Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 42


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 42: Kích Thích Tế Bào

“Để tâm trạng được tốt nghênh đón bữa tiệc đêm khuya hôm nay, em nghĩ chúng ta nên kích thích tế bào một chút!” Úc Hàn Yên vừa kéo Lăng Diệp vào bãi đậu xe trong cao ốc rộng lớn của Tập đoàn Lăng Thị, vừa nghiêm trang nói.

Lăng Diệp nghe xong, trong mắt hiện lên tia hứng thú, khóe môi khẽ nhếch lên thành đường cong đẹp mắt, cưng chiều nói:

“Em muốn kích thích như thế nào?”

Úc Hàn Yên cười hì hì, đề nghị:

“Đua xe siêu tốc thì sao?”

Bước chân Lăng Diệp hơi dừng lại, quay đầu đối mặt với ánh mắt chờ đợi của cô, cự tuyệt:

“Đổi cái khác.”

Miệng Úc Hàn Yên mím lại, đáng thương hỏi:

“Tại sao?”

“Nguy hiểm.” Lăng Diệp nói thản nhiên.

Đôi mắt Úc Hàn Yên trừng to nhìn Lăng Diệp. Mẹ kiếp…. Giết người không nguy hiểm? Sao không thấy anh ngăn cản việc cô đi giết người đi?

Hình như Lăng Diệp biết được cô đang suy nghĩ gì, giải thích:

“Đối với em, lấy tính mạng người khác chỉ là việc bình thường đơn giản như cơm bữa. Trên thế giới này, không có được mấy người có thể gây thương tổn cho em, cho nên anh mới không ngăn cản việc em ra tay giết người.”

Khóe miệng Úc Hàn Yên hơi nhếch rất khó nhìn ra. Nói giống như cô đã giết rất nhiều người vậy. Được rồi! Cô thừa nhận, người chết trong tay cô đúng là cũng không ít, nhưng sao nghe thấy cứ có cảm giác không thoải mái vậy?

Cô bỏ qua vấn đề rối rắm này, lại đề nghị lần nữa:

“Đã như vậy thì đến công viên trò chơi của Lăng Thị đi. Nghe nói ở đó có tàu lượn siêu tốc rất kích thích.”

Lăng Diệp đứng bên cạnh xe, nhìn Úc Hàn Yên khoảng ba giây, gật đầu nói:

“Được.”

Trò tàu lượn trong công viên trò chơi của Lăng Thị được coi là trò tàu lượn siêu tốc kích thích nhất trên thế giới. Trong đó trò nổi trội nhất —— tàu lượn đổ vuông góc thẳng từ độ cao 90m xuống, tương đương với việc nhảy từ lầu thứ ba mươi xuống.

Trò chơi này đối với người bình thường mà nói, nhất định là vô cùng kích thích. Nhưng đối với người kia thì chẳng tính là gì.

Úc Hàn Yên ngồi vào chỗ kế bên tay lái, đóng cửa xe lại, đưa tay tháo chiếc mặt nạ trên mặt Lăng Diệp xuống.

Hình như cô đã hiểu, tại sao trước kia Lăng Diệp lại nói cô đeo mặt nạ trông rất chướng mắt rồi.

Lăng Diệp nhíu mày, đưa người sang phía Úc Hàn Yên giúp cô thắt dây an toàn, nhân tiện còn đoạt lấy một nụ hôn từ cặp môi thơm tho kia.

Chiết Maybach màu đen chạy qua trung tâm thành phố đi tới khu vực nội thành cạnh đó.

Lăng Diệp dừng xe ở bãi đậu, bước ra khỏi xe nhìn dòng chữ cái to đùng ở công viên trò chơi của tập đoàn Lăng Thị cách đó không xa.

Úc Hàn Yên đi tới bên cạnh Lăng Diệp, cảm thấy tâm trạng của anh không được tốt lắm, đưa bàn tay nhỏ bé ra nắm lấy bàn tay to lớn của anh, ngẩng đầu quan tâm hỏi:

“Sao vậy?”

Lăng Diệp nắm chặt bàn tay mềm mại, trắng nõn của Úc Hàn Yên, nhàn nhạt nói:

“Lúc trước mẹ đã từng dẫn anh tới đây một lần.”

Úc Hàn Yên xoay người đối mặt với Lăng Diệp, tay trái kéo thấp đầu anh xuống, đôi chân nhón lên, ngẩng đầu đặt một nụ hôn lên trán anh.

Dịu dàng nói:

“Em sẽ ở bên cạnh anh mãi mãi. Anh sống em sống, anh chết em cũng chết.”

Lăng Diệp cười, cười đến vô cùng rực rỡ, so với ánh mặt trời còn chói lóa hơn. Anh dùng giọng nói tràn đầy tình cảm, nhẹ giọng đáp:

“Ừ.”

Hai người nắm tay nhau, từ từ đi vào cửa mà như hoàn toàn không ý thức được, bọn họ đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến những người xung quanh.

Hai người có vẻ ngoài cực kỳ ưu tú lại xuất hiện cùng nhau, không thể nghi ngờ vẻ đẹp lóa mắt đã thu hút tất cả ánh mắt của cả nam lẫn nữ bên đường, khiến họ không tự chủ được đều theo sát theo bước chân di chuyển của hai người.

“Hai người kia là ai vậy? Nam thanh nữ tú, đẹp quá!”

“Bọn họ là diễn viên hả?”

“Chúa ơi! Hai người đi cùng nhau tạo nên một bức tranh thật hoàn mỹ!”

. . . . . .

“Cho hai vé.” Lần này, Lăng Diệp không lợi dụng chức quyền của mình, mà mua vé vào cửa giống như những người bình thường khác.

loading...

Người bán vé nghe thấy tiếng ngẩng đầu lên, miệng há hốc thành hình chữ “O”, sững sờ nhìn Lăng Diệp, quên cả phản ứng.

Từ lúc chính thức nhận việc, nhân viên tập đoàn Lăng Thị đều được yêu cầu phải nhớ rõ mặt Lăng Diệp, để tránh xảy ra sự cố nực cười.

Lăng Diệp bực mình lừ người bán vé một cái.

Người bán vé phục hồi lại tinh thần, đi ra trước cúi người xuống 45 độ, nơm nớp lo sợ hô to lên:

“Tổng… tổng giám đốc.”

Đám người xếp hàng phía sau thấy thế, nhao nhao bàn luận.

“Đây là tổng giám đốc tập đoàn Lăng Thị ư? Thảo nào nhìn cứ thấy quen quen!”

“Người bên cạnh là vị hôn thê của anh ấy đi. Đúng là rất đẹp!”

“Không ngờ bọn họ cũng đến công viên chơi, giống như những đôi tình nhân bình thường khác!”

. . . . . .

Sắc mặt Lăng Diệp đã hơi đen, anh nhận lấy cặp vé người bán vé đang đưa ra bằng hai tay, dắt Úc Hàn Yên đi qua cửa.

Úc Hàn Yên vừa đi theo anh, vừa giống như một đứa con nít, nhìn ngắm khắp nơi khung cảnh bên trong công viên.

Từ lúc cô biết đến bây giờ, đây là lần đầu tiên cô đến khu vui chơi. Cảm giác ban đầu đúng là không tệ.

Lăng Diệp đi tới một khu không có ai, tay phải cầm lên một tấm bản đồ. Tuy nói công viên này là do nhà anh mở ra, nhưng anh thật sự chưa thông thuộc hết các cấu tạo bên trong của nó.

Úc Hàn Yên nghiêng nghiêng người, đưa tay trái phối hợp kéo tấm bản đồ căng ra cùng anh. Hai bàn tay đang nắm lấy nhau, giống như đã bị nhựa cao su dính chặt, cứ thế không tách ra được.

“Phía trước quẹo trái là tàu lượn 15 vòng. Là nó đó.” Úc Hàn Yên hưng phấn nói.

Lăng Diệp đáp lại một tiếng “Ừ”, rồi gấp tấm bản đồ, dắt người kia đi về phía trước.

Đến chỗ tàu, người phía trước cũng vừa ngồi vào trong, Úc Hàn Yên nhìn một lúc, kéo thẳng Lăng Diệp đến chỗ đầu tàu.

Ngồi chỗ đầu tiên mới có cảm giác mạnh hơn một chút.

Nhìn bộ dáng nhao nhao muốn thử của người kia, đầu Lăng Diệp đầy vạch đen:

“Tiểu Yên, trước kia em không được huấn luyện rơi tự do sao?”

Huấn luyện rơi tự do? Một người có thể nâng cao năng lực chịu đựng, vượt qua được bản thân là dựa vào những sai sót nảy sinh để cuối cùng vẫn không bị ảnh hưởng bởi nó, thì ngay cả trong những tình huống rơi tự do cũng có thể phát huy được năng lực của mình như thường. Sát thủ xuất sắc đều đã vượt qua các hạng mục rèn luyện hàng ngày thì không có lý do gì mà chưa trải qua hạng mục huấn luyện này.

Hai mắt Úc Hàn Yên cụp xuống, lẩm bẩm:

“Có nha, nhưng em chưa từng ngồi tàu siêu tốc.”

Trước kia huấn luyện rơi tự do tiến hành bằng hình thức nhảy Bungee.

Hai phút sau, tàu siêu tốc dừng ở trước mặt bọn họ, đa số người trên tàu mặt đều tái mét, chỉ còn một số ít là xem ra không có chuyện gì.

Lúc bọn họ đi hết, nhân viên nghiệp vụ mở cánh cửa nhỏ ra, nhìn thấy Lăng Diệp và Úc Hàn Yên ở đây, trợn tròn mắt lên. Người nhân viên khống chế được cảm xúc của mình, đang định chào hỏi thì thấy tổng giám đốc của mình phất phất tay.

Hắn hiểu ý cười cười, giúp bọn họ mở cửa ra, xoay người qua bên cạnh chờ đợi hai người đi vào.

Úc Hàn Yên không chờ được, ngồi luôn vào ghế bên trái hàng đầu tiên, chuẩn bị sẵn sàng.

Sau khi Lăng Diệp ngồi xuống, đưa người sang kiểm tra cho cô một hồi xong mới kéo chốt an toàn ở ghế vào cho mình.

Úc Hàn Yên quay đầu cười cười với anh, đưa tay phải ra nắm lấy bàn tay trái của anh.

Chỉ một lúc sau, tàu siêu tốc phi ra ngoài. Sau khi nó leo lên sườn núi, lập tức từ trên cao lao thẳng xuống dưới, tiếp đó lại xoay tròn như chong chóng, không khí tràn ngập những tiếng la hét từng hồi, từng hồi một, rất thê thảm.

Cả hai người, Úc Hàn Yên và Lăng Diệp đều mở to mắt, mặt không đỏ tim không đập nhanh, nhìn cũng chẳng giống như là đang ngắm cảnh, cũng chưa từng rên lên dù chỉ một tiếng.

Sau khi tàu quay được 15 vòng thì dừng lại, những người đang đứng đợi bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ bình tĩnh của bọn họ, đều kinh hãi một hồi.

Úc Hàn Yên còn muốn giết người không đền mạng, mở miệng nói:

“Có trò gì hơn trò này không.”

Lăng Diệp đã đoán được kết quả sẽ như thế này từ trước rồi. Anh thản nhiên nói:

“Ngồi tàu siêu tốc thẳng đứng đi.” Trong mắt người khác, đây chính là trò chơi kích thích nhất. Nếu như cô vẫn không thỏa mãn thì cũng chịu rồi.

“Được.” Úc Hàn Yên nghe xong, hào hứng kéo đối phương đi về phía tàu siêu tốc thẳng đứng.

Mục lục
loading...