Menu

TIỆM QUAN TÀI SỐ 7-Chương 33


Tiệm Quan Tài Số 7


Tác giả: Niệm Tiểu Duệ


Chương 33

Thẩm Trạch ngây ngốc tiêu sái đến gần Quỷ Môn Quan, hắn đây là đã chết? Như thế nào lại……không thật như vậy đâu? So với bên ngoài Quỷ Môn Quan một ‘người’ cũng không có, bên trong Quỷ Môn Quan có thể xem như ‘náo nhiệt’, bất quá dù có ‘náo nhiệt’ đến đâu, Thẩm Trạch cũng là không dám vừa thấy liền tiến lên.

Bên trong Quỷ Môn Quan……hẳn là toàn quỷ đi? Vậy chính mình là cái gì? Cũng là quỷ sao? Thẩm Trạch thở dài, này đến cùng là cái gì a.

Thẩm Trạch mê mang đánh giá cảnh tượng trước mắt – giống như là phố xá cổ đại, ‘người’ qua lại rộn ràng nhộn nhịp, người bán hàng ở xung quanh hét to. Đột nhiên, hai mắt Thẩm Trạch sáng ngời.

‘Người’ kia rõ ràng là cũng nhìn thấy Thẩm Trạch, đầu tiên là không thể tin được, sau đó bước nhanh tới, nói: “Thẩm thiếu gia?” Xuất hiện ở trước mặt Thẩm Trạch không phải ai khác, chính là Cảnh Ngữ Giai trước đây đã cùng Đồng Thất giao dịch.

Đồng Thất còn đang nghiên cứu cái đầu trong suốt của Thẩm Trạch, Sở Chi cắn cắn hạt dưa thấy môi có hơi khô, đang nghĩ đến, một chén trà liền xuất hiện trước mắt Sở Chi.

Sở Thanh cầm chén trà, cười nói: “Ca ca, đây là vị trà ngươi thích nhất.” Sở Chi hít hít mũi, tiếp nhận chén trà uống một ngụm, sau đó đem chén trà tùy tiện đặt ở trên bàn.

Sở Thanh hai mắt sáng rực lên.

“Ca ca cảm thấy thế nào?” Sở Chi gật gật đầu, không nói gì, như là đang tự hỏi cái gì đó.

Sở Chi khi ở yêu giới thích nhất là uống một loại trà đặc sản. Loại trà này là từ một loại hoa chỉ sinh trưởng ở Vạn yêu điện ủ thành, đặc biệt trân quý. Năm đó lão yêu chủ sủng ái Sở Chi, cố ý vì y mà ở Vạn yêu điện xây một vườn trà nhỏ, chỉ chuyên gieo trồng loại hoa này.

Sau khi Sở Thanh thượng vị, bỏ đi rất nhiều thứ lão yêu chủ lưu lại, nhưng là vườn trà nhỏ này vẫn được hắn giữ lại.

Cổ giỏi về che dấu, đầu con người đại bộ phận lại là màu trắng, quá trình Đồng Thất tiến hành rất là khó khăn. Đầu óc Thẩm Trạch ở dạng lập thể, y lại không thể bổ ra để xem, phải ở trong bộ não to như vậy tìm một con sâu giỏi về trốn tránh cũng là khó khăn rất lớn.

Cuối cùng, Đồng Thất buông tha cho đầu của Thẩm Trạch, căm tức nhìn Sở Chi.

Sở Chi cười hì hì nói: “Thế nào? Tìm không ra?” Đồng Thất hừ lạnh một tiếng.

Sở Chi thu cái chân đang bắt chéo lại, khoát tay.

“Được rồi được rồi, ta giúp ngươi làm. Lần này nhớ rõ phải học ngoan a, không phải mỗi lần mất đi đều có thể tìm trở về.” Nói xong, Sở Chi liền lấy ra một cái bình nhỏ.

Trong cái chai chứa một ít bột phấn màu trắng, Đồng Thất biết đó là cái gì, đồng dạng biết rõ thứ đó vẻ mặt Sở Thanh là không thể chịu được.

Sở Chi đi đến bên cạnh Thẩm Trạch, vung tay lên, đầu Thẩm Trạch lại khôi phục bình thường.

Sở Chi rút nút lọ ra đem bột phấn đổ ở gần hai mắt, hai tai, môi của Thẩm Trạch, sau đó đóng nút lọ lại.

Sở Thanh nhịn không được lên tiếng: “Ca……” Sở Chi mắt nhìn Sở Thanh, một cái liếc mắt thanh thanh lãnh lãnh như vậy, thành công khiến cho Sở Chi ngậm miệng lại.

Đồng Thất thở dài, thấp giọng nói: “Cám ơn.” Sở Chi cười hì hì nói: “Cảm tạ cái gì, chút chuyện này tính gì đâu.

Ở vài chỗ bị rắc bột phấn, sắc mặt của Thẩm Trạch dần dần đỏ lên, chỉ chốc lát trên đầu liền bốc khói, Đồng Thất đứng ở một bên cũng có thể cảm thấy nhiệt khí truyền đến.

Đầu Thẩm Trạch càng ngày càng hồng, Đồng Thất khẩn trương nhìn chăm chú vào đầu Thẩm Trạch, Sở Chi cười đưa cho Đồng Thất một cái bình rồi lại ngồi trở lại trên ghế.

Lỗ tai, mắt, khóe miệng của Thẩm Trạch dần dần chảy ra chất lỏng màu đỏ thẫm, sau đó phía dưới mũi xuất hiện một con trùng nhỏ trong suốt.

Trùng nhỏ có vẻ cẩn thận, đầu tiên là đưa râu ra tìm hiểu, qua một lúc lâu sau mới đưa thân mình ra.

Chờ đến khi nó hoàn toàn đi ra, Đồng Thất liền nhanh tay đem trùng nhỏ nhốt vào trong bình, sau đó rất nhanh đem bình đóng lại, đóng chặt nút lọ.

Nhìn trùng nhỏ trong tay, Đồng Thất nhẹ nhàng thở ra.

Sở Thanh than nhẹ một tiếng.

loading...

“Thật đúng là cổ a……” Sở Chi cầm lấy cái bình, quan sát trùng nhỏ trong bình, sau một lúc nhíu mày nói: “Này không phải là cổ của Tần Niệm.” Nói xong, lại rút nút bình ra ngửi ngửi, khẳng định nói: “Trên cổ này có một loại mùi mục nát, tuyệt đối không phải của Tần Niệm.” Đồng Thất như là nghĩ ra cái gì.

“Ta đại khái đã biết sao lại thế này rồi.” Sở Chi nhíu mi, nhưng cái gì cũng không hỏi.

Đồng Thất trầm tư một lát, sau đó nói: “Thẩm Trạch hẳn là ở U Minh, ta đi tìm hắn.” Sở Chi gật gật đầu.

“Ừ, ta giúp ngươi trông coi thân thể hắn.” .

Cảnh Ngữ Giai ôm cục cưng, đối Thẩm Trạch cười nói: “Thẩm thiếu gia như thế nào lại tới nơi này, Đồng tiên sinh đâu?” Thẩm Trạch phát đau đầu, bất đắc dĩ nói: “Ta cũng không biết, mơ hồ đi một lát đã đi đến nơi này. Đây là địa phủ trong truyền thuyết?” Cảnh Ngữ Giai gật gật đầu, nói: “U Minh, Quỷ giới, âm phủ, địa phủ đều là nơi này.” Thẩm Trạch nhìn Cảnh Ngữ Giai cùng cục cưng của nàng, đột nhiên hỏi: “Ngươi không đi đầu thai sao?” Cảnh Ngữ Giai sửng sốt, sau đó cười cười lắc đầu, nhìn cục cưng trong lòng nói: “Không được, A Quỷ ở trong Quỷ Môn Quan sắp xếp cho ta một việc làm, nếu ta đi đầu thai……kiếp sau không biết còn có thể gặp được cục cưng không, còn không bằng ở lại nơi này. Thẩm thiếu gia muốn đi đầu thai sao?” Thẩm Trạch nghe xong lời này, thầm mặc một hồi.

“Ta thật sự đã chết?” Cảnh Ngữ Giai nhíu mày nhìn Thẩm Trạch.

“Thẩm thiếu gia hỏi ta như vậy cũng không thể đoán được, ngươi không biết bản thân mình đi đến nơi này như thế nào sao?” Thẩm Trạch lắc lắc đầu.

“Ta cảm thấy đầu mình rất dau, sau đó thì đến nơi này.” Cảnh Ngữ Giai vẫn là mặt nhăn mày nhíu.

“Đau đầu? Khi người chết sẽ không có cảm giác, hơn nữa có thể đi vào Quỷ Môn Quan đều là biết chính mình chết như thế nào, theo cách nói của Thẩm thiếu gia, nói không chừng là ngươi không chết.” Thẩm Trạch cười khổ.

“Có chết hay không đều là đến nơi này, ngươi là chết như thế nào?” Kỳ thật Thẩm Trạch cùng Cảnh Ngữ Giai không phải quá quen biết, nhưng là Thẩm Trạch này giống như là tha hương gặp được cố tri, nhìn thấy Cảnh Ngữ Giai cùng cục cưng của nàng tự nhiên có chút thân thiết.

Cảnh Ngữ Giai ngược lại không phải cảm thấy Thẩm Trạch thân thiết, nàng chính là cảm thấy Thẩm Trạch giống như là thay đổi rất nhiều, không giống như cảm giác lần đầu tiên gặp mặt.

Thẩm Trạch tất nhiên là không ý thức được mình trong bất tri bất giác đã thay đổi.

Cảnh Ngữ Giai vỗ về cục cưng trong lòng.

“Bình thường khi bị giết cũng là đầu nóng lên, ta nghĩ lúc ta không giãy dụa đầu cũng là nóng lên đi.” Thẩm Trạch khó hiểu nhìn về phía Cảnh Ngữ Giai.

Cảnh Ngữ Giai hơi phiền muộn nói: “Cục cưng là một si nhi, lúc trước ta cùng anh trai ở một chỗ phải chịu áp lực rất lớn, vốn nghĩ khi có cục cưng hẳn là sẽ tốt hơn, ai có thể nghĩ đến……A, loại chuyện này. Lâm Nghiên nàng ấy……xinh đẹp như vậy, ta lúc ấy đã nghĩ, cùng nàng tranh đoạt có ý nghĩa gì đâu? Không bằng ôm cục cưng cùng chết để quên đi.” Cảnh Ngữ Giai cười cười, không nói thêm nữa.

Cảnh Ngữ Giai không muốn nói, Thẩm Trạch tự nhiên sẽ không hỏi, cục cưng a a kêu hai tiếng, hướng Thẩm Trạch đưa tay qua, như là muốn được ôm.

Thẩm Trạch vẻ mặt ngạc nhiên, vừa định ôm lấy cục cưng thì có một đôi tay từ phía sau vươn ra, ôm lấy cục cưng.

Thẩm Trạch quay đầu, liền phát hiện chủ nhân của đôi tay kia cũng là người quen.

Chung Ly Hi ôm cục cưng cười hì hì nói: “Ai u, xem ta nhìn thấy ai đây.” Cảnh Ngữ Giai đứng lên, cung kính kêu một tiếng ‘Điện hạ’.

Thẩm Trạch nhíu mi, nhìn Chung Ly Hi vẻ mặt khiêu khích.

“Ta tưởng là ai a, nguyên lai là cháu gái nhỏ của Đồng Thất.” Ba chữ ‘cháu gái nhỏ’, đương nhiên là được cường điệu nói ra.

Sắc mặt Chung Ly Hi quả nhiên thay đổi, sau đó hung tợn nói: “Đến địa bàn của ta Thẩm thiếu gia cũng dám làm càn như vậy, ngươi cho ngươi là ai a?” Thẩm Trạch cười lưu manh nói: “Ngươi không phải vừa tự mình nói sao? Ta là ‘Thẩm thiếu gia’ của ngươi a.” Chung Ly Hi kêu ‘Thẩm thiếu gia’ vốn là đầy ý châm trọc, ai ngờ được Thẩm Trạch da mặt dày hoàn toàn không thèm để ý, lại còn xem nhẹ.

Chung Ly Hi còn chưa kịp mở miệng phản kích, Thẩm Trạch lại từ tốn nói: “Ai, không nghĩ ngươi đúng thật là một tiểu quỷ nha.” Sắc mặt Chung Ly Hi nhất thời trở nên phấn khích. Bỗng dưng, nàng đột nhiên cười nói: “Không nghĩ tới trên thế gian này lại có một người không biết xấu hổ là gì như vậy. Bất quá sinh hồn ở U Minh cũng rất được hoan nghênh, không biết hương vị của ngươi là như thế nào đây.” Cảnh Ngữ Giai đứng ở một bên vốn là lo lắng nhìn Thẩm Trạch cùng Chung Ly Hi, nghe xong lời này không khỏi nhỏ giọng nói: “Điện hạ……” Chung Ly Hi hừ lạnh một tiếng.

“Hiện tại cho ngươi một cơ hội, ngoan ngoãn xin lỗi bản điện hạ, ta tự nhiên sẽ không đem ngươi ném ra khỏi Quỷ Môn Quan.” Thẩm Trạch không để ý nói: “U a, đem ta ném khỏi Quỷ Môn Quan? Ngươi cứ thử xem a.” Chung Ly Hi sắc mặt một trận xanh một trận trắng, nàng đem cục cưng đưa về trong tay Cảnh Ngữ Giai, sau đó hai tay kết ấn.

Thẩm Trạch phương diện võ mồm tuy rằng cực nhanh, nhưng khi nhìn thấy động tác của Chung Ly Hi cũng không khỏi trầm mặt đau khổ.

Đi theo Đồng Thất nhiều ngày, hắn tất nhiên biết kết ấn là có ý nghĩa gì.

Mục lục
loading...