Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 59


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 59: Tụ Tập Cùng Một Chỗ

Sáng ngày hôm sau, trong lúc mơ mơ màng màng, đột nhiên Úc Hàn Yên cảm thấy cả người không được thoải mái, dường như có thứ gì đó đang làm lọan trên người cô. Cô bực mình mở hai mắt ra, nhìn thấy “tên đầu sỏ” gây chuyện ở ngay trước mắt – bàn tay đàn ông. . . . . .

Cô hất tay người kia ra, nhắm mắt lại, xoay người tiếp tục ngủ.

Đáy mắt Lăng Diệp xẹt qua một tia cười, lại đặt tay lên người đối phương châm lửa.

Úc Hàn Yên tức giận vô cùng. Cô nắm lấy một cái gối bên mép giường ném thẳng về phía Lăng Diệp, khẽ gầm lên:

“Anh có để cho em ngủ không hả!”

Lăng Diệp đỡ chiếc gối vứt qua một bên, đưa tay xoay người Úc Hàn Yên lại, khiến cô đối mặt với mình, sau khi nói cực nhanh câu “Không”, liền lật người đè lên cô.

Đối diện với con ngươi màu xanh lục của anh, da đầu Úc Hàn Yên Úc liền tê dại. Cô chớp mắt hai cái, nũng nịu:

“Diệp ~ thắt lưng em đau ~”

Lăng Diệp khựng lại. Ngay lúc Úc Hàn Yên tưởng rằng anh sẽ tha cho mình, anh nói:

“Không sao, làm mấy lần sẽ hết đau.”

…………

Một hồi lâu sau, Lăng Diệp đã được ăn no đầy đủ, tinh thần phấn chấn rời khỏi phòng ngủ, để lại người nào đó nằm không nhúc nhích trên giường.

“Bang chủ, người của chúng ta phát hiện, người của Nhan gia cũng đang đuổi giết người của tổ chức sát thủ hàng đầu.”

Trong thư phòng, Lăng Diệp ngồi trên ghế trước bàn làm việc nghe thấy thông tin này, trên mặt không lộ ra bất kỳ vẻ ngạc nhiên nào. d«đ-l-q»đ Anh lạnh nhạt nói:

“Dù sao mục đích cũng giống nhau, cứ mặc kệ người của hắn.”

“Dạ, Bang chủ.”

Lăng Diệp suy nghĩ một lúc, lên tiếng hỏi:

“Hai ngày nay Nhan Hạo có rời khỏi trụ sở của Nhan gia không?”

“Sáng sớm nay hắn đã tự lái máy bay tư nhân của mình ra khỏi trụ sở Nhan gia rồi, đích đến là Đảo không người.”

Trong đôi mắt hẹp dài của Lăng Diệp toát lên vẻ lạnh lẽo, căn dặn:

“Giám sát chặt chẽ tất cả các thế lực của Nhan gia, có động tĩnh gì báo cáo ngay lập tức.”

“Dạ, Bang chủ.”

Lăng Diệp cúp điện thoại, tay phải đỡ cằm, mắt hơi khép khép, trầm từ mấy giây sau đó đứng phắt dậy đi vào phòng ngủ. Anh cúi người xuống, ghé vào tai người nào đó, nhỏ giọng nói:

“Tiểu Yên, giờ chúng ta về nhà thôi.”

Không phải anh sợ Nhan Hạo, mà là trong tình huống quang minh chính đại này, hai người bọn họ cũng không thể gây sức ép cho đối phương được. Đã vậy thì cần gì phải chạm mặt, tránh cho bảo bối của anh bị người ta nhìn chằm chằm.

Hai mắt Úc Hàn Yên vẫn nhắm chặt không mở, chỉ có đôi lông mày hơi nhíu lại, hai tay giơ ra giữa không trung.

Lăng Diệp buồn cười nhìn vẻ lười biếng của người kia. Anh đứng thẳng người dậy, đi tới trước tủ treo quần áo chọn cho cô một chiếc áo sơ mi trắng dài tay, một chiếc quần âu dài màu tro, và bộ đồ lót màu da. Anh quay người trở lại, cẩn thận thay đồ cho người trên giường xong bế cô lên rời đi.

~ Các bạn đang đọc truyện tại DIỄN ĐÀN LÊ QUÝ ĐÔN.COM ~

Nhưng điều anh không ngờ là, vừa ra đến đại sảnh khách sạn liền chạm mặt với Nhan Hạo.

Lăng Diệp làm bộ như không biết hắn, bế người kia đi qua người hắn.

Nhan Hạo nhìn thấy người tới, cười yêu nghiệt, lấy thân chặn đường đi của đối phương, đồng thời giọng mang theo chút lạnh lẽo nói:

“Tổng giám đốc Lăng đúng là người hay quên nha. Anh không nhớ ra tôi sao?”

Đối diện với con ngươi màu lam sâu thăm thẳm như đại dương của Nhan Hạo, ngoài mặt Lăng Diệp cười nhưng trong lòng không cười đáp:

“Hóa ra là Nhan đương gia. Tôi lại tưởng ai có mắt như mù lại chặn ngang đường của tôi chứ.”

Anh dừng một lúc, cúi đầu nhìn Úc Hàn Yên vẫn như cũ, nhắm chặt mắt không mở, lại nhìn Nhan Hạo tiếp tục nói:

“Người phụ nữ của tôi cần nghỉ ngơi, nên tôi không có thời gian rảnh rỗi hàn huyên với anh, vậy hẹn gặp lại.”

Anh nói xong, lướt qua người Nhan Hạo đi về phía trước.

Nhan Hạo phất phất tay, sáu người đàn ông to lớn, mặc đồ đen đi giày da đứng phía sau hắn liền tiến lên, chặn lối đi của Lăng Diệp.

Sắc mặt Lăng Diệp đã trở nên lạnh lẽo hơn mấy phần. Nếu không phải là anh không muốn làm người trong ngực bị đánh thức, thì anh đã ra tay luôn rồi. Anh quay đầu nhìn về phía Nhan Hạp, giọng đã rất lạnh còn cực thấp, nói:

“Không biết ý Nhan đương gia đây là gì?”

Nhan Hạo bước chậm rãi đến trước người Lăng Diệp, cúi đầu nhìn Úc Hàn Yên đang ngủ say trong lòng anh, trong mắt hắn tràn đầy vẻ bất đắc dĩ, cười nói:

“Không có ý gì cả, tổng giám đốc Lăng để người phụ nữ trong ngực anh ở lại là có thể đi được rồi.”

Khóe miệng Lăng Diệp giật giật giễu cợt, nhẹ giọng nói:

“Nhan đương gia cho rằng mấy người ở đây sẽ ngăn cản được tôi sao?”

Nhan Hạo nhíu mày, nhìn thẳng vào mắt Lăng Diệp, khẽ cười nói:

“Nếu như anh là Liệt Diễm thì tôi không dám chắc lắm.”

Hắn nhìn chòng chọc đối phương mấy giây, dùng giọng khêu gợi hỏi:

“Anh phải sao?”

Lăng Diệp nghĩ đến ông nội mình, cuối cùng vẫn lên tiếng phủ nhận:

“Không ai quy định là chỉ có Liệt Diễm mới có thực lực này.”

~ Các bạn đang đọc truyện tại DIỄN ĐÀN LÊ QUÝ ĐÔN.COM ~

Thật ra anh giấu chuyện mình là Liệt Diễm với nguyên nhân rất đơn giản, anh sợ ông nội lo lắng. Nếu ông nội biết anh chính là Liệt Diễm, nhất định ông lúc nào cũng lo lắng cho sự an nguy của anh. Ông nội đã lớn tuổi như vậy, là cháu trai sao anh có thể để ông mình nuốt không trôi, ngủ không yên giấc được đây.

Chân mày Úc Hàn Yên càng lúc càng nhăn lại. Cô vùi đầu vào ngực Lăng Diệp, giống như để ngăn chặn tạp âm, đồng thời khó chịu nói:

“Diệp, ồn ào quá.”

Có thể là vì cô đang trong cơn ngái ngủ, nên tiếng nói mang theo giọng mũi nồng nặc, còn mang theo cả chút lười biếng cùng nũng nịu.

Con mắt Nhan Hạo trở nên mụ mẫm, hắn lặp lại lần nữa:

“Để cô ấy lại, tôi sẽ để anh bình yên vô sự rời đi.”

Cùng với tiếng nói của hắn vừa dứt, sáu người đàn ông áo đen phía sau không hẹn mà đều rút súng ra, chĩa thẳng vào Lăng Diệp, làm cho nhân viên phục vụ trong khách sạn la hét chói tai từng hồi.

Úc Hàn Yên bực dọc dùng sức chúi chúi đầu vào lồng ngực vững chắc của Lăng Diệp, nhưng âm thanh bên tai vẫn vang lên không dứt, cuối cùng khiến cho một cơn buồn ngủ của cô cũng biến mất. Cô không nhịn nổi nữa mở hai mắt ra, thoát khỏi lồng ngực Lăng Diệp đứng xuống đất, nhìn về phía phát ra âm thanh, quát:

“Ầm ầm ĩ ĩ cái gì hả! Còn cãi qua cãi lại nữa tôi sẽ cắt hết lưỡi các người!”

Trong mắt Nhan Hạo thoáng qua một tia vui mừng. Hắn đi tới trước mặt Úc Hàn Yên, ánh mắt sáng quắc nhìn cô trước mặt, nói cảm thán:

“Cô gái, đôi mắt của em vẫn như trước, sáng chói như vì sao.”

Úc Hàn Yên nhìn thấy gương mặt đó hơi sửng sốt. Cô nhìn đánh giá tình huống xung quanh một lúc, rồi quay lại nhìn về phía Nhan Hạo, lành lạnh nói:

“Cho nên?”

Nhan Hạo cười cười, đáp:

“Em vẫn có thể làm người phụ nữ của tôi như trước.”

Úc Hàn Yên “Hừ” nhẹ một tiếng, nhìn hắn coi thường, lạnh lùng nói:

“Đáng tiếc, anh không xứng làm người đàn ông của tôi.”

Lăng Diệp đưa tay vòng chặt bờ eo thon của Úc Hàn Yên, ôm lấy cô sở hữu, nhìn về phía Nhan Hạo dùng giọng lạnh thấu xương nói:

“Nhan đương gia, anh cho tôi là người đã chết rồi sao?”

Úc Hàn Yên nhón chân lên, kề sát vào tai anh, hỏi nhỏ:

“Nhan Hạo hoặc sáu người đàn ông kia, anh chọn bên nào?”

Lăng Diệp nghe hiểu ý cô, buông eo cô ra, cười đáp:

“Đương nhiên chọn Nhan đương gia rồi.”

Thực lực của Nhan Hạo nhất định là với sức lực của sáu người đàn ông kia không thể sánh được. Cái khó khăn hơn, đương nhiên phải để anh rồi.

Úc Hàn Yên gật đầu một cái, không nói hai lời liền động thủ. Cô di chuyển đến bên cạnh người đàn ông mặc đồ đen gần mình nhất, tay trái chộp lấy cổ tay phải của hắn, để cố định không cho nhúc nhích, tay phải cực nhanh đoạt lấy khẩu súng của hắn, sau đó xoay người, chuyển ra phía sau hắn để hắn làm bia chắn, ngăn chặn những viên đạn mấy người khác đang bắn tới.

Cùng lúc đó, Lăng Diệp tay không đối phó với Nhan Hạo. Các bộ phận trên cơ thể hai người đều đã được trải qua một thời gian huấn luyện lâu dài, đã đạt tới đỉnh cao tột cùng. Từ tốc độ đến trình độ phối hợp, sự nhanh nhẹn hay sức mạnh v.v… của bọn họ, đều đã vượt ra ngoài phạm vi khả năng của con người.

Đối với bản lĩnh của Lăng Diệp, Nhan Hạo cảm thấy vô cùng bất ngờ. Hắn vốn định chỉ cần dùng khả năng gà mờ của mình để đối phó với Lăng Diệp, nhưng giờ cũng không thể không nghiêm túc mà toàn lực ứng phó.

Con mắt Úc Hàn Yên giống như được trải dài khắp cơ thể, người cô lại giống như không xương, bất kể là đạn được bắn tới từ phía nào, cô cũng đều có thể tránh được.

Đột nhiên một hồi tiếng bước chân dồn dập, âm thanh rất nhỏ vang lên, ngay sau đó một nhóm người mặc đồ ngụy trang xông vào cửa khách sạn, thoạt nhìn rất giống bộ đội đặc chủng. d๖ۣۜđ-l-q๖ۣۜđ Bọn họ vây thành một hình tròn, bao vây quanh Lăng Diệp và Úc Hàn Yên.

Nhan Hạo thất thần, lồng ngực hắn vừa chịu một đòn tấn công mạnh mẽ của Lăng Diệp, không tự chủ được lui về phía sau vài bước.

Trong nháy mắt, đám người mặc đồ ngụy trang bao vây quanh hắn, chĩa thẳng súng về phía hắn mặt không biến sắc.

Nhan Hạo nhíu mày, lau vết máu đang tràn ra khóe miệng, trấn tĩnh lại tinh thần, nhìn về phía một người trong đó, sau đó nói:

“Tổng giám đốc Lăng đúng là phô trương. Nhóm người này được anh nuôi làm vệ sĩ riêng cho mình sao?”

Bọn họ khiến cho người ta có cảm giác, giống như là bộ đội đặc chủng lên núi đao xuống biển lửa vậy. Trên người bọn họ lại không có bất kỳ dấu hiệu nào là của bộ đội, vậy thì là của cá nhân rồi. . . . . .

Cũng tại giờ khắc này, Úc Hàn Yên đã giải quyết xong tất cả những tên mặc đồ đen. Cô ném khẩu súng trong tay xuống, đi tới bên cạnh Lăng Diệp.

Lăng Diệp khẽ nhếch môi, ôm eo Úc Hàn Yên, nhìn về phía Nhan Hạo dùng giọng đầy từ tính nói:

“Là tôi nuôi thì sao? Mà không phải thì thế nào?”

Trong đáy mắt màu xanh lam của Nhan Hạo thoáng qua một tia lạnh cực nhanh, hắn cười khẽ nói:

“Chẳng thế nào cả, chỉ là, tổng giám đốc Lăng sẽ không cho là tôi đến đây chỉ mang theo ít người như vậy thôi chứ?”

Lời của hắn vừa dứt, nhất thời bốn xung quanh có rất nhiều người mặc tây trang màu đen, trên tay cầm súng ồ ạt tiến vào. Bọn chúng quây thành một vòng tròn, vây tất cả mọi người bên trong lại.

~*~ Các bạn đang đọc truyện tại DIENDANLEQUYDON.COM ~*~

Mạc Vũ vốn định kéo Thiên Nhất đi dạo trên bãi biển một lúc, nhưng khi cửa thang máy mở ra, hắn nhìn thấy rõ tình huống ở đại sảnh khách sạn, sau khi nói cực nhanh câu “Em về trước đi” với Thiên Nhất, liền nhấn nút đóng cửa lại, còn mình lao ra khỏi thang máy giống như một cơn gió.

Thiên Nhất cũng nhìn thấy tình huống ở đại sảnh khách sạn, đối với sự sắp xếp của Mạc Vũ hắn cũng không có bất kỳ phản kháng nào. Hắn biết, cho dù hắn có ở lại nơi này cũng chỉ là gánh nặng.

Mạc Vũ thấy thang máy vẫn không ngừng đi lên trên mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn quay đầu, mặt cười đến yêu nghiệt tiến gần tới chỗ mọi người, đồng thời nói:

“Lúc đặc sắc như thế này, sao lại thiếu tôi được nha?”

Lăng Diệp và Úc Hàn Yên không cần quay đầu lại nhìn cũng đã biết được chủ nhân của giọng nói đó là ai. Hai người vẫn nhìn chằm chằm Nhan Hạo như cũ.

Nhan Hạo nhìn về phía phát ra tiếng nói, sau khi thấy rõ người tới, trong mắt hắn thoáng kia một tia kinh ngạc. Hắn cũng không ngờ quan hệ của Lăng Diệp và Liệt Diễm lại thân thiết đến mức như vậy, ngay cả người đứng thứ hai trong bang Liệt Diễm, Lăng Diệp cũng có thể sai khiến được. Hắn nhếch khóe môi, cười chế giễu:

“Sao vậy? Bang Liệt Diễm không nuôi nổi Mạc Đường chủ nữa sao? Nếu là như vậy, tôi đây rất hân hạnh dành cho anh một vị trí tốt.”

Đôi mắt đào hoa của Mạc Vũ tản ra tia lạnh lẽo, hắn cười đáp:

“Điều này không cần anh phải nhọc lòng lo.”

Lăng Diệp chẳng muốn nán lại thêm một giây phút nào nữa, anh nói ngay vào trọng điểm:

“Nhan đương gia vẫn không định nhường đường sao?”

Khóe miệng Nhan Hạo giật giật, hắn dùng giọng không cao không thấp nói:

“Sao có thể chứ, xin mời.” Còn giằng co thêm nữa cả hai bên sẽ đều bị tổn thương, mặc dù hắn không cam lòng, nhưng. . . . . .

Đám người dưới của hắn nghe thấy hắn nói thế, liền nhường ra một đường cho Lăng Diệp và Úc Hàn cùng đám người của anh.

Lăng Diệp nói câu “Không gặp lại” xong, thu hồi ánh mắt, ôm Úc Hàn Yên đi ra ngoài.

Nhóm người mặc đồ ngụy trang thấy vậy, xúm xít vây quanh cạnh Lăng Diệp và Úc Hàn Yên, hộ tống bọn họ rời đi.

Nhan Hạo không để tâm đến lời nói của Lăng Diệp, đôi mắt xanh lam của hắn nhìn chằm chằm Úc Hàn Yên, bùi ngùi nói:

“Cô gái, em thật sự khiến tôi phải bất ngờ. Làm sao đây, càng lúc tôi càng cảm thấy không thể buông tha em.”

Mặc dù ở lần gặp mặt lần thứ hai hắn đã biết được bản lĩnh của cô, nhưng bản lĩnh lúc đó còn xa mới so được với lần này. Sáu người vừa chết dưới tay cô đúng là hộ vệ bên người hắn, bản lĩnh của bọn họ tốt hơn rất nhiều so với những người bình thường khác, huống hồ bọn họ đều đang cầm cả súng.

Bản lĩnh như vậy, đủ xứng với thân phận “Chủ mẫu của Nhan gia” này.

~*~ Các bạn đang đọc truyện tại DIENDANLEQUYDON.COM ~*~

Úc Hàn Yên dùng ánh mắt ngăn cản kích động muốn động thủ của Lăng Diệp. Cô không quay đầu lại, lạnh lùng nói:

“Anh thật sự khiến tôi phải ghê tởm. Lần sau tôi còn nhìn thấy anh, chính là ngày tận số của anh.”

Nhan Hạo sững sờ một lúc, sau đó cười ha ha đáp:

loading...

“Cô gái, tôi chờ đến lúc đó.”

Hai tay Mạc Vũ cắm hờ hững trong túi quần, theo sát phía sau Lăng Diệp và Úc Hàn Yên giống như một tên du côn. Hắn nhàn nhã thoải mái đi về phía cửa khách sạn, lúc đi qua người Nhan Hạo, nói xa xôi:

“Người phụ nữ của cậu ấy không phải là người anh có thể mơ tưởng đâu.”

Nhan Hạo xem thường, nói từng chữ từng chữ một:

“Chúng ta cứ chờ xem.”

Người của Lăng Diệp vừa đi, đám người áo đen liền vây lại bên Nhan Hạo. Nhan Hạo nhìn theo bóng lưng càng lúc càng xa của Úc Hàn Yên, trong mắt mang theo vẻ khát khao.

Trong xe, Lăng Diệp nhìn Mạc Vũ không được mời mà tự nhiên vào, đầu mày anh cau lại. Anh vừa lái xe về phía sân bay vừa nói:

“Không phải là cậu đã quên mất người của mình rồi đó chứ?”

Mạc Vũ dựa vào ghế xe, lơ đễnh đáp:

“Tôi đưa tiễn hai người.”

Khóe miệng Úc Hàn Yên mấp máy. Cô nhìn ra phía ngoài cửa sổ, cách nói của người này đúng là kiểu cách nha. . . . . .

Lăng Diệp không nói thêm gì nữa. Anh biết vì sao Mạc Vũ lại làm như vậy. Hắn sợ anh sẽ lại gặp nguy hiểm cho nên mới muốn tận mắt nhìn thấy anh lên máy bay.

Lúc đi tới sân bay, máy bay tư nhân của Lăng Diệp đã sẵn sàng cất cánh.

Lăng Diệp quay đầu nhìn lưng Mạc Vũ, nhàn nhạt nói:

“Cho cậu nghỉ một ngày. Ngày mai trở về cùng Tề Ngôn.”

Mạc Vũ hớn hở ra mặt, dường như không thể tin nổi, hỏi:

“Diệp, cậu nói là tôi không cần trở lại cái nơi đảo không người khỉ ho cò gáy kia nữa sao? Hơn nữa còn cho tôi thả phanh một ngày?!”

Lăng Diệp nhíu mày, hỏi ngược lại:

“Sao hả? Cậu rất muốn đi?”

Mạc Vũ vội vàng lắc đầu, hưng phấn nói:

“Diệp, cậu đúng là người tốt!”

Hắn dừng một chút, réo gọi Lăng Diệp đang lên máy bay lại hỏi:

“Vậy còn nhóm người tôi mang theo?”

Lăng Diệp khẽ cau mày, dừng bước, lại quay đầu nhìn hắn một lần nữa, giọng mang theo mùi vị chỉ hận không rèn sắt thành thép được, hỏi:

“Đảo không người không có huấn luyện viên sao?”

Mạc Vũ nghe xong, đưa tay lên vò đầu, cười khúc kha khúc khích không ngừng.

~*~ Các bạn đang đọc truyện tại DIENDANLEQUYDON.COM ~*~

Đi qua cửa máy bay, Úc Hàn Yên đi thẳng vào phòng ngủ. Cô muốn ngủ bù!

Lăng Diệp thấy vậy cười cười, cũng đi theo cô vào phòng ngủ.

Vào phòng ngủ, Úc Hàn Yên chạy thẳng tới chỗ tủ treo quần áo, cô không hề ngạc nhiên khi thấy bên trong có mấy chiếc váy ngủ. Ở chung với người kia, cô chưa bao giờ phải lo lắng những chuyện như thế này. Cô đưa tay cầm một chiếc váy lụa màu đỏ trong đó, cũng chẳng cần đi vào phòng tắm thay đồ, liền cởi luôn quần áo trước mặt con lang sói nào đó.

Ánh mắt Lăng Diệp tối đi mấy phần. Anh nuốt một ngụm nước miếng, dùng giọng khêu gợi hỏi:

“Tiểu Yên, đây là em đang dụ dỗ anh?”

Úc Hàn Yên nhanh chóng cởi áo sơ mi cùng quần dài ra, cầm váy lên mặc vào người sau đó mới đưa tay ra phía sau tháo móc áo lót.

Lăng Diệp bước hai bước đến, càng áp sát vào người Úc Hàn Yên. Anh cúi người rủ rỉ vào tai cô:

“Tiểu Yên, thật ra em có thể cởi áo lót rồi mới mặc váy ngủ mà.”

Úc Hàn Yên nhất cổ tác khí(*) lấy chiếc áo lót ra, sau đó cả người chui vào trong chăn, không thèm để ý đến ánh mắt như lang như hổ của người kia. Cô cũng không phải là kẻ ngốc, trước mặt anh mà cởi áo lót còn không bị anh ăn sạch sành sanh sao?

(*) Nhất cổ tác khí: Chữ “cổ” ở đây là chỉ trống trận, còn “Tác khí” có nghĩa là tinh thần hăng hái. Nguyên ý của câu thành ngữ này là chỉ khi bắt đầu chiến đấu thì tinh thần binh sĩ rất hăng hái. Giờ thường dùng để ví về nhân lúc tinh thần còn đang dâng cao thì làm ngay cho xong việc.

Lăng Diệp nhìn thấy Úc Hàn Yên chỉ chừa một ít đầu ra bên ngoài buồn cười, xoay người ngồi vào trên ghế trước máy vi tính, bật máy lên check mail.

Newyork, bệnh viện Ái Dân của tập đoàn Bạch Thị, trên tầng 36, bên ngoài phòng bệnh VIP xa hoa bậc nhất.

Bạch Triết Hiên dựa người vào bờ tường, tay trái cầm điện thoại áp vào tai bên trái, tay phải day day ấn đường, có chút mệt mỏi hỏi:

“Đã phong tỏa tin tức chưa?”

“Xin lỗi tổng giám đốc, vẫn chưa phong tỏa được hoàn toàn.”

Bạch Triết Hiên nhét tay phải vào trong túi quần, đôi chân thon dài vắt chéo lên nhau, hỏi:

“Còn tòa soạn hay trang web nào nữa?”

“Còn Kỳ Hạ của tập đoàn Lăng Thị. . . . . .”

Lông mày Bạch Triết Hiên nhíu lại có thể kẹp chết một con kiến, thấp giọng hỏi:

“Bọn họ có điều kiện gì?”

“Bọn họ nói, trừ phi tổng giám đốc Lăng trực tiếp hạ lệnh, còn không bọn họ sẽ không gỡ mẩu tin này xuống.”

Có lẽ Bạch Triết Hiên cũng đã đoán được điều kiện của người kia, hắn thở dài một cái, tiếp đó lại hỏi:

“Chiều hướng cổ phiếu của tập đoàn như thế nào?”

“Tổng giám đốc. . . . . .”

Bạch Triết Hiên nhíu mày ra lệnh:

“Nói đi.”

“Cổ phiếu không ngừng đi xuống, nhóm cổ đông đang thi nhau tung cổ phiếu ra.”

Bạch Triết Hiên thấy đối phương định nói gì đó lại thôi, lạnh lùng hỏi:

“Còn gì nữa không?”

“Có một cỗ thế lực không rõ đang trắng trợn thu mua cổ phiếu của tập đoàn chúng ta.”

Bạch Triết Hiên đứng thẳng người, nói mang theo chút lạnh lẽo:

“Tôi biết rồi.”

Cúp điện thoại xong, Bạch Triết Hiên tìm kiếm trong danh bạ điện thoại, sau khi nhìn thấy hai chữ Lăng Diệp, hắn không khỏi cảm thấy may mắn mình vì lúc trước mình đã lưu lại số điện thoại của Lăng Diệp.

“Xin lỗi, số điện thoại quý khách gọi đã tắt máy.”

Trong mắt Bạch Triết Hiên thoáng qua một tia nghi ngờ. Theo lý mà nói, lúc này Lăng Diệp không nên tắt máy mới đúng nha. d‿ đ✩l‿ q✩đ Hắn lục tìm một số khác trong danh bạ, gọi vào số điện thoại phòng thư ký của tổng giám đốc tập đoàn Lăng Thị.

“Xin chào, đây là phòng thư ký của tổng giám đốc tập đoàn Lăng Thị. Xin hỏi có thể giúp gì được cho ngài ạ?”

Bạch Triết Hiên nói thẳng vào trọng điểm:

“Tôi là Bạch Triết Hiên, phiền anh nối máy đến số điện thoại trong phòng làm việc của tổng giám đốc các anh.”

“À, tổng giám đốc Bạch! Thật sự xin lỗi ngài, hiện tại tổng giám đốc chúng tôi không có trong phòng văn phòng.”

Chân mày Bạch Triết Hiên khẽ nhíu lại, hắn dằn lòng hỏi:

“Khi nào anh ta đến?”

“Thật xin lỗi, điều này chúng tôi không rõ lắm.”

Bạch Triết Hiên hít sâu một hơi, áp chế sự cáu kỉnh vào trong lòng, nói:

“Khi nào nhìn thấy tổng giám đốc anh, hãy nói cho anh ta biết, tôi tìm anh ta.”

“Vâng. Xin hỏi ngài còn chuyện gì nữa không ạ?”

Bạch Triết Hiên xoay người, đi về phía cửa phòng bệnh, nói “Không” xong liền cúp điện thoại.

Vào phòng bệnh, hắn thấy mẹ mình đang đứng trước cửa sổ sát đất nhìn ra bên ngoài. Không biết có phải là do bà đang mặc đồng phục bệnh nhân hay không mà trông người bà gầy gò đến khác thường. Hắn đi tới sau lưng bà, đỡ bà ngồi xuống ghế sofa, than trách:

“Sao mẹ không nghỉ ngơi một lúc đi?”

Ngày ông nội và cha nhìn thấy vụ xì căng đan của Tiểu Nhã, đã tuyên bố thẳng thừng sẽ thanh lọc gia đình, mẹ lo lắng quá liền té bất tỉnh. Có lẽ ở trong mắt ông nội và cha, ngoài lợi ích kinh doanh ra thì không còn gì nữa. Từ lúc mẹ và Tiểu Nhã nằm viện cho tới nay, bọn họ cũng chưa từng đến thăm. . . . . .

Chưa tới 48 tiếng đồng hồ, mà Họa Sa trông như đã già đi hẳn 10 tuổi. Trước đây bà trông giống như 24 bây giờ trông đã giống như 34 tuổi rồi. Mắt bà sưng đỏ giống như đã khóc quá lâu.

Bạch Triết Hiên thở dài một cái, biết bà đang trách hắn đêm đó đã không cho người đi tìm em gái về. dღđ。l。qღđ Chuyện đã thành ra như thế này, hắn cũng chỉ có thể có biện pháp để khắc phục hậu quả mà thôi, nhưng có ai ngờ là Tiểu Nhã lại xảy ra chuyện như vậy chứ?

“Mẹ, mẹ đừng suy nghĩ quá nhiều, con cháu sẽ tự có phúc của con cháu.”

Họa Sa nghe xong, nước mắt lại không ngừng chảy ra:

“Sau này Tiểu Nhã phải làm thế nào đây? Còn có ai sẽ lấy con bé nữa?”

Bạch Triết Hiên xem thường, nhà bọn họ có tiền có thế, còn sợ không có ai cưới Tiểu Nhã sao? Nhưng hắn cũng không dám nói thẳng với mẹ như vậy, bởi vì bà căm hận loại hôn nhân như thế này.

“Người yêu Tiểu Nhã thật lòng có lẽ sẽ không để ý đến chuyện này đâu.”

Họa Sa ngước mắt lên, hai mắt đẫm lệ nhìn Bạch Triết Hiên hỏi:

“Đã bắt được mấy người đó chưa?”

Bạch Triết Hiên lắc đầu, thấp giọng nói:

“Trong clip không thấy được mặt mấy người kia, mà trong cơ thể của Tiểu Nhã cũng không có tinh dịch của bọn họ. Hơn nữa, hình như Tiểu Nhã đã bị người ta thôi miên nên không nhớ được mặt của bọn chúng.”

Họa Sa đứng dậy, đi tới trước cửa phòng bệnh của Bạch Triết Nhã, qua tấm kính thủy tinh nhìn vào bên trong.

Bạch Triết Hiên đi đến gần bà, nói:

“Tiểu Nhã đã được tiêm thuốc an thần nên tạm thời sẽ chưa tỉnh dậy được. Trước tiên mẹ nên nghỉ ngơi một chút đi.”

Họa Sa cũng không quay đầu lại, nhàn nhạt nói:

“Con đi làm việc đi, mẹ không sao đâu.”

Bạch Triết Hiên nghĩ đến một núi việc trong công ty, đúng là vẫn còn ngoan cố, quyết tâm nói:

“Vậy con đi làm đây. Có việc gì mẹ gọi ngay cho con nha.”

…………

Sau khi máy bay hạ cánh, Lăng Diệp cũng không về nhà mà đi thẳng tới văn phòng.

Úc Hàn Yên được ngủ bù nên tâm trạng tốt hơn rất nhiều. d⊹đღlღq⊹đ Cô kéo cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ của Lăng Diệp đi về phía phòng làm việc của tổng giám đốc.

“Tổng giám đốc, có tổng giám đốc tập đoàn Bạch Thị tìm ngài.”

Một người thư ký trong đó sau khi nhìn thấy Lăng Diệp thì nói.

Hình như đối với việc Bạch Triết Hiên tìm mình, Lăng Diệp cũng không cảm thấy có chút ngạc nhiên nào, anh gật đầu nói:

“Tôi biết rồi.”

Sau khi đi vào phòng làm việc, Úc Hàn Yên chạy thẳng tới tủ lạnh, nhìn thấy đồ ăn vặt tràn đầy trong tủ, cô như mở cờ trong bụng.

Lăng Diệp thấy người nào đó ham ăn như chú mèo, trong mắt thoáng qua vẻ cưng chiều. Anh ngồi lên trên ghế trước bàn làm việc của mình, lấy điện thoại di động ra bật nguồn lên.

Mình đã từng gọi vào điện thoại di động của Bạch Triết Hiên, lúc đó hắn nên lưu số điện thoại của mình lại đi. Quả nhiên, trong điện thoại di động của anh có một cuộc gọi nhỡ của Bạch Triết Hiên.

Anh dựa lưng vào ghế, trực tiếp gọi lại.

“Tổng giám đốc Lăng, anh đúng là người bận rộn nha.”

Lăng Diệp chẳng muốn nói những lời vô nghĩa với hắn, hỏi thẳng:

“Có chuyện gì?”

“Anh hẳn là biết rất rõ chứ? Nói đi, điều kiện gì anh mới có thể bỏ qua vụ xì căng đan của Tiểu Nhã.”

Lăng Diệp nhếch môi giễu cợt, dùng giọng dễ nghe hỏi:

“Nếu tôi nói bất luận như thế nào cũng không được thì sao đây?”

“Tổng giám đốc Lăng, Tiểu Nhã không hề đắc tội với anh, anh cần gì phải chĩa vào con bé như vậy?”

Lăng Diệp nhìn về phía Tiểu Yên đang đứng trước tủ lạnh, nói không cho cự tuyệt:

“Xế chiều hôm nay anh tới văn phòng làm việc của tôi.”

Mục lục
loading...