Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 30


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 30: Hình Như Không Tệ

Bị ánh mắt Lăng Diệp dán chặt vào mặt mình, Úc Hàn Yên xấu hổ quay đầu nhìn vào góc phòng, đôi môi đỏ mọng khẽ mở ra:

“Không được nhìn tôi.”

Lăng Diệp càng áp cơ thể vào gần đối phương hơn, cho đến khi không còn khoảng cách, anh cắn khẽ lên vành tai tinh xảo của cô, dùng giọng trầm thấp khêu gợi nói:

“Tiểu Yên, khỏe nhanh lên một chút.” Anh không nhịn được nữa rồi…… Câu nói tiếp sau anh không nói ra.

Khi nói chuyện người kia phả ra hơi thở nóng hổi, xuyên thấu qua lỗ tai Úc Hàn Yên chạy thẳng tới trái tim cô, khiến toàn thân cô tê dại. Rõ ràng chỉ là một câu nói rất bình thường, nhưng lại khiến cho khuôn mặt cô càng đỏ hơn, giống như được nung nóng vậy. Cô lấy tay đẩy đẩy người kia ra, yếu ớt nói:

“Cái đó, anh đứng dậy trước đã.”

Một bộ phận nào đó trên người anh có nhiệt độ cao đến đáng sợ, khiến cô muốn phớt lờ cũng không được.

Lăng Diệp vùi đầu vào cổ Úc Hàn Yên, hơi thở so với bình thường đã nặng nề hơn mấy phần. Anh không đứng dậy theo lời người kia nói, mà tiếp tục đè lên người cô, mang theo sự ẩn nhẫn nói:

“Tiểu Yên, nó là vì em mà thức tỉnh, em nên cảm nhận nó một chút.”

“. . . . . .” Hạ lưu! Úc Hàn Yên mặc kệ người kia, dùng cả tay và chân vùng vẫy thoát khỏi sự giam cầm của anh, quát lên:

“Anh đi tắm nước lạnh đi!”

Nghĩ đến cơ thể chưa hồi phục hẳn của cô, Lăng Diệp không dám để cô có những động tác quá mạnh, anh không nán lại thêm, đứng dậy, ném ra một câu:

“Sau này anh sẽ đòi lại cả vốn lẫn lãi ” Rồi đi về phía phòng tắm ở đầu phòng ngủ, vừa đi vừa cởi cúc áo.

“. . . . . .” Úc Hàn Yên nhìn trần nhà trắng như tuyết, đột nhiên cảm thấy con đường phía trước của mình đầy tăm tối.

Một lúc sau, nhiệt độ trên mặt cô đã khôi phục lại trạng thái bình thường. Cô nhìn quét qua một vòng phòng ngủ của Lăng Diệp. Bao trùm cả căn phòng là tông màu đen trắng, sự khác biệt lớn nhất giữa căn phòng này và căn phòng ngủ trong biệt thự của Lăng Diệp là phòng tắm ở đây không trong suốt, hoàn toàn không nhìn thấy được hình ảnh bên trong.

Cô đứng trước cánh cửa sổ to lớn sát đất, mải mê nhìn hoa cỏ, cây cối ở bên ngoài đang bừng bừng sức sống, cùng những tòa nhà cao tầng san sát phía chân trời xa. Cuộc sống phong phú muôn màu như vậy, còn sống thật tốt.

Lăng Diệp lau khô người cùng tóc, quấn chiếc khăn tắm quanh hông, từ phòng tắm đi ra đúng lúc nhìn thấy cảnh này. Người kia đang nhìn phong cảnh bên ngoài khao khát, hận không thể phá được cửa sổ để bay đi.

Anh đi tới sau lưng Úc Hàn Yên, vòng hai tay qua eo cô, bá đạo nói:

“Cả đời này em cũng đừng mơ thoát khỏi anh!”

“Ạch. . . . . . Tôi giống như đang nghĩ thế sao?” Đúng vậy nha, bắt đầu từ khi nào mà cô đã không còn ý nghĩ bỏ trốn nữa? Đây là đã đắm chìm sao?

Lăng Diệp vuốt ve bên eo Úc Hàn Yên, thấp giọng cảnh cáo:

“Tiểu Yên, đừng để anh có cớ bẻ đi đôi cánh của em.”

Úc Hàn Yên không nghi ngờ một chút nào, cô biết rất rõ, Lăng Diệp là người nói được làm được.

“Nửa tháng nữa, trong ngày sinh nhật của ông nội, anh sẽ để cho toàn thể mọi người trên thế giới biết, em là người phụ nữ của anh.” Lăng Diệp cúi đầu nhìn cô nói, dĩ nhiên đây chỉ là thông báo để đối phương biết, chứ không phải là trưng cầu ý kiến.

“Tôi có quyền nói ‘không’ sao? Rõ ràng không có!” Úc Hàn Yên nói thầm trong lòng, chỉ có điều, hình như cô cũng không hề bài xích với quyết định này của anh. Anh đối xử tốt với cô, không phải là cô không nhìn ra, nói không cảm động là giả. Một người đàn ông cao ngạo, tôn quý như thế, lại tự tay chăm sóc cô, vừa mớm thuốc vừa lau người cho cô, rõ ràng anh bận rộn như vậy, nhưng mỗi ngày đều dành thời gian phục vụ cô hết lòng.

Cùng anh cả đời, hình như cũng không tệ.

Úc Hàn Yên xoay người lại, đặt hai tay lên cổ Lăng Diệp, ngẩng đầu cùng anh bốn mắt nhìn nhau, nghiêm túc nói:

“Anh hãy nghĩ cho thông suốt. Có được tôi, thì cả đời này anh sẽ phải đoạn tuyệt với những người phụ nữ khác. Tới một giết một, tới hai sẽ giết cả hai.”

Đôi mắt hẹp dài của Lăng Diệp tràn đầy ý cười, chiếc miệng đẹp gợn lên một đường cong hoàn mỹ:

“Anh rất sẵn lòng.”

Bị nụ cười của đối phương làm cho lóa mắt, Úc Hàn Yên rủa thầm: “Sao lại đẹp đến như vậy”. Đột nhiên cô kiễng chân lên, hôn nhẹ lên môi anh.

Lăng Diệp kéo người cô vào gần mình, ý định chạm môi của cô trở thành một nụ hôn sâu.

loading...

……………….

Trên bàn ăn, đôi mắt Úc Hàn Yên mở thật to, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, lẩm bẩm:

“Ai có thể nói cho tôi biết, sự khác biệt một trời một vực này là như thế nào không?!”

Lăng Diệp vừa thong thả cắt miếng thịt bò bít tết, vừa lơ đễnh nói:

“Cơ thể em chưa khỏe hẳn, ăn thanh đạm một chút.”

Úc Hàn Yên nhìn toàn rau là rau trước mặt mình, lại nhìn phía bên Lăng Diệp toàn thịt cá, trong lòng mất thăng bằng trầm trọng. Cô hung hăng nhìn chằm chằm đối phương.

Lăng Sanh nhìn thấy hành động tức giận như trẻ con của Úc Hàn Yên, không nhịn được cười khuyên nhủ:

“Tiểu Yên à, Tiểu Diệp nói rất đúng. Dù sao bệnh của cháu cũng mới lành, nên ăn nhẹ một chút. Cháu xem món ăn của ông này, không phải cũng gần giống như cháu sao?”

Úc Hàn Yên thu hồi tầm mắt lại, nhìn về phía Lăng Sanh, dịu dàng nói:

“Ông nội, nhân lúc còn nóng ông ăn đi, cháu cũng ăn đây.” Lăng Diệp nói ông bị cảm, không phải bệnh gì nặng là tốt rồi.

Một câu “ông nội” khiến Lăng Sanh như mở cờ trong bụng, ông cười nói:

“Tiểu Yên đúng là một đứa bé ngoan!”

Lăng Diệp rất bất mãn khi thấy ánh mắt Úc Hàn Yên dừng lại trên người ông nội, anh lạnh lùng nói:

“Không cho phép nói chuyện.”

“. . . . . .” Bạo chúa độc tài! Lăng Sanh và Úc Hàn Yên không hẹn mà cùng cúi đầu, ngoan ngoãn uống phần canh bổ máu trước mặt mình.

………..

Những ngày này Lăng Diệp rất bận, so với trước kia càng bận hơn. Nhiều đêm tỉnh giấc, Úc Hàn Yên không thấy bóng dáng anh đâu. Cô cũng muốn đỡ đần ít việc giúp anh, nhưng lại bị anh lạnh lùng từ chối, nói người bệnh nên toàn tâm an dưỡng.

Thật ra, cơ thể cô cũng chẳng còn vấn đề gì nữa, nhưng Lăng Diệp lại không cho phép cô bận tâm.

Vào một ngày, Úc Hàn Yên tỉnh dậy rất sớm. Cô sờ sang vị trí của Lăng Diệp – lạnh. Cô biết chắc chắn anh đã thừa lúc mình ngủ mà đi ra ngoài làm việc thì không khỏi tức giận một trận. Ngay sau đó, tiếng mở cửa khe khẽ truyền đến, cô vội nhắm mắt giả vờ ngủ.

Lăng Diệp rón rén nằm xuống bên cạnh Úc Hàn Yên, anh cẩn thận ôm cô vào lòng, nhắm mắt lại.

Hơi lạnh trên người đối phương truyền đến xua tan đi sự tức giận trong lòng Úc Hàn Yên, chỉ còn lại sự thương tiếc. Cô dụi dụi người vào Lăng Diệp, tìm một tư thế thoái mái nhất, mở miệng thì thầm:

“Diệp, em không muốn anh phải mệt mỏi như thế.”

Lăng Diệp không mở mắt, giơ tay lên vuốt vuốt mái tóc mềm mại của cô, dùng giọng trầm thấp, êm tai nói:

“Anh không mệt.”

“Em không phải là một nửa của anh sao?” Úc Hàn Yên ngồi vọt dậy, nhìn đối phương nghiêm túc hỏi.

Lăng Diệp bất đắc dĩ mở mắt ra, lại kéo Úc Hàn Yên vào lòng mình, vỗ vỗ mông cô nói:

“Em lộn xộn cái gì hả? Sáng sớm không ngủ, lại suy nghĩ lung tung. Em đương nhiên là một nửa của anh rồi!”

“Vậy tại sao anh không để em giúp đỡ, chia sẻ công việc với anh?” Úc Hàn Yên ngẩng đầu, hỏi lại một lần nữa.

Lăng Diệp cúi đầu, hung hăng hôn cho cô một trận, nói thì thào:

“Trong đầu em chỉ cần chứa một mình anh là được rồi, những việc khác, cứ giao hết cho anh.”

Mục lục
loading...