Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 67


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 67: Bệnh Tình Của Cô

“Tiểu Hiên, đã tìm thấy Tiểu Nhã chưa?” Họa Sa vừa mở mắt ra thấy con trai mình như muốn rời đi, liền vội vàng hỏi.

Bạch Triết Hiên nghe thấy giọng nói của mẹ, trong mắt hắn xẹt qua tia vui mừng. Hắn quay người lại, ngồi xuống mép bệnh, hỏi liên tục:

“Mẹ, mẹ dậy rồi sao? Mẹ đỡ hơn một chút nào không? Có thấy khó chịu ở chỗ nào không?”

Họa Sa đưa bàn tay phải đang trong chăn ra, nhẹ nhàng cầm tay Bạch Triết Hiên, trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên một nụ cười, nói:

“Mẹ đỡ hơn nhiều rồi.”

Bà dừng một lúc, lại nói:

“Tiểu Nhã. . . . . .”

Từ sâu trong lòng Bạch Triết Hiên nổi lên một cảm giác vô lực. Mẹ quan tâm quá mức đến Tiểu Nhã. Chỉ mới biết Tiểu Nhã cả đêm không về nhà, bà đã trở nên hôn mê luôn rồi. Hắn nhìn xuống những ngón tay mảnh khảnh của mẹ, vẻ mặt mù mịt, chậm rãi hỏi:

“Mẹ, tại sao mẹ lại quan tâm đến Tiểu Nhã nhiều như vậy?”

Họa Sa sững sờ một lúc, không ngờ hắn lại đột nhiên hỏi đến vấn đề này. Bà cười cười đáp:

“Bởi vì Tiểu Nhã là con gái của mẹ.”

“Vậy con không phải là con trai của mẹ sao?” Bạch Triết Hiên đưa tầm mắt lên, nhìn thẳng vào mắt Họa Sa, thấp giọng hỏi.

“Con là con trai của mẹ! Con sao vậy, Tiểu Hiên?” Họa Sa hơi xiết chặt khớp xương rõ ràng trên tay Bạch Triết Hiên, nhìn hắn dịu dàng nói.

Tròng mắt Bạch Triết Hiên lại chuyển xuống bàn tay đang đặt trên tay mình, nhỏ giọng nói:

“Mẹ chưa từng quan tâm đến con như vậy.”

Không! Phải nói là, trong nhà trừ Tiểu Nhã ra, không có người nào có thể khiến cho mẹ để tâm lo lắng đến như vậy.

Họa Sa không nhìn Bạch Triết Hiên, mà chuyển tầm mắt nhìn lên trên trần nhà, nói xa xôi:

“Tiểu Nhã từ lúc sáu tuổi đã phải chuyển đến trường học dành cho những cô gái quý tộc ở Anh. Con bé phải tiếp nhận toàn bộ những phương thức giáo dục khép kín. Sáu tuổi nha! Mẹ đã cầu xin cha con, cầu xin ông nội con, nhưng không có người nào chịu thay đổi chủ kiến của mình. Lý do bọn họ đưa ra đều giống như nhau, thật không hổ là hai cha con.”

Bạch Triết Hiên nhíu nhíu mày, trầm giọng hỏi:

“Lý do là gì?”

“Để mang đến lợi ích lớn nhất cho gia tộc, tiểu thư của Bạch gia phải đủ ưu tú, mà trường học dành cho các cô gái quý tộc ở Anh chính là cái nôi bồi dưỡng nên những cô gái đẹp nết na. Càng được tiếp nhận các nguyên tắc giáo dục đó sớm càng tốt. Bọn họ đã đưa Tiểu Nhã chưa được sáu tuổi ra nước ngoài.” Họa Sa giống như hồi tưởng lại, dùng giọng rất nhẹ nói.

“Mẹ chỉ muốn bù đắp cho con bé.”

Bạch Triết Hiên chần chờ một lúc, cuối cùng nói:

“Mẹ, mẹ coi như là Tiểu Nhã lại ra nước ngoài học lần nữa đi.”

Hắn không muốn nói cho mẹ biết những chuyện Tiểu Nhã đã làm. d⊹đღlღq⊹đ Hắn càng không muốn nói cho bà biết chuyện Tiểu Nhã đã bị người ta trả thủ.

Họa Sa nhíu nhíu mày, nhìn Bạch Triết Hiên hỏi:

“Tại sao lại nói như vậy? Con đã có tin tức của Tiểu Nhã?”

“Mẹ, trước hết mẹ phải nghỉ ngơi cho tốt đã. Chờ mẹ bình phục rồi con sẽ đưa mẹ đi thăm Tiểu Nhã.” Bạch Triết Hiên nhét tay Họa Sa vào trong chăn, đắp kín chăn lên cho bà, nhàn nhạt nói.

Trong lòng Họa Sa đột nhiên dâng lên một dự cảm xấu, bà vội vàng hỏi:

“Tiểu Nhã đang ở đâu? Tại sao không cho mẹ đi gặp con bé? Con bé bị thương sao?”

Bạch Triết Hiên thở dài một cái, chậm rãi nói:

“Tiểu Nhã đang ở trong bệnh viện tâm thần.” Hơn nữa, ngay cả hắn cũng không thể dẫn Tiểu Nhã ra khỏi bệnh viện tâm thần.

“Con nói gì?!” Họa Sa khẽ nâng nửa người lên, mặt tràn đầy kinh hãi, sau đó không thể thở nổi ngất đi.

Bạch Triết Hiên thấy vậy, trái tim cũng vọt lên đến tận cổ họng. Hắn vừa bấm cái nút trên đầu giường, vừa lớn tiếng hô:

“Bác sĩ, bác sĩ!”

Lúc thân thể Dany đã khá hơn một chút, cô liền nói với Úc Hàn Yên mình muốn về nhà. Úc Hàn Yên cũng không phản đối, cùng Lăng Diệp đưa cô trở về Đan gia. Dĩ nhiên, lúc Dany rời đi, cô cũng không biết được chỗ mình ở chính là trụ sở của Liệt Diễm.

Dany về nhà, Lăng Diệp dĩ nhiên vui sướng đến độ vỗ tay nhịp chân, bởi vì rút cuộc anh cũng có thể đưa Úc Hàn Yên trở về biệt thự, sống trong thế giới của hai người, hơn nữa, sẽ không còn ai giành lấy sự chú ý của người kia nữa. Chỉ ba ngày thôi, thế nhưng anh lại cảm thấy như đã quá lâu rồi.

“Diệp, bao giờ chúng ta mới mời ông nội đến dùng cơm?” Úc Hàn Yên nằm lỳ trên giường, hai chiếc chân trần đong đưa, tinh thần sáng lạn nhìn Lăng Diệp đang ngồi trước bàn máy tính hỏi.

Bàn tay đang gõ trên bàn phím của Lăng Diệp dừng lại. Anh khẽ cau mày, đứng dậy đi tới bên giường ngồi xuống, ôm cô dựa vào lòng mình, dịu dàng hỏi:

“Tiểu Yên, em có nhớ chuyện chúng ta đi lấy giấy đăng ký kết hôn không?”

Úc Hàn Yên trợn tròn mắt khó hiểu, nhìn Lăng Diệp có chút kỳ quái nói:

“Nhớ nha.”

Lăng Diệp đưa ngón tay phải nhẹ nhàng vuốt ve bờ môi mềm mại đỏ mọng của cô, lại hỏi:

“Tại sao Tiểu Yên lại muốn ông nội tới đây dùng cơm?”

“Bởi vì đã lâu rồi chúng ta không gặp ông nội nha.” Úc Hàn Yên nhìn anh tỏ ý anh thật ngốc, nói.

Trong đôi mắt hẹp dài của Lăng Diệp xẹt qua tia lo lắng thật nhanh. Anh cười hỏi:

“Đã bao lâu rồi?”

Úc Hàn Yên suy nghĩ một lúc, hơi chần chờ nói:

“Gần một tháng rồi.”

“Từ lúc chúng ta đính hôn đến bây giờ.” Cô lại bổ sung.

Ngón cái Lăng Diệp đang vuốt ve bờ môi của cô dừng lại. Anh có thể cảm giác được máu trong người mình đã đông lại. Anh cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán cô, ôm cô thật chặt, thật lâu không nói gì.

“Diệp, anh ôm chặt quá.” Úc Hàn Yên dùng sức đẩy lồng ngực Lăng Diệp ra, có chút cố hết sức nói.

Lăng Diệp chợt buông người trong lòng ra, xin lỗi:

“Anh muốn vê em vào trong người anh, không ngờ anh lại làm như vậy thật.”

Úc Hàn Yên trừng mắt, thở từng hồi hồi một.

“Ngày mai chúng ta đến bệnh viện làm kiểm tra sức khỏe toàn diện.” Lăng Diệp lấy mấy sợi tóc đang quyện vào miệng cô ra, dùng giọng không cho kháng cự nói.

Đây không phải là lần đầu tiên mình phát hiện ra cô ấy không nhớ được.

Úc Hàn Yên nhíu mày, tò mò hỏi:

“Tại sao?”

Lăng Diệp đặt bàn tay lên chiếc bụng phẳng lỳ của cô, khóe môi cong lên, dùng giọng từ tính nói:

“Xem xem trong bụng em đã có con của chúng ta chưa.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Hàn Yên đỏ lên, nói thầm:

loading...

“Sao có thể có thai nhanh như vậy được. . . . . .”

“Ý của em là anh không đủ cố gắng?” Lăng Diệp nhíu mày, sâu xa hỏi.

“Không! Anh cực kỳ cố gắng rồi! Không cần phải cố gắng nữa!” Úc Hàn Yên khoát khoát tay, kiên định nói.

“Nếu đã cố gắng như

vậy rồi, sao lại không thể có thai? Em đây là đang khinh thường con của anh?” Đôi mắt Lăng Diệp nhìn chằm chằm Úc Hàn Yên, hỏi với tính nguy hiểm tràn đầy.

Úc Hàn Yên chợt lắc đầu, giải thích:

“Sao em dám khinh thường con của anh? Chẳng qua mang thai là một trường hợp có xác suất nhỏ, hơn nữa chúng ta mới cái kia chưa được một tháng.”

“Cái gì?” Lăng Diệp nhíu mày, khóe môi cong lên thành đường cong đẹp mắt hỏi.

Mặt Úc Hàn Yên lại đỏ lên lần nữa, hai vành tai nhỏ cũng lộ ra màu phớt hồng mê người, cô lẩm bẩm:

“Là cái đó nha.”

Lăng Diệp không ngại làm phiền người khác, tiếp tục hỏi:

“Cái gì?”

Mẹ nó….. Úc Hàn Yên mở miệng, quát lên:

“Makelove.”

Nhìn Lăng Diệp cười trông đến giống con mèo ăn trộm thịt, còn người nào đó thì vẻ mặt rõ buồn bực. Cô tiếp tục đề tài lúc trước:

“Muốn biết có thai hay không kiểm tra máu là được rồi, đâu cần phải kiểm tra sức khỏe toàn diện làm gì.”

Lăng Diệp nghe xong, nghiêm túc nói:

“Coi như là kiểm tra sức khỏe trước hôn nhân.”

“……..” Đôi mắt Úc Hàn Yên hơi trừng lớn, lẩm bẩm:

“Sao em còn không biết chúng ta sẽ kết hôn?”

Đúng là cô đã không còn nhớ một chút nào chuyện ông nội đến ăn tối hôm đó…. Lăng Diệp cong môi, nhéo nhéo chóp mũi cô nói:

“Anh nhờ ông nội chọn ngày rồi.”

“Oh oh…” Úc Hàn Yên đáp lại hai tiếng, làm cô dâu của anh sao?

Thật làm cho người ta chờ mong nha….

Sáng sớm ngày hôm sau, đợi Úc Hàn Yên tự động tỉnh dậy Lăng Diệp liền dẫn cô đi tới bệnh viện nhà mình — Bệnh viện Thiên Lăng.

Hình như trước đó anh đã nói chuyện với viện trưởng cho nên khi bọn anh xuất hiện ở bệnh viện, viện trưởng bình thường chỉ thấy đầu không thấy đuôi, liền tươi cười đi lên chào đón.

“Bác Chương, đây là vợ chưa cưới của cháu.” Không ngờ, Lăng Diệp lại có vẻ như ôn hòa, chủ động nói.

Chương Long – ngôi sao sáng trong giới y học, ông có thể ở lại bênh viện Thiên Lăng là hoàn toàn nhờ vào mối thâm tình với ông nội.

Viện trưởng cười hòa ái với Lăng Diệp, sau đó quay sang nhìn Úc Hàn Yên, nói:

“Tên Lăng Sanh kia cũng không ít lần khoe khoang cháu dâu của mình với ta! Làm cho ta thật ngưỡng mộ và ghen tỵ!”

Úc Hàn Yên cười ngượng ngùng nói:

“Ông nội thương yêu nên đã nói quá.”

Viện trưởng lắc đầu, cười nios:

“Ta lại cảm thấy ông ấy nói không sai. Nếu cho ta một người cháu dâu như vậy, ta cũng sẽ khoe khoang khắp nơi nha! Đáng tiếc, cháu của ta không được xuất sắc như Tiểu Diệp, cũng không lấy được người vợ ưu tú như cháu đây.”

“Bác Chương, nếu cháu nhớ không lầm thì cháu trai của bác mới được mười tuổi.” Khóe miệng Lăng Diệp giật giật, nhắc nhở.

Viện trưởng cười xấu hổ, gãi gãi mái tóc bạc trắng.

Khóe miệng Úc Hàn Yên không tự chủ được cong lên, chẳng trách ông nội và người này hợp nhau.

“Tiêu Yên, em đi theo y tá làm kiểm tra sức khỏe, anh có chút chuyện cần thương lượng với bác Chương.”

Lăng Diệp quay đầu nhìn Úc Hàn Yên, chỉ về phía một người y tá đứng trước cô, căn dặn.

Chân mày Úc Hàn Yên cau lại không để lộ dấu vết, lẩm bẩm:

“Anh không kiêm tra sức khỏe?”

Lăng Diệp lắc đầu giải thích:

“Ba tháng trước anh đã làm kiểm tra rồi.”

Úc Hàn Yên chất vấn:

“Không phải tối qua anh nói ‘chúng ta đến bệnh viện làm kiểm tra sức khỏe toàn diện’ sao?”

Lăng Diệp nhíu mày.

“Đúng vậy, không phải anh đã tới bệnh viện rồi sao?”

“………….” Úc Hàn Yên trừng mắt, lườm anh một cái, nhìn về phía người y tá nói:

“Đi thôi.”

Đợi Úc Hàn Yên đi xa Lăng Diệp mới thu hồi tầm mắt lại. Anh vừa đi vào thang máy cùng viện trưởng vừa nói:

“Bác Chương, theo như tình trạng cháu nói thì bác cảm thấy có thể sẽ là bệnh gì?”

“U não.” Viện trưởng dựa vào kinh nghiệm lâm sàng nhiều năm của mình, đưa ra kết luận.

Sau khi làm kiểm tra sức khỏe xong, Lăng Diệp dẫn Úc Hàn Yên đến một nhà hàng ăn trưa.

Hai người vừa vào tới cửa, liền thu hút tất cả ánh mắt của mọi người.

Mặt Lăng Diệp tối sầm. Anh quay đầu định dắt Úc Hàn Yên rời khỏi đây. Mình chưa tới nhà hàng này ăn bao giờ, trông cảnh vật chung quanh có vẻ rất được nên mới chọn ăn ở đây, không ngờ….

Úc Hàn Yên kéo anh đi vào bên trong, nhà hành dành cho tình nhân tốt như vậy, cô còn chưa được tới lần nào nha.

Lăng Diệp bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn đành dắt cô đi tới một góc nhỏ. Anh để cô ngồi phía trong, còn mình ngồi đối diện với cô, đưa lưng về phía mọi người, ngăn chặn tầm mắt người khác nhìn thẳng vào mắt Úc Hàn Yên.

Tiểu Yên là bảo bối của anh, không thể để cho người khác mơ tưởng được.

“Hai người kia là ai vậy? Nam anh tuấn, nữ xinh đẹp!”

“Hai người bọn họ đều là những người sát trai, sát gái nha!”

“Người ta cứ nói, bây giờ đàn ông toàn là gay, còn phụ nữ đều là les! Mọi người nhìn đôi tình nhân kia xem!”

Mục lục
loading...