Menu

Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang-Chương 21


Tình Yêu Bá Đạo Của Tổng Giám Đốc Hắc Bang


Chương 21: Thưởng Cho Em Một Nụ Hôn

Lăng Diệp đưa tay nhặt lấy chiếc điện thọai di động đang nằm chỏng chơ trên ghế sofa, vừa đi ra cửa vừa ấn gọi cho Mạc Vũ.

Thanh Phong vẫn đứng đợi bên ngoài phòng chỉ huy, thấy Lăng Diệp đi ra, vội vàng đi theo.

Rất nhanh, đầu điện thoại bên kia đã truyền đến giọng nói thối tha của Mạc Vũ:

“Diệp, có gì phân phó?”

Lăng Diệp đi thẳng vào vấn đề chính luôn:

“Chuyện được chuẩn bị đến đâu rồi?”

“Nhất định ngày mai Nhan gia sẽ trở thành một mớ hỗn độn.” Mạc Vũ tuyên bố.

Lăng Diệp gật đầu cười hài lòng, hào phóng nói:

“Khi về sẽ cho cậu nghỉ phép một tháng.”

Bởi vì câu nói này của Lăng Diệp mà Mạc Vũ vô cùng hưng phấn. diễn♣đàn❖lê❖quý♣đôn Hắn kích động thét to vào điện thọai:

“Diệp, cậu đối với tôi thật tốt! Cậu đúng là cha mẹ tái sinh của tôi! Tôi yêu cậu chết mất. . . . . .”

Đối phương dùng giọng high-decibel(*) thét đến chói tai, khiến Lăng Diệp im bặt. Anh đưa điện thọai cách xa khỏi tai, đề phòng màng nhĩ của mình sẽ rách vì chấn động. Sau hai phút, thấy người kia vẫn thao thao bất tuyệt không ngừng, mà không có chút dấu hiệu nào sẽ im miệng, Lăng Diệp không nghe nổi nữa, liền cúp luôn điện thọai. Anh nhét điện thọai vào trong túi quần, đưa tay móc móc lỗ tai vừa bị Mạc Vũ tàn hại.

(*) Decibel viết tắt là dB: Đơn vị để đo cường độ âm thanh. Tầm nghe của con người khoảng từ 0 đến 125 dB. Dưới 40 dB thì nghe rất khó, trên 105 dB tai sẽ bị đau đớn, và trên 115 dB nghe trong khoảng thời gian dài sẽ bị điếc vĩnh viễn.

“Ông chủ, bữa tối đã chuẩn bị xong, ngài định dùng ở đâu ạ?” Thấy Lăng Diệp đã rảnh rang, Thanh Phong mới lên tiếng hỏi.

Lăng Diệp nghĩ nghĩ một lúc, nói:

“Trong thời gian này, chuyển địa điểm ăn sang phòng y tế đi.”

Mặc dù trong lòng Thanh Phong thấy hơi thắc mắc, nhưng hắn vẫn cung kính lên tiếng:

“Vâng! Ông chủ.”

Trong lúc ngủ mơ, đột nhiên Úc Hàn Yên nghe thấy những âm thanh “ken két”, lông mày cô nhíu chặt lại, cơn thịnh nộ trong lòng dâng cao lên.

Lăng Diệp thấy Úc Hàn Yên nhíu mày, con ngươi anh đảo quanh mấy cái, biết cô đã tỉnh, lòng anh xẹt qua nụ cười, đưa tay nhéo nhẹ nhẹ lên mặt cô, diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn nói:

“Mở mắt ra.”

Tên đàn ông xấu xa giết người bằng nghìn đao. Anh ta vừa muốn cô nhanh khỏe lại vừa muốn quấy nhiễu thời gian nghỉ ngơi của cô. . . . . . Úc Hàn Yên mắng thầm. Nếu không phải hiện tại tứ chi cô đều vô lực thì nhất định cô sẽ tung chăn trùm lên đầu anh ta, sau đó tay đấm chân đá.

“Anh đếm ba giây, nếu em còn không mở mắt ra, anh sẽ mặc định là em đang mời anh hôn em đó.”

Tiếng chuông báo động trong lòng Úc Hàn Yên lại vang lên lần nữa. Cô bất chợt mở choàng hai mắt ra, hung dữ nhìn chằm chằm khuôn mặt đang cười xấu xa của Lăng Diệp. Giỡn sao! Hiện tại cô yếu như thế, để cho anh ta hôn một cái, nhất định là sẽ chỉ có khí vào mà không có khí ra nha.

Lăng Diệp nhìn thấy ánh mắt căm phẫn, hận đến không thể giết chết luôn được mình của Úc Hàn Yên, tâm trạng anh tốt hẳn lên nói:

“Em đã nghe lời như vậy, anh phải thưởng cho em một nụ hôn rồi!” Nói được làm được, anh cúi người xuống, đặt một nụ hôn lên môi Úc Hàn Yên.

Ông trời! Đánh chết tôi đi. . . . . . Úc Hàn Yên không chỉ một lần vấn trời:

“Kiếp trước tôi đã tạo ra nghiệt gì, mà gặp phải thứ người như thế này hả?”

Lăng Diệp nhíu mày, nghiêm túc nói:

“Kiếp trước em không gây ra tội gì nên ông trời mới ban ơn cho em gặp được anh.”

Đôi mắt Úc Hàn Yên trợn thật lớn, cô nghĩ thầm:

“Hừ. . . . . . Vậy mà mình đã nói ra khỏi miệng rồi sao?”

Thanh Phong mở chiếc lồng bàn đang đậy khay thủy tinh đựng thức ăn ra, nhắc nhở:

“Ông chủ, có thể ăn được rồi.”

Thì ra ông chủ đã bắt lại được cô gái này. ⊰diễ♦n☽đ♦àn☽lê☽q♦uý☽đ♦ôn⊱ Thảo nào ngài ấy lại muốn dùng cơm ở phòng y tế. Nhưng mà, sao cô ấy lại bị thương vậy? Thôi đi, việc này cũng không phải là chuyện của hắn.

Lăng Diệp “Ừ” một tiếng, vẫy tay bảo hắn lui ra. Sau đó anh ngồi vào bàn ăn vừa mới được dọn lên, nhất thời trong phòng y tế chỉ còn lại hai người – anh và Úc Hàn Yên.

Úc Hàn Yên bị mùi thơm của thức ăn làm cho mê hoặc. Cô đưa tay sờ vào cái nút bên mép giường, điều chỉnh cho đầu giường lên cao, mắt nhìm chằm chằm không chớp vào những món ăn đầy đủ hương sắc trên bàn cơm.

Lăng Diệp nhếch mắt lên, nhìn cô hỏi:

“Muốn ăn sao?”

Úc Hàn Yên tưởng rằng anh sẽ để cho mình ăn, vội vui vẻ lên tiếng:

loading...

“Uhm uhm uhm.”

Lăng Diệp vô cùng ưu nhã, cắt miếng thịt bò bít tết, cũng không thèm nhìn đôi mắt đang lóe sáng của người kia, cự tuyệt không chút do dự:

“Suy nghĩ một chút đã.”

Mẹ nó. . . . . . Tên đàn ông thối tha! Đang từ thiên đường rơi xuống địa ngục sẽ như thế nào? Tâm trạng của cô bây giờ chính là như thế. diễ●n☺đ●ànlê☺q●uý☺đ●ôn Úc Hàn Yên cắn răng nghiến lợi nói:

“Anh đã không cho tôi ăn, tại sao còn dụ dỗ tôi?!”

Lăng Diệp từ từ đưa một miếng thịt bò bít tết bỏ vào trong miệng, nhai nuốt xong mới chậm rãi nói:

“Con mắt nào của em nhìn thấy anh dụ dỗ em?”

Úc Hàn Yên tức giận quát:

“Hai con!”

Hiếm khi thấy Lăng Diệp có được sự kiên nhẫn, anh giải thích cho cô:

“Bây giờ lục phủ ngũ tạng của em đều rất yếu, chỉ có thể truyền chất dinh dưỡng vào, thức ăn lỏng còn không ăn được, huống chi là những thứ này?”

Úc Hàn Yên im lặng, cơ thể mình như thế nào cô là người hiểu rõ, đều là do cái tên khốn Nhan Hạo thiếu nợ cô. Nhưng mà, cô tuyệt đối sẽ không để bị rơi vào tay hắn lần nữa. Hơn nữa, mối thù này cô không trả, cô thề không làm người!

“Cô gái, nhanh khỏe lại nấu cơm cho anh ăn.”

Mặc dù anh mới chỉ ăn đồ cô nấu có một lần thôi, nhưng anh lại nhớ rất rõ cái hương vị kia. Quả thật là “từng gặp biển xanh khó muốn làm sông nhỏ, khôn vờn qua núi không phải mây.” (*)

(*) Đây là câu thơ của tác giả Nguyên Chẩn (TQ)

– Nghĩa đen: Đã từng đi qua biển cả, thì sông nước ở nơi khác sẽ không còn hấp dẫn được nữa. Trừ phi trời quang mây tạnh, mây ở chỗ khác đều ảm đạm biến sắc.

– Nghĩa bóng: Ám chỉ một tình yêu thủy chung, son sắt, không có ai hoặc có gì có thể thay thế được.

Úc Hàn Yên đảo mắt xem thường, hóa ra anh ta nghĩ cô là nô dịch.

…………………..

“Đương gia, Hoàng tử Anca Liệt nói đã chuyển tiền vào tài khoản cho chúng ta, nhưng người phụ trách của ngân hàng Thụy Sĩ lại nói khoản tiền đó vẫn chưa thấy về.”

Nhan Hạo đang ngồi ở trong thư phòng xem tài liệu liền cau mày lại. Theo lý thuyết mà nói, Anca Liệt không có gan trả thiếu tiền hắn, còn ngân hàng Thụy Sĩ cũng chẳng có khả năng chiếm dụng khoản tiền đó. Như vậy, trong đây đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ đã có người chuyển khoản tiền của hắn đi? Ai lại có khả năng lớn đến như vậy, dấu vết cũng không hề lưu lại?

Đế vương của hacker, năm năm trước đã từng tung hoành ngang dọc —— Thiên Nhất? Nhưng vì sao hắn ta phải làm chuyện này? Hơn nữa, hắn đã biến mất từ lâu rồi mà.

…………

“Dừng ở đây đi.”

Mạc Vũ lạnh lùng ra lệnh qua Microphone. Giờ phút này, hắn giống như thợ săn đã nhắm trúng con báo nhỏ, toàn thân hắn tản ra sức mạnh phi thường, trong đáy mắt có thể mơ hồ nhìn ra sự khát máu, khác xa hoàn toàn với cái “loa phát thanh” thường ngày.

Bên cạnh hắn là một người đàn ông trông rất thư sinh, có ngũ quan tinh xảo và làn da nõn nà. ❀diễn❀đàn❀lê❀quý❀đôn❀ Hắn ta nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính hết sức chăm chú, mười ngón tay thon dài, xinh xắn gõ thần tốc trên bàn phím. Nửa phút sau, từ trong miệng hắn truyền ra một giọng nói mỏng, dửng dưng:

“Bốn, ba, hai, một.”

“Khởi động!”

Cùng lúc đối phương ngừng đếm, Mạc Vũ cấp tốc ra lệnh. Độ phòng ngự ở trụ sở chính của Nhan gia khá tốt, ngoài mấy chiếc máy bay luôn trinh sát bên ngoài, còn có ba vũ khí laser hoạt động không ngừng, bất kể ngày đêm, phóng ra những chùm tia có năng lượng cao. Ba vũ khí laser phóng xạ không ngừng, xoay tròn bao trùm lên khắp trụ sở chính của Nhan gia. Máy bay hay tên lửa chỉ cần tiến lại gần sẽ bị phá hủy.

Tuy nhiên, khi các vũ khí laser phóng xạ cùng lúc, cũng sẽ tự vạch trần ra vị trí của chính mình. Chỉ cần dùng chùm tia laser phóng xạ vào vũ khí laser của Nhan gia, thì bọn chúng sẽ trở nên tê liệt. Vì vậy mà Mạc Vũ đã đặt biệt đem ba chiếc máy bay duy nhất có vũ khí laser của bang Liệt Diễm đến đây.

Sau tiếng hạ lệnh của hắn, ba chùm tia laser được bắn ra chói mắt, phá tan bầu trời đêm tối, chia nhau ra chiếu thẳng về phía ba vũ khí laser đang hoạt động của Nhan gia.

“Bắn tên lửa.”

Ngay tức khắc, tên lửa được bắn theo phía sau chùm laser, hướng thẳng về phía trụ sở chính của Nhan gia. Thừa dịp vũ khí laser của Nhan gia đã phá hủy, trong chớp mắt sẽ tấn công vào trụ sở của Nhan gia – đây chính là kế hoạch thứ nhất của Mạc Vũ.

“Đương gia, có người đã phá hủy vũ khí laser của chúng ta, chuông báo động đã cảnh báo cấp độ cao nhất.” Một người đàn ông rất cao, thân hình gầy tong teo chạy vội đến thư phòng của Nhan Hạo, thở hồng hộc báo cáo.

Nhan Hạo nghe xong, đáy mắt chỉ còn lại vẻ rét lạnh cùng khát máu. Khóe miệng hắn khẽ nâng lên:

“Đúng là không biết trời cao đất rộng. . . . . .”

Tưởng rằng phá được ba vũ khí laser của hắn, là có thể tấn công trắng trợn vào trụ sở chính của hắn sao? Hắn ném tài liệu trong tay xuống, đứng dậy đi nhanh ra khỏi cửa.

Đã đến đây rồi, vậy cũng đừng mong rời đi.

Mục lục
loading...