Menu

Tiểu Thư Siêu Quậy Và Công Tử Sát Gái-Chương 56


Tiểu Thư Siêu Quậy Và Công Tử Sát Gái


Tác giả: Trang Ellie


Chương 56

– Tôi muốn thăm mẹ … – Nó trầm ngâm … – Đến tiệm hoa mua một bó oải hương … Mẹ tôi … Rất thích …

– Vâng … – Jey nhấn volang tăng tốc …

Vào mua một bó oải hương sau đó đến mộ của mẹ Nó …

Trên tay cầm bó Oải Hương còn vương vấn hương thơm nhè nhẹ …

Nó đi vào ngôi mộ trên đồi …

Cúi xuống nhổ cỏ trên mộ xuống … Nước mắt Nó lại rơi lã chã …

Cắm bó hoa vào lọ … Tay nó run run … Mắt nhòe vì ngấn nước … Nó không còn thấy gì …

Cầm bó hoa trên tay … Nó run run … Bó hoa được đưa vào lọ một cách vụng về … Cái lọ bỗng chốc ngã xuống … Nước trong lọ ấy tuôn ra …

Jey nhanh chóng rót một ít nước vào lọ … Sau đó đưa tay giữ vai nó lại …

– ” Mẹ … Là tại con … Mọi sự là vì con … ” – Nó khụy người xuống … Nhưng Jey đã đỡ vai Nó …

– ” Không phải … Tất cả chỉ là âm mưu của lão già kia thôi … ” – Jey trấn an Nó …

– ” Nếu lúc đó tôi không đòi ăn kem thì mẹ sẽ không chết … Tôi thật vô dụng … ” – Nó hai tay đánh vào đầu …

– ” Là do họ … Cô có phải thần thánh gì đâu mà lường trước được … Điều bây giờ cô cần làm là phải tỉnh táo … Cô còn một mối thù trước mặt … cô mà cứ như vậy … Kẻ thù sẽ càng đắc ý hơn … Cô muốn mẹ mình chết oan sao … ” – Jey hét vào mặt Nó …

– ” …. ” – Nó không nói … Chỉ ngã phịch xuống đất … Mắt ngước nhìn thẳng lên ngôi mộ của mẹ … Tay sờ lên tấm hình mẹ Nó … như đang cười với mình …

– ” Jersey … Sẽ trả thù cho mẹ … Mẹ nhất định phải giúp Con … ” – Nó nói rồi đứng dậy bỏ chạy xuống đồi …

– ” Ơ …. ” – Jey định chạy … Nhưng rồi phát hiện ra một vật nhỏ màu đen nằm trong cái bì ni lông nhỏ đang ở dưới chân anh …

Jey nhặt lên … Nhìn kỹ thì ra là rơi từ trong lọ nước …

Nhanh chóng nhét vào túi áo … Jey liền chạy theo Nó …

**************

” Cạch “

” Anh à … Ơ … ” – My nghe tiếng mở cửa liền bật dậy … – ” Là em sao … “

” Tưởng là chồng yêu à … Bà già đáng ghét này … Lấy chồng cũng không thèm báo cho tôi … ” – Uyên vào trong … Kéo ghế ngồi cạnh My …

” Là chị gọi em mà không được … Cảm ơn … ” – My nhẹ nhàng vuốt tóc Uyên … ” Vì đã về nước kịp thời “

” Nghĩ gì … Ai thèm lo cho chị chứ … Chẳng qua là lo cho đứa cháu bé bỏng này của tôi mà thôi … ” – Uyên nói rồi áp đầu vào bụng My …

My chỉ cười rồi khẽ lắc đầu … Sỡ dĩ Uyên ngang tàn bướng bĩnh như vậy cũng là vì từ nhỏ … Uyên đã phải sống xa gia đình …

Đi lạc năm 3 tuổi … Nhưng may mắn tìm được gia đình … Cô phải sống ở trại mồ côi suốt 2 năm trời … Bị người ta ăn hiếp và bắt nạt Uyên chỉ lặng lẽ chịu đựng … Tính tình cô dần thay đổi từ đó … Không giống Bảo My một chút nào …

” Cạch “

– Anh về rồi … – Minh mở cửa lật đật chạy vào … – Ơ … Cô là …

– Woww … Anh rể … Em chào anh … – Uyên nghe tiếng liền quay lại … Nhìn Minh … Anh thật đẹp trai … Cô ôm chầm lấy cổ Minh … Đó là cách chào hỏi ở Mỹ …

– Ơ … – Minh vẫn còn ngơ ngác … Không hiểu gì … Nhìn gương mặt của cô gái ngồi trong phòng giống y hệt vợ mình …

– Bảo Uyên là em song sinh của em … Con bé ở Mỹ mới về … – My ân cần giải thích …

– À … Em gái à … – Uyên buông Minh ra … Sau đó bắt tay …

– Anh chưa bao giờ nghe em nói em có em song sinh đó … – Minh cười vui vẻ với Uyên sau đó ngồi xuống cạnh My … Lấy trong túi trái cây ra gọt cho My …

– Chị ta thì có bao giờ nghĩ đến em đâu chứ – Uyên bĩu môi. – Vậy mà có chồng vừa đẹp vừa yêu vợ như anh … Đúng là may mắn lắm đó …

” Chẳng phải em cũng có hàng tá người yêu đó sao … Xinh thế này … Không yêu thì phí … ” – Minh vừa gọt trái cây … Vừa chọc Uyên

” Hơ … Vậy mà có người chẳng thèm biết đến cơ … ” – Uyên bĩu môi … Trong đầu thầm nghĩ đến Gin …

loading...

My và Minh bật cười …

****************

3h sáng tại Nhật …

Bảo Thiên được giao nhiệm vụ theo sát Ngọc Hạ …

Ngọc Hạ tuy lần đầu gặp Thiên nhưng có vẻ … Cô đã có tình cảm với anh …

– Anh với Gin đúng là hai anh em có khác … Tính tình như nhau … – Ngọc Hạ đang cùng Thiên đi về nhà sau cuộc đi chơi ngày hôm nay …

– Tại tôi … Mệt thôi … – Thiên lạnh nhạt …

– Đêm hôm nay vắng thế … – Ngọc Hạ phớt lờ …

– 3h sáng có ma nào ra đường đâu mà … – Thiên bỏ hai tay vào túi … Châm chọc …

– … – Ngọc Hạ chẳng nói gì … Biết là không thể quyến rũ Thiên … Càng không thể nói chuyện vì nói câu nào anh cũng bắt bẻ cô …

_____o0o_____

” Mẹ ơi … Có điện thoại ạ … ” – Thiên Vũ đang vẽ thì điện thoại Như reo lên …

” Lấy hộ mẹ đi … ” – Như hai mắt dán vào laptop … Lười biếng nói …

” Ngay chân mẹ đấy … Con bận rồi … ” – Thiên Vũ vẫn dán vào tập vẽ mà đi về phòng mình …

” A … ” – Thiên Vũ hét lên … – ” Suỵt … Khẽ thôi nào … ” –

” Thiên Vũ về phòng đi nhé … Chúng ta nói chuyện sau … “

” Alo … ” – Như chán nản cho đứa con trai … Chẳng khác gì ba nó …

” Là anh đây … “

” …. “

” Em có ở đó không … Anh nhớ em lắm … ” – Khoa cười hiền …

” …. “

” Vợ à … Em đừng im lặng vậy chứ … Anh muốn nghe giọng của em … ” – Khoa kiên nhẫn …

” …. “

” Anh biết em giận anh … Nhưng quả thật … Công việc nhiều đến nổi anh không còn sức để ngồi dậy … Trả lời anh đi … Nhớ vợ lắm đó … ” – Khoa giải thích …

” Đáng ghét … ” – Như nói giọng run run …

” Vợ … Em khóc à … Này … Anh xin lỗi … ” – Khoa

” Xin lỗi là xong sao … ” – Như

” Vậy anh phải làm sao cho vợ hết giận đây … ” – Khoa từ cửa đi vào … Ôm chầm lấy cô từ phía sau …

” … ” – Như co người lại … Chui tọt vào lòng Khoa … Vai cô rung lên … Nước mắt rơi không ngừng nghỉ …

” Đáng ghét … Hức … Sao anh không đi luôn đi … Mấy tháng không thèm gọi về … Anh đáng ghét … Đáng ghét quá đi … ” – Như vừa nói vừa đánh vào ngực anh …

” … Ưm … Anh … Nhớ … Vợ … Ưm … Lắm … Đó … ” – Khoa tóm gọn đôi môi kia … Chẳng để Như nói lời nào …

Hai tay không yên vị luồng vào váy của Như … Từ từ cởi bỏ bộ trang phục trên người Như xuống … Khoa hít lấy mùi hương mà mình đã xa nó bấy lâu …

Như từng động tác gỡ bỏ các cúc áo sơmi trên người anh …

Hai thân hình quyện vào nhau …

Mục lục
loading...