bốn lần là hợp lý nhất. Ở đây đều tính thời gian kéo dài mỗi lần khoảng hai mươi phút. Còn anh, ngày nào cũng làm đi làm lại đến ba bốn lần, mà lần nào cũng kéo dài đến gần một tiếng.”

Cô dừng lại một lúc, giọng nói đã tăng thêm vẻ cường điệu: “Đây là hành động vô cùng bệnh hoạn! Huống chi em còn đang mang thai!”

Lăng Diệp đặt xấp tài liệu trong tay lên bàn sách, nhìn vào cặp mắt sao sáng của Úc Hàn Yên, dùng giọng trầm thấp hỏi: “Chuyên gia hiểu thân thể anh sao? Em đã nhìn thấy tinh thần anh uể oải bao giờ chưa? Đứa bé có bất kỳ dấu hiệu sinh non nào không?”

“….” Không hiểu! Không có! Không có!

Lăng Diệp từng bước từng bước ép sát cô, tiếp tục nói: “Lúc em nằm viện, ba tháng chúng ta không làm, thế nhưng tất cả vẫn bình thường, thậm chí cũng không có chuyện một tuần ba bốn lần.”

“….” Hình như là vậy.

Lăng Diệp có chút bi thương, giọng nói đã trầm xuống: “Anh chỉ là không khống chế nổi mà thôi….”

Úc Hàn Yên chưa từng thấy qua bộ dạng Lăng Diệp như vậy, trong nháy mắt cô đau lòng không thôi. Khuôn mặt cô ảo não, tiến lên ôm Lăng Diệp, dịu dàng an ủi: “Em biết, em không trách anh.”

Úc Hàn Yên không hề nhìn thấy, trong đôi mắt hẹp dài của Lăng Diệp thoáng qua tia cười. Anh nhếch nhếch khóe môi, tiếp tục nói: “Anh cũng biết em có phần không chịu nổi, nhưng mà anh không thể kiềm chế được mình.”

Anh thở dài một cái, nói: “Đối với em, ở phương diện này, sự tự chủ của anh gần như bằng không.”

Những lời này là thật, chỉ có điều giọng nói không giống lắm. Hiệu quả của lời nói ra cũng không như vậy.

Úc Hàn Yên ôm chặt lấy anh, giọng có chút hốt hoảng nói: “Em cũng vậy, rất thích làm cùng anh. Anh đừng đau lòng.”

Con ngươi đen nhánh của Lăng Diệp phát sáng. Anh hỏi cẩn thận từng li từng tí: “Thật?”

Úc Hàn Yên nghe thấy giọng điệu này càng đau lòng hơn. Cô vội vàng gật đầu: “Ừm, rất thích, làm bao nhiêu lần em cũng đều thích.”

“Ừm, anh biết rồi.” Lăng Diệp thấp giọng đáp.

Úc Hàn Yên nhíu nhíu mày, giọng điệu này…. Sao cứ cảm thấy giống như là mình đang yêu cầu anh làm gì đấy, sau đó anh đồng ý vậy.

Lăng Diệp vỗ nhè nhẹ lưng Úc Hàn Yên, tâm trạng rất tốt nói: “Chúng ta xuống lầu ăn trưa thôi.”

Úc Hàn Yên buông anh ra, vịn khuỷu tay anh, cùng anh đi ra ngoài.

“Em cũng vậy, rất thích làm cùng anh… Làm bao nhiêu lần em cũng đều thích.” Đột nhiên từ trong túi quần Lăng Diệp truyền ra một đoạn đối thoại.

Ngay tức khắc Úc Hàn Yên đã biết mình bị lừa. Cô ngẩng đầu tức giận nhìn Lăng Diệp, rít lên: “Lăng Diệp! Anh còn có thể vô sỉ hơn được nữa không!”

Lăng Diệp ngoắc ngoắc khóe môi thành đường đẹp mắt, nói khẽ: “Tiểu Yên, bộ dáng này của em rất giống con mèo xù lông.”

Úc Hàn Yên lập tức quát: “Anh mới giống mèo!”

Lăng Diệp đưa tay vuốt vuốt mái tóc ngắn của cô, tính tình dễ chịu hơn, nói: “Không phải chỉ là một đoạn ghi âm thôi sao? Đừng tức giận mà.”

Úc Hàn Yên không chịu thua, quát: “Vậy anh xóa nó đi!”

Lăng Diệp hết sức phối hợp lấy điện thoại di động ra, bấm mấy cái, sau đó đưa đến trước mặt Úc Hàn Yên, ý bảo cô nhìn.

Úc Hàn Yên nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động, thấy anh thật sự xóa đoạn ghi âm đi cô mới thở phào một cái.

Lăng Diệp nhét điện thoại vào trong túi quần, đôi môi mỏng khẽ cong lên.

Trực giác Úc Hàn Yên mách bảo có điều mờ ám. Cô cau mày hỏi: “Tại sao anh lại vui mừng như vậy?”

Lăng Diệp cười cười, dùng giọng trầm thấp mê người nói: “Em không rít anh nữa, đương nhiên anh vui mừng rồi.”

Úc Hàn Yên liếc anh một cái, làu bàu: “Em lại tin anh nữa thì em không phải là Úc Hàn Yên!”

Mục lục
loading...