Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 46


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 46: Thanh Toán Cho Bộ Đó

Trong mắt Bạch Triết Hiên thoáng qua tia không vui. Hắn nhìn Dany, lạnh lùng nói:

“Hình như chúng ta còn chưa đính hôn?”

Dany thu hồi tay lại, nhún nhún vai thờ ơ, quay đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt mở to, phản bác:

“Đây là chuyện không thể thay đổi được! Lễ đính hôn của chúng ta bắt buộc phải cử hành. Anh không đồng ý thì cũng chỉ có thể kéo dài thêm thời gian được thôi.”

“Ai quyết định đính hôn thì người đó đi mà đính.” Bạch Triết Hiên cười châm biếm, lành lạnh nói.

Trên mặt Dany xẹt qua một tia đau đớn, nhưng rất nhanh cô cười nói:

“Anh đi mà nói chuyện với ông nội anh.” Cô nói xong, không nhìn Bạch Triết Hiên nữa, niềm nở đi tới bên cạnh Úc Hàn Yên, kéo tay cô, nhẹ nhàng nói:

“Tôi có thể gọi cô là Tiểu Yên được không?”

Úc Hàn Yên bị sự nhiệt tình của đối phương làm cho hết hồn. Cô nhìn chăm chú vào mắt đối phương, chỉ thấy một mảnh chân thành cùng thẳng thắn. Nói thật, cô không thích người khác đụng vào mình, nhưng thấy có vẻ như đối phương rất thật lòng nên cũng không biết phải cự tuyệt như thế nào.

“Không thể!”

Lăng Diệp đi đến cạnh Úc Hàn Yên, cầm hai tay cô đặt lên eo mình, để cô quay mặt về phía mình, lạnh lùng nói.

Anh liếc xéo Bạch Triết Hiên một cái, nhìn sang Dany nghiêm túc nói:

“Tiểu Yên là để cho tôi gọi. Tôi không muốn nghe thấy bất kỳ một ai gọi cô ấy như thế. Còn nữa, tôi cũng không thích người khác chạm vào người Tiểu Yên.”

“. . . . . .” Đầu Úc Hàn Yên đầy vạch đen. Tham muốn chiếm giữ của người này đúng là kinh khủng. Chỉ có điều, hình như cô cũng không thấy ghét, ngược lại còn có chút vui mừng. Bởi vì cô không tiện mở miệng, Lăng Diệp đã lên tiếng giúp cô.

Đôi mắt đẹp của Dany trợn tròn, cô khẽ nhếch miệng lên, lẩm bẩm:

“Anh khẳng định mình là Lăng Diệp?” Trong trí nhớ của cô, Lăng Diệp rất ghét phụ nữ đụng vào người mình, nói gì đến chuyện lại quan tâm đến một người phụ nữ như thế.

Lăng Diệp đáp ngắn gọn:

“Không thể giả được.”

Đột nhiên Dany rất ngưỡng mộ Úc Hàn Yên. Cô ấy có một người đàn ông xuất sắc yêu thương. Nếu như cô đoán không lầm thì Bạch Triết Hiên cự tuyệt chuyện đính hôn với cô cũng là vì Úc Hàn Yên. Trước đấy hắn đã chủ động chào hỏi Úc Hàn Yên, sau lại còn nóng lòng phủi sạch quan hệ với cô, điều này chứng tỏ hắn đã thích cô ấy. Chỉ có điều, cô ấy thật sự là một báu vật khiến đàn ông phải chết mê chết mệt.

Úc Hàn Yên không thấy Dany nói gì, tưởng rằng cô bị tổn thương vì câu nói của Lăng Diệp, nên xoay người lại, áy náy nói:

“Diệp nói chuyện hơi thẳng, cô có thể gọi tôi là Hàn Yên.”

Dany cười cười nhìn cô, nói thánh thót:

“Ừ, Hàn Yên.”

“Tiểu thư, đây là mấy bộ đồ được chọn cho cô. Cô xem có hợp ý mình không.” Nhân lúc bọn họ ngừng nói chuyện, nhân viên quầy hàng liền đẩy cái giá treo mấy bộ đồ đến trước mặt Úc Hàn Yên, dịu dàng nói.

Úc Hàn Yên quét mắt một lượt qua mấy bộ đồ, lấy ra một chiếc váy dài màu vàng đưa tới trước mặt Dany:

“Tôi thấy bộ này rất hợp với cô.”

Dany sững sờ một lúc, không ngờ đối phương sẽ làm như vậy. Cô cười thoải mái nhận chiếc váy trên tay đối phương, vui vẻ nói:

“Tôi đi thử xem!”

Úc Hàn Yên bị nụ cười rạng rỡ của Dany làm cho dao động. Đúng là một cô gái dễ thỏa mãn. Cô cũng cười cười, gật đầu một cái rồi tự chọn cho mình một chiếc váy phá cách mang vào phòng thay đồ.

Bạch Triết Hiên đút hai tay vào túi quần, đi tới trước mặt Lăng Diệp, nhìn thẳng vào đôi mắt hẹp dài của anh, không chút sợ hãi, thấp giọng nói:

“Tổng giám đốc Lăng cần gì phải trông chừng cô ấy kỹ như vậy. Ah, quên nói cho anh biết, tôi vẫn không có ý định từ bỏ việc theo đuổi Úc Hàn Yên đâu. Vẫn là câu nói trước, đính hôn có thể từ hôn; kết hôn có thể ly hôn.”

Lăng Diệp nhíu mày, khóe miệng giật giật, lạnh lùng nói:

“Cũng quên nói cho anh biết, tôi vẫn đang giữ đoạn video đặc sắc kia.”

“. . . . . .” Bạch Triết Hiên tức giận nhìn Lăng Diệp, “hừ” một tiếng.

loading...

Một lúc sau Dany đi ra. Cô nhìn Bạch Triết Hiên có chút mong đợi, hỏi:

“Nhìn được không?”

Bạch Triết Hiên không thể không thừa nhận, mắt nhìn của Úc Hàn Yên thật sự rất tốt. Chiếc váy dài màu vàng ôm sát, để lộ ra vóc dáng mỹ lệ, lỗi lõm hoàn mỹ của Dany. Trên cổ là một chuỗi hạt trân châu dài màu phấn hồng, thu hút tầm mắt của người khác. Dáng người Dany vốn đã rất đẹp, đến bây giờ càng tăng thêm vẻ thùy mị.

Hắn gật đầu, không tiếc lời khen:

“Không tệ.”

Khuôn mặt trắng nõn của Dany hiện lên hai vệt hồng, trong lòng cô nhảy nhót loạn lên.

Lúc này, Úc Hàn Yên cũng đã thay đồ xong đi ra. Cô mặc chiếc váy phá cách, trông vẫn xinh đẹp như trước, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác nhau. Trông cô giống như một cô chủ thành đạt, khiến người khác không nhịn được phục tùng.

Lăng Diệp vô cùng khó chịu đi đến chắn trước người Bạch Triết Hiên, dùng cái ót của mình ngăn hắn không cho nhìn Úc Hàn Yên. Anh thả lỏng khuôn mặt, gật đầu nói:

“Rất đẹp.”

Bạch Triết Hiên phát hiện, bất luận là Úc Hàn Yên gợi cảm hay trong trẻo mà lạnh lùng, hoặc sắc sảo, đều làm cho trái tim hắn đập rộn lên. Hắn đưa tay phải đặt lên ngực trái, cảm nhận nhịp tim mình đang nhảy nhót.

Dany nhìn Úc Hàn Yên, ngưỡng mộ:

“Hàn Yên, cô mặc cái gì cũng đều rất đẹp nha.”

Dany dừng một chút, nâng cao âm lượng nói:

“Tôi quyết định từ nay cô sẽ là bạn tốt của tôi!”

Chẳng biết tại sao, cô rất thích gần gũi với Úc Hàn Yên, cho dù đối phương là người yêu trong lòng của người mình thích. Số người cô đã từng gặp qua cũng nhiều không đếm xuể, nhưng Úc Hàn Yên lại là người đầu tiên làm cho cô nảy sinh ý nghĩ muốn kết bạn.

Bởi vì mình mặc gì cũng đẹp nên cô ấy muốn làm bạn với mình? Trong lòng Úc Hàn Yên không khỏi buồn cười một hồi, nhẹ giọng đáp:

“Tôi rất vinh hạnh.”

Cô không ghét Dany nên làm bạn cũng chẳng phải là ý tồi.

“Cô bán hàng, cho tôi hai bộ này.” Lợi dụng lúc hai cô gái đi vào trong thay đồ, Bạch Triết Hiên lấy ra một chiếc thẻ đen, nói với nhân viên bán hàng đang đứng phía đối diện.

Lăng Diệp cũng lấy ra một chiếc thẻ đen đưa cho nhân viên bán hàng, lạnh lùng nói:

“Tính tiền cho hai bộ kia.”

Tay nhân viên bán hàng cầm hai chiếc thẻ đen mà mắc kẹt ở giữa. Cô ta nhìn hai người khó xử, không dám đắc tội với ai. Cả trai lẫn gái trong quầy hàng độc quyền của Dior không hẹn đều nhìn về phía Lăng Diệp và Bạch Triết Hiên, có hâm mộ, có ghen tỵ, có sùng bái, có xem kịch vui. . . . . .

Lăng Diệp cắm hai tay vào trong túi quần, lạnh lùng nhìn Bạch Triết Hiên, giọng vô cùng áp bức:

“Còn chưa tới lượt anh thanh toán cho Tiểu Yên.”

Dany thay quần áo xong đi ra nhìn thấy vậy, lắc đầu bất đắc dĩ. Hai người đàn ông này đúng là trẻ con. Cô đi xuyên qua hai người, đến trước mặt nhân viên bán hàng, cầm lại hai chiếc thẻ đen trong tay đối phương, sau đó lấy một chiếc thẻ kim cương từ trong túi xách của mình ra, đặt vào tay đối phương, nói:

“Thanh toán.”

Cô xoay người nhét thẻ vào tay Bạch Triết Hiên, nói:

“Mặc dù em rất vui vì anh đã trả tiền giúp em, nhưng không cần đâu.”

Cô nói xong, lại xoay người chìa chiếc thẻ đen ra trước mặt Lăng Diệp, cười nói:

“Chiếc váy kia coi như là quà ra mắt của tôi đối với Hàn Yên, được chứ?”

Trên mặt Lăng Diệp tràn ngập ý không muốn. Người phụ nữ của anh mua đồ sao phải để người khác trả tiền?

Úc Hàn Yên từ phòng thay đồ đi ra nghe thấy câu nói của Dany, đại khái cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra rồi. Cô đi tới bên người Lăng Diệp, tay phải kéo cánh tay anh, tay trái nhận lại chiếc thẻ, nhìn về phía Dany khóe môi nâng lên nói:

“Thế cảm ơn cô vậy.”

Mục lục
loading...