Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 60


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 60: Anh Làm Là Được Rồi

Người nào đó bị nhịn ăn đồ lạnh mấy hôm rồi, thế nên ôm ngay một đống toàn kem là kem ra, dùng chân đóng cửa tủ lại, sau đó đi tới đặt đồ ăn trong tay lên bàn, rồi ngồi lên trên chiếc ghế sofa dành riêng cho mình.

Cô nâng nắp chiếc Laptop lên, mở một video, vừa xem tay vừa cầm lấy một chiếc kem.

Lăng Diệp thấy vậy, đứng dậy đi tới trước bàn của cô, không nói gì đem đống kem kia cất trở lại vào trong tủ lạnh.

Úc Hàn Yên liếc nhìn theo cử động của anh, vội vàng giương mắt lên nói:

“Anh không được cất đi, để đây cho em, em muốn ăn!”

Lăng Diệp lườm cô một cái, đi về phía bàn làm việc của mình, đồng thời ném lại cho cô hai chữ:

“Không được!”

Đôi mắt to trắng đen rõ ràng của Úc Hàn Yên trợn tròn, tức giận hỏi:

“Vì sao?”

Lăng Diệp ngồi trên chiếc ghế dựa xoay, mở tài liệu ra, cũng không ngẩng đầu lên nhàn nhạt đáp:

“Ăn liền một lúc quá nhiều không tốt cho cơ thể.”

“Cơ thể em rất tốt! Có cần đi bệnh viện kiểm tra để chứng minh cho anh xem không!” Úc Hàn Yên không chịu từ bỏ gân cổ lên cãi.

Tay Lăng Diệp đang lật tài liệu hơi dừng lại. d»dٿl«q»d Anh đóng tập tài liệu vào, đứng dậy nhìn Úc Hàn Yên, dùng giọng dễ nghe nói:

“Đi thôi.”

Úc Hàn Yên hơi sững sờ, chớp chớp đôi mắt to hỏi:

“Đi đâu?”

Lăng Diệp nhíu mày, không phải cô vừa nói là muốn đến bệnh viện làm kiểm tra để chứng minh sao? Anh nhắc nhở:

“Bệnh viện.”

Úc Hàn Yên trợn trừng mắt bất đắc dĩ, mình chỉ thuận miệng nói thế thôi nhưng người kia lại cho thành thật luôn. Cô quay đầu đi, không chút do dự cự tuyệt:

“Cơ thể em rất tốt, không cần phải đến bệnh viện kiểm tra.”

Đột nhiên Lăng Diệp cười yêu nghiệt. Anh đi tới trước người cô, cúi người cầm chiếc kem trong tay cô ném vào thùng rác, rồi đè cô xuống ghế sofa, cúi đầu ngậm vành tai cô nói nỉ non:

“Nếu cơ thể em tốt như vậy thì nhanh sinh cho anh một đứa bé đi.”

Mặc dù anh không quá thích trẻ con, nhưng nghĩ đến đó là con của hai người anh lại có chút mong đợi. Huống hồ ông nội lúc nào cũng mong có một đứa chắt trai.

Úc Hàn Yên vội vàng dùng tay đẩy lồng ngực to lớn của Lăng Diệp ra, mặt đỏ lên nói:

“Dừng lại! Hiện tại em không tiện vận động.”

Trong đôi mắt hẹp dài của Lăng Diệp thoáng qua một tia nghi ngờ. Anh dùng giọng từ tính hỏi:

“Tại sao?”

“Bụng em rất no.” Úc Hàn Yên quay đầu vào lưng ghế sofa, ánh mắt lóe sáng nói.

Lăng Diệp ngồi lên trên người cô, từ trên cao nhìn xuống, tay phải ưu nhã chậm rãi cởi cúc áo sơ mi ra, theo lời của cô…. Anh dùng giọng rất nhẹ hỏi:

“Vậy hả? Tiểu Yên của anh, em ăn gì rồi?”

Úc Hàn Yên suy nghĩ một lúc, hình như cả ngày hôm nay tính đến thời điểm này cô chưa ăn gì cả……. Vẻ mặt cô trở nên quẫn bách, nói không chắc chắn lắm:

“Em ăn kem rồi. . . . . .”

Trong mắt Lăng Diệp nổi lên ý cười, anh tiếp tục cởi cúc áo sơ mi của mình, kéo giọng dài ra đầy mê người, nói:

“Ồ. . . . . .”

Úc Hàn Yên mím mím môi, đôi mắt to hiện lên một tầng hơi nước mỏng, tội nghiệp nhìn Lăng Diệp, hai tay bắt lấy vạt áo anh nói:

“Em không muốn làm nha ~”

Hiện tại thắt lưng của cô vô cùng đau nhức, còn thêm một lần nữa phần trên và dưới của cô sẽ phân ly mất.

Lăng Diệp đáp “Uhm” một tiếng, cởi áo của mình ra, ép xuống người cô, đồng thời nói cực nhanh:

“Em không cần phải làm, anh làm là được rồi.”

“. . . . . .” Có khác nhau sao?

Thế là, đại tổng giám đốc Lăng của chúng ta lại bắt đầu tự mình gieo mầm kiếp sống.

“Lăng Diệp! Em cảnh cáo anh… Anh dám làm nữa, tối nay sẽ phải ra ngoài ghế sofa ngủ!” d‿đ‿l。q‿đ Sau một tiếng đồng hồ, giọng nói hổn hển của người nào đó vang lên.

Lăng Diệp nhíu mày, đã ‘tu bổ’ tạm rồi nên thu hoạch thôi. Anh dựa vào sức kiểm soát mạnh mẽ của mình, cho hóa thành một vũng nước vào trong cơ thể người nào đó, cố gắng để mình không nhìn thấy một màn kiều diễm sinh động trên ghế sofa, mặc quần áo vào người.

Vừa được tự do, Úc Hàn Yên cũng chẳng kịp để ý đến toàn thân đau nhức, vội vàng mặc quần áo vào. Để đề phòng người kia thay đổi chủ ý, cô phải mau chóng dậy sửa soạn chỉnh chu lại cho mình.

Sau khi mặc quần áo chỉnh tề, Úc Hàn Yên ngẩng đầu nhìn Lăng Diệp đang nhàn nhã cài nút tay áo, giận dữ nói nhỏ:

“Mặt người dạ thú.”

Động tác ở tay Lăng Diệp hơi dừng lại, mặt anh không biến sắc nhắc nhở:

“Từ chiều qua đến giờ, em đã nói từ ‘cầm thú’ này không dưới mười lần rồi.”

Úc Hàn Yên vừa nghe nói thế liền kích động. Cô đứng phắt dậy nhưng hai chân lại mềm nhũn ra, cô nhanh tay nhanh mắt vịn vào bên mép bàn, mở to đôi mắt nhìn vào khuôn mặt hoàn mỹ có một không hai của Lăng Diệp, gầm nhẹ:

“Đều là lỗi của anh!”

Lăng Diệp tiến đến bế cô lên, vừa đi ra phía bên ngoài phòng làm việc, vừa dỗ dành:

“Đúng vậy, đều là lỗi của anh, em đừng kích động.”

Úc Hàn Yên rất không hài lòng “Hừ” một tiếng, đưa hai tay giắt lên chiếc cổ cao to đẹp đẽ của Lăng Diệp, đầu tựa vào ngực anh, hỏi:

“Đi đâu vậy?”

Lăng Diệp đi vào thang máy dành riêng cho tổng giám đốc, đưa một tay ra ấn vào phím đề số 1, đáp:

“Đi ăn gì đó.”

Úc Hàn Yên đột nhiên ngẩng đầu lên, tỏ rõ suy nghĩ của mình:

“Em không nấu cho anh đâu!”

Mệt chết cô rồi, lại còn muốn cô nấu cơm. d‿đ⊹l⊹q‿đ Đừng nói là cửa lớn, mà ngay cả cửa sổ cũng không được. (Ám chỉ một việc không có khả năng a~)

Lăng Diệp nhếch nhếch môi bất đắc dĩ, nhỏ giọng hỏi:

“Mèo hoang nhỏ, anh có nói em nấu cơm sao?”

Anh mới là mèo hoang nhỏ, cả nhà anh đều là mèo hoang nhỏ! Trên mặt Úc Hàn Yên thoáng qua vẻ lúng túng, cô nói nhỏ:

“Ai bảo lúc trước anh toàn bắt em nấu cơm.”

Lăng Diệp bế cô ra khỏi thang máy, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, đi từng bước bước một đến cửa cao ốc, đồng thời nghiêm túc nói:

“Vợ nấu cơm cho chồng ăn không phải là một chuyện rất tự nhiên sao?”

Úc Hàn Yên lại dựa sát đầu vào ngực anh, lẩm bẩm:

“Ai là vợ của anh chứ.”

Lăng Diệp dừng bước, yên lặng nhìn người trong ngực, mắt sâu không thấy đáy.

Úc Hàn Yên rụt đầu lại, giống như thanh minh cho câu nói của mình, làu bàu:

“Đúng là như thế nha. Chúng ta còn chưa kết hôn.”

Lăng Diệp gật đầu một cái, tiếp tục bước về phía xe của mình, đồng thời nói:

“Sau khi ăn cơm xong sẽ đi lấy giấy đăng ký kết hôn.”

Trông Úc Hàn Yên nhìn Lăng Diệp đứng trước mặt giống như một cô ngốc, mãi đến khi mình bị nhét ngồi vào trên ghế kế bên tay lái của xe ôtô cô mới tỉnh, vừa thắt dây an toàn vừa nói:

“Anh cho rằng đối với người như em đây, lấy giấy đăng ký kết hôn rồi sẽ có ý nghĩa?”

Cái tên “Úc Hàn Yên” này là do cô tự đặt cho mình, ngay cả chứng minh thư hay sổ hộ khẩu, tất cả cũng đều là do cô thừa lúc ban đêm gió lớn xông vào đồn công an làm lén. Tất cả đều là giả. . . . . .

Lăng Diệp gật đầu không chút do dự, nghiêm túc nói:

“Đương nhiên là có ý nghĩa. Điều này thể hiện là hôn nhân của chúng ta đã có giá trị pháp lý.”

Điều anh thích chính là tên của anh và cô được đặt chung một chỗ, chính là trong một tấm ảnh có hình anh và cô.

Úc Hàn Yên không nói thêm gì nữa, cô quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Nếu anh đã muốn làm như vậy thì cứ làm thế đi, dù sao cô cũng chẳng có vấn đề gì. Có tờ giấy đăng ký kia hay không đối với cô mà nói, cũng chẳng có ảnh hưởng gì to lớn, bất luận như thế nào cô cũng sẽ ở bên cạnh anh trừ phi anh phản bội cô. Nhưng cô tin anh sẽ không bao giờ phản bội cô. d«đ-l-q»đ Chẳng tại sao cả, nhưng cô chắc chắn như vậy.

Xe dừng lại trước cửa một khách sạn xa hoa. Úc Hàn Yên cởi thắt dây an toàn đi ra khỏi xe, nhìn thấy phong cảnh nơi này vừa quen vừa lạ cô bùi ngùi một hồi. Lúc trước khi cô tới nộp hồ sơ xin làm trợ lý đặc biệt cho Lăng Diệp, cô đã ở trong khách sạn này.

Lăng Diệp đi tới bên cạnh cô, thấy cô nhìn bốn chữ “Cung điện Lăng Thị” to đùng được mạ vàng có chút mất hồn, không nhịn được lên tiếng hỏi:

“Sao vậy?”

Úc Hàn Yên cười cười, kéo tay anh đi vào bên trong đáp:

“Không có gì.”

Trong lòng Lăng Diệp có chút kỳ quái nhưng thấy cô không muốn nói thì cũng không hỏi tới nữa.

Cung điện Lăng Thị có tổng cộng 78 tầng. 70 tầng phía trên là phòng để cho khách thuê ở, 8 tầng phía dưới dùng làm phòng ăn, trong đó có đầy đủ những món sơn hào hải vị trên thế giới.

“Chào tổng giám đốc, chào bà tổng.” Người tổng quản vừa nhìn thấy Lăng Diệp ở đại sảnh khách sạn, cười rạng rỡ tiến lên nghênh đón, chào cung kính.

Lăng Diệp nhìn hắn một cái, lạnh nhạt căn dặn:

“Vị trí cũ.”

“Dạ, tổng giám đốc.”

Dưới sự dẫn dắt của người tổng quản, hai người đi tới một gian phòng cổ kính đậm chất Trung Quốc ở trên tầng ba.

Úc Hàn Yên ngồi lên trên ghế, đôi mắt to nhìn đánh giá xung quanh, quan sát sự bài trí bên căn phòng.

Tất cả mọi thứ bên trong căn phòng đều được chế tác từ gỗ thật. Trong đó bàn ăn, ghế ngồi và bình phong bằng gỗ đều được sơn màu đỏ thẫm, dưới sàn nhà là màu nâu đỏ. Hoa văn điêu khắc nổi và điêu khắc kiểu rỗng cùng đồ thủ công mỹ nghệ trong đây đều được sử dụng vô cùng tinh tế. Trong bốn góc phòng đều được đặt đèn lồng, trên chiếc bàn dài sát tường được bày một con kỳ lân trông giống như thật. d♥đ๖l๖q♥đ Phía trên kỳ lân, trên tường được treo một bức tranh thủy mặc Trung Quốc, khiến cho người ta có cảm giác, giống như đang ở trong thời Trung Quốc cổ đại vậy.

Úc Hàn Yên nhíu mày, nhìn về phía Lăng Diệp ngồi cạnh mình hỏi:

“Anh thường xuyên đến đây?”

Thật không ngờ, anh mà cũng thích loại phong cách trong căn phòng này.

Lăng Diệp chọn vài món ăn, đóng quyển thực đơn lại hỏi:

“Em còn muốn ăn gì nữa không?”

Úc Hàn Yên vừa mở quyển thực đơn trước mặt ra, vừa nhấn mạnh:

“Anh vẫn chưa trả lời vấn đề của em?”

Lăng Diệp tựa lưng vào ghế, dùng giọng đầy từ tính nói:

“Đại khái là một tháng tới một lần.”

Úc Hàn Yên chọn thêm vài món ăn khác mà mình muốn ăn, sau đó khép quyển thực đơn lại, nhìn anh hỏi đầy kinh ngạc:

“Một mình anh?”

Lăng Diệp lắc đầu, lạnh nhạt đáp:

“Đi cùng với ông nội.” Xem như là liên hoan gia đình đi. . . . . .

Úc Hàn Yên nghe xong, cảm giác tội ác nảy sinh ầm ầm. Từ sau khi mình xuất hiện, anh đã không còn tới đây ăn nữa. Cô nhìn Lăng Diệp hỏi nghiêm túc:

“Anh nói ông nội có trách em đã đoạt mất người cháu trai của ông không?”

“Chắc không, nửa tháng trước chúng ta đã đến đó rồi mà.” Lăng Diệp đáp quả quyết.

Úc Hàn Yên suy nghĩ một lúc, nói:

“Hay là chúng ta gọi điện cho ông nội tới đây cùng ăn đi.” Hình như ông nội rất cô đơn, trống trải. . . . . .

Lăng Diệp giơ tay trái của mình ra trước mặt Úc Hàn Yên, buồn cười nói:

“Em xem bây giờ là mấy giờ rồi.”

Úc Hàn Yên cúi đầu nhìn, khóe miệng không tự chủ được kéo ra, 1h30 chiều. . . . . .

Lăng Diệp thu hồi cánh tay của mình lại, nhàn nhạt nói:

“Muốn ăn cơm cùng ông nội cũng đâu cần phải gấp gáp, lúc nào ăn cũng được mà.”

~*~ Các bạn đang đọc truyện tại DIENDANLEQUYDON.COM ~*~

Thật ra lúc trước, cứ khoảng một tháng một anh mới ăn cơm cùng ông, không phải là vì anh không có thời gian, mà vì anh không biết ở cùng với ông như thế nào. Mỗi lần ăn cơm, gần như chỉ một mình ông độc thoại, hơn nữa khi đó phần lớn cũng chỉ là nói về chuyện hôn nhân đại sự của anh.

Rất nhanh món ăn đã được đưa ra, Úc Hàn Yên không hề khách sáo cầm luôn đũa lên nhấm nháp từng miếng miếng một, thi thoảng còn mở miệng tán thưởng:

“Không tệ, không tệ.”

Lăng Diệp cười cười, cũng cầm đũa lên gắp thức ăn.

Úc Hàn Yên không khỏi kinh ngạc trước cách cầm đũa của Lăng Diệp. Cô vừa nhai thức ăn vừa mơ hồ hỏi:

“Ai dạy anh dùng đũa vậy?”

Động tác gắp thức ăn của Lăng Diệp hơi khựng lại, sau đó lại tiếp tục gắp đồ ăn bỏ vào trong chén của mình, đáp:

loading...

“Mẹ.”

Úc Hàn Yên nhíu mày, “Ồ” lên một tiếng rồi không nói gì thêm nữa, cố gắng chiến đấu với những món ăn trước mắt.

~*~ Các bạn đang đọc truyện tại DIENDANLEQUYDON.COM ~*~

Buổi sáng cô chưa ăn gì, sau đó lại bị ép ‘vận động’, đói đến nỗi cái bụng đã xẹp lép dính vào lưng rồi. Bây giờ trước mắt đều là những món sơn hào hải vị, dĩ nhiên cô phải đâm đầu nhét hết bọn chúng vào trong bụng rồi.

Lăng Diệp nhìn người kia ăn như hổ đói, bất đắc dĩ nói:

“Ăn chậm một chút, coi chừng mắc nghẹn.”

Úc Hàn Yên gật đầu một cái, tốc độ ăn cũng không giảm.

Đột nhiên cô đặt đũa xuống, bưng ly trà lên dốc vào miệng. Sau khi uống xong, lại nhấc bình trà lên rót đầy vào ly rồi dốc vào miệng mình.

“Phốc. . . . . .”

Lăng Diệp thấy vậy, vội vàng cầm ly trà mình đang uống dở có nhiệt độ vừa phải đưa vào tay cô, đồng thời vuốt nhè nhẹ lưng cho cô.

Úc Hàn Yên dốc mạnh ly trà vừa được đưa vào trong miệng, sau khi cảm thấy rút cuộc vật bị mắc trong cổ họng cũng đã trôi xuống mới thở sâu một hơi. Cô xoay người lại, nước mắt lã chã nhìn Lăng Diệp, giọng ủy khuất, chờ đợi:

“Đầu lưỡi của em nóng. . . . . .”

Lăng Diệp không nói hai lời, cúi đầu hôn lên môi cô, đưa cái lưỡi mát lạnh của mình vào.

Giống như người đã bị đói khát thật lâu trong sa mạc nhìn thấy suối nước trong mát, Úc Hàn Yên tham lam mút lấy đôi môi mát lạnh kia.

Sau một hồi, Lăng Diệp tách môi hai người ra, giọng nói đã âm trầm, khàn đi mấy phần:

“Anh đút cho em ăn.”

Anh nói xong, ngồi trở lại trên ghế của mình, sau đó đặt Úc Hàn Yên lên trên đùi, ôm lấy cô, đút cho cô ăn.

Lần này Úc Hàn Yên đã an phận, ra dáng thục nữ, cô nhai kỹ nuốt chậm.

Đột nhiên cô nói:

“Ngày mai chúng ta đi lấy giấy đăng ký kết hôn nha.”

“Tại sao?” Lăng Diệp nhíu nhíu mày, hỏi.

“Lại phải về nhà lấy sổ hộ khẩu thật là phiền phức.” Úc Hàn Yên nuốt miếng thức ăn trong miệng xuống, đáp.

Khóe miệng Lăng Diệp giật giật, cái này thì có gì mà phiền toái? Nhưng anh vẫn đáp:

“Được! Vậy để mai đi.”

Sau khi ăn xong, Lăng Diệp lái ô tô đưa cô trở về công ty.

Úc Hàn Yên là điển hình của mẫu người ăn no là ngủ. d«đ-l-q»đ Một lúc sau, mí mắt của cô đã nặng trĩu. Cô quyết định nhắm mắt lại, dù sao cũng có Lăng Diệp ở bên cạnh, cô cũng không phải lo lắng sẽ đụng phải ai, hay là sẽ giẫm phải cái gì đó.

Trở lại phòng làm việc, cô chạy thẳng tới ghế sofa, tiếp tục giấc ngủ của mình.

Lăng Diệp cười cười, ngồi vào vị trí của mình, bắt đầu xử lý đống tài liệu chất cao như núi trên bàn làm việc.

“Reng reng reng. . . . . .”

3h40 phút chiều, điện thoại trong phòng vang lên.

Lăng Diệp nhíu mày, đem tầm mắt rời khỏi đống tài liệu, cầm ống nói lên, nhìn về phía người nào đó vẫn đang ngủ say trên ghế sofa, thấy cô không bị đánh thức mới nhỏ giọng hỏi:

“Chuyện gì?”

“Tổng giám đốc tập đoàn Bạch Thị Bạch Triết Hiên đến ạ.”

Lăng Diệp suy nghĩ một lúc, nhỏ giọng đáp:

“Bảo anh ta đến quán cà phê Thiên Uyển bên cạnh chờ tôi.”

“Dạ, tổng giám đốc.”

Lăng Diệp cúp điện thoại, cầm bút máy viết lời nhắn lên một tờ giấy trắng rồi đặt bút xuống, đứng dậy đem tờ giấy đặt lên trên bàn của Úc Hàn Yên, sau khi cúi đầu đặt một nụ hôn lên trên má cô mới đi ra khỏi phòng làm việc đóng cửa lại.

“Không được cho phép bất kỳ người nào vào trong phòng làm việc của tôi.” Lúc Lăng Diệp đi qua phòng thư ký, nhìn mấy người thư ký bên trong dặn dò.

“Dạ, tổng giám đốc.” Sáu người ngẩng đầu nhìn về phía Lăng Diệp, không hẹn mà cùng lên tiếng.

Lăng Diệp vừa đi không lâu Úc Hàn Yên liền tỉnh lại. d๖ۣۜđ-l-q๖ۣۜđ Sau khi cô mở mắt ra, không thấy bóng dáng người kia đâu, cô ngồi vụt dậy, phát hiện ra tờ giấy sờ sờ trên bàn với lời nhắn lại:

“Anh qua quán cà phê Thiên Uyển bên cạnh một lát, sẽ trở về ngay.”

Cô nhíu mày, nghĩ thầm: “Anh gặp ai? Sao lại phải tự mình đi tới quán cà phê?” Lúc này, cô hoàn toàn quên mất Lăng Diệp đã có hẹn với Bạch Triết Hiên.

Từ trước đến giờ, cô đều chẳng hề để tâm đến những chuyện râu ria.

Úc Hàn Yên nằm trở lại trên ghế sofa, nhưng phát hiện ra đã lăn qua lăn lại một hồi mà vẫn không thể ngủ được.

Một phút sau, cô gào khóc:

“Còn nói sẽ trở lại ngay, sao lâu như thế rồi còn chưa trở lại vậy?!”

Cô đứng dậy đi ra khỏi phòng làm việc, từ trên xuống dưới đều mang theo vẻ bực dọc.

Sáu vị thư ký nghe thấy tiếng đóng cửa, không hẹn mà đều ngẩng đầu lên, sau khi nhìn thấy cô vội chào:

“Chào bà tổng.”

Úc Hàn Yên đáp “Ừ” một tiếng, đi thẳng vào thang máy.

Sau người đàn ông anh nhìn tôi…. tôi nhìn anh, nghĩ thầm: “Tổng giám đốc chỉ nói không để cho người khác vào trong phòng làm việc, cũng không nói là không để cho người ra khỏi phòng làm việc.”

Lăng Diệp vừa đi vào quán cà phê Thiên Uyển đã nhìn thấy Bạch Triết Hiên một thân tây trang trắng đang ngồi bên cạnh cửa sổ. Anh đi đến ngồi xuống chỗ đối diện với Bạch Triết Hiên, nói với nhân viên phục vụ:

“Một ly Latte không đường.” (Một loại cà phê Ý)

Nhân viên phục vụ gật đầu với anh một cái, cười nhã nhặn đáp:

“Vâng, xin ngài chờ một lát.”

Bạch Triết Hiên thấy Úc Hàn Yên không đi cùng Lăng Diệp không khỏi có chút ngoài ý muốn, thốt lên:

“Cô ấy đâu?”

Thật ra nếu hắn nhìn ra tình cảnh của mình thì hắn không nên quan tâm đến Úc Hàn Yên. Bởi vì hắn quan tâm đến cô, sẽ chỉ càng khiến cho Lăng Diệp không bỏ qua cho hắn mà thôi.

Lăng Diệp không hề che giấu sự không vui của mình, anh dựa lưng vào ghế, lạnh lùng nhìn Bạch Triết Hiên nói:

“Tôi không hề thấy một chút thành ý nào của anh.”

Bạch Triết Hiên cười lơ đễnh, đáp:

“Tổng giám đốc Lăng không cần phải khẩn trương quá mức như vậy. Tôi chỉ tò mò một chút thôi. Là của anh, cuối cùng sẽ là của anh; không phải của anh, có muốn níu giữ cũng không được.”

~*~ Các bạn đang đọc truyện tại DIENDANLEQUYDON.COM ~*~

Lăng Diệp nhíu mày, cười lạnh:

“Anh sai rồi, là của tôi cuối cùng cũng vẫn là của tôi, mà không phải của tôi, tôi cũng sẽ nắm chặt trong tay.”

Anh dừng một lúc, đôi môi mỏng lại mở ra lần nữa, nhấn mạnh từng chữ chữ một:

“Người bị tôi nhìn trúng cũng vậy, mà vật cũng vậy, đều chỉ có một kết cục, đó chính là của tôi.”

Khóe miệng Bạch Triết Hiên giật giật, giống như một loại giễu cợt:

“Sự tự tin của tổng giám đốc Lăng thật không nhỏ.”

“Tiên sinh, cà phê của ngài.” Nhân viên phục vụ cúi người đặt ly cà phê xuống trước mặt Lăng Diệp, dùng giọng khiến người nghe thoải mái nói.

Lăng Diệp gật đầu một cái, đợi nhân viên phục vụ đi mới nhìn về phía Bạch Triết Hiên, cười như không cười đáp:

“Sự tự tin của tôi có đủ hay không tôi không biết, nhưng tôi lại biết lời nói của tôi có độ tin cậy 100%. Anh xem, không phải là bây giờ anh đang tìm tới tôi sao?”

Trong lòng Bạch Triết Hiên cả kinh, thiếu chút nữa hắn đã quên mất mục đích ban đầu hắn đến gặp Lăng Diệp. Hắn nhấp một ngụm cà phê, dùng giọng giống như đàm phán hỏi:

“Anh ra điều kiện đi.”

Khóe môi Lăng Diệp cong lên đẹp mắt, anh dùng giọng từ tính hỏi:

“Điều kiện gì anh cũng đồng ý sao?”

Bạch Triết Hiên hơi sửng sốt, hắn không ngờ đối phương sẽ hỏi như vậy. Hắn đáp không chút do dự:

“Không.”

Lăng Diệp nhấp một hớp cà phê, điềm nhiên hỏi:

“Vậy tổng giám đốc Bạch có thể ra giá cao nhất được bao nhiêu?”

“Mười tỷ Dollar.” Bạch Triết Hiên trầm tư hai giây, mở miệng nói.

Lăng Diệp cười châm biếm:

“Đây là tổng giám đốc Bạch đang đuổi tên ăn mày đi sao?”

Bạch Triết Hiên không bình tĩnh được nữa rồi, hắn nhìn Lăng Diệp nói có chút kích động:

“Lòng tham của anh cũng quá lớn rồi đó? Anh bán vụ xì căng đan của Tiểu Nhã có thể kiếm được đến mười tỷ Dollar sao?”

Lăng Diệp ưu nhã uống một hớp cà phê, chậm rãi nói:

“Quả thật là tôi không thể kiếm được mười tỷ Dollar, nhưng mà số anh tổn thất cũng không phải là con số này.”

Sắc mặt Bạch Triết Hiên đã trở nên khó coi hơn mấy phần. Đúng là vụ xì căng đan của Tiểu Nhã đã ảnh hưởng rất lớn đến hình ảnh của tập đoàn. Sở dĩ bị ảnh hưởng lớn như vậy là vì Tiểu Nhã là đại sứ hình ảnh của tập đoàn!

“Cao nhất là 30 tỷ Dollar.” Hắn cắn răng nói.

~*~ Các bạn đang đọc truyện tại DIENDANLEQUYDON.COM ~*~

Lăng Diệp buông ly cà phê trong tay xuống, dùng ánh mắt đầy áp bức nhìn hắn:

“80 tỷ Dollar.” Đã mất nhiều tiền mua cổ phiếu của tập đoàn Bạch Thị như vậy, dù sao cũng phải bù lại một chút chứ.

Ánh mắt Bạch Triết Hiên rét lạnh, giễu cợt:

“Tổng giám đốc Lăng, đây là anh đang bắt chẹt người?”

Lăng Diệp nhếch môi, miễn cho ý kiến.

Bạch Triết Hiên tái mặt, lên tiếng lần nữa:

“40 tỷ Dollar.”

Lăng Diệp bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm, vẫn ung dung tự tại.

“50 tỷ.” Mười giây sau, Bạch Triết Hiên lại nói.

Lăng Diệp vẫn như cũ, không nói gì.

“60 tỷ.” Bạch Triết Hiên nhìn chòng chọc người đối diện gần hai mươi giây, lại lên tiếng.

Lăng Diệp vẫn im lặng như trước.

Bạch Triết Hiên cắn răng, nửa phút sau mặt đen lại nói:

“Tối đa là 70 tỷ Dollar.”

Lăng Diệp đặt ly cà phê xuống, rốt cuộc cũng mở miệng, lạnh nhạt nói:

“75.”

Bạch Triết Hiên tức giận trừng mắt lừ Lăng Diệp, thiếu chút nữa hắn đã hộc máu. Hắn đứng dậy nói câu: “Hi vọng tổng giám đốc Lăng sẽ giữ đúng lời hứa”, rồi sải bước ra khỏi quán cà phê.

Còn ở lại nhìn Lăng Diệp thêm một giây nữa, hắn sẽ không nhịn được sẽ ra tay đánh người.

Lăng Diệp cười cười, sau khi thanh toán xong liền rời đi.

Sau khi Úc Hàn Yên xuống tầng vừa ra khỏi cửa tòa nhà đồ sộ, liền cảm thấy có người theo dõi mình. Đôi mắt to xinh đẹp của cô thoáng qua một tia rét lạnh, cô thật muốn nhìn xem rút cuộc người nào lại dám cả gan theo dõi cô!

Cô làm bộ như không biết gì, bước chậm rãi trên đường phố, chờ người ta ra tay với mình.

Cô ra khỏi tòa nhà của Lăng Thị được khoảng 100m, liền có hai chiếc xe hơi màu đen táp vào phía mình, tiếp đó năm người áo đen từ trong xe bước ra, nhanh chóng tiếp sát cô.

Úc Hàn Yên phản kháng giống như những người phụ nữ bình thường khác, sau đó để mặc bọn họ nhét mình vào trong xe.

……………….

Lăng Diệp mở cửa phòng làm việc ra, không thấy bóng dáng Úc Hàn Yên đâu, anh nhíu nhíu mày, gọi thử:

“Tiểu Yên?”

Người ở trong phòng thư ký ngẩng đầu lên nhìn về phía Lăng Diệp, không hẹn mà đều lên tiếng:

“Phu nhân đi ra ngoài rồi ạ.”

Đi ra ngoài? Hô hấp của Lăng Diệp không khỏi rối ren mấy phần, anh vừa sải bước về phía thang máy, vừa gọi điện thoại cho Úc Hàn Yên.

Nhóm thư ký đưa mắt nhìn nhau, không hiểu tại sao.

“Xin lỗi, số điện thoại quý khách gọi đã tắt máy.”

Giọng nói nữ lạnh lẽo truyền đến làm cho hai tay Lăng Diệp không tự chủ được nắm chặt lại.

Mục lục
loading...