Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 49


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 49: Em Chạy Anh Sẽ Đuổi Theo

Úc Hàn Yên nhíu mày, tay cầm phần cuối chiếc phong bì đổ những thứ bên trong ra. “Soạt”, một đống hình cùng một chiếc đĩa cd bị rơi ra ngoài.

Úc Hàn Yên hứng thú cầm những tấm hình lên, xem từng tấm tấm một. Nhân vật chính trong hình rõ ràng là cô và Lăng Diệp – ngày đó đang hóa trang thành người đàn ông khác, hơn nữa còn đang không mặc quần áo. Đột nhiên một bàn tay thon dài che tầm mắt của cô lại. Cô quay đầu dùng mắt hỏi người kia.

Lăng Diệp đoạt lấy những tấm hình trong tay cô, đặt úp nó xuống bàn làm việc, nghiêm túc nói:

“Không cho phép nhìn người khác trần truồng.”

“. . . . . .” Úc Hàn Yên trợn trừng mắt bất đắc dĩ. Nhìn một chút thì có gì là ghê gớm. Đúng là hẹp hòi!

Đôi mắt xanh biếc xinh đẹp của Bạch Triết Nhã mở to, đúng là cô ta không thể tin được những điều tai mình vừa nghe thấy. Đây đâu phải là vấn đề chính! Cô ta khoanh hai tay trước ngực, dựa người vào ghế, tốt bụng nhắc nhở:

“Hình như tổng giám đốc Lăng không nhìn thấy rõ người trong hình là ai.”

Cô ta ngừng lại một lúc, bơm tiếp:

“Tổng giám đốc Lăng đang chọn cách tự lừa dối mình hay là anh thật sự không ngại chuyện mình bị cắm sừng?”

Lăng Diệp nhìn biểu tình trên khuôn mặt Bạch Triết Nhã, giọng trầm xuống:

“Hình như Bạch tiểu thư còn kích động hơn cả tôi?”

Bạch Triết Nhã nghe xong, đưa người về phía trước, nói bằng tốc độ nhanh:

“Đúng, là tôi kích động. Cô ta có gì tốt chứ. Tính tình lẳng lơ, chân trong chân ngoài, dựa vào cái gì mà chiếm lấy vị trí hôn thê của anh?!”

Theo lời nói của cô ta…….. Úc Hàn Yên khẽ cười hỏi:

“Tôi rất tò mò, điều này thì có mắc mớ gì đến cô?”

Bạch Triết Nhã căm ghét lườm Úc Hàn Yên một cái, đầy thâm tình nhìn Lăng Diệp trước mặt, bộc lộ:

“Tôi thích tổng giám đốc Lăng, hơn nữa cũng cảm thấy mình thích hợp làm bạn đời của anh ấy hơn bất kỳ kẻ nào. Muốn gia thế tôi có gia thế, muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn năng lực có năng lực, quan trọng nhất là tôi một lòng một dạ yêu anh ấy.”

Từ đầu đến cuối, ngay cả một ánh mắt Lăng Diệp cũng không dành cho cô ta, anh chỉ một mực quan sát biểu tình trên mặt của Úc Hàn Yên.

Dường như Úc Hàn Yên cũng không hề tức giận khi có người tuyên chiến ngay trước mặt mình. Cô quay đầu đối mặt với ánh mắt chuyên chú của Lăng Diệp, tâm trạng rất tốt nói:

“Diệp, có người đang thổ lộ với anh kìa.”

Lăng Diệp coi kinh “Hừ” một tiếng, lạnh lùng nói:

“Chẳng liên quan đến anh.”

Trong đôi mắt hẹp dài của anh thoáng hằn lên tia máu. Anh nhìn về phía Bạch Triết Nhã, một lần nữa lên tiếng hỏi:

“Tại sao trong tay cô lại có những thứ này?”

Đôi mắt to của Bạch Triết Nhã không hề chớp, mặt không đổi sắc, đáp:

“Hôm qua tôi đi ngang qua cao ốc Lam Thiên, đúng lúc nhìn thấy Úc tiểu thư đang ôm ôm ấp ấp một người đàn ông xa lạ. Tôi cảm thấy tức giận thay cho tổng giám đốc Lăng nên đã phái người đi theo dõi bọn họ.”

Theo như cô ta biết, cả buổi chiều hôm qua Lăng Diệp đều ở trong phòng làm việc của tổng giám đốc. Nếu hai người đã không ở cùng nhau vậy thì cung cấp cả thời gian phạm tội, dù sau những chuyện như thế này trắng cũng có thế nói thành đen được, huông hồ Úc Hàn Yên và người đàn ông kia thân mật như vậy, không khéo đã lên giường với nhau từ trước rồi.

Úc Hàn Yên gật đầu một cái như không có việc gì. Cô chậm rãi nói:

“Ừ, đúng là hôm qua chúng tôi có gặp nhau.”

Bạch Triết Nhã mày khẽ cau, mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Lăng Diệp đã có được thông tin mình muốn, trực tiếp hạ lệnh đuổi khách:

“Đồ tôi đã nhận, cô có thể đi được rồi.”

Bạch Triết Nhã vẫn không nhúc nhích, nói châm chọc:

“Tổng giám đốc Lăng đây là đang trốn tránh thực tế?”

Úc Hàn Yên lắc đầu một cái, cảm thấy thương thay cho Bạch Triết Nhã. Lăng Diệp ghét nhất người khác không nghe lời mình. Bản thân cô ta vốn đã mang tội rồi, bây giờ tội càng tăng thêm một bậc.

Lăng Diệp nhìn thẳng về phía Bạch Triết Nhã, hai mắt tản ra hơi lạnh giống như cái lạnh của vùng Seberia, không chút thương tiếc xé rách da thịt đối phương, thấm vào tận trong xương tủy. Đôi môi mỏng của anh mở ra, giễu cợt:

“Lần sau cô có thể tìm một người có kỹ thuật giỏi hơn để giúp mình ghép hình được đó.”

Anh dùng một chút, lại tiếp tục nói:

loading...

“Người phụ nữ của tôi như thế nào không tới lượt cô quơ tay múa chân. Loại phụ nữ như cô, có xách giày cho cô ấy cũng không xứng.” Anh nhớ lần trước chính Bạch Triết Nhã đã dùng những lời này để nói Tiểu Yên.

Ngay sau đó, trong lòng Bạch Triết Nhã đã kinh sợ. Chẳng lẽ hắn ta đã phát hiện ra đó là hình ghép? Không thể nào! Người kia đã đảm bảo chắc chắn với cô ta, sẽ không có một ai nhìn ra đây là hình ghép cơ mà. Hơn nữa, cô ta cũng đã đưa hình cho những người khác giám định, bọn họ đều nói đây là hình thật. Cô ta nghĩ thế, khuyến khích:

“Nếu tổng giám đốc Lăng cảm thấy đây là hình giả, anh không ngại mời người đến giám định chứ.”

Lăng Diệp bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười, trầm giọng nói:

“Là thật hay giả trong lòng tôi tự biết.”

Anh cầm điện thoại di động lên, mở khóa, nhập vào một dãy số, nhàn nhạt nói:

“Tiễn khách.”

Lăng Diệp vừa đặt điện thoại di động xuống thì một thư ký nam mặc âu phục mở cửa phòng làm việc tổng giám đốc ra. Hắn chìa tay chỉ ra phía bên ngoài, mặt không thay đổi nhìn về phía Bạch Triết Nhã nói:

“Mời Bạch tiểu thư.”

Bạch Triết Nhã không ngờ chuyện sẽ phát triển thành cái dạng này. Nó khác xa một trời một vực với sự mong đợi của cô ta. Cô ta tức giận đứng dậy, nói với Lăng Diệp:

“Một ngày nào đó anh sẽ phải hối hận vì đã không tin tôi.” Nói xong, đạp giày cao gót “cộp cộp cộp” đi ra ngoài.

“Grừ grừ grừ” Chiếc điện thoại di động của Lăng Diệp đang đặt trên ghế sofa rung lên. Anh nhìn số hiển thị trên màn hình, bấm phím trả lời, không đợi đối phương báo cáo mà trực tiếp hỏi:

“Đã biết người giúp Bạch Triết Nhã ghép hình là ai chưa?”

“Đã biết, chủ nhân có gì căn dặn.”

Úc Hàn Yên thừa lúc Lăng Diệp đang nói chuyện điện thoại, đứng dậy đi đến chỗ tủ lạnh lấy ra một hộp kem. Lúc quay ra cô cố tình đứng trước mặt Lăng Diệp, che khuất tầm mắt của anh, sau đó cầm chiếc đĩa cd lén bỏ vào trong máy tính.

Có vẻ như Lăng Diệp không phát hiện ra hành động mờ ám của cô, anh vẫn tiếp tục nói điện thoại:

“Chặt hai tay, móc mắt người kia đi.”

“Dạ, chủ nhân!”

Lăng Diệp thấy Úc Hàn Yên ôm máy tính, ngồi lên chỗ thành của ghế sofa, anh nhíu nhíu mày, nói:

“Tìm ba người mê hoặc, gian dâm với Bạch Triết Nhã, đem video tình ái của bọn chúng phát tán lên mạng.” Hai lần ba lượt ăn nói lỗ mãng với Tiểu Yên chưa thèm nói, lại còn cho người ghép thành hình kiểu này!

“Dạ, chủ nhân!”

Lăng Diệp cúp điện thoại, chống một tay lên ghế sofa vươn người ra, tay kia nhanh nhẹn đưa về phía Úc Hàn Yên đoạt lại chiếc máy tính.

Úc Hàn Yên một tay cầm hộp kem, một tay cầm cái muỗng, rõ ràng chẳng còn cái tay nào dư ra để bảo vệ chiếc máy tính cả. Lúc này nhìn thấy chiếc máy tính đã bị người kia cướp đi, cô dứt khoát đặt hộp kem lên bàn, đột nhiên đứng dậy bỏ chạy.

Lăng Diệp nhìn thấy đọan video đang được phát, mặt liền xị xuống. Anh ném chiếc máy tính lên trên ghế sofa, đứng vụt dậy, phi về phía Úc Hàn Yên, bắt được người nào đó đang chạy trốn, lành lạnh hỏi:

“Em chạy cái gì?”

Úc Hàn Yên vẫn đưa lưng về phía anh, đầu cũng không dám quay lại, có chút chột dạ lẩm bẩm:

“Vậy chứ anh đuổi theo cái gì?”

Lăng Diệp nhíu mày, phát một cái không thương tiếc lên chiếc mông tròn trĩnh, vểnh lên của cô, nói:

“Em chạy sao anh có thể không đuổi theo.”

“Hí”. Úc Hàn Yên cảm thấy chỗ bị đối phương đánh đau rát, giống như đang bị vô số con kiến đốt. Cô bất chợt xoay người, hai tay xoa nhè nhẹ lên mông, đôi mắt to đã phủ một tầng hơi nước, nhìn chằm chằm người kia không chớp, tội nghiệp lên án:

“Đau ~”

“Còn dám nhìn người đàn ông khác trần truồng nữa không hả?”

Trong đôi mắt hẹp dài của Lăng Diệp thoáng qua một tia đau lòng. Anh tiến đến gần cô, vừa giúp cô xoa chỗ vừa bị đánh, vừa lạnh lùng hỏi.

Úc Hàn Yên dựa vào lòng anh, dùng chiếc đầu cọ cọ vào lồng ngực rắn chắc của anh, hai tay vòng qua thắt lưng anh, nhỏ giọng nói:

“Không dám. . . . . .”

Lăng Diệp thấy cô đã có thái độ tốt biết nhận tội thì cũng không so đo với cô nữa. Anh đứng im lặng ôm cô, xoa xoa mông cho cô.

Mục lục
loading...