Menu

Tiểu Thư Và Nông Dân-Chương 16


Tiểu Thư Và Nông Dân


Chương 16: Chương 17

Con gái tiểu thư nhà giàu là như thế này sao? ăn xong bắt người khác dọn rồi phục vụ cho mình. Haiz… Biết vậy ngay từ lần đầu tiên gặp cô ta tôi tốt nhất đừng xen vào gì của cô ta cả. Tôi dọn hết thức ăn trên bàn của cô ta, lau bàn ghế và lảm nhảm.

“Tên kia lảm nhảm gì đó?” – cô ta nạt tôi

“Dạ không có gì hết thưa tiểu thư”

“Tốt! Làm xong rồi đem xuống dưới bếp rữa hết đóng chén ở dưới, rác thì đem ra đằng trước nhà”

“Vâng thưa tiểu thư” – tôi bị cưỡng ép khi nói ra điều đó

“Uhm! Làm đi! Để tính xem thời gian làm chúng là bao lâu nhỉ? Chén cũng nhiều! Thời gian như cũ 45p, tôi đi lên lầu đây”

Cô ta nói xong rồi đi lên lầu để lại tất cả đóng lôn xộn chén bát ở đằng sau cho tôi. Vì là bàn kính nên tôi phải lau rất kỉ, hỳ hục lau cái bàn, sau đó đem cả đống rác trên bàn lẫn ở nhà bếp trên bàn. Bỏ chúng vao cái bao đen thật lớn, vác ra đằng trước chỗ để rác. Sau đó chạy vào rữa cả đống chén, trong khi cô ta thì đang ở trên lầu chẳng biết làm gì. Rữa chén, tráng nước, sắp chén. Làm xong mọi thứ đã gọn gàng tôi ngồi ở ghế nhà bếp, thở phì phò. Lúc này tôi nghe điện thoại reng ở nhà bếp. Nó reng khoảng 5 tiếng, tôi mới đứng dậy nhấc máy.

“Alo”

“Chêt ở dưới đó hay sao mà goi dt không nghe máy?

“làm sao tôi biết tiểu thư gọi mà bắt máy?”

‘Ờ nhỉ? hì hì … quên quên! Anh lau nhà bếp chưa?”

“lau ròi”

“Oh! giỏi! hồi nảy quên nói cái này mà anh làm rồi thì tốt”

“gọi điện thoại nhắc lau, bó tay”

“tôi làm gì kệ tôi, anh mau lên phòng tôi mau lên”

“Tôi không biết phòng tiểu thư làm sao mà lên?”

“Cứ di lên lầu, sau đó rẻ phải, nhìn vào là thấy phòng tôi, tói cho anh 2p có mặt ở trên đây” – cô ta nói xong ngắt máy.

Tôi phải co dò lên mà chạy lên lầu hết sức có thể.

loading...

“cốc cốc … “ – tôi gõ cửa

“1p30 không quá tệ” – cô ta mở cửa ra nhìn chiếc đồng hồ trên tay

“cô gọi có gì không?” – tôi thở hổn hển

“đây” – cô ta mở cửa và chỉ vào thao quần áo – “ giăt tay không được giặt máy giăt, giặt phải thật sạch không được dơ dù chỉ một vết nhỏ, cái này không cần thời gian gì đâu, giặt chừng nào xong thì thôi”

“Cái gì ? một thao đồ bự như vậy sao?”

“uhm. giặt đi ! có kêu trời cũng không giúp được gì đâu, bưng ra mau lên”

Tôi khệ nệ bưng thao đồ của cô ấy xuống dưới lầu để giăt. Thiệt là chán thiệt là nản, không lẽ tôi cứ để cho cô ta ăn hiếp mình như vậy hoài sao? không được phải đấu tranh chứ, không để cho cô ta bốc lột ăn hiếp mình liên tục như vậy được.

Đồ của cô ta nhiều thật đấy, quần jean, áo thun, áo sơ mi, váy, đầm. Nhìn mà phát nản, mà bản thân tôi cũng không hiểu sao? đồ của mình mà bắt người khác giặt như vậy chứ? Bỏ nước bỏ xà bồ, ngồi giặt từng cái thật kỉ, cái dò thật nhẹ, cái chà thật mạnh. Xã nước cũng phải 3-4 lần. Cuối cùng vì quá đuối, tôi dùng chân đạp lên đồ thật mạnh, cách này cũng làm cho đồ sạch hy vọng cô ta sẽ không thấy tôi dùng cách này giặt đồ so với cô ta. Cô ta mà thấy chắc sẽ la làng lên mất. Nhưng nếu cô ta la làng lên chắc sẽ mắc cười lắm nhỉ? :)) haha…

Phải mất hơn cả tiếng đồng hồ tôi mới giặt xong đồ cho cô ta. Và tôi nghe tiếng cô ta vọng ở trên lầu xuống.

“Nè giặt xong nhớ bỏ vào máy xấy, xấy cho khô rồi phơi ở trên sân thượng đó nha”

“Tôi không biết sử dụng máy xấy, làm sao mà xấy đây”

“Trời ơi, có vậy mà cũng không biết xài, đợi chút, tôi xuống tôi chỉ, đúng là nông dân”

Cô ta chạy xuống lầu” cầm thau đồ đi theo tôi” – “bây giờ nhìn đây, trước tiên bỏ đồ vào, bỏ không quá đầy hộc, nếu không máy sẽ hư biết chưa?”

“Biết rồi”

“Tiếp theo chỉnh theo biểu tượng có hình cánh quạt, vặn tiếp nút kế bên dặn đến số 5 có nghi là 5 phút, khi nó đang sấy không được mở ra, chờ xấy hết rồi bỏ cái khác vào”

“Rồi hiểu rồi!”

“uhm, nói vậy mà không hiểu nửa thì thôi luôn, tôi lên nhà chơi game đây! giặt xong hết đồ, phơi hết đồ, rồi đi mua đồ ăn cho tôi” – nói xong cô ta bỏ đi chẳng thèm quan tâm gì đến nửa.

Mục lục
loading...