Menu

TIỆM QUAN TÀI SỐ 7-Chương 15


Tiệm Quan Tài Số 7


Tác giả: Niệm Tiểu Duệ


Chương 15

Thẩm Trạch nhìn Hạ Minh, cười lạnh không nói gì.

Đồng Thất vẻ mặt không thay đổi buông cánh tay ôm Hạ Minh ra.

“Đã về rồi?” Thẩm Trạch sắc mặt xấu xí nghiêm nghị ‘Ừ’ một tiếng.

Đồng Thất quay đầu ôn hòa đối Hạ Minh nói: “Vậy ngươi đi về trước đi.” Hạ Minh nhu thuận gật đâu, nhìn Thẩm Trạch, do dự rời đi.

Đồng Thất thản nhiên nói: “Phòng kia cho ngươi ta đã thu dọn tốt lắm, không đùa ngươi nữa.” Thẩm Trạch kỳ quái nói: “Ông chủ lớn ra tay, thật đúng là không dễ dàng a.” Đồng Thất vui vẻ cười nói: “Cho nên ngươi phải thật quý trọng a. Đúng rồi, ngươi bỏ bê công việc hai ngày, tự mình tính toán như thế nào đi.” Thẩm Trạch bĩu môi, rất giống một học sinh tiểu học bị bắt nạt.

“Ngươi đã không cho tiền lương, hiện tại chắc cũng không phải là trừ lương đi.” Đồng Thất mỉm cười.

“Nói vậy, hay đổi loại trừng phạt đi, về sau ngươi phụ trách bữa sáng.” Một câu nhẹ nhàng bâng quơ của Đồng Thất, khiến cho mặt của Thẩm Trạch hoàn toàn đen thui.

“Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì a?” Thẩm Trạch bất mãn nói.

Đồng Thất vừa định nói gì đó, liền nhìn thấy một đứa nhỏ kháu khỉnh chạy vào, chưa kịp dừng lại thở lấy hơi đã nói: “Chú Thất, chú mau đi xem một chút, có chuyện lớn xảy ra!” Người tới chính là đứa nhỏ họ Vương trong hẻm Thanh Mộc – Tiểu Hổ.

Đồng Thất ôn hòa nói: “Làm sao vậy? Đừng nóng vội.” Tiểu Hổ vẻ mặt ta và ngươi nói rõ không được, kéo lấy Đồng Thất chạy ra khỏi tiệm, Đồng Thất cũng không ngăn lại, đi theo Tiểu Hổ, lúc gần đi còn bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Thẩm Trạch.

Thẩm Trạch gãi gãi đầu, cơn tức đã hoàn toàn biến mất.

Mặt giãn ra, nghĩ nghĩ, cũng chạy theo Tiểu Hổ.

Đồng Thất bị Tiểu Hổ túm lấy chạy tới trước một căn nhà trong hẻm Thanh Mộc, trước cổng nhà kia đã bị không ít người vây quanh, những người đó châu đầu ghé tai thảo luận cái gì đó, chặn hết đường vào nhà.

Tiểu Hổ lớn tiếng nói to: “Chú Thất đến đây, mọi người nhường đường một chút.” Quả nhiên, những người đó vừa nghe thấy liền im lặng, tự giác nhường ra một lối đi.

Chờ đến khi Thẩm Trạch đến liền nhìn thấy mọi người tự giác nhường cho Đồng Thất một lối đi.

Đồng Thất rốt cuộc là loại người nào đây? Ý nghĩ này chợt lóe qua trong đầu Thẩm Trạch, bất quá hắn cũng không suy nghĩ nhiều, ngay khi mọi người lại có xu thế tụ lại liền nháy mắt nhảy vào trong phòng.

Bên ngoài người rất nhiều, trong phòng người lại rất ít, chỉ có một người người phụ nữ nằm ở trên giường, một lão nhân ngồi ở cạnh giường, một thanh niên cùng một cô bé.

Đồng Thất đang cùng lão nhân trao đổi gì đó, nhìn thấy Thẩm Trạch tiến vào liền nhẹ giọng nói một câu ‘Đóng cửa lại’, Thẩm Trạch ngoan ngoãn đóng cửa lại.

Ở trong ngõ nhỏ phần lớn đều là nhà một tầng, giống như ở vùng sông nước Giang Nam có rất nhiều hiên nhà thật dài giống nhau, thành nam cùng thành bắc phong cách hoàn toàn bất đồng cũng là một nét đặc sắc của trấn nhỏ.

Tiểu Hổ đang an ủi cô bé đang khóc không ngừng, cô bé rốt cuộc cũng ngừng khóc, ngoan ngoãn nằm sấp bên giường nhìn mẹ.

Tiểu Hổ nghiêng nghiêng đầu, nhìn Thẩm Trạch.

Thẩm Trạch làm mặt quỷ, Tiểu Hổ sửng sốt, sau đó khinh thường nhìn Thẩm Trạch.

Thẩm Trạch hừ hừ hai tiếng, tiến đến bên cạnh Đồng Thất, im lặng lắng nghe.

Lão nhân thấy Thẩm Trạch đến gần đây, liền do dự mở miệng, Đồng Thất hơi mỉm cười.

“Không có việc gì.” Lão nhân lúc này mới gật gật đầu, mở miệng nói: “Tiên sinh người xem có thể hay không lập một tràng cúng bái tế lễ, đem hồn này gọi về a?” Đồng Thất nhẹ nhàng nói: “Ta cảm thấy loại tình trạng này vẫn là đưa vào bệnh viện thì tốt hơn.” Lão nhân thở dài.

“Tiên sinh, lần này đưa đến bệnh viện chữa trị lần sau lại bị lại thì phải làm sao bây giờ? Sớm muộn gì đều là chuyện này a. Nghe nói động thần kia……không đạt được mục đích thì nhất định không bỏ qua a.” Đồng Thất trên mặt vẫn như trước mang theo ý cười.

“Vậy ngài muốn giải quyết như thế nào?” Lão nhân nhìn thanh niên đang đứng ngây ngốc, lại nhìn cô bé đang ghé vào bên giường, nói: “Có thể gọi về tất nhiên là tốt. Gọi về không được, đó là phúc khí của nó.” Thanh niên vừa nghe thấy lời này, không thể tin nói: “Cha? Người làm sao có thể……” Thanh niên nói còn chưa xong, lão nhân liền lạnh lùng nói: “Ngươi câm miệng! Đều là do ngươi gây họa!” Cô bé bị một màn này dọa lại bắt đầu ngân ngấn nước mắt, lão nhân trừng mắt nhìn cô bé, mắng: “Khóc, khóc, tiểu súc sinh mày chỉ biết khóc, ta còn chưa có chết đâu, khóc cái gì!” Thẩm Trạch thật là nhìn không vừa mắt.

“Ông mắng trẻ con làm gì? Có chuyện gì không thể từ từ nói sao.” Dứt lời liền kéo cô bé qua bế nó lên.

loading...

Mặt lão nhân nhất thời trầm xuống.

“Vị tiên sinh này, đây là việc trong nhà chúng ta, còn mời cậu rời đi.” Thẩm Trạch trời sinh tính tình không tốt, nghe xong lời của lão nhân cũng lập tức trầm mặt.

“Ông tính làm cái gì? Bảo ta đi?” Ngay lúc hai người đều căng thẳng, Đồng Thất liền lên tiếng: “Ông Vương, chúng ta đi về trước.” Lão nhân sửng sốt, cuống quít nói: “Tiên sinh……” Đồng Thất mặc dù đang cười, nhưng ở đây mọi người đều nhìn ra đáy mắt của y không cười, y chỉ chỉ Thẩm Trạch nói: “Thật sự xin lỗi. Hắn rời đi đương nhiên là ta cũng phải đi.” Nói xong liền đối Thẩm Trạch nói: “Lúc ngươi đi còn chưa có khóa cửa đi? Chúng ta đi về trước.” Thẩm Trạch gật gật đầu, đem cô bé con giao cho thanh niên, thanh niên cười cười xin lỗi.

Đồng Thất kéo tay Tiểu Hổ, dẫn Thẩm Trạch ra khỏi cửa.

Người ngoài cửa đã muốn rời đi gần hết, bọn họ đi ra cũng không bị vây xem, Tiểu Hổ ngẩng đầu nhìn Đồng Thất.

“Chú Thất, mẹ của Niếp Niếp có việc gì hay không?” Đồng Thất đối Tiểu Hổ cười cười, giọng ấm áp nói: “Chú Thất cũng không biết.” Tiểu Hổ gãi đầu, oán giận nói: “Niếp Niếp rất đáng thương, ông Vương cả ngày đều hung dữ với bố em ấy.” Thẩm Trạch hỏi: “Ông ta đánh Niếp Niếp sao?” Tiểu Hổ nghiêng đầu nghĩ: “Cháu cũng không biết, nhưng mà cháu có nhìn thấy ông ấy thường xuyên mắng Niếp Niếp cùng mẹ của em ấy, chú ơi chú đừng nói cho người khác nga.” Thẩm Trạch đen mặt.

“Ngươi gọi ta là gì?” Tiểu Hổ kỳ quái nhìn Thẩm Trạch.

“Chú nha.” Thẩm Trạch hít sâu một hơi để bình tĩnh lại.

“Ngươi hẳn nên gọi ta là anh.” Tiểu Hổ buông tay Đồng Thất ra, hướng về phía Thẩm Trạch làm cái mặt quỷ.

“Được rồi, không gọi là chú.” Thẩm Trạch vui vẻ, cười nói: “Rất ngoan.” Tiểu Hổ hướng hắn thè lưỡi.

“Ông nội, gặp sau.” Nói xong liền chạy nhanh như bay về nhà.

Đồng Thất vui vẻ, ‘phì’ một tiếng nở nụ cười.

Thẩm Trạch nghiến răng nghiến lợi nói: “Thằng nhãi này.” Đồng Thất cười nói: “Ngươi tức giận với một đứa bé làm cái gì.” Thẩm Trạch hừ hừ hai tiếng.

Hai người về đến tiệm quan tài, Thẩm Trạch lúc này mới hỏi Đồng Thất.

“Có chuyện gì xảy ra vậy?” Đồng Thất trầm tư một chút, sau đó nói: “Ngươi có biết về Động thần không?” Thẩm Trạch sửng sốt.

“Đó là cái gì?” Đồng Thất nói: “Biết ngay là ngươi không biết. Ở Miêu Cương kia có rất nhiều sơn động, người Miêu bản địa cho rằng trong mỗi động này đều có Động thần. Nghe nói Động thần có thể cưới vợ, người vợ mới cưới kia sẽ phải ‘nhập động’, người ‘nhập động’ rồi vĩnh viễn không thể rời khỏi cái động kia, cho dù người rời đi hồn vẫn sẽ trở về, Động thần còn có thể khiến cho một nhà ngươi không được bình an.” Thẩm Trạch nghe xong mà trợn mắt há mồm.

“Đây là cách nói gì? Một người sống sờ sờ ở bên trong không ăn không uống không phải sẽ chết sao?” Đồng Thất hơi hơi nở nụ cười.

“Hiện tại mẹ của Niếp Niếp nghe nói chính là vợ mới của Động thần, hồn bị Động thần câu đi rồi.” Thẩm Trạch nhíu mày nói: “Không phải nói là ở Miêu Cương sao? Nơi này ở tận Vân Nam cách xa đến vạn dặm đâu.” Đồng Thất nhún vai.

“Cái này ta cũng không biết, ông ta lại chưa hề nói thật.” Thẩm Trạch nói: “Lão nhân kia tìm ngươi làm gì?” Đồng Thất rất vô tội nói: “Rõ ràng là Tiểu Hổ tìm ta mà?” “Té ra nhóc con kia tên Tiểu Hổ.” Thẩm Trạch gian trá cười.

“Được rồi, vậy Tiểu Hổ tìm ngươi làm cái gì?” Đồng Thất thản nhiên nói: “Ta làm sao biết được. Chắc là vì chuyện ma quái trước kia của cửa tiệm này, sau khi ta đến đây liền không thấy náo loạn đi.” “Chuyện ma quái?” Thẩm Trạch chấn kinh rồi.

“Nơi này cư nhiên có ma quái?” “Đúng vậy.” Đồng Thất tâm tình rất tốt nói: “Chính là bởi vì có ma quái, ta mới có thể mua lại được chứ.” Thẩm Trạch nhớ tới một phòng kia chứa đầy quan tài cùng vòng hoa, trên lưng liền một trận lạnh toát.

Đồng Thất đạt được mục đích rồi, nhân tiện nói thêm.

“Ai, thực ra phòng kia của ngươi thật sự không như thế. Cũng không biết có phải là bình thường hay đem quan tài cùng vòng hoa âm khí có chút lớn kia……” Thẩm Trạch hoài nghi nhìn Đồng Thất.

Đồng Thất ánh mắt thật vô tội.

Thẩm Trạch nói: “Đúng rồi, nhóc con trong tiệm hôm nay là ai a?” Đồng Thất sửng sốt, y còn tưởng là Thẩm Trạch đã quên mất Hạ Minh rồi đâu.

Thẩm Trạch nhíu mi.

“Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ nghiêm trị.”

Mục lục
loading...