Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 38


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 38: Đã Để Em Lo Lắng

“Vẫn chưa tan tầm sao?” Úc Hàn Yên duỗi thẳng lưng một cái, mở mắt nhìn người đối diện vẫn đang cặm cụi xem văn kiện, dùng giọng hơi khàn hỏi.

Lăng Diệp ngẩng đầu lên nhìn cô, sau đó đứng dậy, cầm chiếc áo vest đang vắt trên ghế, vừa mặc vừa thản nhiên nói:

“Bây giờ tan tầm được rồi.”

Ngay tức khắc Úc Hàn Yên liền tỉnh hẳn. Cô ngồi thẳng người dậy, nói khẳng định:

“Người trong công ty đã tan tầm từ sớm rồi.”

Lăng Diệp đi tới trước mặt cô, cúi người xuống, tay phải đặt sau ót cô, hôn lên môi cô.

Úc Hàn Yên ngoan ngoãn vòng hai tay qua cổ anh, chìa cái lưỡi thơm tho ra, chủ động nghênh hợp nụ hôn của anh.

Ánh mắt Lăng Diệp biến sắc, tối tăm không thấy đáy. Bên trong như có gì đó đang trỗi dậy, bàn tay anh đặt sau ót Úc Hãn Yên cũng tăng thêm lực. Một lúc sau, anh kéo khoảng cách giữa hai người ra, nếu anh không làm như thế, rất có thể anh sẽ không kiềm chế được, lột luôn quần áo của đối phương trong đây mất.

Úc Hàn Yên mở mắt, bên trong phủ một tầng hơi nước. Cô đưa đầu lưỡi mềm mại của mình ra liếm một vòng quanh miệng, giống như con mèo nhỏ thỏa mãn vì được ăn no.

Đôi mắt hẹp dài của Lăng Diệp nhấp nháy. Người này không biết là hành động bây giờ của mình có bao nhiêu sức quyến rũ chết người sao. Nếu không phải cô đang trong thời kỳ kinh nguyệt, anh thề sẽ ăn cô không để sót lại thứ gì. Anh ngồi thẳng người lên, không dám nhìn đối phương, dùng giọng có chút kỳ quái nói:

“Anh đói rồi.”

Đúng! Anh đó bụng. Anh muốn ăn đồ ăn, cũng muốn ăn cả cô!

Úc Hàn Yên đứng thẳng người, vừa chỉnh lại bộ đồ công sở của mình vừa nhỏ giọng trách cứ:

“Ai bảo hết giờ anh cũng không thèm đánh thức em dậy!”

Cô dừng lại mấy giây, nói thêm:

“Nếu đã đói thế vậy ra ngoài ăn cho nhanh.”

Tay phải Lăng Diệp bắt lấy bàn tay trái Úc Hàn Yên, để mười ngón tay đan xen vào nhau. Hai người cùng đi ra ngoài. Anh nói:

“Anh muốn ăn đồ ăn em làm.”

Úc Hàn Yên biết sẽ rất khó để thay đổi quyết định của anh, nên cũng không khuyên giải gì, chỉ có điều, cô không thể không thừa nhận, đối phương vẫn còn nhớ đến tài nấu nướng của cô làm cho cô rất vui mừng.

Về tới biệt thự, Úc Hàn Yên ném chiếc áo vest nhỏ lên trên ghế sofa, đi thẳng đến phòng bếp mở tủ lạnh ra, nhìn đủ loại rau củ, thịt cá tươi mới trong tủ, cô quay đầu lại hỏi:

“Anh muốn ăn món ăn Trung Quốc hay món ăn tây?”

Lăng Diệp cởi áo vest ra, nói giọng bình bình:

“Món ăn Trung Quốc.” Anh nhớ lần trước cô làm món Trung Quốc. Cái mùi vị đặc biệt đó khiến anh phải nhớ nhung hơn một tháng trời.

Úc Hàn Yên nghe xong, trong đầu nhanh chóng nghĩ ra một vài món. Quần áo cũng không kịp thay, cô cởi cúc tay áo, vén cao lên, đeo tạp dề vào, nhanh chóng mở tủ lạnh lấy những nguyên liệu nấu ăn mình cần ra.

Là một sát thủ xuất sắc, Úc Hàn Yên sử dụng vũ khí bình thản đến xuất sắc, cho nên so với đầu bếp hàng đầu, tốc độ thái thức ăn của cô có thể còn nhanh hơn.

Lăng Diệp dựa người vào cửa phòng bếp, vẻ mặt dịu dàng lẳng lặng nhìn Úc Hàn Yên. Người phụ nữ lúc nghiêm túc có cảm giác thật đặc biệt.

“Làm gì mà nhìn chằm chằm vậy? Muốn học sao?” Úc Hàn Yên bỏ một con cá vào trong chảo rán, buồn cười hỏi.

Lăng Diệp nhíu mày, anh học nấu ăn để làm gì? Chỉ nghe thấy anh hùng hồn nói:

“Đơn giản là muốn nhìn thấy dáng vẻ của em khi nấu ăn.” Muốn nhìn thấy một con người hoàn toàn khác của em.

“. . . . . .” Đúng là vô vị!

Sau khi cơm nước xong, Úc Hàn Yên đi lên trên lầu tắm rửa sạch sẽ, thay bộ đồ khác. Cô không thích trên người có những mùi khác lạ. Sửa soạn tốt cho mình xong, cô rẽ qua thư phòng, muốn hỏi người kia khi nào đến công ty.

“Lại đây.” Lăng Diệp nghe thấy tiếng cửa mở, ngẩng đầu nhìn cô nói.

Úc Hàn Yên đi tới bên cạnh anh, ngồi lên đùi anh không chút khách khí. Cô quay đầu lại hỏi:

“Sao vậy?”

loading...

Lăng Diệp mở chiếc ngăn kéo ở bên phải bàn làm việc, lấy ra một chiếc hộp màu đen đặt lên trên bàn. Tay anh vòng chắc qua eo Úc Hàn Yên, cằm đặt lên vai cô, nói:

“Xem có thích không.”

Trong đầu Úc Hàn Yên lóe lên một suy đoán. Cô vội vàng mở chiếc hộp ra, quả nhiên là vũ khí – một con dao găm và một khẩu súng lục.

Cô rút con dao găm ra khỏi chiếc bao màu đen, màu xanh lam ẩn hiện trên dao lóe sáng, ngay sau đó nhiệt độ xung quanh liền thấp xuống vài độ. Con dao găm này là cực phẩm hiếm có, mỏng như cánh ve, chém sắt như chém bùn. Cô nhếch nhếch khóe môi, đặt con dao xuống, tay phải lại cầm khẩu súng lục lên.

“Đây là thiết kế riêng cho em. Đường nét của nó phù hợp với tay em, trọng lượng nhỏ, tầm bắn xa, uy lực lớn, băng đạn 12 viên.” Lăng Diệp giải thích.

“Thảo nào tay vừa cầm lên đã cảm thấy rất đặc biệt, không giống những khẩu súng khác.” Úc Hàn Yên nhắm thẳng vào một chú chim nhỏ đang đậu trên cành cây ngoài cửa sổ, lẩm bẩm.

Dường như chú chim nhỏ cũng cảm nhận được, đột nhiên vỗ cánh phành phạch bay đi.

Úc Hàn Yên mím mím môi, thì thầm:

“Chú nhỏ thật nhạy cảm.” Thật ra, cứ coi như cô có nổ súng thì nó cũng không chết được, bởi căn bản cô đâu có lên đạn.

Lăng Diệp nhếch môi, quay đầu ngậm lấy vành tai Úc Hàn Yên. Nhận thấy thân thể của đối phương không tự chủ được run rẩy, anh hài lòng, gật đầu nói:

“Ừ, cái vật nhỏ thật nhạy cảm.”

“. . . . . .”

……………….

3h chiều, xe Lăng Diệp đã đậu chễm chệ trước cửa tòa nhà cao chọc trời.

Lăng Diệp vừa định tháo tai nghe bluetooth xuống thì điện thọai di động vang lên. Anh nhìn số hiển thị trên màn hình, ấn nút nhận.

“Diệp, tổ chức sát thủ hàng đầu thế giới đã nhận lời ủy thác lấy tính mạng của Lăng Diệp.”

Lăng Diệp nhíu mày, nếu như nghe nói có người muốn mua mạng của Liệt Diễm thì anh còn tin. Nhưng giờ lại nghe là muốn cái mạng của Lăng Diệp khiến anh có chút không thể hiểu. Chẳng lẽ bên ngoài đã có người biết Lăng Diệp và Liệt Diễm thật ra chỉ là một người? Khả năng này gần như không thể, anh tin tưởng thủ hạ của mình.

“Biết người ủy thác là ai không?” Anh dùng ngón trỏ gõ gõ vào tay lái, thấp giọng hỏi.

“Vẫn chưa tra ra được.”

Úc Hàn Yên không xuống xe, cô quay đầu nhìn sang người bên cạnh, cô sợ anh sẽ thay đổi chủ ý muốn đi chỗ khác.

Đột nhiên, ánh mắt cô rét lạnh, tay trái thần tốc vòng qua cổ Lăng Diệp, dùng sức đè anh xuống ghế, đồng thời cơ thể cô cũng áp sát xuống chỗ ghế trống.

Ngay sau đó, “bùm” một tiếng, một viên đạn xuyên qua cửa kính chỗ Lăng Diệp, xẹt qua hai người, đâm qua cửa kính chỗ Úc Hàn Yên lao thẳng ra ngoài.

Đám hộ vệ ẩn nấp xung quanh thấy thế, ào ào tiến lên, bao kín xung quanh Lăng Diệp, không để một giọt nước lọt qua.

Úc Hàn Yên buông cánh tay đang đặt trên cổ Lăng Diệp ra, ngồi thẳng người dậy, đáy mắt cô chỉ còn lại sự lạnh lẽo. Khốn kiếp! Dám động vào người đàn ông của cô!

Cùng lúc đó Lăng Diệp cũng ngồi thẳng dậy. Anh kéo cô vào lòng, nhỏ giọng nói:

“Đã khiến em lo lắng rồi.”

Anh quay đầu nhìn về phía phát ra viên đạn, khóe môi cong lên lạnh lùng, đã chọc giận anh thành công rồi đó.

“Diệp, em muốn tham gia vào vụ này.” Úc Hàn Yên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt đối phương, nghiêm túc nói.

Lăng Diệp nhìn cô mấy giây, gật đầu nói:

“Được.”

Sau đó, anh nhìn ra bên ngoài xe, lạnh lùng nói:

“Lui xuống đi.” Tay súng bắn tỉa kia bắn không được nhất định đã rời đi từ lâu rồi.

Hàng rào hộ vệ mặc áo đen bao bọc bên ngoài liền nghiêm chỉnh chấp hành mệnh lệnh rời đi.

Mục lục
loading...