Menu

Tiểu Thư Siêu Quậy Và Công Tử Sát Gái-Chương 67


Tiểu Thư Siêu Quậy Và Công Tử Sát Gái


Tác giả: Trang Ellie


Chương 67: Ngọc Yến

Sáng sớm hôm sau …

Bản Tin Buổi Sáng …

” Tối qua,một vụ nổ boom lớn đã xảy ra tại tòa nhà Tusaly … Được biết nạn nhân của vụ nổ trên không ai khác chính là Ellie và Yun … Hai người mẫu màn bạc của Showbiz … Và tiếp đến là hai quản lí của Vegas Gin và Yin … Một quản lí đặc biệt của Jersey – Chủ Tịch Demonwhite … Jey cũng đã bị thương không kém … Và một người duy nhất không thể sống sót là Lâm Vương Triệu … Quản lí của Hàn Gia … Ông ta được phát hiện trong tình trạng khắp người là vết thương do đạn bắn … Và đặc biệt … Trên cổ có một vết bầm … Nghi án duy nhất là treo cổ … Cuối cùng … Là vị chủ tịch đa tài của giới tài chính … Tập Đoàn Phan Ngọc … Ông ấy hiện đang trong tình trạng hôn mê sau và không biết được bao giờ sẽ tỉnh “

Hoàng vò đầu bức tóc ở ngoài ghế chờ … Các phóng viên nhà báo liên tục làm anh khó chịu … Vệ sĩ của anh đang ra sức chặn họ …

Cho người phong tỏa khắp nơi để tìm đứa em gái … Hoàng như ngồi trên đống lửa … Khánh Huy luôn an ủi anh nên cũng đỡ được phần nào …

*****

” Anh Đăng ơi,có mua được không ” – Một bé trai kháu khỉnh với khuôn mặt bầu bĩnh … Đôi mắt to tròn đen lay láy … Nụ cười lúc nào cũng nở trên môi …

” Có … Rất may là anh đến kịp,chỉ còn duy nhất một cái … ” – Hải Đăng mỉm cười … Nụ cười của anh tựa như nắng ban mai … Làm tan chảy lòng người …

” … Ưm … ” – Nó khẽ cựa người … Nhăn mặt vì vết thương ngay đầu đang chảy máu …

” Cô tỉnh rồi sao … ” – Hải Đăng vội đỡ đầu Nó dậy … Đưa vào môi một chút nước …

” Tôi đang ở đâu ” – Nó bất giác hỏi … Đầu nó ong ong … Nhức nhối đến khó chịu …

” Cô không nhớ gì sao … Cô là ai … Sao lại đến đây … ” – Hải Đăng chau mày nhìn Nó … Một cô gái với mái tóc hung hung đỏ … Đôi mắt tím đẹp vô hồn … Chiếc mũi thon cao … Đôi môi đỏ hồng xinh xắn … Làn da trắng mịn màng … Gò má ửng hồ tự nhiên … Một vẻ đẹp hoàn hảo làm ngất ngay lòng người …

” Tôi … Tôi không biết … ” – Nó nói … Ánh mắt mở to khi nhìn thấy quang cảnh lạ lẫm trước mặt … Là một bờ biển …

” Cô không nhớ gì sao … ” – Hải Đăng một lần nữa xoáy sâu vào đôi mắt vô hồn kia …

” Không … ” – Nó lắc đầu nguầy nguậy …

” Chị đẹp quá ” – Susu đưa tay sờ vào mặt đó … Thốt lên …

” Em là ai ” – Nó quay sang hỏi Susu

” Em tên Susu … Chị gọi là Su hay Susu đều được ” – Susu tròn xoe mắt nhìn Nó …

” Cô hình như đã bị mất kí ức rồi … Thôi thì cứ ở đây cùng anh em chúng tôi … Tuy là không khá giả gì mấy … Nhưng vẫn đủ ăn đủ mặc … Cô không chê cũng có thể ở lại … ” – Hải Đăng nhìn người con gái trước mắt nói …

” Được được … Anh cho tôi ở lại là vui rồi … Tôi mang ơn còn không hết … Sao lại chê chứ ” – Nó mỉm cười nhẹ nhàng nhìn Đăng làm anh đỏ mặt …

” Tôi … Tại tôi thấy cô xinh xắn lại mang vẻ con nhà quý tộc … Nên … ” – Hải Đăng ái ngại nhìn Nó …

” Bây giờ ngay cả tên tôi còn không nhớ … Nghĩ đến việc kia … Anh cho tôi ở nhờ … Tôi sẽ làm việc nhà … Khi nào tôi nhớ lại … Tôi sẽ trả ơn anh … ” – Nó nhẹ nhàng nói …

” Được rồi … Hai anh em tôi làm nghề chài cá kiếm sống qua ngày … Bây giờ có cô nữa thì … ” – Hải Đăng nói chút rồi dừng lại …

” Tốt nhất cô là con gái … Nên ở nhà đi … Ở đây có rau ăn rau,có cháo ăn cháo … Bữa được thì có cá,có tôm … Không thì ăn tạm cái gì đó … Cô thật sự không chê nơi này là tốt rồi … ” – Hải Đăng cười hiền nhìn Nó …

” Anh thật tốt … Tôi sẽ làm mọi việc nhà … Chỉ cần anh đừng đuổi tôi ” – Nó e dè …

” Có chị ở đây sẽ đỡ buồn hơn … Anh hai mỗi lần đi ra kéo lưới … Su ở nhà một mình rất buồn … ” – Susu lay lay cánh tay Nó …

” Được rồi … Cô uống thuốc rồi ăn chút cháo cho mau khỏe … Tôi ra khơi … Gần đến giờ rồi … ” – Hải Đăng lấy vội chiếc áo rồi mau chóng ra ngoài nơi có những chiếc thuyền và vài người dân đang đợi sẵn …

” Su nè … Em đỡ chị ra ngoài được không ” – Nó nhẹ nhàng nói khẽ …

” Dạ ” – Giọng nói ấm áp của một đứa trẻ con pha lẫn tiếng sóng biển giòn ran …

Susu nhẹ nhàng nắm tay Nó đưa ra ngoài …

Đỡ Nó ngồi trên mõm đá … Ngước mắt nhìn ra biển …

Susu đang nghịch với vài vỏ sò … Vỏ ốc trôi dạt vào … Bãi biển sóng vỗ ngút ngàn khơi …

” Chị ơi … Chị không nhớ gì về mình sao … ” – Susu bất giác hỏi …

” Chị không nhớ … Thật sự không nhớ … Chị thấy buồn lắm … ” – Nó dịu mặt … Ánh mắt tím vô hồn đưa về phía đại dương bao la …

” Đừng buồn nữa … Anh Hải Đăng nói … Mỗi khi buồn … Cứ hét to về phía biển khơi … Biển khơi sẽ vui vẻ nhận lấy nổi buồn của chị … ” – Susu vén lọn tóc phất phơ trước mặt Nó …

” Susu thật dễ thương … ” – Nó véo má … Hôn lên bờ má phúng phính kia một cái thật kêu …

” Dạ … Nhưng em phải gọi chị bằng gì … ” – Susu nghiêng đầu hỏi …

” Chị không nhớ tên mình … Hay em thích gọi gì cũng được ” – Nó cười với Susu

” Chị rất đẹp … Lại còn rất thân thiện … Em sẽ gọi chị là Ngọc Yến nha … Haha đúng rồi … ” – Susu nói rồi nhảy cẩng lên …

” Ngọc Yến ” – Nó nhắc lại …

” Đúng rồi … Ngọc Yến … Tên rất đẹp … Chị cũng rất đẹp … ” – Susu cười to …

*****

” ÁÁÁÁÁÁ ” – Susu đang chơi ở ngoài bỗng nhiên hét lên …

” … Susu … ” – Nó chạy ra

” Con nhóc này … Dân làng đâu hết rồi … ” – Một tên to con … Mặt mày hung tợn ngang nhiên nắm lấy cổ áo Susu nhấc lên … Theo sau là đám đàn em đang bắt các thiếu nữ trong làng đi …

” Dừng tay lại … ” – Nó chạy ra ngoài … Kéo Su về phía mình …

” A … Con nhỏ này xinh đấy … Haha bắt nó về … ” – Tên kia thấy Nó liền há hóc … Xinh muốn nhảy luôn đôi mắt ra ngoài …

” Thằng khốn … Mày cút đi … ” – Nó lùi về phía sau … Lấy đà bật nhảy lên … Đạp về phía bọn con trai đang đến gần …

Hai tay vò thành nấm đấm … Đấm thẳng vào mặt tên cầm đầu … Làm tên đó choáng mà ngã xuống …

Không dừng lại ở đó … Nó đưa chân … Nhảy lên đạp mạnh vào bụng tên kia làm tên kia phun máu đỏ thẫm thấm vào cát trắng …

” Khôn hồn thì cút đi … Đừng để ta gặp lại … ” – Nó hậm hực dắt Susu vào trong …

Đúng lúc đó Hải Đăng cùng mọi người về … Đăng thấy đám người kia vội vã chạy vào …

loading...

” Anh hai … ” – Susu đang cùng Nó vào trong … Nghe thấy tiếng Hải Đăng liền quay đầu lại chạy đến ôm anh …

” Em có sao không … ” – Hải Đăng gương mặt lo lắng nhìn Susu …

” Dạ không … Nhờ chị ấy mà em thoát được,chị ấy còn cho bọn kia một trận nữa … ” – Susu cười xòa …

” Tôi thấy lạ … Tại sao họ lại bắt các cô gái trong làng … ” – Nó nghiêng đầu hỏi …

” Đó là người của làng khác … Làng đó chỉ có thể sinh con trai … Họ muốn nối dõi tông đường … Phải qua các làng khác bắt con gái về … Cô mới vào đây nên không biết … Susu … Nhìn rất giống con gái nên bọn họ rất hay bắt nó … ” – Hải Đăng

” Ra vậy … ” – Nó đưa tay xoa đầu Susu …

” Cảm ơn … Cô đã bảo vệ nó … ” – Hải Đăng hơi đỏ mặt nhìn Nó …

” Không có gì … Đó là điều tôi nên làm … Gọi tôi là Ngọc Yến … ” – Nó mỉm cười quay vào trong …

” Anh hai … Đó là tên Susu đã đặt cho chị ấy … ” – Susu cười rồi quay vào trong cùng Nó …

” Ngọc Yến … Tên đẹp … Người cũng đẹp … ” – Hải Đăng cười hiền rồi quay ra ngoài phụ dân làng kéo chài và hỏi thăm …

*****

Tối hôm đó …

Nó ra ngoài mõm đá lúc sáng mà ngồi …

Mắt đưa về phía xa xăm … Khuôn mặt buồn rười rượi với hai hàng nước mắt thay nhau chạy trên gương mặt Nó …

” Tại sao mình lại không nhớ gì … ” – Nó vò đầu khóc thét lên …

” Cô làm gì ở đây giờ này … ” – Đăng đi đến bên cạnh Nó hỏi thăm …

” Tôi … Chỉ muốn hóng gió … ” – Nó đáp

” Gió biển đêm nay rất lạnh … Cô tốt nhất nên vào trong … ” – Hải Đăng

” Tôi chỉ ngồi một lát thôi …

” Cô vẫn còn yếu lắm đó … Tôi ngồi đây với cô … “

” Tôi muốn hỏi anh một chuyện … “

” Cô muốn hỏi gì … “

” Anh sao lại cứu tôi … “

” Sáng qua … Tôi đi vào dãy núi phía Tây làng tìm một ít thức ăn … Thì thấy cô nằm trên luống rau … Khắp người cô dính đầy máu … Tôi liền mang cô về … “

” À …. ” – Nó gật đầu mệt mỏi …

” Anh và Susu sống ở đây lâu chưa … “

” Cũng khá lâu … “

” Anh không có người thân sao … Susu lại còn không đi học … ” – Nó nghiêng đầu …

” Ba mẹ tôi làm ăn thua lỗ … Phải vay tiền của bọn giang hồ … Lãi suất cao cộng thêm không có tiền … Họ đã dắt hai anh em tôi đến đây … Đưa một ít tiền làm căn nhà nhỏ … Rồi họ gieo mình xuống biển … ” – Đăng đã cay mắt …

” Anh đừng buồn … Họ chỉ là không muốn anh và Su chịu cực … ” – Nó an ủi Đăng …

” Ít ra … Anh còn có cha mẹ để nhớ … Còn tôi thì … Quên hết rồi … ” – Nó cười chua xót

” Gia đình cô chắc đang lo cho cô lắm đó … ” – Đăng

” Thôi đi … Đừng nhắc đến nữa … ” – Nó xua tay …

*****

” Choang “

Hắn ném chai rượu vào tường …

Từ khi Nó mất tích … Hắn đau đến quặng lòng … Như một cái gì đó đè lên cơ thể … Thật khó chịu …

Luôn tỏ ra vui vẻ trước mặt Khánh Huy … Nhưng quay lưng … Lại là nổi đau chồng chất … Nó như một cái gì đó thật mơ hồ … Cảm giác đau đến nghẹt thở …

Mọi thông tin của Nó như vào ngõ cụt … Nó biến mất … Lần cuối … Gặp Nó cũng không …

” Ngàn giờ anh đều nhớ em … ” – Hắn cầm tấm hình của Nó mà đau lòng … Và đây cũng là lần duy nhất … Hắn khóc …

” … ” – Ngã người ra phía sau … Hắn cảm nhận nổi đau mất đi người mình yêu … Nhìn cô ấy đi vào nguy hiểm mà không thể làm gì được … Hắn như lạc vào khoảng không vô vọng …

Không một màu sắc … Không một chút cảm xúc …

6h Sáng …

Hắn lái xe đến khu rừng kia …

Nơi được cho là lần cuối thấy Nó … Hắn đã cho người điều tra phía dưới vực thẩm kia … Là một ngôi làng chài …

” Cậu … Mình đừng xuống đó … ” – Khánh Huy lay lay tay Hắn …

” Nhưng xuống đó … Sẽ tìm được gì Jersey … ” – Hắn ngồi xuống … Vuốt má Huy …

” Huy không muốn … Cậu đừng xuống … ” – Huy sợ sệt nhìn xuống vực thẫm … Trong đầu liên tưởng đến chuyện phải nhảy xuống … ( Con thông minh ghê luôn đó Huy,nghĩ xấu cho ta không à,hôm qua còn kêu xuống )

” Ngốc … Cậu có bắt con nhảy xuống đâu … Chúng ta sẽ đi bằng đường khác … ” – Hắn như đọc được suy nghĩ của Huy liền bật cười …

” Thật hả cậu … Sẽ không nhảy xuống … ” – Huy tròn xoe mắt hỏi …

” Từ bao giờ con nghi ngờ cậu vậy hả … Về nhà chuẩn bị … Mai sẽ đi cùng cậu … ” – Hắn bế Huy lên xe … Chạy về thành phố …

Mục lục
loading...