Menu

Tiểu Thư Và Nông Dân-Chương 55


Tiểu Thư Và Nông Dân


Chương 55: Chương 55

Vào buổi trưa nóng bức với nhiệt độ trong ngày cao khá cao lên đến 38 độ C. Chúng nó nhăn nhó dưới cái nắng gắt của buổi trưa, mồ hôi chảy ròng ròng trên người cứ như vừa mới được tắm xong. Chúng mệt mỏi, bức bối trong cái nắng, chúng tôi ở bên trong với cái nóng oi bức còn không chịu nổi, chúng nó không biết ra sao. nhưng chỉ cách đó thì chúng mới nói ra những gì đã làm với ba của Trân.

“Tụi bay thấy thời tiết thế nào?” – Khanh đến vừa nói vừa cầm chai nước tuông vào miệng, cả ba tên nhìn thèm thuồng – “Khát nước không?” – cả ba tên gật đàu lia lịa

“nếu tụi bây nói ra tụi tao sẽ cho tụi bay nước uống!” – tôi nói với chúng

“tụi tao thà uống nước bọt chứ không nói ra”

“chắc không?” – Quỳnh nheo một mắt nhìn chúng

“chắc” – ba tên đồng loạt nói

“ờ … thé thì nước nước bọt đi” – Quỳnh nói – “nè! đem nước đá ra đây đi, rồi còn đồ ăn nửa, ở trong hầm quá”

Thế là chúng tôi mặc kệ chúng, bày biện thức ăn thật hấp dẫn, đò uống mát lạnh và để máy cái thùng đá ở phía trước, để xem chúng có chịu nỏi khi tháy chúng tôi uống nước thỏa thích , ăn thật no, chúng thì nhịn đói nhịn khát cũng vài ngày rồi.

“Cách này liệu chúng có nói cho chúng ta biết không? – trân nói nhỏ với tôi

“A tin là chúng sẽ không chịu nỏi đâu, khi thấy chúng ta như thế này” – tôi cười

“chúng không chịu nỏi đâu Trân yên tâm đi” – Quỳnh đến đụng vai

Chúng tôi ăn uống vui vẻ thoải mái, hưởng thụ những gì đang có, lâu lau cũng ngó xem chúng đang làm gì, chúng đang chăm chú nhìn những món ăn và những ly nước đá mát lạnh. Lúc này Khanh cầm chai nước ngọt được đông lạnh tiến gàn đến phía chúng nó.

“Tụi bay hay thật!” – Khanh mở chai nước ngọt , ánh mắt của chúng nhìn chăm chăm vào chai nước, Khanh đưa chai nước lên miệng tuông ực ực, rồi láy tay chùi mép – “trời nắng nóng, uống cái này thật là đã, ực ực …. “ – Khi thấy Khanh quay lưng bước đi

“Này!”- tên đại ca gọi

“có chuyện gì?” – Khanh nhướng một mắt nhìn hắn

“cho tao một chút nước tao sẽ nói cách tụi tao đã làm với ông chủ tụi bây” – lúc này mọi người tiến gần đến chúng

“mày có giữ lời hứa không?” – Lúc này tôi đến gần hắn

“làm sao mà tụi tao tin mày được?” – Khanh chêm vào

“nói ra đi rồi tụi tao sẽ cho mày nước uống và thức ăn” – Quỳnh cầm chai nước và đĩa thức ăn.

“khát quá, nóng quá” – hai tên đệ tử của hắn miệng không ngừng nói

“được rồi! cho ta một chút nước để có sức mà kể chứ?” – đôi mắt hắn van xin chúng tôi, chúng tôi nhìn nhau lưỡng lự.

“có chắc là tụi tao cho mày uống nước thì mày kể chứ, làm sao tao tin được ba đứa bây đây?” – tôi nhìn ba tên và nói

“bây giờ tụi bây không cho tao uống nước, tao cũng không thể kể cho tụi bây nghe được, giang hồ chữ tín luôn hàng đầu mà” – tên đại ca nói

“thôi được rồi! tôi sẽ cho các người uống một ngụm nước thôi” – Trân nói

“Trân! em đừng tin chúng quá!” – Khanh can lại

“không sao đâu!” – Trân vẫn làm theo ý của mình – “nước đây” – Trân đến cho chúng uống , cả ba tên đúng là như chết khát, uống hốp liên tục.

“nè đủ rồi” – Khanh giật lại -”tụi bây kể việc tụi bây đã làm đi”

“hahaha….. “ – hắn cười nhạo – “ xin lỗi tao quên rồi” – cùng lúc đó hai tên kia đồng thanh cười theo

“thằng khốn” – tôi đập thẳng vào mặt hắn

“tao có chết cũng không khai đã làm gì? chỉ cần nay mai thôi,, anh Jack sẽ tìm tụi tao và sẽ phá nát cái chỗ này, cảm ơn cô tiểu thư nhẹ dạ tin người, thương người nửa”

Khi hắn vừa dứt lời là tôi và Khanh đã nện cho hắn vài đấm vào mặt.

“Dừng lại” – một giọng nói vang lên

“Ai vậy?” – Quỳnh nói và nhìn xung quanh

“Ai vừa nói vạy?” – tôi nhìn dáo dát xung quanh, trước mặt tôi có những tên mặc áo

đen xuất hiện, bước ra giữa chính là Jack.

“là tao đây” – trên miệng hắn đang ngậm một điếu thuốc, hắn thẩy điếu thuốc xuống chân rồi dùng chân dậm cho điếu thuốc tắt.

“sao mày lại biết tụi tao ở đây?” – Khanh to mắt ngạc nhiên

“chuyện đó không quan trọng! Quan trọng là tao biết tụi bây đang bắt người của tao” – hắn nhìn về phía ba tên đang bị trói – “tụi bây cởi trói ba đứa kia ra” – hắn ra lệnh.

“ai cho tụi bây tự tiện vậy? tụi bây có biết ở đây là đâu không?” – Tôi tiến lên phía trước

“ở đây là mặt đất, sao mày nói chuyện ngu vậy?” – hắn trả lời còn đàn em của hắn thì ôm bụng cười

“ở đây là địa bàn của bọn tao, tao muốn tụi bây rời khỏi đây” – Khanh phản ứng gây gắc

loading...

“trước khi rời khỏi đây thì tao cũng phải chơi một chút đã”

Hắn vừa dứt câu thì tất cả đàn em của hắn xông thẳng vào chúng tôi, chúng tôi không kịp trở tay những đàn em của Khanh nhanh chóng bị hạ gục dưới tay mấy tên này, còn ba tên kia thì được cởi trói bởi đàn em của Jack. Tất cả gần như hỗn loạn ở nơi đây.

“Em và Quỳnh trốn đi” – tôi nói

“không được … hắn sẽ giết anh mất’ – em không muốn đi

“nếu em ở đây thì hắn sẽ dể dàng bắt em, Quỳnh, luật sư ba người mau đi đi”

“chạy mau đi!” – Khanh nói trong khi hạ gục những tên khác.

Tôi chạy đến giúp Khanh đánh những tên còn lại, chẳng biết từ đâu ra chúng quá đông, tôi dùng chân đạp đá thẳng vào bụng những tên khác, tay liên tục đấm và đấm. Khanh kẹp cổ một tên lấy tên đó làm bìa chắn cho mình rồi hất tung nó ra. Đánh một hồi cả tôi và Khanh đều thấm mệt.

“Hay quá” – hắn đứng vỗ tay – “phim hành động coi trực tiếp thế này mới sướng, tụi bây mệt chưa?”

“dù thế nào mày cũng phải trả giá cho những việc mày làm” – tôi nói thật lớn

“haiz…. sắp chết đến nơi rồi mà vẫn còn to miệng”

“dù có chết cũng sẽ chiến đấu với mày” – Khanh nói

“Haiz… chỉ còn hai tuần nửa là kì thi đại học diễn ra, thật là uổng tiền khi ông chủ bỏ tiền cho mày học mà mày không đi thi”

“đó là chuyện riêng của tao, mày không có quyền nói gì cả” – tôi xù lông nhím khi hắn nói như vậy

“để coi tụi bây có còn lớn tiếng với tao được không? Tụi bây đem tụi nó ra đây”

“Trân, Quỳnh “ – tôi với Khanh trố mắt thật to khi bây giờ hắn đã bắt được Trân và Quỳnh, cả hai đều bị trói và nhét giẻ vào miệng.

“Ây da da…” – hắn tiến gần lại Trân và Quỳnh – “nếu em ngoan ngoãn không bỏ trốn thì anh đâu có phải trói em như bây giờ?” – hắn vuốt nhẹ lên má của Trân, Trân quay phắt mặt qua bên kia – “còn bạn em thì cũng can đảm đấy!” – Hắn nhìn về “phía Quỳnh.

“Mày không được làm gì họ” – lúc này chúng tôi chỉ lo lắng cho cả hai mà không để ý gì đến những đàn em của hắn xung quanh, giây phút lơ đãng chúng tôi đã bị chụp từ ở phía sau, chúng ôm cổ, bẻ tay của tôi và Khanh. Dù có có vùng vẫy cũng không thể nào thoát ra được.

“Tụi bây đưa hai đứa con gái này lên xe” – chúng tuân lệnh xách Trân và Quỳnh lên vai, còn tôi và Khanh đau như cắt khi nhìn thấy người yêu thương của mình bị bắt đi, vô dụng không bảo vệ được họ – “còn tụi nó, trói thật chặt tụi nó lại, treo lên trên kia” – hắn đưa mắt nhìn lên trên có thanh sắt ngang

Hắn trói tay chúng tôi lại treo lủng lẳng ở trên cao. Hai cánh tay dính chặt với thanh sắt phía trên, thật là đau khi trọng tâm dồn vào hai cánh tay với thân thể treo lủng lẳng như thế kia.

“Thích tư thế này không?” – tên đánh tôi ở dưới quê hắn thích thú khi nhìn chúng tôi treo lên cao như vậy

“nó làm gi với mày thì giờ cho mày làm lại với tụi nó đó” – hắn ngồi đối diện với chúng tôi

“cám ơn anh Jack” – hắn thích thú – “tụi bây làm gì với tao hả? tao sẽ bắt tụi bây chịu gấp trăm lần”- ánh mắt của hắn khao khát sự trả thù – “mày đưa cho tao sợ dây nịt”

“Chát … chát …” – hắn dùng dây nịt quắt vào da thịt của tôi và Khanh, đau đớn không siết cứ như bị xé ra từng mảnh từng mảnh, hắn đánh như chúng tôi là tù nhân của hắn vậy, hắn đánh liên tục không ngớt tay, kèm theo những câu chửi rủa nặng nề.

“Đánh vậy được rồi” – hắn ra lệnh

“Dạ”

“Bây giờ tao có việc phải đi rồi, cũng không có thời gian ở đây mà chơi với hai đứa mày, ah mà trước khi đi thì tao nên làm điều gì đó nhỉ?”

“Đốt nát chỗ này đi anh”

“uhm.. hay đấy! tụi bây đem xăng vào tưới hết cái chỗ này đi”

Cả tôi và Khanh nhìn nhau phải cố gắng thoát ra khỏi chỗ này nếu hai đứa chết thì sẽ không ai có thể vạch trần được bộ mặt của hắn. Chúng tưới xăng lên cánh cửa, lên những tấm gỗ, chúng không chừa một chỗ hở nào.

“Dạ xong rồi đại ca”

“Chúc tụi bây sang một thế giới khác tốt đẹp hơn thế giới này! Bye bye!”

Chúng rút đi từ từ, một tên khác châm lửa, lửa nhanh chóng bén và đi theo đường xăng, chạy lên các đồ vật lửa chảy bập bùng bập bùng, xung quanh bắt đầu nóng dần lên. Tôi và Khanh đưa ánh mắt nhìn ngọn lửa, nó di chuyển với tốc độ cực nhanh.

“Làm gì bây giờ” – tôi rối hết cả lên – “lửa càng lúc càng cháy to hơn”

“anh bình tĩnh đi” – Khanh đang cố trấn an tôi, Khanh nghĩ ra được điều gì đó, cố sức đu hết người lên thanh sắt, dùng răng để mở trói cho tay của mình.

“mở được không?” – tôi quan sát

“em đang cố đây” – Khanh dùng răng rị sợi dây thừng đang trói ở tay – “ nó cột chặt quá, kiểu này chắc gảy hết răng”

Tôi cũng đu lên thanh sắt giống Khanh, nhưng có vẻ tôi nặng hơn Khanh thì phải, việc đu lên không phải dể dàng với tôi. Tôi phải lấy trớn đến lần thứ ba mới đu lên được, dây thừng của tôi không hiểu sao,cắn một chút thì nó đã bung ra. Tay tôi buông một cách vô thức, chưng kẹp lại thật chặc ở phía trên, đu ngược lại bám chặt trên thanh sắt, tôi giúp Khanh cởi trói. Thật là may mắn, bây giờ hai đứa đang ở trên cao, bám nhau đưa xuống đất từ từ. Ngọn lửa đã bao vây nơi đây, một lối thoát khó mà tìm ra được. Chúng tôi như những con gà sắp được nấu chính trong vòng lửa lớn thế này.Dáo dát nhìn khăp xung quanh có cái gì có thể dập lửa được không, chúng tôi tìm được những khăn giẻ lau, cố gắng đập lửa nhưng rồi cũng bén vào khăn. Thật may mắn cho cả hai chúng tôi có một thùng nước lớn ở đằng góc, lửa cũng chưa đến đó. Chúc tôi lôi thùng nước đó ra đổ ngay chỗ có thể thoát khỏi nhanh nhất và tránh bị phỏng. Khi đổ nước xuống, lửa dịu đi chúng tôi liền phóng ra bên ngoài, chạy thật nhanh. Chúng tôi dừng lại quay lại nhìn căn nhà phực lửa cháy rụi. Nhìn nó thật khủng khiếp, nếu không tôi và Khanh đã chết cháy trong đó rồi. Bây giờ tôi và Khanh phải tìm cách cứu Trân và Quỳnh ra khỏi tay của Jack.

========================

Hì hì … sorry các bạn nhiều nhiều…. vì thi cử nên chậm trể, ngày mai Caca còn thi tiếp nửa, nhưng cũng cố gắng viết để post cho mọi người ^^.. mọi người đọc vui vẻ hen!

Mục lục
loading...