Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 74


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 74: Cô Trở Lại

Đồ ăn được đóng gói xong, Tề Ngôn lái xe chở Dany tới bệnh viện Thiên Lăng. Hai người vừa mới đi đến hành lang phòng bệnh của Úc Hàn Yên thì nhìn thấy Mạc Vũ đang dắt tay Thiên Nhất hình như định rời đi.

Tề Ngôn hơi sững sờ, hỏi:

“Diệp để cho hai người đi?”

Mạc Vũ dùng đôi mắt đào hoa mập mờ quét hai người đối diện một vòng, nghe thấy câu hỏi của Tề Ngôn, anh không khỏi cười khổ một tiếng, chậm rãi nói:

“Cậu ta căn bản đâu có nói chuỵên với chúng tôi.”

“Vậy hai người?” Tề Ngôn khẽ cau mày, hỏi lại.

Mạc Vũ hất cằm chỉ về phía cửa phòng bệnh, bất đắc dĩ nói:

“Cậu ta khóa trái cửa phòng không cho người khác vào.”

Đôi mắt đẹp của Dany trừng lớn, không thể tin nổi hỏi:

“Ai cũng không được phép vào?”

“Ngoại trừ y tá và bác sĩ.” Mạc Vũ đưa tay lên gãi gãi mái tóc ngắn, bất lực nói.

“. . . . . .” Khóe miệng Dany không tự chủ được kéo ra. Tham muốn chiếm giữ của người này đã đến mức biến thái rồi. diiễn~đaàn~leê~quyý~đoôn Cô đi tới trước cửa sổ thủy tinh, nhìn vào bên trong phòng bệnh, chỉ thấy Úc Hàn Yên đang nằm trên giường bệnh đầu bọc kín băng gạt, trên người được kết nối với một đống dụng cụ, còn Lăng Diệp đang ngồi ở trên ghế cạnh mép giường, hai tay nắm tay phải của Úc Hàn Yên, nhìn chằm chằm khuôn mặt cô không chớp mắt.

“Cậu đến hoàng cung Lăng Thị?” Mạc Vũ chỉ vào túi đồ trong tay Tề Ngôn, hỏi.

Tề Ngôn cúi đầu nhìn túi đồ ăn mình đang xách, thở dài một cái đáp:

“Ừ, nhưng xem ra Diệp chắc chắn sẽ không ăn rồi.”

“Vậy thì cho tôi đi.” Mạc Vũ dắt Thiên Nhất lướt qua người Tề Ngôn, nhân tiện cầm luôn túi đồ ăn trên tay anh.

Tề Ngôn hơi cau mày, quay đầu nhìn theo bóng lưng cao lớn của Mạc Vũ, hỏi:

“Cậu không về nhà sao?”

“Tôi còn phải đến công ty Diệp làm thêm giờ.” Mạc Vũ không quay đầu lại đáp.

Tề Ngôn thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Dany vẫn như cũ đứng ở trước cửa sổ thủy tinh, nhàn nhạt nói:

“Vậy tôi đưa em về.”

Anh dừng một lúc, lại bổ sung:

“Diệp sẽ không cho em vào đâu, để mấy ngày nữa quay lại.”

Dany gật đầu một cái, lưu luyến thu hồi tầm mắt của mình, xoay người nói một cách hợp tình hợp lý:

“Không cần phiền hà, tôi tự bắt xe về là được rồi.”

“Không được, tôi đã nói sẽ đưa em về.” Con mắt Tề Ngôn sâu như biển, cự tuyệt không chút do dự.

Dany nhìn ánh mắt kiên định của anh cũng thỏa hiệp. Cô thở dài một cái, nhẹ nhàng nói:

“Vậy đi thôi.”

Cô không muốn ở riêng với anh trong không gian hạn hẹp như vậy. Lúc ở trong xe, không biết có phải là do cảm giác của cô hay không mà cô cứ cảm thấy tầm mắt của Tề Ngôn như có như không rơi vào trên người mình, hại cô cả người đều không được tự nhiên.

Năm tiếng sau, Úc Hàn Yên vẫn không hề có dấu hiệu tỉnh dậy, sự lo lắng trong lòng Lăng Diệp lan rộng không ngừng, lòng bàn tay cũng càng ngày càng lạnh lẽo. d«đ-l-q»đ Lúc anh đang định gọi bác sĩ thì thấy ngón trỏ tay phải của Úc Hàn Yên đột nhiên động đậy, mặc dù chỉ là một chấn động rất nhỏ thôi, nhưng anh vẫn cảm nhận được.

Trong mắt Lăng Diệp thoáng qua tia vui mừng, đôi tay đang nắm bàn tay phải của Úc Hàn Yên hơi xiết chặt, nhỏ giọng gọi:

“Tiểu Yên.”

Hình như Úc Hàn Yên cũng nghe thấy tiếng gọi của anh, ngón trỏ phải của cô động mạnh hơn một chút.

Lăng Diệp hớn hở ra mặt, tầm mắt khóa chặt khuôn mặt cô, không ngừng gọi vô cùng dịu dàng:

“Tiểu Yên, Tiểu Yên, Tiểu Yên………”

Úc Hàn Yên bật ra tiếng rên rất nhỏ, chân mày hơi nhíu lại, hai mắt khẽ lay động.

“Tiểu Yên, em còn không mở mắt, anh sẽ muốn em ngay ở đây đấy.” Lăng Diệp giơ bàn tay phải của Úc Hàn Yên lên, cúi đầu hôn lên từng ngón tay cô một, nhỏ giọng uy hiếp.

Hai mắt Úc Hàn Yên đột ngột mở ra, dường như không quá thích nghi với ánh sáng nên hơi khép lại, sau một lát lại mở ra lần nữa.

Lăng Diệp cũng không biết mình nên cười hay khóc nữa. Mặc dù lúc trước anh đã phát hiện ra, dùng cách này gọi cô dậy rất có hiệu quả, nhưng anh không ngờ nó lại có hiệu quả đến mức này, đã trở thành phản xạ có điều kiện. Rút cuộc là anh đã cầm thú đến mức nào mà khiến cô phải sợ hãi đến như vậy. . . . . .

Anh đứng dậy, đưa mặt tiến đến trước mặt Úc Hàn Yên để cho cô dễ dàng nhìn thấy mình, hỏi cẩn thận từng li từng tí:

“Tiểu Yên, em có nhìn thấy anh không?”

“Diệp.” Giọng Úc Hàn Yên hơi khàn khàn, hình như là bởi vì quá lâu không uống nước. Ánh mắt cô khóa chặt khuôn mặt Lăng Diệp, tham lam nhìn.

Tinh thần Lăng Diệp trở nên sảng khoái giống như anh đã nghe thấy âm thanh của thiên nhiên vậy. Anh hỏi lại lần nữa:

“Tiểu Yên, nhìn thấy anh không?” Giọng nói mang theo chút run rẩy cùng sợ hãi, khiến người nghe thấy cũng phải đau lòng.

Ngay lập tức, hốc mắt Úc Hàn Yên tràn ngập nước mắt. Những giọt lệ trong suốt, lấp lánh hơn cả những viên đá quý. Cô từ từ đưa tay đặt lên má Lăng Diệp, nói có chút nghẹn ngào:

“Em có thấy.”

Rút cuộc Lăng Diệp cũng thở phào nhẹ nhõm, trong giờ phút này dây thần kinh đang bị xiết chặt cũng được buông lòng. Anh đưa tay phải lau nhẹ những giọt nước mắt nóng hổi đang chảy xuống gương mặt Úc Hàn Yên, thương yêu nói:

“Đứa ngốc, khóc gì hả?”

Anh nói còn chưa dứt, Úc Hàn Yên càng khóc lợi hại hơn, mưa nhỏ đã biến thành mưa to.

Nhìn thấy tình cảnh này đã dọa cho Lăng Diệp sợ hãi. Người bình thường không bao giờ khóc đột nhiên nước mắt lại như mưa, sao có thể không khiến người ta lo lắng được đây. Anh căng thẳng hỏi không dứt:

“Tiểu Yên, có phải em khó chịu ở đâu không?”

“Không có.” Đôi môi bị chụp dưới máy thở ôxy của Úc Hàn Yên cong lên thành đường cong đẹp mắt, tiếp tục dùng giọng không rõ ràng nói.

Cô đưa ngón cái tay phải chạm vào bên môi Lăng Diệp, nhẹ nhàng vuốt ve bờ môi mỏng của anh, cảm thụ hơi thở ấm áp của anh, chậm rãi nói:

“Diệp, Tiểu Yên của anh đã trở lại, sẽ không để anh phải lo lắng nữa.”

Con mắt Lăng Diệp gợn sóng yên ả. Anh nói lộ vẻ xúc động:

“Tiểu Yên, hoan nghênh em trở lại.”

Úc Hàn Yên nhìn gương mặt có chút tiều tụy của anh, đột nhiên nói:

“Diệp, em muốn nhìn dáng vẻ anh ăn cơm.”

Cô mới vừa nhìn qua đồng hồ trên tay anh, đã là mười giờ đêm rồi. Dựa vào tính cách của anh, hẳn là vẫn chưa ăn gì.

Nụ cười tràn đầy trong mắt Lăng Diệp, anh dùng giọng khêu gợi hỏi:

“Tại sao?”

Anh biết, Tiểu Yên của anh muốn để anh ăn thứ gì đó, nhưng anh vẫn muốn nghe xem cô sẽ trả lời mình như thế nào.

Úc Hàn Yên dùng đôi mắt trong sáng ngây thơ nhìn chằm chằm Lăng Diệp, nghiêm túc nói:

“Nhìn anh ăn cơm là một bữa tiệc của thị giác. Mỗi lần nhìn anh ưu nhã đưa món ăn vào trong miệng, em liền hận không thể biến mình thành món ăn để được anh ăn; lúc nhìn thấy dáng vẻ anh nuốt thức ăn, yết hầu chuyển động, em chỉ muốn biến mình thành lang sói.”

“. . . . . .” Đây là gì vậy hả? Trêu ngươi sao? d๖ۣۜđ-l-q๖ۣۜđ Đôi mắt Lăng Diệp tối đi vài phần, anh khẽ há miệng, ngậm ngón tay cái Úc Hàn Yên đang để bên môi mình, ra sức liếm láp triền miên.

Nếu không phải bây giờ cô đang nằm trên giường bệnh, anh nhất định sẽ ăn sạch cô không để lại chút cặn bã nào.

Cuối cùng Lăng Diệp vẫn không làm cho cô quá kích động, anh buông ngón cái của cô ra, đặt tay cô vào trong chăn, dịu dàng hỏi:

“Vậy Tiểu Yên thích nhìn anh ăn đồ ăn Trung Quốc hay đồ Tây?”

Úc Hàn Yên suy nghĩ nghiêm túc một lúc, nói:

“Đồ ăn Trung Quốc.”

Đồ ăn Trung Quốc dễ tiêu hóa hơn, dù sao thì cả ngày nay anh cũng chưa ăn gì………..

“Được, vậy anh ra ngoài gọi điện bảo bọn họ mang tới.” Lăng Diệp dịu dàng nhìn cô, nói.

Khuôn mặt Úc Hàn Yên tươi cười, nhẹ nhàng đáp:

“Uhm”.

Trong giấc mơ, cô thấy mình biến thành một linh hồn trong suốt. Hàng đêm cô đều thấy anh ôm tro cốt của cô ngủ. Cô thấy anh càng ngày càng gầy, thấy anh dần dần biến thành tử thần, biến thế giới này thành địa ngục……….

Lăng Diệp đi ra ngoài, đứng đối diện với cửa sổ thủy tinh phòng bệnh, cặp mắt vẫn dán chặt vào người Úc Hàn Yên đang nằm trên giường. Anh bấm một dãy số, áp vào tai nói:

“Tôi muốn ăn đồ Trung Quốc.”

Người đầu điện thọai bên kia hơi sững người, sau khi phản ứng kịp, vô cùng vui mừng nói:

“Diệp, cậu muốn ăn phải không? Được, được, được! Đồ Trung Quốc phải không? Đưa đến ngay lập tức.”

Lăng Diệp cúp điện thoại, khóe miệng khẽ nâng lên, cứ như vậy, hai người bọn họ có thể yên tâm rồi.

Thiên Nhất đang ngồi trên chiếc ghế sofa dành riêng cho Úc Hàn Yên, nghe thấy giọng nói kích động của Mạc Vũ, không nhịn được ngẩng đầu lên hỏi:

“Phu nhân tỉnh chưa?”

Mạc Vũ đưa tay cầm chiếc áo vest đang vắt trên ghế lên, đi tới trước mặt Thiên Nhất, ôm ngang hắn dậy, vừa vội vàng đi ra khỏi phòng làm việc, vừa khẳng định:

“Đương nhiên, nếu không Diệp sẽ không ăn.”

Thiên Nhất bị anh ôm như kiểu ôm con gái, toàn thân đều không được tự nhiên. Hắn đẩy lồng ngực Mạc Vũ ra, đỏ mặt nói:

“Tôi có thể tự đi được.”

“Em đi quá chậm.” Mạc Vũ không để ý đến động tác của hắn, nghiêm túc nói.

Thiên Nhất trợn trừng đôi mắt to nhìn Mạc Vũ, tức giận nói:

“Tôi cũng có thể đi được rất nhanh.”

“Đing” một tiếng, cửa thang máy mở ra, Mạc Vũ ôm Thiên Nhất giống như một cơn gió lao đến bên cạnh xe của mình. Anh mở cửa xe bên ghế phụ, nhét Thiên Nhất vào bên trong, sau đó mình nhanh chóng ngồi vào chỗ ghế lái.

Lúc này Thiên Nhất mới biết được, thì ra Mạc Vũ thật sự nói đúng, so với tốc độ của Mạc Vũ, tốc độ của hắn quả thật quá chậm.

Mạc Vũ một tay lái xe, một tay gắn tai nghe Bluetooth lên tai mình, nhập một dãy số vào di động, vui mừng nói:

“Ngôn, chị dâu tỉnh rồi.”

“Có để lại di chứng gì không?”

Mạc Vũ nói khẳng định:

“Ít nhất là cho tới bây giờ tất cả đều bình thường.”

“Sao cậu biết?”

“Diệp vừa mới gọi điện cho tôi. Cậu ấy nói muốn ăn đồ Trung Quốc, hơn nữa giọng nói còn lộ rõ vẻ vui sướng.” Mạc Vũ phân tích.

Lúc này người có thể bảo được cậu ấy ăn, trừ chị dâu ra chẳng còn ai nữa; Lúc này người có thể làm cho cậu ấy vui vẻ, trừ chị dâu ra cũng chẳng còn có người nào khác.

“Ừ, vậy thì tốt rồi. Cậu biết cậu ấy thích ăn món Trung Quốc nào không?”

Cặp mắt Mạc Vũ nhìn chằm chằm về phía trước, ra vẻ nói:

“Dĩ nhiên biết.”

Chiếc Ferrari màu đỏ dưới sự điều khiển như một tay đua chuyên nghiệp của Mạc Vũ, vượt qua từng chiếc xe một trên đường cái, cuối cùng dừng chễm chệ trước cửa Hoàng cung Lăng Thị.

loading...

Lăng Diệp quay trở lại ngồi bên giường, thấy Úc Hàn Yên có vẻ buồn ngủ, liền dịu dàng nói:

“Tiểu Yên, em có mệt không?”

“Không mệt.” Úc Hàn Yên cười cười, cố chấp nói.

“Trước tiên em cứ nhắm mắt một lúc, chờ Vũ mang đồ ăn đến anh sẽ đánh thức em dậy.” d⊹d⊹l⊹q⊹d Lăng Diệp dùng giọng rất nhẹ, nhưng không để cho cự tuyệt nói.

Úc Hàn Yên “Ừhm” một tiếng, từ từ khép hai mắt lại.

Lăng Diệp có chút đau lòng canh chừng mặt cô. Anh nói thầm:

“Anh sẽ không để em phải lo lắng nữa.”

Cô ấy vậy mà lại sợ mình ngủ rồi anh sẽ không ăn, nên cố nén sự mệt mỏi lại……….

Rất nhanh đã thấy bóng dáng của Mạc Vũ và Thiên Nhất xuất hiện ở bên ngoài phòng bệnh của Úc Hàn Yên. Mạc Vũ gõ cửa, đứng im lặng chờ đợi.

Lăng Diệp nhìn Úc Hàn Yên một cái, nhẹ nhàng đứng dậy, đi tới mở cửa ra.

Mạc Vũ và Thiên Nhất thấy Úc Hàn Yên vẫn nhắm chặt hai mắt như trước, không hẹn mà đều nhíu nhíu mày.

“Chị dâu vẫn chưa tỉnh lại sao?” Mạc Vũ đặt chiếc túi lớn đang xách trên tay xuống chiếc bàn dài cách giường không xa, vừa lấy đồ ăn ra vừa nhỏ giọng hỏi.

Lăng Diệp ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh chiếc bàn dài, lại nhìn khuôn mặt Úc Hàn Yên, nhỏ giọng đáp:

“Đã tỉnh một lần rồi.”

Trái tim Mạc Vũ đang treo lơ lửng cũng được rơi vào vị trí. Anh đã nói rồi, sao chị dâu có thể chưa tỉnh được chứ.

Nếu như chị dâu chưa tỉnh, bây giờ Diệp nói muốn ăn thì cũng quá khiến cho người ta lo lắng.

Mạc Vũ dọn thức ăn ra xong, có chút thấp thỏm hỏi:

“Cậu thế mà không bảo chúng tôi đi?”

Lăng Diệp đưa một muỗng canh vào miệng, nhàn nhạt đáp:

“Chờ tôi ăn xong, các cậu mang đồ bỏ đi luôn.”

Mạc Vũ vô cùng ảo não nói:

“Ra cửa quẹo phải, đi về phía trước mười mét có một thùng rác.”

Tầm mắt Lăng Diệp lại chuyển qua giường bệnh một lần nữa, thấp giọng nói:

“Tôi không thể để Tiểu Yên rời khỏi tầm mắt của tôi được.”

“. . . . . .” Mạc Vũ không nói gì nữa. Anh hiểu được tâm trạng này của đối phương. Nếu bây giờ người nằm trên giường là Thiên Nhất, anh cũng sẽ trông chừng hắn một tấc cũng không rời.

Đêm khuya, Úc Hàn Yên lại mở mắt ra lần nữa. Cô thấy trong bóng đêm có một tầm mắt vô cùng mãnh liệt khóa chặt trên mặt mình. Cô thở dài một cái, nhẹ giọng gọi:

“Diệp.”

Anh sợ sau khi mình ngủ, cô sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì sao.

Lăng Diệp nghe thấy giọng nói của cô, lập tức bật đèn lên, hốt hoảng đứng dậy, cúi đầu nhìn cô hỏi:

“Tiểu Yên, có phải em không thoải mái ở đâu không?”

Mắt bị ánh sáng kích thích, Úc Hàn Yên không tự chủ được nheo nheo mắt lại.

Lăng Diệp thấy vậy vội vàng tắt đèn đi, hỏi lại lần nữa:

“Tiểu Yên, có phải đầu em lại đau không hả?”

Úc Hàn Yên nghe thấy giọng nói hốt hoảng của anh, đau lòng không thôi. Cô từ từ đưa tay đặt lên lồng ngực anh, nói nhẹ nhàng:

“Không có chỗ nào không thoải mái cả, anh đừng lo.”

“Vậy tại sao lại tỉnh?” diễn♡đàn-lê-quý♡đôn Hình như Lăng Diệp không tin lời cô nói, hỏi vặn lại.

Úc Hàn Yên dùng bàn tay mềm mại không có sức lực kéo kéo ngực áo sơ mi anh, chậm rãi nói:

“Em muốn anh lên giường ngủ cùng với em.”

Lăng Diệp sững sỡ một lúc, nhận ra được ý đồ của cô, khóe môi nâng lên thành đường cong đẹp mắt, dùng giọng đầy truyền cảm nói:

“Được.”

Giường bệnh rất lớn, hai người nằm ngửa cũng chẳng hết được chỗ, nhưng Lăng Diệp lại cố tình nằm nghiêng để nhìn thấy Úc Hàn Yên, không để cô rời khỏi tầm mắt của mình.

Úc Hàn Yên bất đắc dĩ thở dài một cái, chậm rãi nói:

“Diệp, mặt của em bị anh nhìn chằm chằm cũng nở thành hoa rồi.”

“Hoa làm sao có thể đẹp bằng Tiểu Yên của anh?” Lăng Diệp nhíu mày, nói.

“. . . . . .” Úc Hàn Yên liếc mắt, đúng là, đàn ông cho dù là ai, lạnh lùng hay bá đạo, đều có thiên phú nói lời ngon tiếng ngọt.

“Anh không nhắm mắt, em cũng không nhắm mắt.” Cô ném ra một đòn sát thủ.

Ngay lập tức Lăng Diệp nhắm hai mắt lại, dùng giọng êm tai nói:

“Anh nhắm mắt rồi.”

Khóe môi Úc Hàn Yên bất giác cong lên. Người đàn ông này a ~ cô từ từ khép hai mắt mình lại, dịu dàng nói:

“Diệp, anh đừng căng thẳng như vậy, em… em không sao.”

Lăng Diệp im lặng mấy giây, nhẹ nhàng đáp:

“Ừhm.”

Nói đến đây Úc Hàn Yên vẫn chưa dừng lại, cô lại tiếp tục nói:

“Nếu như anh không muốn em đau lòng thì phải tự chăm sóc tốt cho cơ thể mình.”

Hai chữ “đau lòng” này đã trở thành một nút thắt trong lòng Lăng Diệp. Nếu không phải anh hại cô kích động như vậy, lúc ấy cô sẽ không bất tỉnh.

Anh nói cam kết:

“Ừ, em yên tâm.”

“Nếu để em phát hiện ra tối anh không ngủ cứ nhìn chằm chằm em, em sẽ trừng phạt anh!” Úc Hàn Yên uy hiếp.

Tiếng cười trầm thấp bật từ lồng ngực Lăng Diệp ra. Anh rất hứng thú hỏi:

“Tiểu Yên muốn trừng phạt anh thế nào?”

Úc Hàn Yên suy nghĩ nghiêm túc một lúc, nghĩ ra thủ đoạn trừng phạt hữu hiệu nhất. Cô nhỏ giọng nói:

“Bị em bắt được một lần thì không được chạm vào em một tháng; hai lần thì hai tháng, cứ thế mà suy ra.”

“. . . . . .” Khóe miệng Lăng Diệp khẽ co quắp, trừng phạt kiểu này quá tàn khốc rồi?

Anh hắng giọng một cái, cò kè mặc cả:

“Một tháng quá lâu. Bị em bắt một lần, anh không được chạm vào một ngày.”

“Sao có chuyện dễ dàng như vậy được?” Úc Hàn Yên không chịu nhả ra.

“Không chạm một ngày.” d⊰đ~l~q⊰đ Lăng Diệp ra vẻ đã rất nhượng bộ.

Úc Hàn Yên chán chẳng muốn mặc cả mè nheo với anh, giọng cô kiên quyết:

“Một tháng!”

Lăng Diệp sợ cô bị kích động, không thể làm gì khác hơn đành thỏa hiệp:

“Được được được, em nói sao thì là thế.”

Úc Hàn Yên nhếch nhếch khóe môi, nói thong dong:

“Diệp, chúng ta đi ngủ thôi.”

“Ừ.” Lăng Diệp lên tiếng vô cùng phối hợp.

“Nhớ nha, một lần thì một tháng!” Úc Hàn Yên nhấn mạnh.

Lăng Diệp cười một hồi trong bụng, dùng giọng khêu gợi nói:

“Ừ, anh nhớ rồi.”

“Ngủ ngon, Diệp.” Úc Hàn Yên nói với vẻ mặt hạnh phúc.

Lăng Diệp chống người, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, dùng giọng trầm thấp nói:

“Ngủ ngon, Tiểu Yên của anh.”

Khoảng 9h sáng ngày hôm sau, Tề Ngôn xách theo đồ ăn sáng cùng một bộ đồ mới cho Lăng Diệp bước từ trên xe xuống thì thấy Dany lái một chiếc Porsche màu trắng đi qua trước mặt mình, giống như đang tìm chỗ đậu xe.

Dany đậu xe xong, vừa ôm bó hoa tươi ra khỏi xe thì nhìn thấy Tề Ngôn đang đứng cách đó không xa nhìn về phía mình. Cô hơi sững người lại, giơ tay lên vẫy vẫy đối phương, cười cười đi về phía anh.

“Hey, trùng hợp quá.”

Tề Ngôn gật đầu một cái, chậm rãi nói:

“Đúng vậy.”

Hai người không hề hẹn trước vậy mà xuất hiện cùng lúc tại cùng một địa điểm, hơn nữa, loại ngẫu nhiên này hôm qua cũng đã xảy ra một lần rồi.

Dany đến gần anh, cúi đầu nhìn túi đồ trong tay anh, hỏi:

“Anh mang bữa sáng cho Lăng Diệp hả?”

“Ừ, cả quần áo nữa.” Tề Ngôn giơ tay phải lên để cô nhìn thấy túi quần áo lớn, rồi cùng Dany đi về phía khu nội trú.

Dany không nhịn được cảm thán:

“Quan hệ của các anh thật tốt.”

Tề Ngôn nhếch miệng lên thành đường cong đẹp mắt, không nói câu gì.

Dùng bất kỳ lời nào để hình dung về tình bạn của ba người bọn họ cũng đều chỉ là nhạt nhòa.

Hai người đi tới trước cửa phòng bệnh của Úc Hàn Yên thì ngừng lại, Dany đưa tay phải lên gõ cửa.

Lăng Diệp nghe thấy tiếng gõ cửa, quay đầu nhìn qua tấm kính thủy tinh bên phía trên cửa phòng bệnh, thấy Dany và Tề Ngôn đang đứng ở ngoài cửa, trong mắt anh không khỏi thoáng qua tia ngoài ý muốn.

Anh đứng dậy đi đến mở cửa để cho hai người đi vào.

Dany mỉm cười với anh, sau đó ôm hoa đi vào phòng bệnh. Cô thấy Úc Hàn Yên vẫn nhắm nghiền hai mắt, quay đầu nhìn về phía Lăng Diệp, quan tâm hỏi:

“Hàn Yên vẫn chưa tỉnh sao?”

Lăng Diệp ngồi trên chiếc ghế dựa chỗ bàn dài, chuẩn bị ăn cơm. Anh nhìn thoáng qua Úc Hàn Yên, nhỏ giọng đáp:

“Tối hôm qua đã tỉnh lại rồi.”

Dany không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cô đem bó hoa cắm vào một chiếc bình bên cạnh giường.

Mục lục
loading...