Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 34


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 34: Lúc Bữa Tiệc Diễn Ra (2)

Alex vốn đang trong tình trạng không hiểu gì, sau khi nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, lại nhìn thấy Thiên Nhất bị hôn mãnh liệt, thì rút cuộc cũng hiểu ra vì sao mình bị đánh. Nhưng mà người đàn ông này có ham muốn chiếm hữu cũng quá cao đi. Mình mới chỉ kéo cánh tay Thiên Nhất thôi mà.

Hắn nhổ máu trong miệng ra đất, vùng vẫy đứng dậy, nhấc chân lên hung hăng đá về phía Mạc Vũ. Hắn không phải là người hào phóng đến nỗi bị đánh mà không trả miếng lại.

Lúc chạm vào môi Thiên Nhất, lửa giận trong người Mạc Vũ cũng tiêu tan hoàn toàn, không còn chút tăm hơi gì. Môi đối phương vẫn tốt đẹp như cũ – mềm mại, ngọt ngào, làm hắn không thể thoát ra được. Lúc hắn đang mặc sức nhấm nháp môi lưỡi mình đã ấp ủ bấy lâu, chợt cảm thấy phía sau có nguy hiểm, hắn mau chóng xoay người, đồng thời chiếc chân trái thon dài, mạnh mẽ đá thẳng ra ngoài không hề thương tiếc.

Tề Ngôn thấy Mạc Vũ đi được một lúc nhưng vẫn chưa trở lại, trong lòng thấy kỳ quái liền đi ra cửa, không ngờ nhìn thấy đúng cảnh này. Nếu chiếc chân đang đá của Mạc Vũ là chân phải, thì đối phương không bị chết cũng sẽ bị tàn phế rồi. Nhìn nét mặt Thiên Nhất lo lắng như thế cũng biết, người này đã xong đời rồi, Mạc Vũ không phải đang đùa.

Tề Ngôn cân nhắc lợi hại xong, vội vàng kéo người kia ra phía sau mình, cau mày nói:

“Mạc Vũ, bình tĩnh một chút.”

“Tự vệ thôi mà.” Mạc Vũ túm lấy Thiên Nhất đang định thoát khỏi vòng tay mình, giữ chặt trong ngực, lơ đễnh nói.

Thiên Nhất không thể cử động được, giận đến nỗi khuôn mặt đã đỏ bừng, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, thốt lên:

“Tề Ngôn, anh ta là bạn của tổng giám đốc – Alex.”

“. . . . . .” Thân thể Mạc Vũ cứng đờ, nhìn về phía người vừa bị đánh, sao hắn không biết, Diệp lại có người bạn yếu ớt như vậy? Hơn nữa, đối phương rõ ràng là đàn ông, nhưng sao lại chẳng thấy tí khí chất nào của đàn ông vậy.

Tề Ngôn quay đầu nhìn người sau lưng mình, thấy khóe miệng đối phương đang rỉ máu, trong nhất thời có cảm giác vô lực. Mạc Vũ thật lỗ mãng, lần trước hắn tự động dẫn Úc Hàn Yên đến phòng huấn luyện, Diệp đã không phạt rồi, bây giờ lại đánh cho bạn Diệp thành ra bộ dạng như thế này. . . . . .

“Diệp quen biết loại người lỗ mãng như anh, thật là xui xẻo ba đời.” Alex nhìn Mạc Vũ giễu cợt.

Mạc Vũ nghe xong lại xù lông lên, nhìn Alex quát:

“Mẹ kiếp, đồ Lessbian, anh vẫn còn nói được sao!”

Sắc mặt Alex vốn đã khó coi càng thêm khó coi hơn, chửi lại:

“Còn anh thì đồng tính, cả anh và gia đình anh đều là đồng tính!”

Tề Ngôn liếc xéo Mạc Vũ một cái, hỏi:

“Cậu đã đánh anh ta vào đâu?”

Mạc Vũ “hừ” một tiếng không trả lời.

Thiên Nhất thấy Alex vẫn đang dùng tay trái nắm cổ tay phải mình, vội vàng nói:

“Anh xem cổ tay anh ta xem có bị trật khớp không?”

Mạc Vũ lấy tay che miệng Thiên Nhất lại. Hắn ghét nhất là miệng người kia thốt ra những lời quan tâm người khác. Hắn nhún nhún vai, hào phóng nói:

“Tôi đánh anh ở đâu thì anh đánh lại tôi ở đó đi. Tôi tuyệt đối sẽ không đánh lại.”

Alex cảm nhận được sự đau đớn từ cổ tay phải và chỗ dưới cằm truyền đến, cười lạnh nói:

“Anh cho rằng như vậy sẽ huề nhau? Đừng có mơ.” Dĩ nhiên hắn cũng không từ chối việc Tề Ngôn nắn xương lại cho hắn, bởi trong tiềm thức của hắn, Tề Ngôn là người rất tốt.

Cảm thấy Mạc Vũ có xu hướng động thủ, Thiên Nhất hung hăng cắn một cái vào bàn tay hắn.

“Cắn cho thỏa thích đi. Cắn xong thì theo tôi về nhà.” Sự chú ý của Mạc Vũ bị kéo trở lại, hắn không rút tay mình ra, để mặc đối phương cắn, nghiêm túc nói.

Lúc này bên trong phòng tiệc, những giai điệu rung động lòng người từ từ vang lên. Úc Hàn Yên nhìn xung quanh, từng đôi đôi một đã kéo nhau vào sàn nhảy, hai tay cô vòng quanh hông Lăng Diệp, để anh quay sang phía mình, cười hỏi:

“Quý ông đẹp trai, không biết tôi có vinh hạnh được mời ngài nhảy chung một điệu không?”

Cô rất muốn biết, lạnh lùng cùng bá đạo như anh thì khi nhảy Waltz sẽ ra cái dạng gì.

Lăng Diệp nhếch nhếch khóe môi, cúi đầu xuống mổ mổ lên môi Úc Hàn Yên, áp đến tai cô, lè lưỡi liếm liếm vành tai cô, dùng giọng khiêu gợi nói:

“Như em mong muốn.”

“. . . . . .” Tại sao cô cứ có cảm giác trên người Lăng Diệp tản mát ra hơi thở nguy hiểm vậy? Cô hắng giọng một cái, nghiêm túc nói:

“Đột nhiên em không muốn khiêu vũ nữa.”

“Hử?” Thanh âm của Lăng Diệp được kéo ra thật dài, âm cuối đưa lên cao, tràn đầy khêu gợi.

loading...

Ánh mắt Úc Hàn Yên lóe lên, không dám nhìn thẳng vào mắt đối phương, nói:

“Chân em đau.”

Trong lòng Lăng Diệp lướt qua một nụ cười, người này không biết mỗi khi cô nói dối ánh mắt sẽ lóe lên. Đột nhiên anh ngồi xổm xuống, mạnh mẽ cởi đôi giày thủy tinh của Úc Hàn Yên ra, hai tay vòng chắc quanh eo cô, hơi dùng sức nhấc cô lên, đặt cô giẫm lên trên giầy mình, sau đó sải bước đi đến sàn nhảy.

“. . . . . .” Nhìn đôi môi mỏng của đối phương gần mình trong gang tấc, người nào đó đã trì trệ rồi. Rõ ràng là cô muốn giữ một khoảng cách nhất định với nhân vật nguy hiểm này, nhưng sao cuối cùng lại ngược lại, kề sát đối phương thế này chứ?

Lăng Diệp là bang chủ của bang Liệt Diễm, đồng thời cũng là con nhà quyền quý, cho nên việc khiêu vũ chẳng thể thành vấn đề. Cho dù có mang theo một người cũng không hề ảnh hưởng đến kỹ thuật khiêu vũ đẹp mắt của anh.

Úc Hàn Yên có tâm trạng muốn khóc. Tay trái Lăng Diệp đang lên xuống trêu chọc sau lưng cô, hơi thở ấm áp như có như không phả vào tai cô, đôi môi đỏ mọng thi thoảng lướt qua gương mặt cô. . . . . . Đúng là, lòng hiếu kỳ hại chết con mèo. Nếu cô không đề cập đến chuyện khiêu vũ thì bây giờ đâu có phải bị như thế này.

Lăng Diệp cực kỳ hài lòng khi thấy cơ thể trong lòng mình càng lúc càng mềm mại. Anh rất hưởng thụ nhìn gương mặt càng ngày càng đỏ hồng trước mặt.

“Diệp, em không muốn nhảy nữa.” Giọng Úc Hàn Yên hơi nghẹn ngào, thì thào.

Rất tốt, đã sinh ra dục vọng với mình rồi. Con ngươi đen láy của Lăng Diệp phát ra tia sáng, giống như là trả đũa người kia để anh nhìn thấy mà không ăn được vậy, chỉ nghe thấy giọng nói chậm rãi của anh:

“Anh muốn nhảy.”

“. . . . . .”

Bạch Triết Nhã liếc nhìn hai người nổi bật trong sàn nhảy, lại nhìn bộ dáng chán nản, thất thần của anh trai, nhỏ giọng nói:

“Anh, thích thì phải chủ động theo đuổi, phải có dũng khí bất chấp tất cả xông về phía trước.”

Thấy bộ dáng đối phương vẫn như cũ, cô ta cũng mặc kệ, xoay người đi về phía Lăng Sanh đang ngồi cách đó không xa.

“Ông Lăng, chúc ông sinh nhật vui vẻ!”

Lăng Sanh lục tìm tên đối phương trong đầu mình, nhưng lại không nhớ ra có biết người nào như thế, ông cười hòa ái nói:

“Ha ha, cám ơn, cô là?”

Bạch Triết Nhã cười cười lơ đễnh, dùng giọng dễ nghe nói:

“Cháu là cháu gái của Bạch Lê.”

Cháu gái Bạch Lê? Có vẻ như trong đầu có chút ấn tượng gì đó, ông cười nói:

“Aiz! Cháu xem trí nhớ của ta xem! Người già không dùng được nữa rồi.”

“Đâu có, trí nhớ của ông Lăng vẫn còn tốt lắm! Triết Nhã đã sống ở nước Anh mấy chục năm rồi, hôm qua mới về nước, ông Lăng không nhận ra cháu cũng là chuyện rất bình thường mà.” Cô ta nói xong, dừng một lúc, giống như lơ đãng nhìn về phía sàn nhảy, thở dài nói:

“Tổng giám đốc Lăng đối với vị hôn thê thật tốt! Lại còn để cô ấy giẫm lên chân mình khiêu vũ.”

Lăng Sanh đã xông pha trong thương trường mấy chục năm, nhất định là người tinh tường trong những người tinh tường. Ông đã nghe ra giọng khích bác về mối quan hệ của cháu mình với Tiểu Yên, mặt ông không đổi sắc nói:

“Tên nhóc đó có thể được ở cùng một chỗ với Tiểu Yên là hắn đã có phước lắm rồi. Nếu hắn dám đối xử không tốt với Tiểu Yên thì ta sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn!”

Xem ra xuống tay từ người này không được rồi. . . . . . Đôi mắt Bạch Triết Nhã phát ra ánh sáng mê người, giọng cô ta lộ ra sự hưng phấn:

“Oa, không biết cô ấy là thiên kim nhà ai ạ? Triết Nhã thấy rất tò mò, ai mà đã nuôi dưỡng được một người ưu tú như vậy.”

Trong mắt Lăng Sanh thoảng qua sự coi thường, nghĩ lại dám nói lời sáo rỗng qua mặt ông, cô ta còn quá non. Ông tránh nặng tìm nhẹ nói:

“Triết Nhã cũng rất tốt.”

Lão hồ ly! Bạch Triết Nhã biết mình có nói nữa cũng chẳng thu được gì, không muốn lãng phí thời gian tán gẫu với Lăng Sanh, cô ta cười khôn khéo nói:

“Cảm ơn ông Lăng đã khích lệ! Anh trai đang chờ Triết Nhã, vậy Triết Nhã xin phép đi qua đấy ạ!”

Vẻ mặt Lăng Sanh ôn hòa, đáp lại:

“Được.”

Mục lục
loading...