Menu

Tiểu Thư Và Nông Dân-Chương 49


Tiểu Thư Và Nông Dân


Chương 49: Chương 49

Những ngày ăn chơi vẫn tiếp tục, mọi thứ vẫn êm đềm, còn tôi thì hồi hộp, lo sợ, ăn ngủ không yên gần cả năm tháng nay. Tôi không biết lúc nào chuyện tồi tệ nhất sẽ xảy ra với tôi và với em. Tôi rất quý, rất kính trọng ông chủ, ông chủ rất tốt với tôi …. Thật là khó nghĩ, nếu tôi là thằng con trai thật sự, thì mọi chuyện đã ổn rồi.

“Này! Anh làm gì mà ngồi ở đây một mình vậy hả?” – Khanh đập vai tôi làm tôi giật mình

“Ah! anh chỉ muốn hóng mát thôi em” – tôi cười

“Anh có tâm sự gì sao?”

“Đâu có, anh chỉ đang nghĩ về Trân thôi”

“làm em nhớ hồi xưa, em và Trân từng là một cặp … đã vậy … em còn đánh nhau với anh, do em là người gây sự trước nửa, đã vậy ngày hôm nay chính anh đã cứu em thoát khỏi tay bọn du côn đó.. em xin lỗi”

“Có gì đâu, tuổi trẻ tụi em còn cái háo thắng, không chịu nghe ai, nhất là đụng vào cái tôi của chính bản thân, nên tụi em cư xử như vậy, bây giờ tụi em tốt hơn, vậy là anh mừng anh vui rồi” – tôi đánh nhẹ lên vai của Khanh, như an ủi với nó.

“Anh không giận hay ghét em sao?” – Khanh nhìn tôi

“Không! nếu giận hay ghét chú thì anh sẽ không cứu chú đâu. Đừng nghĩ nhiều!”

“Trân là một cô gái rất tốt, đôi lúc cũng yếu đuối, cũng mạnh mẽ, cô ấy thật may mắn khi gặp anh đó Thanh ah, em cảm thấy xấu hổ khi bản thân mình trêu đùa với tình yêu của cô ấy dành cho em, đã vậy còn nặng lời, bạo lực với cô ấy nửa”

“Thật sự lúc đó anh cũng nghĩ em thật là tệ,một thằng con trai không nên làm vậy với một người con gái, con gái mỏng manh dễ vỡ như pha lê vậy”

“Bây giờ Trân có anh ở bên cạnh rồi, cô ấy sẽ được hạnh phúc trọn vẹn” – Khanh nói kèm với nụ cười thật tươi

“Uhm,,,” – tôi mỉm cười nhẹ, lòng tôi nặng triểu khi nghe “hạnh phúc trọn vẹn” cho em. Tôi không biết tôi có làm được hay không nửa? Một thử thách quá lớn

“Em gọi anh là đại ca được không?”

“Sao gọi là đại ca? Anh có phải là đầu đảng hay du côn đâu?”

“Dạ không! Em muốn thể hiện lòng biết ơn và sự tôn trọng dành cho anh thôi”

“Ah! hì hì… vậy cứ gọi anh là Đại Hai Khỏe như vậy hay hơn”

“Dạ! Đại Hai Khỏe!”

Thế là chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau cho đến khi Quỳnh và Trân đến chỗ chúng tôi.

“nè, hai ông tướng nói gì mà vui vẻ quá vậy?” – Trân chóng nạnh

“nói xấu phải hem?” – Quỳnh lườm cả hai

“đâu có, tâm sự đàn ông thôi”- Khanh nói

“đàn ông các người toàn bàn về gái” – Quỳnh chắc lưỡi

“đâu có … không tin em hỏi Đại Hai Khỏe đi” – Khanh chỉ qua tôi

“Đại Hai Khỏe” – em và Quỳnh thắc mắc, đồng thanh đọc lên

“Ah… do Khanh thích gọi anh là đại ca, anh chỉnh lại gọi là Đại Hai Khỏe thôi” – tôi giải thích

“thì ra là vậy, hai anh bàn về gái phải không?” – Quỳnh có vẻ không tin

“không có!” – tôi đính chính

“đó em nghe chưa? anh Hai Khỏe nói là không có” – Khanh tự tin

“Khanh chỉ nói xấu em thôi Quỳnh ah” – mặt tôi tỏ vẻ nghiêm trọng.

“Cái gì?” – Quỳnh phản ứng ngay lập tức

“Đâu có, đâu có … anh nói vậy chết em, chết em chắc luôn ah” – mặt Khanh nhăn nhó

“Hà hà … em xử lý Khanh đi” – tôi đưa tay lên cổ, đưa qua đưa lại.

“Đi ra đây với em” – Quỳnh nhéo tai của Khanh và lôi đi mất.

“Anh ác quá … “ – em cười rồi đến ngồi kế bên tôi

“Có gì đâu … để cho hai đứa mình riêng tư thôi mà” – vai tôi đụng nhẹ vai em

“thiếu gì cách …”

“Cách đó nhìn hai đứa nó cũng dể thương mà”

“Anh cũng nhiều trò thật đấy”

“Hì hì … anh vỗn dĩ nhiều trò từ nhỏ mà” – nhìn em thật đáng yêu cùng với gió biển, gió thổi tóc em tung bay, tay em vuốt tóc để nó vào nếp, nhưng nó không chịu nằm yên một chỗ, vi gió biển khá lớn. – “tóc bay tùm lum” – tôi cười

“hứ .. kệ em”

“nhìn em đáng yêu lắm!”

“Người ta đáng yêu lâu òi”

“Cám ơn em” – tôi nhìn em say đắm

“Cảm ơn về điều gì?” – em không hiểu

“Cảm ơn về tất cả, về tình yêu em dành cho anh, em mang đến niềm vui cuộc sống cho anh, em giúp anh nhận biết về cuộc sống này nhiều hơn, em là tất cả đối với anh, anh sẽ luôn luôn ở bên em, sẽ luôn bảo vệ em bằng hết những gì anh có thể” – tôi nắm chặt lấy bàn tay của em. Em ngã đầu vào vai của tôi, tôi choàng tay qua ôm trọn lấy em. Cảm giác của tôi thật lạ, cứ như đây là lần cuối cùng tôi được vui vẻ, chơi đùa cùng em, được nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại của em,ôm lấy em thật chặt.

loading...

Vậy là chúng tôi đã kết thúc chuyến đi chơi, chúng tôi lên xe và đi về nhà. Lúc đầu đi rất hăng hái, lúc về ai cũng mệt. Tựa vào nhau mà ngủ cho đến khi về đến nhà.

“Bye bye anh và Trân” – xe dừng trước cổng biệt thự

“uh,… hẹn một ngày nào đó chúng ta sẽ có chuyến đi chơi vui thế này” – tôi nói

“Về nha Trân anh Thanh” – Quỳnh vui vẻ chào.

“Hôm nay đi chơi vui thiệt đó, đi chơi thoải mái rồi, anh học sẽ ổn hơn, còn chừng hai tháng là anh thi đại học rồi đó.” – em cùng tôi đi vào trong, vừa đi vừa nói

“Uh.. anh sẽ cố” – tôi cười thật tươi với em. – “ah anh có món quà cho em nè” – lúc này tôi và em dừng lại

“ủa gì vậy?” – em thắc mắc, tôi lấy trong túi của mình ra một hộp quà nhỏ màu xanh thắt nơ đỏ.

“anh tặng cho em khi em đạt kết quả tốt cho cuối năm đó”

“thật sao?hihi.. em mở ra xem được không?” – em rất thích khi nhìn thấy món quà tôi đưa cho em.

“Uhm được… quà của em mà”

Em mở nắp quà ra đó là mặt dây chuyền hình cây bốn lá.

“Dể thương quá” – em cầm sợi dây chuyền thật nâng niu, nhìn nó thật chăm chú

“Để anh đeo cho em” – khi đeo cho em tay tôi run lên cầm cập, cố gắng cho nó vào khớp mà vẫn không được.

“Anh làm gì mà lâu vậy?”

“Ah được rồi nè”

“hihi.. đeo ngược rồi”

“ủa?” – tôi nhìn lại đúng là đeo ngược thật -” để anh đeo lại cho em” – tôi liền tháo ra đeo lại -”chỉnh xong rồi” – tôi nhìn em cười toe toét

Chợt em bất ngờ hôn nhẹ ở môi tôi. -”Cám ơn anh” – nụ cười của em làm tim tôi ấm lên. – “Ý hôm nay ba ra đón tụi mình luôn” – tôi chợt quay lại thì thấy ông chủ đang đứng nhìn tôi và em, tôi cảm giác có điều gì không hay, ánh mắt ông chủ nhìn tôi thật khác thường. Tôi giật mình khi Jack bước ra, kéo cặp kính đen xuống, cho tôi nụ cười đầy khinh bỉ. Em chạy vội đến bên cạnh ba của mình, cứ như một đứa trẻ mới bị lạc vừa tìm được ba mẹ. Tôi vừa bước thêm được vài bước thì những chàng vệ sĩ đến giữ tôi lại. Tôi vùng vẫy. Họ giữ chặt tôi, đem tôi đến gần ông chủ và tên Jack đầy vẻ đắc thắng.

“Ba ba làm gì vậy?” – em không hiểu hành động của ba em, còn tôi thì cảm nhận nó đang tới rất rất gần.

“Tụi bây giữ tiểu thư lại” – Jack ra lệnh

“Buông ra!Ba! Có chuyện gì vậy?” – em mở to mắt khi không biết điều gì

“Còn cậu từ giờ trở đi, đừng bao giờ đến đây nửa, tôi chính thức đuổi cậu ra khỏi đây”

“Sao ba lại đuổi anh ấy, nguyên nhân gì chứ?”

“Nguyên nhân hả?” – ông chủ nổi giận, cầm sấp hình trên tay đưa cho em xem, rồi thẩy sắp hình đó vào mặt tôi -”đó là nguyên nhân” – ảnhrơi xuống đất, tôi nhìn xuống thấy những bức ảnh khi tôi ở trong nhà vệ sinh, khi tôi thay quần áo, tôi mở to mắt ngạc nhiên vô cùng, rồi tôi nhìn sang Jack, hắn liếc mắt lên trời như hắn không phải là người làm việc đó.

“Bác ơi … cho con giải thích” – tôi như van xin

“Đừng nói bất cứ điều gì, ta không muốn nghe điều gì từ con cả,ta có thể chấp nhận tất cả, nhưng tình cảm của con và con gái ta. Ta không chấp nhận được”

“con yêu Trân thật lòng”

“Ta không biết! Đừng bao giờ gặp con của ta nửa, hãy nghĩ đến ta đã làm gì cho con, bây giờ ta yêu cầu con đi ra khỏi chỗ này”

“Ba không được đuổi Thanh đi, con yêu Thanh”

“Đem con gái ta vào trong” – ông chủ ra lệnh, dù tôi và em có chống cự thì cũng vô ích – “Hãy nghe ta nói đây, cầm số tiền này, đi đâu thì đi, đừng bao giờ quay lại đây”

“Con không cần tiền” – tôi nói như khóc

“Không cần tiền thì dát xát lên thành phố làm gì?”

“Đó là tiền con kiếm bằng sức lao động của con, còn đồng tiền này là đồng tiền bắt con phải rời xa Trân”

“Nếu con thương con gái ta, thì rời xa nó”

“Vậy bác làm vậy là bác thương Trân sao? Bác không cho Trân tự do quyết định của mình, luôn ép buộc Trân phải làm theo ý của bác”

“Ta muốn đem đến cho nó những điều tốt nhất”

“Điều tốt nhất bác mang đến cho Trân là cho cô ấy trở lại nhũng tháng ngày cô đơn, đâu khổ, không bạn bè, không tình thương”

“Bốp” – bác tiến đến và tán vào mặt tôi, với vẻ mặt câm giận đầy phẩn nộ -” Vậy điều tốt nhất con dành cho nó, là lôi kéo nó vào cái thế giới bệnh hoạn, đáng lý ra nó phải ở một thế giới tốt hơn, chứ không phải đầy lời xàm tấu, đầy sự tủi nhục, lúc nào cũng phải trốn tránh với cái thứ tình cảm chẳng ra gì”

“Bác …” – tôi nghẹn cả cổ không thốt nổi nên lời

“Vali của cậu đây, ah ko! Vali của cô đây” – bác đặt vali xuống đất bỏ vào trong nhà.

Rồi hai người vệ sĩ không giữ lấy tôi nửa, tôi mất hết sức lực khụy gối xuống đất. Cứ như cả thế giới đè lên vai tôi, khiến tôi không thể đứng vững. Và trời bắt đầu đỗ mưa xuống. Jack đứng nhìn tôi với ánh mắt đầy sự thương hại hắn dành cho tôi.

“Chậc chậc … thật là tội nghiệp” – hắn lắc đầu nhìn tôi, tôi đưa ánh mắt tức giận, hận hắn đến thấu xương. – “mày lấy cây dù cho cô Hai Khỏe mau lên” – tên đàn em đưa tôi cây dù, nhưng tôi không lấy -”không thèm lấy ah, mày để dưới đất đi, cho nó ướt luôn, tao tốt với mày vậy thôi chứ, vậy mà không nhận”

Tôi nhào đến hắn túm lấy cổ hắn của hắn, hắn bất ngờ không làm lại tôi, đàn em của hắn cố gắng kéo tôi ra khỏi hắn, đẩy thật mạnh và tôi té xuống nền đất gạch xi măng. Tôi bị một đám đánh tơi tả dưới mưa.

“Phụt” – hắn phun nước bọt vào người tôi – “liệu hồn đó con, đừng bao giờ tơ tưởng đến Trân nửa, lôi nó ra ngoài cổng” – tôi bị xất người lên, lôi ra ngoài, chúng nó kéo lê tôi dưới đất, tôi nhìn lên trên, tôi thấy em khóc tức tưởi, em cố gắng ghị mạnh cửa để có thể ra ngoài, bàn tay em đập cửa, mặt em áp sát khi nhìn thấy tôi. Còn tôi cố gắng vùng vẩy dưới cơn mưa. Chúng nó lôi tôi ra ngoài cứ như đang lôi một bịch rác thải, chúng quăng vali vào người tôi. Đóng chặt cảnh cổng cao tường của biệt thự lại. Tôi chồm dậy đứng dịnh vào những thanh sắt khép kín, cố gắng nhìn vào để thấy được em dù chỉ là một ít. Mưa càng lúc càng to, tôi ngước đầu nhìn lên trời, để mặt cho cơn mưa trút xuống.

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA” – tôi hét to hết sức có thể, đau như cắt, đau như chưa bao giờ được đau. Tôi mất em thật rồi sao? Tôi không thể để cho em vào tay của Jack được. Hắn gian xảo, hắn quỷ quyệt, hắn là một tên nguy hiểm.Sao ông trời đối xử với tôi tàn nhẫn thế này! Người muốn gì ở tôi cơ chứ. Tôi quay lại dùng tay đập cửa “Mở cửa, mở cửa …hix hix … mở cửa….” tay tôi đập thật mạnh, nước mắt tôi hòa cùng với mưa. Chân tôi đá vào cánh cửa, sao nó cũng chống lại tôi thế này. Rồi tôi gục đầu dưới cánh cổng lớn, khụy dần cho đến khi chạm đất.

Mục lục
loading...