Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 80


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 80: Dưỡng Thai Như Thế (1)

“Hàn Yên, tôi quyết định sau này sẽ không bao giờ ăn đồ ăn chồng cô làm nữa!” Dany dựa lưng vào ghế sofa, một tay vuốt cái bụng đang phình to của mình thề thốt.

Úc Hàn Yên ngồi trên đùi Lăng Diệp, lười biếng dựa vào lồng ngực to lớn của anh, tò mò hỏi:

“Tại sao? Không phải cô rất thích ăn sao?”

Lúc này, Tề Ngôn đặt một ly trà đang bốc khói nghi ngút xuống trước mặt Dany, sau đó trở về vị trí cũ ngồi xuống, từ đầu đến cuối vẫn không nói gì.

Trong mắt Úc Hàn Yên thoáng qua tia sáng, đây là đang lấy lòng?

Mạc Vũ dựa lưng vào ghế sofa, một tay ôm chiếc eo ếch của Thiên Nhất, anh tỏ ra bất mãn, nhíu mày nhìn Tề Ngôn đang dùng trà, nói:

“Sao không có ly của tôi?”

Tề Ngôn nhìn Mạc Vũ, nhẹ giọng hỏi:

“Cậu không có tay sao?”

“. . . . . .” Chẳng lẽ Dany không có tay? Mạc Vũ cọ cọ đầu vào cổ Thiên Nhất, đúng lúc thấy hắn giơ ly trà lên, liền đưa tay phủ lên trên bàn tay đang cầm ly trà của hắn, điều chỉnh lại phương hướng của ly trà, đưa vào bên môi mình uống một ngụm, lẩm bẩm:

“Vẫn là em tốt.”

“. . . . . .” Thiên Nhất bất giác trợn trừng mắt lên, mình đâu có định cho anh ta uống chứ hả.

Dany liếc nhìn ly trà trước mắt một cái, thu hồi tầm mắt lên tiếng:

“Thích nên kết quả là ăn quá no.”

Cô nói vô cùng ảo não:

“Ăn một bữa như thế, tôi sẽ phải mất một tháng để giảm cân…….”

Úc Hàn Yên liếc cô, tức giận nói:

“Bữa nào tôi cũng ăn nhiều như thế, sao không thấy béo lên?”

“Béo.” Lăng Diệp đang ôm Úc Hàn Yên, bất thình lình buông ra một câu.

Mọi người có mặt khóe miệng đều cong lên, nhìn Lăng Diệp và Úc Hàn Yên xem kịch vui.

Úc Hàn Yên ngẩng đầu, hai mắt tức giận nhìn người kia, giống như đang nói:

“Cho dù có béo thật anh cũng không thể phá vỡ kế hoạch của em nha!”

Lăng Diệp rất đương nhiên mà cho rằng đây chính là ánh mắt gạ hôn, vì vậy anh cúi đầu không chút do dự, làm thỏa mãn nguyện vọng của người kia.

“. . . . . .” Úc Hàn Yên tức giận nhìn chằm chằm Lăng Diệp, giống như một con mèo nhỏ xù lông.

“Khụ khụ, hai người các người có thể để ý xung quanh một chút được không?” Khóe miệng Mạc Vũ không tự chủ được kéo ra, giọng nói có chút bất đắc dĩ.

Lăng Diệp kết thúc nụ hôn, ngẩng đầu nhìn về phía Mạc Vũ, đôi môi mỏng khẽ mở, khạc ra hai chữ:

“Không thể.”

“. . . . . .” Bốn người nhớn nhác.

Hôm nay rút cuộc Úc Hàn Yên cũng biết cái gì gọi là “Người không biết xấu hổ, vô địch thiên hạ” rồi. Cô vùi đầu lên bả vai Lăng Diệp, cắn răng nghiến lợi thấp giọng nói:

“Anh để em gặp người khác như thế nào đây!”

Trong lúc lơ đãng Dany liếc thấy thời gian hiển thị trên chiếc tivi tinh thể lỏng 54 inch phía trước, cô nói:

“Tôi phải về rồi.”

Úc Hàn Yên quay đầu nhìn về phía Dany, hỏi:

“Sớm như vậy?”

Dany đứng dậy, vừa cầm chiếc túi của mình vừa nói:

“Về còn có chút việc.”

Cô nhìn chiếc túi mình vừa cầm lên, lấy đồ vật ở bên trong ra đặt lên trên bàn – một quyển sách dày cộp cùng mấy chiếc đĩa cd, giới thiệu:

“Đây là quyển sách dưỡng thai quyền uy nhất trong nước, còn những chiếc cd này là âm nhạc bác sĩ chuyên ngành khuyên nghe để dưỡng thai.”

“Ừ, cô không nhắc đến việc này tôi quên mất.” Úc Hàn Yên đưa tay cầm lấy quyển sách, tùy ý lật.

Lăng Diệp nhìn về phía Tề Ngôn đang bồn chồn, rục rịch, nói:

“Ngôn, cậu đưa cô ấy về.”

Lúc này Dany muốn cự tuyệt, nhưng nghĩ đến những lời buổi sáng Lăng Diệp nói với mình, lại im lặng.

“Đi thôi.” Tề Ngôn đứng dậy đến bên quầy cầm chìa khóa lên, nhìn Dany nói.

Dany khẽ gật đầu một cái, cười phất tay với Úc Hàn Yên sau đó rời đi.

Mạc Vũ rất thức thời kéo Thiên Nhất lên lầu, để lại không gian riêng cho hai người không đứng đắn kia.

Úc Hàn Yên cầm bừa một chiếc đĩa cd ở trên bàn, xoay người nói với Lăng Diệp:

“Bật cho em nghe.”

Lăng Diệp cau mày, con của anh không cần có quá nhiều tế bào nghệ thuật, chỉ có điều anh vẫn không nói gì. Anh đặt Úc Hàn Yên ngồi xuống ghế sofa, nhận lấy chiếc đĩa cd trong tay cô, đi về phía tủ tivi.

Rất nhanh, âm thanh trong ti vi đã biến mất, thay vào đó là tiếng nhạc du dương.

Úc Hàn Yên vùi người vào lòng Lăng Diệp, chậm rãi lật sách.

Chưa đến ba mươi phút, động tác trong tay cô đã ngưng lại.

Lăng Diệp cúi đầu kiểm tra, chỉ thấy hai mắt cô đã khép chặt.

Anh thở dài một cái, hi vọng cô sẽ không nghe thứ âm nhạc này nữa.

Sáng ngày hôm sau, Úc Hàn Yên tỉnh dậy phát hiện ra mình đang nằm trên giường, cô không khỏi mắng thầm một trận trong bụng những bài hát ru con tối hôm qua.

“Đã tỉnh rồi hả?” Lăng Diệp đang dựa người vào đầu giường, trong tay rõ ràng là quyển sách dưỡng thai tối hôm qua Dany đã đưa.

Con ngươi Úc Hàn Yên phát sáng, cô chui vào lòng Lăng Diệp, tựa đầu lên vai anh, cùng anh đọc sách, đồng thời nói có chút mừng rỡ:

“Em tưởng là anh không coi trọng nó.”

Quả thật, dựa vào những biểu hiện cùng lời nói của Lăng Diệp, thật sự anh chưa bao giờ nói coi trọng đứa bé này.

Lăng Diệp thành thật gật đầu một cái, giọng nói trầm thấp từ trên đầu cô truyền xuống, lọt vào tai cô:

“Trong lòng anh, nó không bằng được 1% em. Anh sẽ để ý đến nó, đơn giản vì nó là con của em.”

Úc Hàn Yên đưa tay đẩy quyển sách trong tay anh ra, nằm ở trên người anh, hai tay vòng qua cổ anh, nhấn mạnh:

“Diệp, nó là con của chúng ta.”

Lăng Diệp đặt quyển sách lên chiếc tủ đầu giường, hai tay vòng qua eo cô, hôn một cái lên môi cô, nói thản nhiên:

“Anh biết.”

“Anh ném mấy chiếc đĩa cd kia đi rồi.” Anh đột nhiên nói.

Úc Hàn Yên gật đầu một cái, cho dù anh không ném đi thì cô cũng sẽ ném. Dường như cô cảm thấy nằm sấp rất mỏi người, cô dứt khoát giạng chân ra nằm trên người Lăng Diệp, nói với anh:

“Trải qua sự kiện âm nhạc tối hôm qua, em muốn dưỡng thai theo ý của mình.”

Con mắt Lăng Diệp tối lại, hai tay đặt trên eo Úc Hàn Yên nhẹ nhàng vuốt ve, dùng giọng có chút chịu đựng nói:

“Được.”

Úc Hàn Yên chớp chớp mắt, sửng sốt hỏi:

“Anh không hỏi ý của em là như thế nào sao?”

Lăng Diệp hỏi hết sức phối hợp:

loading...

“Ừ, em định như thế nào?”

Úc Hàn Yên cười cười, chậm rãi nói:

“Em sẽ coi nó như sát thủ để bồi dưỡng.”

Đây là việc cô đã làm mấy chục năm, cũng là sở trường của cô.

Lăng Diệp đáp không chút chậm trễ:

“Ừ.”

“Còn anh phải coi nó như thương nhân để bồi dưỡng, thỉnh thoảng phải nói chút chuyện kinh doanh với nó.” Úc Hàn Yên lại bổ sung.

Lăng Diệp nhìn cô một hồi lâu, nói:

“Anh sẽ dẫn em đến những cuộc gặp gỡ kinh doanh nhiều hơn là được.”

Thật ra Úc Hàn Yên cũng cảm thấy cô nói ra yêu cầu này chắc chắn người kia sẽ không đồng ý. Muốn anh giảng giải vấn đề với cái bụng của mình, đó là chuyện không có khả năng.

“Nhưng mà, có một việc anh có thể dạy nó.” Lăng Diệp đưa đôi môi tiến tới bên tai Úc Hàn Yên, dùng giọng khàn khàn mê người nói.

Mặc dù trong lòng Úc Hàn Yên đã vang lên một hồi chuông báo động, nhưng cô vẫn không kìm nổi lòng hiếu kỳ, hỏi:

“Việc gì?”

Lăng Diệp khẽ cắn chặt vành tai tinh xảo, xinh xắn của cô, đôi môi quyến rũ nâng lên, chậm rãi nói:

“How to make love.”

Nói xong, anh lật người đè cô xuống dưới, vội vàng không thể chờ được bắt đầu việc “dạy” của mình.

Một hồi mây mưa qua đi, Úc Hàn Yên nằm trên giường đến đấy ngón tay cũng không muốn cử động. Cô tức giận nhìn người đàn ông với tinh thần sảng khoái đang đứng ở bên giường mặc áo sơ mi trắng, cắn răng nghiến lợi nói:

“Mặt người da thú.”

Động tác cài nút áo trong tay Lăng Diệp hơi dừng lại, khóe môi anh khẽ cong lên, dùng giọng trầm thấp nói:

“Tiểu Yên, em lại dùng ánh mắt nóng bỏng đó nhìn anh, anh không chắc là mình sẽ không làm một lần nữa đâu.”

Úc Hàn Yên vội vàng xoay người lại, đưa lưng về phía anh, lẩm bẩm lần nữa:

“Mặt người dạ thú.”

“……”

“Cốc cốc.”

Lăng Diệp nhíu nhíu mày, nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề đi ra khỏi phòng ngủ.

“Có chuyện gì sao?”

Mạc Vũ nói mang theo chút nịnh hót:

“Diệp, hôm nay tôi có thể nghỉ được không?”

“Có chuyện gì sao?”

Khóe miệng Mạc Vũ giật giật, lần đầu tiên anh phát hiện ra, hai chữ “có chuyện” lại có công dụng đến như vậy.

Sắc mặt anh hơi đỏ lên, ấp úng: “Cái đó, hôm nay Thiên Nhất không khỏe.”

“Cậu đã làm hắn?” Lăng Diệp ngược lại như không trông thấy gì, hỏi trắng ra.

“…..”

Lăng Diệp nhìn nét mẹt của anh cũng biết là mình đã đoán đúng, hơn nữa cuộc chiến tối hôm qua hẳn là rất kịch liệt đi. Anh thản nhiên nói:

“Bắt đầu từ hôm nay, không cần phải làm việc thay tôi nữa.”

Trong nháy mắt Mạc Vũ đã quên mất sự xấu hổ lúc trước, hưng phấn nói:

“Thật?!”

Lăng Diệp “ừ” một tiếng, xoay người định mở cửa phòng ngủ, đột nhiên quay đầu lại hỏi:

“Lần đầu tiên?”

“……”

Sau khi phản ứng kịp câu hỏi của đối phương, ánh mắt Mạc Vũ mơ hồ, thấp giọng nói:

“Tối hôm qua cậu ấy có chút giận dỗi, tôi nhất thời kích động nên đã làm cậu ấy.”

Lăng Diệp nhàn nhạt nói một câu: “Trơn, thuần khiết”, rồi mở cửa đi vào phòng ngủ.

“……”

Trở lại phòng ngủ, Lăng Diệp đi tới bên giường, ánh mắt u ám nhìn người nào đó đang lộ cái đầu nhỏ ra ngoài, nói:

“Hôm nay anh muốn đến công ty.”

“Đi nhanh lên một chút a.” Giọng nói kích động khác thường của Úc Hàn Yên truyền đến.

Khóe miệng Lăng Diệp giật giật, anh vốn định đưa cô đi cùng. Anh nhìn cái đầu nhỏ mấy giây, nói:

“Anh sẽ về làm bữa trưa cho em.”

“Ừ, anh mau đi đi.” Úc Hàn Yên lại thúc giục lần nữa, giọng nói tràn đầy hưng phấn, giống như đứa trẻ bị quản thúc lâu ngày biết mình sắp có được tự do vui vẻ vậy.

“……”

Sau khi Lăng Diệp đi, Úc Hàn Yên từ trên giường ngồi bật dậy. Cô đưa tay cầm lấy chiếc váy ngủ bị một tên cầm thú nào đó ném ở trên chăn mặc vào người, đi đến phòng vệ sinh rửa mặt.

Cô cúi người đánh răng nhìn qua gương thấy mái tóc dài của mình chỉ có lưa thưa, lắc đầu một cái. Cô thật sự không hiểu, đối với bộ dạng mình như vậy, sao vẫn còn như lang như hổ được.

Đột nhiên, một ý nghĩ bắt đầu nảy sinh trong đầu cô.

“Chị dâu?” Tề Ngôn tới đây một lúc lâu, nhìn thấy một cô gái tóc ngắn đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách xem báo, không biết mất bao lâu anh mới kêu lên.

Úc Hàn Yên ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tề Ngôn, cười nói:

“Anh đến đúng lúc lắm, dẫn tôi đến khu huấn luyện của anh.”

Tề Ngôn nhíu nhíu mày, hôm qua vẫn còn nhìn thấy mái tóc dài của cô, sao hôm nay đã biến mất rồi? Anh hỏi:

“Cô cắt tóc khi nào vậy?”

Úc Hàn Yên nói có chút hả hê:

“Sáng sớm hôm nay, sau khi anh ấy đi đến công ty, tôi tự cắt tóc, đẹp trai chứ?”

Mặc dù khí chất tuấn tú nhưng có điểm lạ lẫm, chỉ khoảng 5, 6cm…. Tề Ngôn hỏi:

“Diệp không biết cô cắt tóc?”

Úc Hàn Yên lắc đầu một cái, lơ đễnh đáp:

“Anh ấy không biết, lại dài lại ngắn, nhìn chướng mắt.”

Tề Ngôn rất sáng suốt không tiếp tục đề tài này nữa, nghĩ đến vấn đề giao phó, hỏi:

“Chị dâu, không phải là cô đang nghĩ, thừa dịp lúc Diệp không có ở đây, đi đào tạo bản lĩnh của mình đó chứ?”

Úc Hàn Yên đặt tờ báo lên trên bàn, đứng dậy đi tới bên cạnh Tề Ngôn, nghiêm túc nói:

“Tôi đến đó để tiến hành dưỡng thai.”

Đến khu huấn luyện tiến hành dưỡng thai? Anh không nghe lầm đi?

Mục lục
loading...