Menu

Tiểu Thư Siêu Quậy Và Công Tử Sát Gái-Chương 69


Tiểu Thư Siêu Quậy Và Công Tử Sát Gái


Tác giả: Trang Ellie


Chương 69

” Anh rất nhớ em ” – Hắn ôm chặt Nó vào mà nhẹ lòng …

” Ưm … ” – Hắn hôn lên môi Nó … Nụ hôn mang cả sự nhớ mong … Mùi vị ngọt ngào của cái lưỡi cứ quấn lấy nhau không rời …

” … ” – Hắn cười nhẹ … Vuốt má Nó … Gương mặt Nó vẫn xinh xắn như ngày nào … Nhưng lại gầy đi rất nhiều … Mắt đẫm nước … Từng tiếng nấc … Từng giọt nước mắt Nó quyện vào đôi môi Hắn …

” Này … Tôi xin lỗi … Ơ … ” – Đăng chạy ra xin lỗi thì chạm phải Hắn và Nó đang môi chạm môi …

Tim Đăng đập thình thịch … Ngay bây giờ … Anh muốn chạy đến kéo Nó ra … Kéo nó về mình …

” Anh là ai … Sao em gái tôi lại ở đây … ” – Hoàng hỏi

” Tôi là dân ở làng chài này … Cô ấy bị ngã … Tôi chỉ đỡ về chăm sóc hộ thôi … ” – Đăng giải thích …

” Cảm ơn anh đã cứu lấy nó … ” – Linh cười nhẹ nhàng …

” Tôi chỉ là gặp nạn thì cứu thôi … Cô và anh không chê có thể vào nhà tôi uống nước … ” – Đăng nói rồi vào trong … Hoàng và Linh theo sau …

” Gì … Khánh Huy rất nhớ gì … ” – Huy ôm chặt lấy Nó khóc nấc …

” Gì cũng rất nhớ Huy … ” – Nó hôn lên má Huy mà cưng chiều …

” Hức … Gì không được bỏ Huy … Huy và Cậu tìm gì khắp nơi … Cậu rất nhớ gì … ” – Huy

” Uh … Gì sẽ không bỏ Huy nữa … ” – Nó ôm đầu Huy

” Giờ Huy ra chơi với Susu nhé … ” – Nó véo má Huy sau đó hướng mắt về phía Susu đang đứng 1 mình nhìn về phía ba người bọn họ …

” Dạ … ” – Huy gật đầu sau đó chạy đến chỗ Susu …

” Anh tại sao tìm được đến đây … ” – Nó hỏi … Đôi mắt tím buồn rười rượi …

” Anh làm theo cảm tính của mình … ” – Hắn đưa tay mình để đầu Nó tựa vào lòng Hắn …

” Anh nhớ em … ” – Hắn hôn nhẹ lên mái tóc mềm mượt của Nó … Nó áp tai vào lồng ngực mà cảm nhận nhịp đập của trái tim Hắn và Nó …

” Em cũng rất nhớ anh … ” – Nó cười …

” Sao em không tìm về … Mà bắt anh phải đi tìm … ” – Hắn

” Em muốn biết vắng em anh sẽ thế nào … Có lục tung tất cả lên đi tìm hay không … Hay là tìm một người khác thay thế … ” – Nó chu môi

” Haha … Em nghĩ thế nào … Nếu hôm nay tìm không được em … Anh sẽ thay đổi phương án đó thôi không tìm em nữa … ” – Hắn véo mũi Nó mà chọc

” Hứ … Anh dám sao … Anh dám có người khác sao … ” – Nó bật dậy … Quay lưng sang một bên giận dỗi …

” Em ghen sao … ” – Hắn lay lay vai Nó …

” Ai mà thèm ghen chứ … Anh mau về với người tình đi … ” – Nó hậm hực bỏ dậy …

” … ” – Hắn kéo tay Nó lại … Hai tay ôm chặt Nó vào lòng …

” Người tình của anh giận phải làm sao … ” – Hắn

” Thì mặc kệ anh … ” – Nó vùng vẫy khỏi thân thể rắn chắc kia …

” … ” – Hắn khẽ bật cười … Lấy môi mình chạm vào môi Nó … Cái lưỡi tiến vào bên trong … Quyện lấy mà mút … Cánh môi hồng ngọt ngào đáp trả …

” Em yêu anh … ” – Nó đưa hai tay ra sau gáy Hắn … Khẽ nói thầm …

” Trời không trăng sao trời chỉ một màu u ám. Ngày không sáng tối ngày chẳng còn là ngày. Đêm không dài ngắn đêm chẳng còn là đêm. Anh không có em anh chẳng còn là anh nữa.Anh yêu em!. – Hắn quỳ gối … Lấy trong túi áo một cái hộp màu đỏ … Bên trong là một cặp chiếc nhẫn mà Hắn đã tự tay thiết kế và cho người làm …

” … ” – Nó đưa tay cho Hắn … Chiếc nhẫn vừa khít lại còn rất hợp với Nó …

Ngắm được một lát … Sau đó Nó lấy nhẫn đeo cho Hắn …

***

” Susu rất đẹp … ” – Khánh Huy bẹo má Susu …

” Susu học ở đâu … ” – Khánh Huy cùng Susu nghịch nước mà hỏi …

” Susu không đi học … Susu không đủ tiền để đi học … ” – Susu nói buồn bã …

” Khánh Huy sẽ cho Susu tiền … Baba và Cậu của Huy có rất nhiều tiền … ” – Khánh Huy vui vẻ nắm tay Susu đi dạo trên bờ biển …

” Anh hai sẽ không vui … Susu đi học anh hai sẽ rất buồn … “

” Vậy Khánh Huy sẽ chỉ Susu học … ” – Khánh Huy kiên quyết …

” Học bằng cách nào … ” – Susu tròn mắt nhìn Khánh Huy …

” Ngồi xuống đây … ” – Khánh Huy ngồi phịch xuống cát … Tay viết lên cát một dòng chữ … Rất đẹp …

” Đây là tên của Susu … ” – Khánh Huy vẽ lên cát chữ “Susu” … Từng nét chữ tuy không phải là đẹp nhưng vẫn có thể nhìn rõ từng nét chữ …

” Susu không biết viết … “

” Làm thế này … ” – Khánh Huy nắm lấy tay Susu mà vẽ lên cát …

” Đẹp quá … ” – Susu cười xòa …

” Khánh Huy cho chị ấy ở lại với Susu nha … ” – Susu nhìn về phía Nó …

” Cậu của Huy nếu không có gì sẽ rất buồn … ” – Khánh Huy

” Susu nếu không có chị ấy cũng sẽ buồn lắm … ” – Susu mắt rươm rướm nước mắt … Bỏ tay Khánh Huy ra mà chạy đến chỗ Nó …

” Chị … Hức hức … Chị sẽ không ở đây cùng Susu sao … Hức … Chị hứa sẽ dạy Susu học mà … ” – Susu ôm cổ Nó mà khóc …

” Chị sẽ không bỏ Susu đâu mà … Chị đã hứa sẽ dạy Susu thì nhất định sẽ giữ lời … ” – Nó ôm Susu vào lòng …

” Hức … Hức … Anh đẹp trai sẽ không đưa chị ấy đi chứ … ” – Susu quay sang hỏi Hắn …

” Chị ấy sẽ không đi đâu … ” – Hắn cười hiền …

” Susu cảm ơn … ” – Susu lau nước mắt ôm Hắn mỉm cười …

” Được rồi … Susu mau đi chơi với Huy nhé … ” – Hắn vỗ vai …

” Susu mau lại đây … ” – Khánh Huy vẫy tay về phía Susu …

*****

” Tôi cảm ơn vì anh đã cứu em gái tôi … ” – Hoàng

” Đó là điều tôi nên làm … ” – Đăng

” Hôm nay tôi đến đây … Là để đưa nó về nhà … Còn đây là chút quà … Tôi gửi anh … ” – Hoàng nói rồi lấy trong túi ra một phong bì … Đẩy về phía Đăng …

” Tôi … Không nhận tiền của hai người đâu … Mau cất vào đi … ” – Đăng đẩy phong bì về phía Hoàng và Linh …

” Đây là thẻ của Phan Ngọc và K.W.T … Anh cứ nhận lấy … Có gì cứ vào các chi nhánh thuộc hai tập đoàn kia mà dùng … ” – Hoàng giải thích …

” Tôi … ” – Đăng ngại nhìn về phía phong bì …

” Chỉ là một chút quà biếu gia đình anh … Nhận đi … ” – Nó nắm tay Hắn cùng Khánh Huy và Susu đi vào …

” Nhưng tôi … ” – Đăng

” Xem như anh giữ hộ tôi cũng được … Sẽ không sao chứ … Vì tôi sẽ ở đây … Anh đã nói khi nào thích có thể ở lại mà … ” – Nó cầm lấy thẻ mà nhét vào tay Đăng …

” Anh hai … ” – Nó nhảy đến ôm chầm lấy Hoàng hôn tới tấp … ” Em nhớ hai lắm đó … ” – Nó chu môi …

” E Hèm … ” – Linh và Hắn khẽ ho …

” Xììììììììì … ” – Nó và Hoàng không nhìn mà dắt nhau ra ngoài đi dạo …

” Em ở đây có tốt không,có nhớ nhà không đó … ” – Hoàng vén lọn tóc phất phơ trước mặt Nó mà cười …

” Đăng … Susu … Cả người dân ở đây rất thân thiện … Họ rất tốt với em … ” – Nó

” Lúc đầu … Em bị mất trí nhớ … Không nhớ gì cả … Nhưng lúc đó em đã mơ thấy mẹ … Mẹ đã giúp em … Anh hai à … Mẹ luôn ở cạnh em … Luôn che chở và bảo vệ cho em … Em rất nhớ mẹ … ” – Nó gục mặt vào lồng ngực Hoàng mà khóc to … Lúc nào ở cạnh Hoàng … Nó cũng muốn khóc … Muốn ngồi trong lòng Hoàng mà hành hạ …

” Mẹ sẽ buồn nếu em cứ khóc … Nín đi … ” – Hoàng vỗ về …

” Anh hai … Ba có làm sao không … Em nhớ ba … Nhớ anh hai … Nhớ mẹ … “

loading...

” Ba không sao đâu … Em đừng nghĩ gì nữa … Cứ sống thật hạnh phúc cùng Kelvin … Xem ra Kelvin vắng em chắc không sống được đâu … ” – Hoàng lau nước mắt cho Nó …

” Mọi người có sao không anh … Lúc đó … Em chỉ nhớ là lão ta đã gài rất nhiều boom … Hầu như ở đâu cũng có boom … ” – Nó

” Mọi người đều an toàn … Hiện vẫn còn hôn mê … Khoa … Như … My … Khánh và Minh đang chăm sóc họ … ” – Hoàng bỗng dừng lại …

” Gin lúc đó đứng gần chỗ boom nên bị thương rất nặng … Uyên đã khóc rất nhiều … Tình trạng hiện tại … Cậu ấy đang sống đời sống của người thực vật … ” – Hoàng đau lòng nói tiếp …

” Em xin lỗi … Mọi sự cũng chỉ vì sự trả thù của em … Em không thể gặp mọi người được nữa … ” – Nó ôm mặt khóc …

” … ” – Hoàng không biết phải an ủi làm sao … Chỉ biết kéo Nó lên lưng … Cõng nó dạo trên bờ biển … Mặc cho Nó khóc ướt cả vai áo …

Khung cảnh bây giờ chẳng khác gì lúc đám tang mẹ Nó … Ba Nó cũng đã cõng Nó xuống đồi … Nhưng đây là bờ biển …

Hoàng để Nó xuống … Nó chẳng nói gì … Chỉ hướng mắt ra biển …

” Mẹ ơi … Jersey phải làm sao … ” – Nó hét to về phía biển … Tiếng hét mang niềm vui lẫn nổi buồn mà trôi dạt theo những làn sóng ra tít đại dương bao la …

Gió làm tóc Nó ra sau … Gương mặt đẫm nước …

Con người … Chẳng ai không biết khóc … Chỉ là cố giấu trong lòng … Nhưng do không chịu được … Đành nhờ nước mắt cuốn trôi giúp thôi …

” … ” – Hoàng buồn bã thả hai tay vào túi …

” Em muốn ở đây một mình … Anh hai mau về đi … ” – Nó ngồi xuống tảng đá to gần đó …

Hoàng lẳng lặng ra về …

Hoàng cùng Linh về thành phố trong ngày vì việc công ty quá nhiều …

” Em nỡ cho anh về thành phố một mình sao … ” – Hắn chau mày … Đầu tựa vào vai Nó vui vẻ …

” Chứ anh muốn sao … Chẳng lẽ anh ở lại đây hả … ” – Nó véo mũi Hắn …

” Anh muốn em về với anh … ” – Hắn

” Em xin lỗi … Em cần nghỉ ngơi một thời gian … Chuyện lần này … Em … “

” Anh hiểu … Anh ở lại đây đêm nay … Mai sẽ về … ” – Hắn bắt đầu đóng cửa … Tắt đèn …

Nụ cười của Hắn nhếch lên … Nó khẽ lắc đầu cười thầm …

Ánh trăng xuyên qua khe cửa rọi vào gương mặt xinh như thiên thần của Nó …

” Ưm … ” – Cái lưỡi của Hắn tiến vào bên trong … Quyện vào nhau …

Hai tay bắt đầu tham lam mà luồng vào trong váy của Nó …

” Em sợ không … ” – Hắn nói khẽ vào tai Nó … Hơi thở chạm vào mang tai …

” … ” – Nó cười khẽ … ” Anh không sợ … Em việc gì phải sợ … “

” Anh nhớ em … ” – Hắn bắt đầu cởi bỏ những thứ vướng bận trên người cả hai …

Dần dần … Triền miên trên cơ thể Nó …

***

2h Sáng …

Nó khẽ thức dậy …

” Em đi đâu vậy … ” – Hắn đang ngủ hai mắt nhắm nghiền mà hỏi …

” Em đi vệ sinh một chút … ” – Nó cười khẽ sau đó đứng dậy … Tháo chiếc nhẫn ra đặt lên bàn thật khẽ … Mặc quần áo ra khỏi phòng …

” Dù sau này có chuyện gì thì anh cũng phải sống thật hạnh phúc đó … ” – Nó cười khẽ sau đó ra ngoài …

***

Nó thẩn thờ trước mõm đá … Khuôn mặt buồn rười rượi … Từng làn gió cứ thế mà hất tung mái tóc của Nó …

Hình ảnh Hắn hiện lên đầy rẫy trên đôi mắt tím vô hồn kia … Từng cử chỉ gương mặt … Đến giọng nói …

Nó nhớ Hắn lúc còn đi học … Hắn lúc nào cũng đi theo Nó … Lúc nào Nó buồn Hắn cũng có mặt … Luôn tìm cách chọc cho Nó vui …

Rồi cả những lúc Hắn chăm sóc Nó … Những lúc Hắn cứu Nó thoát chết trong gang tấc … Hắn luôn làm Nó bất ngờ … Nói yêu Nó nhưng chẳng một chút gì lãng mạn … Lúc nào cũng lạnh tanh … Nhưng trái tim thì lúc nào cũng ấm áp … Hắn luôn âm thầm đứng sau ủng hộ và giúp đỡ Nó … Luôn làm mọi việc vì Nó và chẳng cần biết đến hậu quả …

” Kelvin … Anh là tên đáng ghét nhất mà em đã yêu … Dù sau này em có xảy ra chuyện cũng phải sống tốt đó … Chỉ cần anh biết em luôn yêu anh … Mãi mãi yêu anh … ” – Nó khẽ cười … Nhắm mắt như chờ đợi một cái gì đó …

” Hừ … Hạnh phúc đủ chưa hả … Đến lúc trả mạng được chưa … ” – Vy Anh từ phía sau bước lên mõm đá ngồi bên cạnh Nó …

” Có lẽ đã đủ rồi … “

” Cô không thắc mắc tôi là ai sao … ” – Vy Anh thản nhiên mỉm cười …

” … ” – Nó im lặng

” Chính cô đã hại hai đứa em duy nhất của tôi … Hạ Băng và Tiểu Hân là người thân duy nhất mà tôi biết … Chính cô … Chính cô đã hại 2 đứa nó … ” – Vy Anh vò chặt hai tay căm phẫn …

” Là họ đã tự tìm đến cái chết … Họ xứng đáng nhận lấy … ” – Nó

” Tao không tin … Còn An Nhiên và Hồng Ngọc … Bọn nó phải tìm đến cái nghề mà ai cũng kinh tởm … Để họ chà đạp thân xác một cách rẻ tiền … Mày phải trả giá … ” – Vy Anh lần này không kiềm chế mà hét to vào mặt Nó … Nòng súng cũng đã đặt ngay huyệt thái dương … Chỉ cần ngón tay nhích vào bên trong một chút thì Nó sẽ vĩnh viễn không thể sống …

” Tao có thể chăm sóc Kelvin … Mày cứ yên tâm … “

” Nếu giết chết tôi làm cô hài lòng … Không hại đến mọi người … Tôi bằng lòng chết dưới tay cô … Việc cô chăm sóc Kelvin … Nếu cô làm được tôi mong cô làm tốt … ” – Nó nhắm nghiền mắt … Chờ đợi tử thần …

” Chị ơi đừng mà … ” – An Nhiên từ đâu đi đến … Trên người là một bộ đồ đậm chất dân ở làng chài … Theo sau là Hồng Ngọc và Thảo Vy …

” An Nhiên … Hồng Ngọc … Thảo Vy … ” – Vy Anh thả súng xuống chạy đến ôm chầm lấy ba người họ …

” Chị … Đừng làm như vậy … ” – Hồng Ngọc buông Vy Anh nói …

” Chị … “

” Bọn em mang ơn Jersey rất nhiều … Cô ấy đã giúp bọn em thoát khỏi cái nghề đó … Là cô ấy đã bỏ tiền chuộc bọn em … Sau đó thì đưa bọn em một số tiền khá lớn … Rồi đi mất … “

” Chúng tôi mang ơn cô … ” – Quay sang Vy Anh … ” Chị … Xem như bọn em trả ơn … Cô ấy dù sao cũng đã cứu em … ” – An Nhiên nhẹ nhàng đi đến bên Nó … ” Cô nhớ tôi không “

” Tôi … Không nhớ … Không nhớ ÁÁÁÁÁ … ” – Nó lắc đầu nguầy nguậy … Sau đó ôm đầu hét lên vì đau …

” Có sao không … ” – Hắn vội đỡ lấy Nó …

” Em … Đau đầu quá … ” – Nó hai mắt nhắm lại … Cơn đau dữ dội đang hành hạ cái đầu Nó …

” Để tôi … ” – Hồng Ngọc nhẹ nhàng đi đến cạnh Nó … Thoa một ít thuốc trong người cô …

” Lúc trước mỗi lần cô đau đầu Hải Đăng lại sang tìm tôi … ” – Hồng Ngọc nhìn Nó mỉm cười …

” … ” – Nó im lặng không nói gì …

” Vy Anh … Cô còn động đến cô ấy thì đừng trách tôi không nương tay với phụ nữ … ” – Hắn lườm Vy Anh sau đó bế Nó vào trong …

” Chị … ” – An Nhiên lau nước mắt cho cô …

Tim Vy Anh đang nhói lên từng hồi … Nghe Hắn nói cô đau đến nhói lòng … Tim cô thắt lại … Huyng Joon từ xa nhìn thấy Vy Anh như vậy cũng đau xót không kém … Ngay lúc này … Anh muốn đến gần cô … Ôm chặt lấy cô … Nhưng cái sỉ diện của một thằng con trai không cho phép anh làm như vậy …

***

” Em … Sao lại tháo nó ra … ” – Hắn tức giận đưa chiếc nhẫn lên hỏi …

” Em … xin lỗi … ” – Nó quay mặt sang hướng khác … ” Là em sợ lúc nãy sẽ không về được … ” – Nó

” Em không biết chống lại hay sao … Em muốn anh suốt đời phải sống mà không có em hả … ” – Hắn

” … ” – Nó chẳng đáp … Ngồi bật dậy mà ôm lấy Hắn … ” Lúc nãy em rất sợ … Nhưng em nghĩ là em sai nên em phải nhận lấy … Lúc đó … Em luôn nghĩ đến anh … Em muốn lưu giữ lại cái hình ảnh của anh lần cuối để có thể không phải hối hận sau này … “

” Ngốc … Chẳng phải em đang ở đây cùng anh sao … ” – Hắn

” Anh quyết định rồi … Anh sẽ không để em phải ở một mình nữa … Anh sẽ đưa em về thành phố … ” – Hắn nắm chặt tay Nó kiên quyết nói …

” Em … “

” Ngoan … Ngủ đi … Sáng mai chúng ta sẽ nói chuyện … ” – Hắn đỡ Nó nằm xuống sau đó để đầu Nó nằm trên tay mình mà ngủ …

Mục lục
loading...