Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 28


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 28: Hoạt Động Gân Cốt

Úc Hàn Yên cảm thấy hơi kỳ quái trước sự thay đổi của hắn, nhưng mà có một người dẫn đường miễn phí cũng tốt hơn là để tự cô đi dạo lung tung, cho nên cô liền gật đầu đồng ý.

“Chị dâu muốn đi chỗ nào trước?” Mạc Vũ vừa đi, vừa cười hỏi.

Úc Hàn Yên nghĩ nghĩ một lúc, nói:

“Nếu đã là trụ sở của Liệt Diễm, thì kiểu gì chẳng có phòng luyện tập?” Úc Hàn Yên đã nằm trên giường một tháng, toàn thân cô cũng sắp mốc lên rồi, cô muốn hoạt động gân cốt một chút.

Mạc Vũ nhíu mày, giọng mang theo vẻ khó tin hỏi:

“Chị dâu muốn tham quan phòng luyện tập để…?” Không phải người bệnh nên đến các nơi như vườn hoa sao?

Úc Hàn Yên không nói gì, lườm một cái xem thường. Phòng luyện tập thì có gì mà tham quan chứ. Cô hùng hồn nói:

“Đương nhiên là để hoạt động gân cốt!”

Mạc Vũ khẽ thở dài một cái, thật cẩn thận khuyên nhủ:

“Chị dâu à, cơ thể cô còn chưa bình phục hẳn, nếu để Diệp biết được, cả hai chúng ta sẽ xong đời đó.” Không hổ danh sinh ra đã là sát thủ, quá quen với cuộc sống đao kiếm, máu me rồi. Quả nhiên đã hằn sâu vào xương tủy thì rất khó thay đổi, cho dù cô đã từng muốn ở ẩn.

Đứng ở lầu một phòng khách, Úc Hàn Yên quay đầu nhìn Mạc Vũ đang đứng bên tay phải mình, ngầm đe dọa hỏi:

“Anh sẽ nói?” Có một loại cảm giác, giống như đang nói… anh dám nói, tôi sẽ giết anh.

Mạc Vũ nuốt một ngụm nước miếng, nói yếu ớt:

“Không có.”

Úc Hàn Yên gật đầu hài lòng:

“Anh không nói, tôi không nói, sao anh ta biết được?”

Phòng luyện tập đâu phải chỉ có hai người chúng ta. . . . . . Mạc Vũ thấy đối phương đã hạ quyết tâm, không thể thay đổi được thì không khỏi đau đầu. Đúng là không phải cùng loại người thì không vào cùng nhà mà. Cô và Diệp đều thích tìm niềm vui trên nỗi đau khổ của hắn. Nếu đồng ý với cô, hắn sẽ bị Diệp ngược, không đồng ý với cô, cô sẽ ngược hắn.

“Nhanh lên một chút đi! Tôi không biết chính xác khi nào anh ta trở lại, bị bắt gặp sẽ không tốt đâu.” Úc Hàn Yên thấy hắn do dự thì thúc giục.

Đưa đầu ra bị một đao, rụt đầu vào cũng bị một đao, thôi, kiểu gì chả thế. Mạc Vũ hạ quyết tâm, dẫn Úc Hàn Yên đến phòng luyện tập dưới lòng đất.

Tới phòng dưới lòng đất, đập vào mắt Úc Hàn Yên là mấy chữ “Phòng bắn súng” ở cách đó không xa, bên phía tay trái. Nhiệt huyết trong lòng Úc Hàn Yên sôi trào, cô chỉ về phía “Phòng bắn súng”, nói không chút do dự:

“Vào nơi đó trước.” Cô muốn chơi đùa ở từng phòng luyện tập một!

Mạc Vũ nhìn bộ dáng nóng lóng muốn thử của đối phương, im lặng hoàn toàn.

Trong phòng bắn súng, huấn luyện viên bắn súng đứng khoanh tay, giảng giải cho hai mươi người đang đứng thành hàng thẳng tắp.

Úc Hàn Yên và Mạc Vũ đến đã làm kinh động bọn họ, bởi vì trong lúc huấn luyện người ngoài đều không thể tùy tiện đi vào, trừ nhân viên cao cấp ra.

Hai mươi mốt đôi mắt cùng đồng loạt nhìn về phía cửa. Sau khi nhìn thấy người tới, bọn họ không hẹn mà đều cung kính hô:

“Chào phu nhân! Chào Mạc đường chủ!”

“. . . . . .” Cái tiếng “Phu nhân” đinh tai nhức óc này khiến Úc Hàn Yên choáng váng. Cô quay đầu nhìn về phía Mạc Vũ đang mang vẻ mặt vô tội, cắn răng nghiến lợi nói:

“Đừng nói với tôi là tất cả mọi người trong bang Liệt Diễm đều biết đến sự tồn tại của tôi đó.”

Mạc Vũ hả hê nói:

“Đó là điều hiển nhiên nha. Sau hôm đưa cô trở lại trụ sở chính, Diệp đã lấy hình của cô, phát cho từng thanh viên một trong bang.”

Lăng Diệp chết tiệt! Trong lòng Úc Hàn Yên dấy lên một trận lửa giận, quăng ra một câu:

“Chuyển sang mức độ khó nhất.” Cô đi thẳng vào một vách ngăn nhỏ, tiện tay cầm khẩu súng lục người khác đã đặt sẵn trên bàn lên lắp ráp.

Bảy giây. . . . . . Tốc độ thật nhanh! Mạc Vũ nhếch nhếch khóe môi – để mức độ khó nhất.

Nhất thời, hai mươi đầu người cùng bia đều di chuyển, hoặc nhanh hoặc chậm, hoặc xa hoặc gần, không tuân theo một quy luật nhất định nào.

Lúc này, tính cách của Úc Hàn Yên đã thay đổi hoàn toàn. Cô vô cùng khí thế, mang theo vẻ tàn nhẫn khát máu, có sự cao ngạo không để ý đến bất kỳ điều gì trong mắt.

Cô như vậy, không thể nghi ngờ chính là một đóa hoa anh túc xinh đẹp rực rỡ, mang theo vẻ cuốn hút chết người.

loading...

Lăng Diệp nổi giận đùng đùng đi vào phòng bắn súng, vừa đúng lúc nhìn thấy hình ảnh này. Chỉ một bóng lưng đã đủ làm anh phải dừng bước, sự tức giận cũng không cánh mà bay. Anh giơ tay lên, ngăn cản hành động chào hỏi của mọi người, đứng bên cạnh cửa im lặng nhìn Úc Hàn Yên nổ súng.

Mạc Vũ vừa khéo lại đứng ngay phía trước Lăng Diệp, toàn bộ tâm tư hắn đều đang đặt hết lên trên người Úc Hàn Yên, nên hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của Lăng Diệp.

Úc Hàn Yên nhìn những cái bia di động trước mắt, nhếch môi khinh thường. Cô bắn liền 20 phát, phát nào phát nấy đều trúng giữa tâm, không lệch phát nào.

Mười hai giây. . . . . . Mạc Vũ nhìn thành tích biểu hiện trên đồng hồ tính giờ không khỏi kinh hãi, lẩm bẩm:

“Không hổ danh là kim bài sát thủ, ngay cả tay súng thần cũng chỉ có thể làm được như thế.”

Úc Hàn Yên phát tiết xong, tâm tình tốt hơn rất nhiều. Cô vừa ung dung nạp đạn vào súng, vừa nhẹ nhàng nói:

“Tôi nghĩ, chắc hẳn mọi người sẽ không nói với Lăng Diệp là tôi đã tới đây?”

Giọng nói cùng với động tác của cô, làm cho người ta không chút nghi ngờ, chỉ cần bọn họ dám mở miệng, cô sẽ tập tức giết chết bọn họ.

Uy hiếp trắng trợn…

Mọi người cùng nhìn Lăng Diệp, lại nhìn nhìn Úc Hàn Yên, khuôn mặt méo mó, không dám nói lời nào.

Chỉ có Mạc Vũ lên tiếng nịnh bợ:

“Tôi lấy đầu mình ra đảm bảo, tuyệt đối sẽ không nói cho Diệp biết.”

Lăng Diệp vừa đi về phía Úc Hàn Yên, vừa cười lạnh nói:

“Đầu của cậu tôi thu.”

Anh vừa thốt ra tiếng, Úc Hàn Yên liền vội vàng buông súng xuống, quay đầu lại cười hì hì ngây ngô với anh, một bộ rất ngây thơ.

Cả người Mạc Vũ đã cứng ngắc, trong lòng hét lên:

“Mạng mình đã mất!”

“Học được cách gạt anh rồi? Hả?”

Lăng Diệp đứng trước mặt Úc Hàn Yên, tay trái vòng qua chiếc eo thon gọn của cô, tay phải không chút lưu tình dùng sức phát vào chiếc mông săn chắc của cô một cái, dùng giọng lạnh lẽo hỏi.

“Hí. . . . . . Đau. . . . . .” Úc Hàn Yên bị đánh vào mông, khuôn mặt nhỏ nhắn không tự chủ được đỏ lên. Cô không dám nhìn người khác, vùi đầu vào ngực Lăng Diệp, trong lòng thầm đem tổ tông mười tám đời của Lăng Diệp ra “ân cần thăm hỏi”.

Đối phương dùng giọng nói nũng nịu, cùng hành động kề sát mặt vào ngực Lăng Diệp để lấy lòng anh, nhưng mặt anh vẫn lạnh như cũ nói:

“Đây chính hậu quả của việc em không nghe lời.”

Anh không để ý đến những biểu hiện kinh ngạc của mọi người, ôm ngang Úc Hàn Yên lên, trước ánh mắt của bọn họ đi ra ngoài cửa, cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn Mạc Vũ lấy một cái.

Nhưng Mạc Vũ lại cảm thấy người như đang ở trong hầm đá, d∞đ∞l∞q∞đ lạnh đến thấu xương. Đối phương càng trì hoãn việc trừng phạt hắn, thì càng có nghĩa hình phạt sẽ nặng hơn. Hơn nữa, thời gian chờ đợi, tuyệt đối cũng là một loại cực hình.

Vừa đến chỗ không có ai, Úc Hàn Yên liền giùng giằng muốn xuống để tự mình đi. Lúc nãy ở trước mặt mọi người, cô không muốn gây chuyện với Lăng Diệp, tránh người ta chê cười. Nhưng bây giờ thì khác, cô đẩy đẩy vào lồng ngực anh nói:

“Anh thả tôi xuống.”

Lăng Diệp nhíu mày, cúi đầu nhìn Úc Hàn Yên, lành lạnh nói:

“Mông của em vẫn chưa đau? Có phải muốn anh phát cho cái nữa không?”

Không nhắc đến thì thôi, nhắc tới lại khiến Úc Hàn Yên bốc lửa. Quỷ tha ma bắt, dám đánh cô mạnh như thế. Bây giờ mông cô vẫn còn nóng ran. Cô gào lên giống như con thú nhỏ sau khi biết kẻ khác đã xâm phạm vào lãnh thổ:

“Sao có thể không đau! Nếu không anh cũng thử để tôi đánh một cái đi! Hơn nữa, anh đánh vào mông tôi ở trước mặt bao nhiêu người như thế, anh nói tôi còn mặt mũi nào sống tiếp, làm sao chịu nổi đây?!”

Lăng Diệp nhìn bộ dáng giương nanh múa vuốt của cô, không khỏi buồn cười. Anh cúi đầu thấp xuống, rủ rỉ bên tai cô:

“Bất kể là ở đâu, khi nào, anh đều rất hoan nghênh em đánh vào mông anh.”

Grừ grừ! Đồ da mặt dày! Khuôn mặt Úc Hàn Yên đỏ hồng như tôm luộc, cô nhỏ giọng lầu bầu:

“Ai thèm đánh vào mông anh.”

Đúng là, công phu không đủ sâu, cứ bảo sao bị ngược đãi.

Mục lục
loading...