Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 78


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 78: Tha Thứ Cho Mẹ

“Tôi muốn có đơn thuốc chị dâu dùng mấy tháng nay.” Tề Ngôn gõ cửa, đi vào phòng làm việc của bác sĩ điều trị chính cho Úc Hàn Yên, trực tiếp yêu cầu.

Bác sĩ ngẩng đầu lên, thấy người tới là anh em của tổng giám đốc liền lễ phép nói:

“Xin ngài đợi một chút.”

Tề Ngôn gật đầu, đứng im lặng trước bàn làm việc của bác sĩ. Anh muốn nghiên cứu xem, có phải những vị thuốc kia kết hợp cùng với nhau đã biến đổi thành vô hại, nên đứa bé trong bụng chị dâu mới không bị làm sao hay không.

Sau đó không lâu, bác sĩ in từ máy tính ra một xấp tài liệu đưa cho Tề Ngôn, nói:

“Đây là đơn thuốc phu nhân tổng giám đốc đã dùng trong mấy tháng nay.”

Tề Ngôn đưa tay nhận xấp tài liệu, nói “cám ơn” với bác sĩ xong xoay người rời đi.

Đại khái bác sĩ cũng đã biết được Tề Ngôn lấy đơn thuốc để làm gì. Ông nghĩ tới kết quả kiểm tra siêu âm B buổi sáng, không khỏi cảm thán:

“Cái thai đó không bị sảy cũng không bị dị dạng, quả thật khiến cho người ta quá bất ngờ.”

“Diệp, con của chúng ta khỏe mạnh!” Úc Hàn Yên uống một hớp canh, hưng phấn nói.

Đầu Lăng Diệp đầy vạch đen. Từ lúc ở phòng siêu âm B ra ngoài đến bây giờ, cô đã nói câu này không dưới mười lần rồi. d⊹d⊹l⊹q⊹d Anh dịu dàng nhìn cô, khóe môi cong lên, dùng giọng trầm thấp khêu gợi nói:

“Ừ, con chúng ta khỏe mạnh.”

Cặp mắt Úc Hàn Yên tỏa sáng như vì sao, cô nói mạnh miệng:

“Em muốn xuất viện!”

Lăng Diệp đem một muỗng canh đến bên môi cô, đá quả bóng sang cho bác sĩ điều trị chính cho Úc Hàn Yên:

“Bác sĩ không hề nói em đã có thể xuất viện.”

“Ông ấy cũng không nói em không thể xuất viện! Em mặc kệ, em muốn xuất viện.” Úc Hàn Yên vừa nghiêng đầu né tránh vừa bĩu môi nói.

Khóe miệng Lăng Diệp giật giật. Hôm nào anh phải hỏi bác sĩ một chút, xem có phải người mang thai tính tình sẽ quay trở về tuổi thơ hay không. Anh lại đưa muỗng canh đến trước miệng Úc Hàn Yên lần nữa, dịu dàng nói:

“Trước tiên em phải uống xong canh đã.”

Úc Hàn Yên không để ý tới anh, lại nghiêng nghiêng đầu né tránh lần nữa, đáp:

“Anh không cho em xuất viện, em sẽ không A!”

Lăng Diệp nhăn nhăn đôi mày xinh đẹp, thả cái muỗng vào lại trong chén, hai tay chống ở hai bên Úc Hàn Yên, nhìn cô đầy áp bức, nói xa xôi:

“Tiểu Yên, gan cũng lớn rồi a? Còn dám tuyệt thực để kháng nghị, hả?”

“. . . . . .” Úc Hàn Yên rụt cổ một cái, ánh mắt lảng tránh, trong nháy mắt khí thế của cô đã giảm xuống mấy phần. Từ lúc cô nằm viện đến giờ, Lăng Diệp đối với cô gần như là muốn gì được nấy, làm cho cô suýt nữa đã quên mất bản tính bạo chúa khát máu của anh.

Lăng Diệp đưa tay nâng cằm cô lên, nhẹ giọng hỏi:

“Muốn xuất viện rồi hả ?”

Úc Hàn Yên gật đầu hết sức khó khăn, lùi người về phía sau. Ánh mắt của anh quá mức xâm lược, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

“Vậy trước tiên phải để anh kiểm tra thật tốt cơ thể của em đã.” Lúc Lăng Diệp nói hai chữ “thật tốt” đặc biệt nhấn mạnh, kết hợp với ánh mắt như lang như hổ của anh, kẻ ngốc cũng biết được anh định kiểm tra như thế nào.

Úc Hàn Yên cố gắng không để ý đến hormone nam phát ra từ trên người anh, cô cười khúc khích nói:

“Chuyện kiểm tra cơ thể thì giao cho bác sĩ đi, không cần anh phải phí tâm nha.”

Hình như Lăng Diệp đã bị cô thuyết phục. Anh đứng dậy thu thập bàn ăn trên giường xong, cầm chiếc khăn ướt, ung dung thong thả lau tay, đột nhiên anh hỏi:

“Tiểu Yên, em có cảm thấy con của chúng ta rất kiên cường không?” (Hô hô, anh ý đang gài bẫy chị nè ^^ Cao thủ! Cao thủ!)

Úc Hàn Yên gật đầu một cái, khen không tiếc lời:

“Rất kiên cường! Cho dù có xảy ra bất kỳ chuyện gì, nó cũng đều có thể bình yên vô sự ở trong bụng em.”

Khóe môi Lăng Diệp nâng lên thành một đường cong đẹp mắt. diiễn。đaàn。leê。quyý。đoôn Rất nhanh anh đã đè Úc Hàn Yên ở phía dưới, hai bờ môi mỏng rà qua má cô chạy thẳng đến vành tai, dùng giọng khêu gợi thủ thỉ:

“Anh cũng cảm thấy như vậy, cho dù có xảy ra bất kỳ chuyện gì, nó cũng đều có thể bình yên vô sự ở trong bụng em.”

Một hồi chuông cảnh báo vang dội trong lòng Úc Hàn Yên. Cô nhìn chằm chằm gương mặt để nghiêng của Lăng Diệp, dùng tay đẩy lồng ngực anh ra, nói:

“Tại sao anh lại dùng tư thế này để nói chuyện với em?”

Con ngươi đen nhánh của Lăng Diệp sâu không thấy đáy. Anh ngoắc ngoắc khóe môi, chìa đầu lưỡi ướt át ấm áp ra, liếm láp không ngừng vành tai Úc Hàn Yên.

Úc Hàn Yên bất giác rên lên một tiếng, hai tay đang đẩy lồng ngực Lăng Diệp đã chuyển thành vòng chắc qua cổ anh, cơ thể không ngừng áp sát lại gần anh.

Lăng Diệp như phát hiện ra được một vùng đất mới, con ngươi anh sáng đến kinh người. Anh dùng giọng khàn khàn mê người nói:

“Tiểu Yên, em đã trở nên thật mẫn cảm.”

Gương mặt Úc Hàn Yên đỏ lừ như con tôm luộc. Cô ngượng ngùng quay mặt đi, không nhìn vào mắt Lăng Diệp nữa.

Lăng Diệp lại bao phủ vành tai Úc Hàn Yên lần nữa, trong khi một tay cởi cúc áo cô ra.

Trên người Úc Hàn Yên chợt lạnh, giống như bị người ta dội nước lã, trong nháy mắt từ trong cói đam mê bừng tỉnh lại. Cô đưa tay bắt được móng vuốt của Lăng Diệp, ngăn cảnh không cho anh tiếp tục làm chuyện xấu, trước ánh mắt khó hiểu của anh, cô cảnh cáo:

“Không được! Sẽ làm tổn thương đến đứa bé.”

Lăng Diệp gia tăng sức lực, tiếp tục động tác trong tay mình. Anh nói bên môi Úc Hàn Yên:

“Con chúng ta rất kiên cường, cho dù có xảy ra bất kỳ chuyện gì, nó cũng đều có thể bình yêu vô sự ở trong bụng em.”

Anh nói xong, không đợi đối phương kịp phản ứng, liền lật người cô lại, để cô quỳ trên giường.

Úc Hàn Yên hận không thể cắn đứt luôn đầu lưỡi mình. Cũng không được bao lâu, cô đã bị anh trêu chọc đến không chịu được, dưới bụng đã cảm giác như có một đốm lửa đang thiêu đốt, cô nói thầm trong lòng:

“Cục cưng, tha thứ cho mẹ một lần.”

Lăng Diệp rất nhanh đã nhận được sự phối hợp cùng nhiệt tình của cô, kèm theo đó là một loạt tiếng kêu rên thỏa mãn. d⊹đღlღq⊹đ Xa cách ba tháng, anh lại được xâm nhập vào nơi ngày nhớ đêm mong của mình.

Một phòng kiều diễm. . . . . .

“Tiểu Yên, biểu hiện vừa rồi của em khiến anh rất hài lòng.” Lăng Diệp nằm nghiêng, ôm Úc Hàn yên đang đưa lưng về phía mình, dùng giọng mê người nói.

“. . . . . .” Cô nhất định sẽ không thừa nhận tính dục của mình đã trở nên mạnh mẽ.

Môi Lăng Diệp cong lên đẹp mắt, tiếp tục nói:

“Giống như một tiểu yêu tinh nhiệt tình.”

“. . . . . .” Choáng nha! Không nói thì sẽ chết à!

Úc Hàn Yên nhớ tới mình vừa bị châm ngòi, đột nhiên cô xoay người lại đối mặt với Lăng Diệp, cười giống như con hồ ly:

“Anh rất hài lòng đúng không?”

Lăng Diệp nhìn ra sự tính toán trong mắt cô, dùng giọng trầm thấp hỏi:

“Ừ, em định để anh hài lòng hơn nữa sao?”

Úc Hàn Yên kiềm chế cơn kích động muốn đánh người của mình lại, dùng giọng trong trẻo, ngọt ngào nói:

“Vậy có phải em đã có thể xuất viện rồi không?”

“Điều này anh không chắc lắm, phải hỏi bác sĩ mới biết được.” Lăng Diệp nghiêm túc nói.

Úc Hàn Yên không thể tin vào điều tai mình vừa nghe thấy, đôi mắt đẹp của cô trợn tròn lên. Cô nghiến răng nghiếng lợi nói:

“Không phải anh đã kiểm tra cơ thể của em rồi sao? Hơn nữa, chính anh vừa mới nói, anh rất hài lòng!”

Lăng Diệp gật đầu một cái, cực kỳ vô tội nói:

“Anh vốn định nếu mình hài lòng sẽ để cho em xuất viện, nhưng em lại nói, chuyện kiểm tra cơ thể là của bác sĩ.”

Anh dừng một lúc, tiếp tục nói:

“Cho nên, chuyện xuất viện phải hỏi bác sĩ mới được.”

“!” Úc Hàn Yên giận đến không chịu được. Cô nhào đến ngực anh, đưa hàm răng trắng noãn ra, cắn một cái vào cổ, rồi tiếp đó vào bả vai anh.

Lăng Diệp cười đến yêu nghiệt, để mặc cho cô lưu lại dấu vết trên thân thể mình.

Con mèo nhỏ của anh đã rất lâu rồi chưa xù lông.

Úc Hàn Yên hung hăng để lại hai dấu răng trên người Lăng Diệp xong, hừ nhẹ một tiếng xoay người đưa lưng về phía anh.

Lăng Diệp hôn một cái lên vành tai đang để lộ ra giữa không khí của cô, dịu dàng nói:

“Anh sẽ trao đổi với bác sĩ.”

Anh biết cô không muốn ở mãi nơi này, giống như trước kia lúc ở phòng y tế. Cô đã muốn xuất viện từ lâu rồi, chỉ vì không yên tâm về cái thai trong bụng nên mới không đề cập đến mà thôi. Hôm nay đã loại bỏ được trường hợp thai nhi bị dị dạng, cô an tâm hơn, đưa ra vấn đề “xuất viện” cũng là việc đã nằm trong dự liệu của anh.

Hai mắt Úc Hàn Yên sáng lên, cô xoay người nhìn khuôn mặt anh tuấn mê người của Lăng Diệp, hưng phấn hỏi:

“Thật?”

Lăng Diệp cười cười, nhẹ nhàng đáp:

“Ừ.”

“Diệp, anh thật tốt! Trên thế giới này chỉ có anh là tốt nhất!” Úc Hàn Yên dùng sức hôn một cái lên môi Lăng Diệp, phấn khích nói.

Con ngươi Lăng Diệp tối đi, lại hóa thân thành loài lang sói kích động, nhưng anh nghĩ tới việc cô vừa mới khỏi bệnh liền ức chế dục vọng của mình lại.

Lăng Diệp đã ra tay tuyệt không thể trượt.

Sáng ngày hôm sau, Dany xách túi trái cây đứng trước cửa phòng bệnh của Úc Hàn Yên, cô còn chưa kịp ấn chuông cửa thì cửa đã được mở ra từ bên trong. dღđ。l。qღđ Úc Hàn Yên xuất hiện trước mắt cô, cười đến giống như một đóa hoa.

Cô thấy trên đầu đối phương đội mũ, mặc quần áo thoải mái thì cặp mắt hơi trợn lên, hỏi có chút khó tin:

“Hàn Yên, cô xuất viện?”

Úc Hàn Yên thấy Dany sửng sốt, áy náy nói:

“Quyết định đột ngột, không thể báo trước cho cô được.”

Dany cười cười, nói:

“Không sao, không phải tôi cũng đã gặp cô sao?”

Lăng Diệp xách theo chiếc máy vi tính đi ra, anh đưa tay ôm chiếc eo chưa đủ một nắm của Úc Hàn Yên, gật đầu với Dany một cái coi như chào hỏi.

Úc Hàn Yên đưa tay đỡ lấy chiếc túi Dany đang xách, mời:

“Buổi tối cùng ăn chúc mừng tôi xuất viện nha.”

Lăng Diệp thấy vậy nhíu nhíu mày. Anh cầm lấy túi trái cây Úc Hàn Yên đang xách, chuyển qua tay đang cầm máy tính, tay phải vẫn đặt bên eo Úc Hàn Yên.

Dany suy nghĩ một lúc, lắc lắc đầu nói:

“Tôi không đi đâu.”

Úc Hàn Yên quay đầu nhìn Dany, lại hỏi một lần nữa:

“Rút cuộc cô và Tề Ngôn là thế nào hả?”

Dany cười cười, nhẹ nhàng đáp:

“Không có gì.”

Chân mày Úc Hàn Yên nhíu chặt. Cô nói có chút tức giận:

“Cô cho tôi là kẻ ngốc sao?”

Cô thấy Dany không nói gì, lại hỏi tiếp:

“Hai người cũng chiến tranh lạnh một tháng rồi, có phải nên bắt tay giảng hòa rồi không?”

loading...

Dany quay mặt đi, thản nhiên nói:

“Tôi với anh ta là người xa lạ, chẳng có gì để giảng hòa cả.”

Lăng Diệp đột nhiên lên tiếng:

“Tiểu Yên, không phải là em cần đi toilet trước sao? Buổi tối đã uống nhiều nước như vậy rồi.”

Úc Hàn Yên vừa nghe Lăng Diệp nói thế, đúng là có chút buồn rồi. Cô nhìn nhà vệ sinh nữ phía trước không xa lắm, nói:

“Hai người chờ tôi ở đây nha.”

“Đi đi, có chuyện gì gọi anh.” Lăng Diệp nhìn cô, dịu dàng nói.

Dany cũng nhìn về phía Úc Hàn Yên mỉm cười gật đầu.

Sau khi Úc Hàn Yên rời đi, Lăng Diệp xoay người nhìn về phía Dany, đáy mắt một mảng lạnh lẽo. Anh lạnh lùng nói:

“Tôi mặc kệ cô và Ngôn đến tột cùng là như thế nào, nhưng ở trước mặt Tiểu Yên, cô phải giả vờ cho tôi. Câu cô vừa nói lúc trước, đừng để Tiểu Yên nghe được lần thứ hai.”

Anh nói không nể nang:

“Nếu bởi vì chuyện của hai người mà khiến cô ấy phải sầu muộn trong lòng thì cũng đừng trách tôi không khách khí.”

Dany rung động trước tình yêu của đối phương. diễn♥đàn♥lê♥quý♥đôn Anh muốn tạo cho Úc Hàn Yên một môi trường sống vô ưu vô lo.

Cô gật đầu một cái, lên tiếng:

“Tôi biết rồi.”

Lăng Diệp thu hồi tầm mắt vô cùng áp bức của mình lại, đi về phía nhà vệ sinh nữ.

Úc Hàn Yên vừa đi ra đã nhìn thấy Lăng Diệp đứng cách mình chưa tới hai mét. Cô cười cười kéo cái tay đang không cầm gì của anh, hỏi giống như không hỏi:

“Anh sợ em té xuống?”

Từ trong cổ họng Lăng Diệp phát ra một tiếng:

“Ừ” .

Úc Hàn Yên liếc mắt, tức giận nói:

“Anh té xuống thì có!”

Lăng Diệp ngoắc ngoắc khóe môi, miễn tranh luận cùng cô.

“Dany, cô thật không tới sao? Bữa tối Diệp tự mình xuống bếp đó.” Úc Hàn Yên lại lên tiếng mời lần nữa.

Lăng Diệp nhíu mày, bữa ăn tối của cô đúng là anh tự xuống bếp không sai, nhưng cũng không có nghĩa là những người khác cũng được như thế nha.

“Tổng giám đốc Lăng trổ tài nấu nướng, đương nhiên tôi cũng muốn nếm thử rồi.” Dany cười nói.

Cô dừng một lúc, nhíu mày hỏi:

“Địa điểm ở đâu?”

Úc Hàn Yên nhìn về phía Lăng Diệp, trong mắt tràn đầy ý hỏi.

Dany thấy vậy vỗ trán vô lực. Tình cảm của cô, không biết sẽ đi về đâu đây.

Lăng Diệp nhìn về phía Dany, nhàn nhạt nói:

“Chỗ cô ở lần trước. Đến lúc đó sẽ có người đón cô.”

Khóe miệng Dany giật giật, buồn bực nói:

“Không phải tôi sẽ lại bị bịt mắt đó chứ?”

Cô căn bản không biết chỗ kia ở đâu. Lúc đi vào thì ở trong tình trạng hôn mê, còn lúc đi ra lại bị che mặt.

Chỉ có điều dựa theo tình huống như vậy mà nói, nơi đó hẳn là một căn cứ điểm rất quan trọng của một tổ chức hắc bang đi.

Úc Hàn Yên trừng mắt lên nhìn, lặp lại:

“Bịt mắt?”

Diệp gật đầu, giải thích:

“Đây là quy định.”

Anh nhìn về phía Dany, nhàn nhạt nói:

“Cô không muốn bịt mắt cũng được, vậy trở thành người phụ nữ của Ngôn đi.”

Dany mím môi, nói:

“Vậy tôi thà bị che mắt còn hơn. Mắt bị một miếng vải đen che kín chỉ là chuyện một lúc, còn trở thành người phụ nữ của anh ta thì là chuyện cả một đời, tôi chưa có ngu như vậy.”

Không biết có phải là do ảo giá hay không mà Úc Hàn Yên cảm giá thái độ của Dany đối với Tề Ngôn đã không còn giống như trước.

Ra tới bãi đậu xe, Úc Hàn Yên vẫy tay từ biệt Dany, sau đó bị Lăng Diệp dẫn tới trước một chiếc xe thể thao màu đen. Rõ rang trong bãi đậu xe, xe cộ chen lấn muốn chết, nhưng lại không có một chiếc xe nào dám đậu gần xe của Lăng Diệp.

Cô chỉ vào chiế xe, nhìn Lăng Diệp không dám tin hỏi:

“Anh đã tiết lộ thân phận của mình ra ngoài?”

Lăng Diệp không để ý “Ừ” một tiếng. Anh mở cửa chỗ ghế phụ để Úc Hàn Yên ngồi vào trong, thắt dây an toàn lại cho cô.

“Tại sao?” Úc Hàn Yên quay đầu nhìn Lăng Diệp đã ngồi vào chỗ tay lái, chậm rãi hỏi.

Lăng Diệp khởi động xe, đáp:

“Ông nội không còn nữa, cũng chẳng cần thiết phải giấu diếm.”

Úc Hàn Yên nhíu nhíu mày, rõ ràng không tin lời anh nói lắm.

“Vậy cũng đâu cần thiết phải cố tình tiết lộ ra?”

Lăng Diệp cũng không dấu diếm, giải thích:

“Bởi vì nó là xe có tốc độ nhanh nhất trong ga-ra của anh.”

Úc Hàn Yên nhìn chằm chằm Lăng Diệp một hồi, đau lòng nói:

“Diệp, em sẽ không để anh phải lo lắng nữa.”

Lăng Diệp thò người sang đặt một nụ hôn lên trán Úc Hàn Yên nhỏ giọng nói:”

“Được.”

Anh ngồi thẳng người lại, hai mắt nhìn chằm chằm về phía trước, phóng x era ngoài. Lần này lái xe so với những lần trước hình như anh đã lái cẩn thận hơn hẳn.

Lúc Tề Ngôn kéo lê thân thể mệt mỏi từ phòng máy móc đi ra, vửa đúng lúc đối mặt với Lăng Diệp và úc Hàn Yên. Anh sững sở một lúc,hơi kinh ngạc hỏi:

“Chị dâu xuất viện? Hình như đâu có nhanh như vậy đã khỏi rồi.”

Mặt Úc Hàn Yên không biến sắc, nói:

“Không khí nơi đó không ttos, sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của cục cưng.”

“…” Khéo miệng Lăng Diệp giật giật. Rõ ràng là cô không muốn ở lại nơi đo,s giờ lại vịn vào đứa bé.

Tề Ngôn gật đầu một cái chậm rãi nói:

“Trở về cũng tốt, dù sao có tôi trông nom cũng chẳng xảy ra chuyện gì được.”

Úc Hàn Yên nhìn bộ dáng cùng khuôn mặt tiều tụy của Tề Ngôn, không khỏi quan tâm hỏi:

“Tối hôm qua anh lại thức suốt đêm trong phòng máy móc?”

Tền ngôn đưa tay lên day day huyệt thái dương, đáp:

“Ừhm, không chú ý thời gian, không ngờ đã đến sáng.”

Lăng Diệp nhíu mày, dung giọng trầm thấp hỏi:

“Điều gì đã khiến cậu phải chuyên chú như vậy?”

Tề Ngôn buôn tay xuống, thấp giọng nói:

“Thuốc của chị dâu dung mấy tháng nay.”

“Có vấn đề gì không?” Lăng Diệp vừa nghe xong, có chút căng thẳng hỏi.

Tề Ngôn lắc đầu một cái, nhàn nhạt nói:

“Không có vấn đề gì. Tôi chỉ tò mò là, tại sao thai nhi ở trong bụng chị dâu chịu ảnh hưởng bởi một lượng thuốc vô cùng lớn như vây, mà lại không bị sảy thai hay dị dạng.”

“Anh không cần nghiên cứu đâu.” Úc Hàn Yên nói xa xôi.

“Tại sao? Chẳng lẽ chị dâu biết nguyên nhân?” Tề Ngôn nhíu nhíu mày, hỏi.

Úc Hàn Yên cười có chút thần bí, đáp:

“Đương nhiên tôi biết nguyên nhân.”

Ngay tức khắc, ánh mắt Tề Ngôn đã lóe sáng. Anh nhìn Úc Hàn Yên bằng ánh mắt lấp lánh, rất muốn biết, hỏi:

“Nguyên nhân là gì?”

Lăng Diệp nhíu mày, Tiểu Yên biết nguyên nhân? Các bác sĩ đều nói không rõ lắm, nhưng Tiểu Yên lại biết?

Úc Hàn Yên ra vẻ nói:

“Bởi vì nó là con của tôi và Diệp.”

“…” Tề Ngôn nhìn Úc Hàn Yên không biết nói gì, đột nhiên thấy bao tử hơi đau.

Khóe môi Lăng Diệp không tự chủ được nâng lên, nguyên nhân này nói rất hay.

Anh nhìn về phía Tề Ngôn, nhàn nhạt nói:

“Cậu đi ngủ đi, chuyện trong bang tôi sẽ xử lý.”

Tề Ngôn gật đầu một cái, đi về phía phòng ngủ của mình.

Úc Hàn Yên nhìn theo bóng lưng của Tề Ngôn, nói:

“Buổi tối dậy ăn cơm Diệp tự tay làm nha. Bỏ qua lần này không có cơ hội nữa đâu.”

Tề Ngôn dừng lại, quay đầu nhìn về phía Lăng Diệp, vẻ mặt không dám tin.

Trước vẻ mặt mong đợi của úc Hàn Yên, Lăng Diệp từ từ gật đầu một cái.

Tề Ngôn nói câu “Nhất định sẽ dậy” rất kiên quyết xong, đi về phía phòng ngủ của mình.

Lăng Diệp vừa ôm Úc Hàn Yên đi về phía phòng ngủ, vừa dùng giọng vô cùng nguy hiểm nói:

“Tiểu Yên, em vì muốn tạo cơ hội giảng hòa cho Dany và Ngôn, đúng là không từ bất kỳ thủ đoạn tồi tệ nào nha, ngay cả anh cũng dám lợi dụng, hà?”

Úc Hàn Yên nhớ tới kết quả ngày hôm qua của mình khi anh dùng loại giọng này, thái độ lập tức trở nên vô cùng tốt, nói:

“Em sai rồi.”

Lăng Diệp ôm cô đi đến bên giường, dùn đôi mắt màu xanh lục khóa lại giọng nói của cô, ung dung cởi cúc áo sơ mi của mình ra, nói:

“Đã muộn.”

Mục lục
loading...