Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 83


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 83: Chụp Ảnh Cưới

Úc Hàn Yên làm bộ như nghe không hiểu người kia nói gì, sáng suốt lựa chọn cách không nhìn thẳng vào ánh mắt nóng rực cùng những động tác trêu đùa của anh, cho đến tận khi Lăng Diệp ôm cô đi vào phòng thay đồ, kéo rèm cửa vào……….

“Em tự mình mặc được, anh đi ra ngoài đi!” Úc Hàn Yên không thể tiếp tục bình tĩnh được nữa, cô cướp lấy chiếc váy cưới trên khuỷu tay Lăng Diệp, đỏ mặt quát.

Lăng Diệp nhíu mày, khóe môi nhếch nhếch lên quỷ dị. Anh vô cùng phối hợp vén rèm cửa lên đi ra khỏi phòng thay đồ.

Úc Hàn Yên trợn tròn mắt nhìn, có chút kỳ quái khi thấy anh thuận theo, chỉ là rất nhanh sau đó cô đã biết được nguyên nhân……….

“Diệp, vào giúp em thắt dây sau lưng.”

Trong con mắt hẹp dài của Lăng Diệp thoáng qua nụ cười. Anh vén chiếc rèm cửa màu vàng nhạt ra, chỉ thấy đối diện với mình là tấm lưng cô, hai tay cô đang giữ chặt chiếc váy cưới, đề phòng nó trượt xuống.

Anh đi tới phía sau lưng cô, đưa đôi tay thon dài ra, bắt đầu giúp cô thắt lại “dây giày”, đồng thời người anh cúi xuống áp sát vào chiếc cổ đã đỏ ửng lên vì xấu hổ của cô, ra sức liếm láp triền miên.

Hai tay Úc Hàn Yên ôm ngực, quay đầu đối diện với con mắt ám muội của anh, tức giận nói:

“Anh đừng có được voi đòi tiên! “

“Hả? Em nói thử xem thế nào là được voi đòi tiên?”

Lăng Diệp nói xong, đưa đôi môi tiến tới bên tai Úc Hàn Yên, để mặc cho hơi thở ấm áp của mình chui vào trong lỗ tai cô, đồng thời đưa đầu lưỡi ra liếm liếm vành tai cô, cảm nhận thấy cô không tự chủ được run rẩy, tâm trạng anh rất tốt, khóe môi cong lên.

“Con thỏ nổi nóng có thể cắn người đó!” Úc Hàn Yên nghiêng đầu sang chỗ khác, không nhìn anh nữa, hừ nhẹ nói.

Lăng Diệp đứng thẳng người, vừa nghiêm túc thắt dây cho cô vừa dùng giọng trầm thấp chậm rãi nói:

“Tiểu Yên, anh chẳng để ý chút nào việc em cắn anh, ngược lại, còn vô cùng hoan nghênh.”

“Ai muốn cắn anh!” Lúc này Úc Hàn Yên liền phản pháo.

Lăng Diệp cười cười, không nói thêm gì nữa. Anh hiểu đạo lý đã có chuyển biến tốt thì nên dừng lại, hăng quá sẽ hóa dở.

Nhất thời trong phòng thay đồ yên tĩnh đến mức ngay cả cây kim rơi xuống cũng có thể nghe được.

Úc Hàn Yên cảm nhận được tay anh càng lúc càng đi xuống dưới, động tác càng lúc càng chậm lại, cô cau mày hỏi:

“Thắt rất khó sao?”

Lăng Diệp hít sâu một hơi, đè xuống cơn lửa dục trong lòng, đáp:

“Có chút.”

Úc Hàn Yên cúi người, để lưng mình nằm ngang, hỏi:

“Như vậy nha? Có thể sẽ dễ thắt hơn một chút?”

“. . . . . .”

Úc Hàn Yên không nghe thấy anh nói gì, liền quay đầu nhìn anh gọi:

“Diệp?”

Lăng Diệp không ngẩng mặt lên nhìn vào mắt cô. Anh sợ lửa dục trong mắt mình sẽ dọa cho cô sợ. Anh dùng giọng có chút nhẫn nhịn nói:

“Như vậy rất tốt.”

loading...

Úc Hàn Yên không nghi ngờ gì, liền quay đầu đi, nhìn xuống dưới đất.

Lăng Diệp cười khổ một cái, thật ra cái này dùng để hành hạ mình thì đúng hơn.

Úc Hàn Yên cảm thấy tay của anh đã chuyển đến đuôi xương cụt của mình, cả người cô không được tự nhiên. Hai tay cô nắm chặt làn váy cưới, không ngừng cầu nguyện: “Nhanh nhanh xong đi, nhanh nhanh xong đi….”

Một lúc sau, cô nhận thấy hai tay đối phương đã rời khỏi cơ thể mình, không khỏi thấy may mắn vì rút cuộc cực hình cũng kết thúc. dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com Cô đứng thẳng người dậy, lại cảm thấy chỗ eo ếch của mình bị một đôi tay nóng rực giữ lấy.

“Buông tay.”

Lăng Diệp phối hợp buông tay mình ra, nhưng lại tháo luôn dây đã được thắt, đồng thời tay phải buông lỏng dây ra với tốc độ cực nhanh.

Vì vậy, Úc Hàn Yên đứng lên, kết quả là váy cưới tuột xuống đất.

Không đợi cô phản ứng kịp, hai tay Lăng Diệp lại đặt lên eo ếch của cô lần nữa. Từ phía sau anh bế cô lên, ba bước thành hai đi tới chỗ bức tường cách đó một mét, để cô đứng đối diện với bức tường, còn mình cúi người hôn chằng chịt lên tấm lưng láng mịn, trắng nõn của cô.

Bởi vì bị anh đánh úp bất ngờ nên Úc Hàn Yên không tự chủ được đưa người về phía trước, hai tay chống ở trên tường, quay đầu nhìn chằm chằm người kia. Cô vừa định mở miệng mắng người thì bị người nào đó chặn luôn môi lại.

Lăng Diệp thừa lúc đôi môi cô khẽ nhếch lên, mạnh mẽ đưa lưỡi vào bên trong, vội vàng, phóng đáng khuấy động môi lưỡi của cô.

Nhiệt độ trong phòng thử đồ lên cao kịch liệt…………

Cuối cùng, Úc Hàn Yên bị ăn sạch sẽ.

Thời gian lại giống như quay trở về lúc trước, Lăng Diệp đứng ở sau lưng Úc Hàn Yên, thắt dây phía sau giúp cô, điểm khác biệt là, vẻ mặt anh lúc này thật thỏa mãn.

Lần này, rất nhanh “dây giày” đã được anh thắt lại.

Úc Hàn Yên cảm nhận được hai tay anh đã rời khỏi đuôi xương cụt của mình, cô lập tức giống như một con thỏ nhảy sang một bên, nhìn anh với vẻ mặt tràn đầy cảnh giác.

“. . . . . .” Lăng Diệp thấy vậy, đầu đầy vạch đen.

Anh kéo tấm rèm ra, nói câu “Anh bảo mấy cô kia vào trang điểm cho em “, rời mở đôi chân thon dài rời đi.

Úc Hàn Yên xoa hông có chút đau của mình, vừa mắng Lăng Diệp vừa đi tới bàn trang điểm.

Chỉ một lát sau, Alex cùng ba nhân viên đã xuất hiện trong gương.

Cặp mắt Alex tràn đầy vẻ ranh mãnh, hắn cười nói:

“Xem ra Diệp đã vô cùng hài lòng với bộ váy cưới này.”

Úc Hàn Yên nhắm hai mắt lại. Cô sợ mình nhìn thấy khuôn mặt tươi cười kia một phút thôi, sẽ không nhịn được mà ra tay đánh người.

Alex thấy vậy cũng chẳng thèm để ý. Hắn nhìn mái tóc ngắn cũn của Úc Hàn Yên trong gương, lại nói:

“Lúc thiết kế bộ váy cưới này trong đầu tôi đã lấy hình mẫu là mái tóc dài của cô. Aizz, kế hoạch biến hóa khó lường.”

“Chỉ có điều, cũng may là tôi có năng lực biến mục nát thành thần kì.”

“. . . . . .” Úc Hàn Yên hít sâu một hơi, tự thôi miên: “Mình không nghe thấy gì, không nghe thấy gì, không nghe thấy gì……..”

Mục lục
loading...