Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 61


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 61: Tại Sao Không

Lăng Diệp đi tới xe của mình, ngồi vào chỗ tay lái rồi mở hệ thống định vị trên điện thọai ra, nổ máy, nhanh chóng phi xe tới điểm đỏ.

Bên trong xe của bọn bắt cóc, Úc Hàn Yên bày ra nét mặt sợ hãi, mang theo vẻ yếu đuối nhưng có chút kiên cường nói:

“Tại sao các anh lại bắt tôi? Tôi chính là vợ chưa cưới của Lăng Diệp.”

Người trên xe giống như câm điếc, im lặng không nói gì.

Úc Hàn Yên cúi đầu, lúc bọn hắn không nhìn về phía mình cô trợn trừng mắt lên. Cô đã mất công giả bộ vất vả như vậy rồi, thế nhưng bọn chúng lại không thèm ngó ngàng đến cô!

Hai bên cửa kính trái và phải của xe đã được dán thêm một lớp giấy đặc biệt nên người ở bên trong không thể nhìn thấy phong cảnh phía bên ngoài, mà người bên ngoài cũng không thể nhìn thấy được tình huống bên trong. d«đ-l-q»đ Xuyên qua lớp kính phía trước, chỉ có thể nhìn thấy được cái đuôi phách lối của con xe Minibus.

Có lẽ là qua khoảng nửa tiếng chiếc xe mới dừng lại. Người áo đen cầm cánh tay Úc Hàn Yên lôi cô xuống đi vào trong một nhà xưởng bỏ hoang.

Úc Hàn Yên kiềm chế cơn kích động muốn động thủ của mình, để mặc bọn chúng kéo cánh tay mình, đồng thời quan sát khung cảnh phía xung quanh.

Điều ngạc nhiên là, bên trong nhà xưởng cũ nát này lại được bày một bộ bàn ghế chế tác rất tinh tế. Lúc này, có một người đàn ông khoảng hơn hai mươi tuổi đang ngồi lù lù trên vị trí chủ vị. Chỉ thấy mặt hắn có vẻ gian xảo, trên mặt còn hơi bầm tím giống như là bị người ta đánh.

Úc Hàn Yên nhíu mày, cô không biết người này.

Người đàn ông nhìn thấy Úc Hàn Yên, trong mắt hắn tràn đầy kinh ngạc. Hắn vội vàng đứng dậy, quở mắng những người áo đen vừa mới đi vào:

“Tôi bảo các anh đi mời người tới, đây chính là phương thức mời của các anh sao?!”

Những người kia bị mắng rối rít cúi đầu, bàn tay đang lôi kéo cánh tay Úc Hàn Yên cũng buông ra.

Người đàn ông trưng ra nụ cười, chỉ vào chiếc ghế dựa dài nói:

“Mời ngồi.”

Úc Hàn Yên nhíu nhíu mày theo bản năng, ngồi xuống chiếc ghế không chút khách khí, mặt lạnh hỏi:

“Anh là chủ của bọn họ? Đưa tôi tới đây là chủ ý của anh?”

Người đàn ông đã ngồi trở lại trên chiếc chủ vị, người hơi khựng lại. Khí thế của cô sao lại mạnh mẽ như vậy? So với cha hắn còn hơn hẳn một bậc. Hắn lắc lắc đầu cho là mình bị ảo giác, cười lên tiếng đáp:

“Tôi là ông chủ tương lai của bọn họ, nhưng cho người dẫn cô tới đây là chủ ý của tôi.”

Những người vừa ngồi trên cùng một chiếc xe với Úc Hàn Yên, thấy trên người cô tản ra khí lạnh, trong nháy mắt máu đã đông cứng lại. Trực giác nói cho bọn họ biết, đây mới chính là con người thật của cô. Cô tuyệt đối không phải là người dễ trêu chọc.

Úc Hàn Yên ngồi dựa lưng vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, chân vắt chéo lên nhau, kiêu ngạo nhìn hắn, không có điểm nào là của người bị bắt cóc. Cô nhếch nhếch khóe môi, giễu cợt:

“Thế hả? Vì sao anh lại ‘mời’ tôi tới đây?”

Người đàn ông nâng ly trà lên, nhìn làn khói trắng đang phả ra, đáp:

“Tôi vốn định hỏi mượn Lăng Diệp ít tiền để tiêu, nhưng bây giờ….”

Hắn đem tầm mắt chuyển lên trên người Úc Hàn Yên, nhìn cô từ đầu xuống chân, đôi mắt nổi lên tia dâm tà, tiếp tục nói:

“Tôi không chỉ muốn tiền, mà còn muốn cả cô.”

Một cô gái cực phẩm như vậy được đưa đến trước mặt hắn, sao hắn có thể bỏ qua được.

Hỏi mượn Diệp ít tiền? Muốn cô? Úc Hàn Yên khẽ cười một tiếng, hắn là quá ngu hay là quá ngây thơ đây?

Cô đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống người đàn ông, dùng giọng rất nhẹ hỏi:

“Anh dựa vào cái gì mà muốn tôi?”

Người đàn ông cười dâm đãng, đang định mở miệng lại cảm thấy phía dưới truyền đến một trận đau nhức kịch liệt. d♥đ♦l♦q♥đ Hắn cúi đầu nhìn xuống dưới, chỉ thấy quần mình đã bị cắt đi một miếng, mà ‘cậu em’ cũng không thấy tăm hơi đâu. Sau khi muộn màng phát hiện ra, hắn dùng hai tay ôm lấy vết thương, người co rúm lại, phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Mười người áo đen xung quanh thấy thế, lấy súng ra thi nhau chĩa về phía Úc Hàn Yên.

Cùng lúc đó, cửa chính của nhà xưởng cũng bị đạp ra, Lăng Diệp đứng sừng sững ở giữa cửa như sát thần. Hai mắt anh đỏ au, trên người tản ra vô vàn sát khí.

Đám người áo đen không tự chủ được nhìn về phía cửa chính, trong nhất thời bọn họ như bị rơi vào trong hầm băng. Bọn họ cũng là những người đã ở trong mưa bom lửa đạn một thời gian dài, nên khứu giác đặc biệt nhạy bén đối với cái chết chóc.

Dĩ nhiên lúc bọn họ phân tâm thì Úc Hàn Yên cũng không phân tâm. Trong chớp mắt cô di chuyển đến bên cạnh một người đứng gần mình nhất, dùng con dao găm sắc bén cắt đứt động mạch cổ của hắn, đồng thời tay trái cướp lấy khẩu súng trên tay đối phương không hề có áp lực.

Lăng Diệp giống như một con báo săn nhìn trúng thức ăn của mình, nhanh chóng phát động cuộc tiến công. Anh đi tới sau lưng một người gần mình nhất, tay trái tóm lấy cánh tay trái của đối phương, tay phải chụp lên bàn tay đang cầm súng của hắn, nhằm thẳng vào chỗ hiểm của từng tên áo đen một, nổ súng không chút do dự.

Đạn được bắn ra không một viên nào bị hỏng. Những người bị trúng đạn đều chết ngay từ phát đầu. Rất nhanh, bên trong nhà xưởng trừ người áo đen đang bị Lăng Diệp giữ ra, tất cả đều đã bị ngã xuống đất

Lăng Diệp buông ‘tấm chắn’ trước người ra, hắn đã bị bắn thành như tổ ong vẽ, người cứng ngắc ngã về phía trước.

Úc Hàn Yên nhào tới bên người Lăng Diệp như một con chim nhỏ, hưng phấn hỏi:

“Sao anh biết mà tới nha?”

“Tại sao không phản kháng?”

Lăng Diệp không ôm cô, chỉ cúi đầu hỏi có chút giận dữ.

Úc Hàn Yên hơi tủi thân nép vào lồng ngực Lăng Diệp, nhỏ giọng đáp:

“Em muốn nhìn xem ai bắt cóc em, tại sao lại bắt em.”

Đột nhiên, một viên đạn từ phía sau lưng Úc Hàn Yên lao tới, nhắm thẳng về phía cô.

Lăng Diệp thấy vậy, ôm cô di chuyển thần tốc qua một bên, đồng thời đá khẩu súng lên, tay phải đón nhận, nhằm thẳng vào tay người đang cầm súng bóp cò.

Lúc này Úc Hàn Yên mới nhớ ra, vẫn còn người chưa bị giết chết. Cô ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đang hằn lên tia máu của Lăng Diệp tố cáo:

“Diệp, hắn chính là kẻ đã sai người bắt em! Hắn nói muốn hỏi mượn tiền của anh, còn nói muốn em nữa!”

~*~ Các bạn đang đọc truyện tại DIENDANLEQUYDON.COM ~*~

Lăng Diệp giận quá hóa cười. Anh buông eo Úc Hàn Yên ra, bước từng bước bước một đến bên cạnh người đàn ông đang nằm co ro trên đất giống như tử thần, cười lạnh nói:

“Chỉ bằng cậu mà cũng dám mơ tưởng đến người phụ nữ của tôi?”

Anh từ trên cao nhìn xuống người đang nằm trên đất, chiếc chân thon dài, mạnh mẽ giẫm lên mu bàn tay của đối phương, dùng sức day day. Trong không khí truyền đến những tiếng gãy đứt của xương cốt.

Người đàn ông đau đớn nhăn mặt lại, tức giận nhìn Lăng Diệp cảnh cáo:

“Tôi là con trai của bang chủ bang Thanh Long! Anh dám làm gì tôi, cha tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh!”

Hắn thấy Lăng Diệp vẫn không để ý đến lời nói của mình, bàn chân giẫm lên tay trái hắn càng dùng sức hơn, nói tiếp:

“Đừng có ỷ vào việc mình có quan hệt tốt với Liệt Diễm thì sẽ không ai dám động vào anh! Tôi nói cho anh biết, Liệt Diễm là ông chủ biết thức thời, sẽ không vì anh mà chống lại với toàn thể bang Thanh Long chúng tôi đâu!”

Úc Hàn Yên đứng ở một bên xem kịch vui, nhìn người đàn ông đang vũng vẫy chết mà buồn cười.

Lăng Diệp nâng chân phải lên, đang lúc người đàn ông tưởng rằng anh đã bỏ qua cho hắn, thì anh đá một cái vào ngực hắn. Anh cúi thấp người, nhìn vào đôi mắt hoảng sợ của hắn, dùng giọng từ tính hỏi:

“Tôi thấy rất kỳ quái, tại sao cha cậu lại có thể có một đứa con trai ngu ngốc như cậu?”

Anh dừng một lúc, dụ dỗ:

“Chỉ cần cậu nói cho tôi biết, tại sao cậu lại nghĩ ra ý tưởng sẽ hỏi tiền từ tôi thì tôi sẽ tha cho cậu. Theo tôi được biết, bang Thanh Long cũng đâu có nghèo.”

Người đàn ông im lặng một lúc nói:

“Cha vì cứu tôi mà phải dâng Đỉnh Vô Danh cho Liệt Diễm. Mất Đỉnh Vô Danh làm cho ông ấy rất tức giận, nên đã chặt đứt tất cả các nguồn tiền của tôi.”

Khóe môi Lăng Diệp nhếch lên giễu cợt, tiếp tục hỏi:

“Người có tiền rất nhiều, tại sao cậu lại chọn tôi? Cậu cũng biết rõ quan hệ của tôi với Liệt Diễm cũng không tệ, không phải sao?”

Người đàn ông hối hận đến nỗi ruột gan cũng xanh lè rồi. Nếu có thể được chọn lại một lần nữa, hắn tuyệt đối sẽ không ra tay với Lăng Diệp và vợ chưa cưới của anh. Ai biết được năng lực của cả hai đều mạnh đến như vậy! Hắn lên tiếng đáp:

“Bởi vì anh nhiều tiền nhất.”

~*~ Các bạn đang đọc truyện tại DIENDANLEQUYDON.COM ~*~

Úc Hàn Yên im lặng nhìn trần nhà dày đặc tơ nhện. Tâm người này cũng lớn thật, không sợ bị mắc nghẹn.

Lăng Diệp chĩa súng vào trái tim người đàn ông, nói từng chữ chữ một:

“Nhờ cậu ban tặng mà từ nay bang Thanh Long sẽ biến mất trên thế giới.” Sau khi anh nói xong, bóp cò không hề do dự, kết thúc sinh mạng của người đàn ông.

Không biết dạy con là lỗi của cha. Cho nên bang Thanh Long cũng không cần phải tồn tại nữa.

Lăng Diệp ném xuống súng, đi tới bên cạnh Úc Hàn Yên, tay trái ôm eo cô, tay phải đưa điện thọai lên áp vào tai, lạnh lùng phân phó:

“Diệt bang Thanh Long.”

Mặc dù bang Thanh Long cũng là một bang phái có tiếng trên nước Mĩ, nhưng người đầu điện thọai bên kia nghe xong cũng không hề có chút chần chờ nào, lên tiếng đáp:

“Dạ, bang chủ.”

Lăng Diệp cúp máy xong, nhét điện thọai vào trong túi quần, không nói thêm câu gì nữa.

Úc Hàn Yên biết anh đang tức giận, cũng không dám làm gì, chỉ ngoan ngoãn đi theo anh.

Sau khi lên xe, Lăng Diệp thấy cô vẫn không cài dây an toàn cho mình, liền đưa người sang cài dây an toàn cho cô.

Úc Hàn Yên ôm lấy hông của anh, dán vào bờ môi hơi lạnh của anh, có chút bối rối nói:

“Em sai rồi, anh đừng không nói gì với em.”

Con ngươi trong mắt Lăng Diệp tối đi vài phần, anh hôn mãnh liệt lên đôi môi cô.

Mãi lâu sau anh mới buông môi Úc Hàn Yên ra, nhìn hai tròng mắt có chút mê ly của cô, dùng giọng hơi khàn khàn nói:

“Anh đã rất lo lắng cho em.”

Phát hiện không thấy cô đâu, anh lo lắng đến nỗi thở cũng không được. Nỗi sợ cô bị thương xâm chiếm, vây hãm các dây thần kinh yết ớt của anh.

Úc Hàn Yên nghe xong, chóp mũi đột nhiên có chút cay cay. Cô đưa đôi môi đến, hôn mổ lên môi Lăng Diệp, nói cam đoan:

“Em sẽ không làm như vậy nữa.”

Lăng Diệp “Ừ” một tiếng, ngồi trở lại chỗ ngồi của mình khởi động xe. Ngay tức khắc, chiếc Maybach màu đen giống như một cơn gió lao vút đi.

Sau khi trở lại biệt thự, Úc Hàn Yên chủ động ra tay nấu ăn. Giống như để lấy lòng Lăng Diệp, cô để tâm làm một bàn đầy thức ăn. Lúc ăn tối, lại còn chủ động gắp thức ăn cho anh – một việc hiếm có.

Lăng Diệp yên tâm thoải mái hưởng thụ sự lấy lòng của cô.

“Chúng ta đi ngủ đi.” Úc Hàn Yên buông tóc, mặc váy ngủ đi tới trước cửa thư phòng, nói với người nào đó đang vùi đầu vào công việc.

Lăng Diệp ngẩng đầu nhìn cô đến gần mười giây, lúc cô sắp sửa chạy trối chết liền đứng dậy, vừa đi ra khỏi thư phòng vừa đáp:

“Được.”

Úc Hàn Yên nhìn người nào đó đang đi về phía mình, đột nhiên có chút khẩn trương. Cô nói cực nhanh câu “Em lên giường trước chờ anh”, sau đó chạy nước kiệu vào phòng ngủ, chui tọt vào trong chăn.

Đáy mắt Lăng Diệp xẹt qua ý cười. Anh chậm rãi đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại, nhìn người đang toàn tâm toàn ý nằm trong chăn trên giường, khóe môi anh nhếch lên, đi vào phòng tắm.

Úc Hàn Yên nằm chôn trong chăn, nhận thức sâu sắc cái gì gọi là một giây như cả phút. Cô thấp thỏm vén chăn lên một góc, nhìn về phía phòng tắm.

Xuyên qua kính thủy tinh, cô nhìn thấy tấm lưng rộng lớn của đàn ông, vòng eo gầy gò, cái mông cao vút, hai chân thon dài. . . . . .

Úc Hàn Yên không nhịn được trong đầu liền hiện lên một màn cấm trẻ con. Cô mắng thầm mình: “Sắc nữ!” Sau đó lại chui đầu vào trong chăn.

Lăng Diệp tắm xong, cầm khăn tắm bao quanh nửa người dưới của mình, sau khi lấy máy sấy ra sấy tóc xong, anh cởi khăn tắm chui vào trong chăn nằm. d⊹d⊹l⊹q⊹d Tiếp đó không hề có động tác gì nữa.

Anh rất muốn biết, bước tiếp theo Tiểu Yên của anh sẽ làm gì.

loading...

Úc Hàn Yên cắn răng, dán thân thể mình vào sát thân thể đối phương, cảm nhận được anh đang trần truồng, khuôn mặt nhỏ bé của cô không tự chủ được đỏ lên. Cô đưa tay xoa xoa lồng ngực Lăng Diệp, lúc đụng vào vết sẹo thì ngừng lại, hỏi có chút sợ hãi:

“Nếu lúc ấy anh không tránh được viên đạn này, để nó bắn trúng tim thì bây giờ phải làm sao đây?”

Lăng Diệp ôm cô vào lòng, nói giống như trần thuật một câu chuyện thật:

“Cho dù em bắn bao nhiêu lần, anh cũng đều có thể tránh được hết.”

“. . . . . .” Ngay tức khắc, cảm xúc sợ hãi trong lòng Úc Hàn Yên bị tan rã, tiếp theo đó, ý nghĩ chủ động trêu chọc anh cũng bị dập tắt. Sự tự tin của người này đúng là có thừa. Mặc dù anh rất lợi hại, nhưng khả năng bắn súng của cô cũng không hề thua kém được không hả!

Cô “Hừ” nhẹ một tiếng, xoay người thoát ra khỏi ngực Lăng Diệp, đưa lưng về phía anh.

Khóe miệng Lăng Diệp không tự chủ được kéo ra, có chút khó tin hỏi:

“Ngủ?”

Tối nay không phải cô muốn làm anh sao? Chẳng lẽ anh đã hiểu lầm?

Úc Hàn Yên không quay đầu lại đáp:

“Ừ, ngủ.”

Lăng Diệp thở dài một cái, lật người cô để cô quay mặt về phía mình, dùng giọng đầy mê hoặc hỏi:

“Sao vậy?”

Úc Hàn Yên bĩu môi, buồn buồn đáp:

“Thuật bắn súng của em rất chuẩn xác!”

Lăng Diệp không hiểu gì, nhìn cô trước mặt nói:

“Anh không có nói không nha.”

“Nhưng anh nói, cho dù em có bắn bao nhiêu lần anh cũng đều có thể tránh được hết.” d‿đ‿l。q‿đ Úc Hàn Yên mở mắt ra, giống như con mèo nhỏ xù lông, nhìn anh nói.

Thì ra là bởi vì câu này. . . . . . Lăng Diệp đặt một nụ hôn lên mi tâm của cô, thì thầm:

“Anh muốn em yên tâm nên mới nói như vậy.”

So với tính phúc lợi mà nói, những chuyện này quả thật chẳng đáng gì. Lùi một bước trên đầu lưỡi lại khiến người khác vui vẻ, sao anh có thể không làm đây.

Úc Hàn Yên chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, hỏi:

“Thật sao?”

Lăng Diệp hết sức khẳng định, gật gật đầu.

Vì vậy, người nào đó mừng rỡ như điên, dâng hiến nụ hôn của mình cho con sói. Tiếp theo, người đó đã bị con sói ăn hết vào bụng, không còn để sót lại chút cặn bã nào.

Giữa trưa ngày hôm sau Úc Hàn Yên mới nhàn nhã tỉnh giấc. Cô ngồi dậy, chiếc chăn bằng tơ tằm màu trắng từ từ rớt xuống, để lộ ra những dấu hôn bầm tím trải rộng khắp da thịt. Cô đưa tay xoa xoa thắt lưng, mắng thầm:

“Cầm thú! Anh ta muốn lấy mình bù lại toàn bộ hai mươi mấy năm anh ta không làm sao?!”

“Đã tỉnh rồi hả ?” Giống như Lăng Diệp đã lắp camera trong phòng ngủ vậy. Úc Hàn Yên vừa tỉnh, anh liền có mặt ngay.

Úc Hàn Yên liếc anh một cái, tức giận nói:

“Hỏi thừa.”

~*~Các bạn đang đọc truyện tại DIENDANLEQUYDON.COM~*~

Lăng Diệp không để tâm đến thái độ ác liệt của cô, cặp mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào khoảng da thịt đang phơi bày trong không khí.

Úc Hàn Yên muộn màng phát hiện ra mình đã bị người ta nhìn thấy hết, không chờ cô kịp kéo chiếc chăn lên, con sói nào đó đã tiến công áp đảo cô, sau đó không nói hai lời lại bắt đầu gặm nhấm.

“Em không muốn nữa. . . . . .”

“Em thật sự không muốn. . . . . .”

“Hu hu, xin anh. . . . . .”

“Lăng Diệp, em sẽ trở thành người phụ nữ đầu tiên chết ở trên giường!”

“. . . . . .”

Mỗi một câu nói của Úc Hàn Yên, đổi lại là Lăng Diệp càng tiến sâu hơn.

Sau khi Lăng Diệp ăn no thoả mãn, ôm người phụ nữ giả chết ở trên giường đi vào phòng tắm. Ý định ban đầu là giúp cô làm sạch thân thể, nhưng lúc tắm cho cô không nhịn được yêu thương, người kia lại bị một phen mềm nhũn ra.

Xong chuyện, Úc Hàn Yên ngay cả đứng cũng không đứng nổi. Cô vừa đánh răng vừa nhìn qua gương, tức giận nhìn người phía sau đang ôm mình để đề phòng mình bị té ngã.

Lăng Diệp thì ngược lại, hết sức hưởng thụ ánh mắt của cô. Như thế này thật tốt, trong mắt cô, trong lòng cô đều chỉ có một mình anh, không còn suy nghĩ được chuyện gì khác nữa.

Đợi cô rửa mặt xong, Lăng Diệp bế cô xuống tầng dưới, ôm cô ngồi xuống cạnh bàn ăn, sau đó tự mình giúp cô ăn.

Úc Hàn Yên bị dày vò đến nỗi ngay cả động tác giơ tay lên cũng thấy mệt. Cô quyết định vùi vào trong lồng ngực ấm áp của Lăng Diệp, yên tâm thoải mái hưởng thụ sự đãi ngộ dành cho bậc nữ vương. Cô nhìn thẳng vào gò má tuấn mỹ cương nghị của anh, cũng chẳng quản đối phương đút gì cho mình, cứ thế há miệng ra ăn, giống như đang tưởng tượng thức ăn trong miệng chính là người trước mắt vậy.

~*~Các bạn đang đọc truyện tại DIENDANLEQUYDON.COM~*~

Sau bữa trưa, Lăng Diệp bế người nào đó đặt ngồi lên xe, trên chiếc ghế kế bên tay lái. Sau khi thắt dây an toàn xong cho cô, đóng cửa xe lại, lúc này mới đi vòng qua bên kia, ngồi vào chỗ tay lái.

“Đường này không phải là đường đi làm?” Úc Hàn Yên nhìn phong cảnh xa lạ bên ngoài cửa xe, hỏi giống như không hỏi.

Nét mặt Lăng Diệp không thay đổi, vẫn vững vàng lái xe đáp:

“Dĩ nhiên không phải.”

Úc Hàn Yên quay đầu, ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn về phía Lăng Diệp, hỏi:

“Giờ đang đi đâu vậy?”

Trong đôi mắt sâu không thấy đáy của Lăng Diệp hơi gợn sóng, môi anh khẽ cong lên đẹp mắt, dùng giọng đầy sắc thái nói:

“Cục dân chính.”

Cục dân chính? Úc Hàn Yên nghĩ lại, hình như hôm qua anh có đề cập đến chuyện lấy giấy đăng ký kết hôn. Cô đưa tay lên day day huyệt thái dương của mình, gần đây trí nhớ của cô đã giảm sút rõ rệt. . . . . .

Tới bộ phận đăng ký kết hôn của cục dân chính, ngay lập tức Úc Hàn Yên liền đứng sững tại chỗ. Cô nuốt một ngụm nước miếng, ngẩng đầu nhìn Lăng Diệp đề nghị:

“Nhiều người như vậy, hay là để lần sau chúng ta đến đi.”

Lăng Diệp nhìn đám người tấp nập phía trước, cúi đầu xuống nói với Úc Hàn Yên:

“Em ở đây chờ anh một lúc… Anh đi gọi điện thoại.”

Úc Hàn Yên gật đầu một cái, buông tay anh ra.

“Cô gái, người bạn đời của cô không tới sao?” Hai ông bà già tóc bạc phơ làm xong giấy đăng ký kết hôn dìu dắt nhau đi ra ngoài, nhìn thấy một mình Úc Hàn Yên đứng ở đây, một người trong đó lên tiếng hỏi.

Úc Hàn Yên cười ôn hòa, giải thích:

“Anh ấy đang gọi điện thoại ở bên ngoài.”

Bà lão hòa ái nhìn cô, chân thành chúc phúc:

“Chúc các cháu hạnh phúc bền lâu.”

Úc Hàn Yên cười không hề có chút giả vờ nào, đáp:

“Cảm ơn bà đã chúc phúc. Chúng cháu sẽ hạnh phúc mãi mãi, ông bà cũng thế nha.”

Ông lão cùng bà lão liếc mắt nhìn nhau, mỉm cười hạnh phúc, sau đó dìu nhau rời đi.

Nhìn bóng lưng bọn họ, đột nhiên Úc Hàn Yên có chút đợi chờ lấy giấy đăng ký kết hôn với Lăng Diệp.

Chỉ một lát sau Lăng Diệp đã trở lại, theo sau anh còn có một người đàn ông trung niên bụng bia.

“Vị này chính là quý phu nhân đi. Đúng là trai tài gái sắc, ông trời tác hợp nha.” Người đàn ông trung niên nhìn thấy Lăng Diệp ôm eo Úc Hàn Yên, liền tán dương.

Môi Lăng Diệp khẽ nâng lên, mở miệng nói:

“Cám ơn.”

Anh thích nghe người khác nói anh và Tiểu Yên xứng đôi.

Người đàn ông trung niên hơi sửng sốt, kinh ngạc trước sự bình dị gần gũi của Lăng Diệp. Bên ngoài đều đồn anh lạnh lùng vô tình, hắn cười ha ha nói:

“Mời hai người qua bên này.”

Úc Hàn Yên chớp chớp mắt nhìn, dùng ánh mắt dò hỏi Lăng Diệp.

Đôi môi mỏng của Lăng Diệp khẽ mở, giải thích:

“Chúng ta đi chụp ảnh.”

Dưới sự hướng dẫn của người đàn ông trung niên, hai người đang không am hiểu được tình huống ở bên ngoài, được dẫn đi thẳng đến một gian phòng của nhiếp ảnh gia.

Nhiếp ảnh gia nhìn thấy hai người bọn họ, hai mắt không khỏi phát sáng, đồng thời thở dài cảm thán: hai người kia mà sinh con, không hiểu đứa bé sẽ yêu nghiệt đến mức nào!!

Sau khi chụp ảnh xong, người đàn ông trung niên lại dẫn hai người đến một phòng làm việc có điều kiện không tệ.

Ngồi trên chiếc ghế bằng da thật màu đen, nhấm nháp ly trà la ó người đàn ông trung niên, d⊰đ~l~q⊰đ Úc Hàn Yên không khỏi nảy sinh cảm giác cấp dưới đang chiêu đãi cấp trên.

Sau khi người đàn ông trung niên cầm thứ gì đó Lăng Diệp đưa cho, liền ra khỏi phòng. Trong phòng làm việc chỉ còn lại hai người Úc Hàn Yên và Lăng Diệp. Úc Hàn Yên đặt ly trà xuống, ghé sát vào tai Lăng Diệp, nhỏ giọng nói:

“Trong cái túi màu đen anh đưa cho ông ta không phải là tiền đó chứ.”

Lăng Diệp buồn cười nhéo nhéo chóp mũi của cô, đáp:

“Bên trong là sổ hộ khẩu và chứng minh thư của hai chúng ta.”

Úc Hàn Yên chưa từ bỏ ý định, tiếp tục hỏi:

“Vậy tại sao người ta lại dành cho anh sự phục vụ đặc biệt như vậy?”

Lăng Diệp cười cười, đôi môi mỏng khẽ mở, phun ra sáu chữ:

“Bởi vì anh là Lăng Diệp!”

“. . . . . .” Úc Hàn Yên liếc mắt, không phải chỉ là nhiều tiền thôi sao? Có gì đặc biệt hơn người, xí.

Rất nhanh, người đàn ông trung niên đã trở lại, trong tay hắn ngoài cái túi màu đen Lăng Diệp vừa đưa, d‿đ⊹l⊹q‿đ còn có thêm hai quyển sổ màu đỏ.

Hắn đưa cái túi đen nhỏ trả lại cho Lăng Diệp, chìa hai quyển sổ màu hồng ra trước mặt hai người, cung kính nói:

“Mời ký tên.”

Hai người cầm bút lên, thay nhau ký tên mình vào quyển sổ màu đỏ.

“Chúc mừng hai người. Hai người đã là vợ chồng hợp pháp.” Người đàn ông trung niên cười chúc mừng.

Lăng Diệp cất kỹ hai quyển sổ đăng ký kết hôn bảo bối của mình đi, ôm Úc Hàn Yên đứng dậy, nói nhàn nhạt với người đàn ông trung niên:

“Cám ơn.”

Mục lục
loading...