Menu

Thế Nào Là Hiền Thê-Chương 29


Thế Nào Là Hiền Thê


Chương 29: Bi Kịch Của Vân Khuynh

Hai mươi tám tháng Chạp, triều đường treo bút, thỉnh thoảng trong cung sẽ có phong thưởng đến các phủ, những người được thưởng cơ bản đều là nhưng quan viên thế gia có máu mặt trong kinh thành. Vì thế có được Hoàng thượng ban thưởng không, cũng đại diện cho việc người đó có nhận được sự coi trọng của Hoàng thượng hay không. Những viên quan nhỏ nuôi mộng trèo cao cũng dõi theo chằm chằm, xem nhà nào có thể lấy lòng, nhà nào có thể xin một cơ hội được.

Khúc Khinh Cư đang cùng Hạ Hành quỳ trong chính điện của vương phủ, nhận đồ ban thưởng của hoàng đế, chẳng qua cũng chỉ là câu đối xuân do hoàng đế chính tay viết, chữ phúc cùng với hai chậu quất vàng, quất vàng mang theo ý may mắn, cũng có thể coi là điềm lành.

Tiễn thái giám truyền chỉ đi xong, hai người quay lại phòng chính, mở câu đối ra xem, chữ vàng giấy đỏ, bên trên còn vẽ một bông hoa. Dựa vào mắt thẩm mỹ của kẻ ngoại đạo như Khúc Khinh Cư, thì chữ viết tay thật sự rất đẹp, nhưng nhìn từ đầu bút lông, thì phong cách chữ của Khánh Đức đế nhu hòa mà lại quá đỗi mạnh mẽ, có thể thấy được tâm tính của con người này.

Tiện tay vặt một quả quất vàng to cỡ ngón tay cái, Khúc Khinh Cư tách ra làm đôi cho vào miệng mình, nửa còn lại đút cho Hạ Hành, gật gật đầu nói: “Chữ đẹp, mà quất cũng ngọt.”

Hạ Hành nhìn động tác như nước chảy mây trôi của nàng, cười cẩn thận đặt câu đối xuân xuống: “Tiền Thường Tín, ngươi và Minh Hòa đích thân đi dán câu đối này lên đi.”

“Vâng,” Tiền Thường Tín cẩn thận cầm lấy chiếc hộp đựng câu đối xuân, cùng Minh Hòa lui ra ngoài.

Khúc Khinh Cư nhìn đôi chữ phúc hỏi, “Vậy đôi chữ phúc này dán ở đâu?”.

“Đương nhiên là dán ở phòng của chúng ta rồi, đợi lát nữa ta sẽ dán ở đây này,” Hạ Hành chỉ chỉ vào cánh cửa lớn của căn phòng chính, thấy Khúc Khinh Cư lại đang ăn quất, bèn nói: “Trời lạnh, thì nên ít ăn những thứ mát đó thôi.”

Khúc Khinh Cư vòng tay lại, nhét quả quất trong tay vào miệng hắn: “Vương gia tự mình dán chữ phúc, vậy thì để ta nhìn xem có bị lệch không.” Nói xong, cầm lấy chữ phúc, bắt đầu dặn dò hạ nhân lấy các thứ để dính chữ.

Hạ Hành thấy tâm trạng của nàng rất vui, nên cũng để mặc nàng, dưới sự bảo vệ của mấy tên thái giám, dẫm lên ghế dán chữ phúc.

“Lệch rồi, sang bên phải một chút.”

Dịch sang phải.

“Quá rồi, lại sang bên trái một tẹo đi.”

Dịch sang trái.

Khúc Khinh Cư nhìn thành quả của Hạ Hành với ánh mắt xét nét, miễn cưỡng gật đầu nói: “Tàm tạm rồi đấy cứ để thế đi.”

Mấy tên thái giám vừa nghe thấy câu ấy, vội vàng ba chân bốn cẳng bảo vệ cho vương gia xuống ghế, sau đó kéo ghế đứng lui sang một bên, không gây cản trở đến thú vui nho nhỏ giữa vương gia với vương phi nữa.

Hạ Hành lùi ra sau vài bước, gật gật đầu với vẻ rất hài lòng, sau đó duỗi tay ra cốc lên trán Khúc Khinh Cư: “Ta thấy nàng đang chỉ huy linh tinh thì có.”

Khúc Khinh Cư bước thùi lùi một bước, cười nói: “Tay nghề của bản thân vương gia không tốt, sao lại trách ta?”.

Cách đó không xa, Giang Vịnh Nhứ dẫn theo ba nàng thị thiếp đứng nguyên tại chỗ, thấy vương gia và vương phi tươi cười vui vẻ, nhất thời không biết có nên đi qua có không. Vốn dĩ là vì hôm nay vương phi thưởng cho bọn họ mấy chiếc trâm và khuyên tai, nàng ta dẫn mọi người tới hành lễ tạ ơn. Chỉ là nhìn thấy cảnh tượng ấy, sao nàng có thể không có mắt sán đến đó được.

Tâm trạng của ba người còn lại rất phức tạp, nhưng trên mặt không dám để lộ mảy may chút cảm xúc nào, chỉ nhìn Giang Vịnh Nhứ, chờ phản ứng của nàng ta.

“Bỏ đi, mai lại tới, giờ vương gia và vương phi đang bận,” Giang Vịnh Nhứ thu lại ánh mắt, đang định quay người bỏ đi, ai ngờ lại đụng phải Ngân Liễu đang xách hộp cơm đến.

“Chào Giang trắc phi và các vị di nương,” Ngân Liễu hành lễ.

“Ngân Liễu cô nương không cần khách khí,” Giang Vịnh Nhứ cười cười, “Vốn định đến hành lễ với vương phi, không ngờ vương gia và vương phi đang bận, chúng ta cũng không tiện quấy rầy, nên muốn đi trước.”

Ngân Liễu chưa kịp mở miệng nói, thì thấy Ngọc Trâm vội vàng đi tới, hành lễ với bốn người, “Giang trắc phi và các vị di nương, vương gia và vương phi mời các vị qua đó.” Thì ra Khúc Khinh Cư đã nhìn thấy cảnh tượng các nàng nói chuyện, nên bảo người qua gọi các nàng qua.

Bên trong chính phòng, Hạ Hành và Khúc Khinh Cư ngồi ở ghế đầu, bốn nàng thị thiếp im lặng ngoan ngoãn ngồi ở phía dưới.

Khúc Khinh Cư nhìn Phùng Tử Căng, chưa đến nửa tháng, mà trông nàng ta tiều tụy đi nhiều quá, ngồi ở đó hệt như một bức tượng điêu khắc, chẳng thấy có chút sức sống nào. Nàng bưng tách trà lên uống một ngụm, mở miệng nói: “Không biết mọi người tới đây có việc gì?”.

“Hôm nay tỉ muội bọn thiếp nhận được đồ ban thưởng của vương phi người, trong lòng rất cảm kích, nên muốn tới hành lễ,” Giang Vịnh Nhứ trả lời, “Làm phiền vương phi rồi, xin vương phi thứ tội.”

“Mọi người khách khí rồi,” Khúc Khinh Cư đặt chén trà xuống, “Hoa thơm phải đi với bình đẹp, những cây trâm và vòng này phải gặp mỹ nhân mới tỏa sáng rực rỡ được, ta chỉ không muốn lãng phí đồ tốt thôi, không đáng để mọi người phải cất công chạy tới đâu.”

Giang Vịnh Nhứ cười đáp: “Tuy vương phi nói vậy, nhưng chúng thiếp vẫn cảm kích vô cùng, nếu không có vương phi, thì sao chúng thiếp có những món đồ tốt này được.” Nói xong, vuốt ve chiếc trâm cài bên mai, hiển nhiên là một trong số những cây trâm Khúc Khinh Cư tặng.

Hạ Hành chú ý đến động tác của nàng ta, mở miệng nói: “Tâm ý của vương phi, các nàng chỉ cần khấu tạ là được rồi.” Nói xong, quay sang cười nói với Khúc Khinh Cư, “Chẳng trách mấy hôm trước lại bảo người đi đánh trâm cài và vòng, thì ra là vì chuyện này.”

loading...

Khúc Khinh Cư cũng chẳng phải đang cố ý giả vờ diễn vai hiền lương thục đức trước mặt Hạ Hành, chẳng qua là vì năm mới đến, muốn để bản thân được sướng bụng vui mắt đôi chút mà thôi, dù sao cũng chẳng phải tiêu tiền của mình, sao phải tiết kiệm làm gì?

Vương gia đã mở lời, Giang Vịnh Nhứ sao còn nói tiếp được nữa, đành phải im lặng ngồi một bên, bưng tách trà lên giết thời gian.

Đúng lúc ấy, Hoàng Dương bước vào, sau khi hành lễ xong bèn thưa: “Vương gia, vương phi, Vân Khuynh cô nương xin gặp ạ.”

Hạ Hành khẽ nhíu mày, hiển nhiên là có đôi phần chán ghét: “Một thông phòng như nàng ta, thì có gì việc gì cần gặp mặt vương phi?” Những lời này nói ra không mảy may có chút khách khí nào, khiến Hoàng Dương là người chuyển lời cũng thoáng khựng lại.

“Bẩm vương gia, Vân Khuynh cô nương nói muốn cảm tạ sự quan tâm của vương phi suốt thời gian qua, muốn hành lễ với vương phi.” Hoàng Dương thành thực đáp.

“Bảo nàng ta dập đầu trước cửa là được rồi,” Hạ Hành mở miệng nói, “Nói với nàng ta, ngày thường vương phi rất bận, không có việc gì thì bảo nàng ta hãy cứ ở trong phòng mình đi.” Hắn đã chán ngấy cái điệu bộ đó của Vân Khuynh rồi, đầu tiên là chơi trò thanh cao, sau đó giả vờ đáng thương, hiện giờ lại định chơi trò gì đây?

Kiểu phụ nữ như vậy, không quan tâm không để ý tới, cuối cùng sẽ tìm đủ mọi lý do, dùng tất cả các cách để xuất hiện, Hạ Hành uống một ngụm từ chén trà trong tay nói: “Bỏ đi, hai ngày nữa bảo người đưa nàng ta đến thôn trang bên ngoài, bản vương chán chả muốn nhìn thấy nàng ta nữa rồi.”

Mấy nàng thị thiếp khác lúc này đều vùi đầu xuống, chỉ sợ vương gia thấy bọn họ không thuận mắt, cũng bắt bọn họ đến thôn trang. Những người trong phủ bị đưa tới thôn, phần lớn không có cơ hội để trở về.

Các nàng không biết Vân Khuynh đã làm gì khiến vương gia tức giận chán ghét đến vậy, nhưng trong lòng lại rất rõ, vương phi là người nhất định không được động vào, trước đã có Vân Khuynh làm bài học, sau lại có Phùng Tử Căng là tấm gương, các nàng quả thực không dám có ý nghĩ khác.

“Vương gia, một cô gái trẻ trung như Vân Khuynh, đưa đến thôn trang như vậy, thì đáng tiếc quá,” Khúc Khinh Cư tiếc hận nói, “Cô nương ấy xinh đẹp tươi tắn biết bao.”

Hạ Hành thấy khuôn mặt đầy vẻ nuối tiếc của nàng, bất lực đáp, “Chỉ là một cô gái thôi, vậy mà nàng còn đau lòng hơn cả ta. Đã như vậy, thì gả nàng ta cho một người trong thôn, cũng để nàng ta không phải cực khổ không người nương tựa.

Khúc Khinh Cư biết cái gọi là thông phòng, đó chẳng qua chỉ là món đồ chơi của đám đàn ông mà thôi, đổi tay gả cho đám đầy tớ hạ nhân là chuyện hết sức bình thường, huống hồ là vương gia còn chưa từng động vào Vân Khuynh, nên chẳng có cái gọi là ham muốn độc chiếm. Chỉ là hoa khôi một đời, tinh thông cầm kỳ thi họa như vậy, mà lại bị gả cho một kẻ nhà quê, thì đúng là quá đáng tiếc.

Nếu Vân Khuynh là một người thanh cao thực sự, chỉ e là quay đầu đi đã treo cổ tử tự rồi. Nếu không phải, thì gán ở với người trong thôn trang ấy sống qua ngày, có lẽ so với việc sau này có thể bị mất mạng thì sẽ tốt hơn.

Những nàng thiếp khác nghe thấy chỉ với mấy lời của vương phi, mà đã khiến vương gia gả Vân Khuynh cho một kẻ thô tục, trong lòng đều phát run. Đặc biệt là Phùng Tử Căng, ngay cả lòng bàn tay cũng ướt đẫm mồ hôi. Nếu chỉ là bị đưa đến thôn trang, thì không chừng một ngày nào đó khi vương gia tới đó sẽ lại coi trọng, tốt xấu gì cũng còn có cách quay trở về. Nhưng nếu bị gả cho người khác, thì chỉ còn cách sống với kẻ thô tục đó đến hết đời, đối với những cô gái quen với cuộc sống sung sướng như các nàng mà nói, còn gì đáng sợ hơn thế.

Sau khi Vân Khuynh nghe được tin tức như sét đánh giữa trời quang, cầu xin Hạ Hành cơ hồ như sắp phát điên, nhưng lại bị thái giám ấn xuống. Tối đó chỉ được mang theo một bọc hành lý, rồi bị người ta bắt đưa lên một cỗ xe lừa, đi suốt đêm đến thôn trang vùng ngoại ô, gả cho một tiểu quản sự của thôn trang đó.

Một cô gái bị đưa đi, đối với mọi người trên dưới trong phủ, thực sự là chuyện quá bình thường, chỉ có duy nhất công dụng là làm tư liệu buôn chuyện, cũng chỉ là Vân Khuynh cô nương này từng thanh cao bao nhiêu, được vương gia coi trọng đến mức nào, coi thường đám hạ nhân ra sao.

“Phỉ nhổ, bị đưa đi là đáng đời.” Một tên tiểu thái giám từng chịu đòn phạt của Vân Khuynh nhổ một bãi nước bọt, nhớ đến lỗ tai của mình đã lâu rồi không sử dụng được, tên tiểu thái giám chỉ hận Vân Khuynh không chết luôn đi mới hay.

Những người khác nhìn hắn bằng ánh mắt đồng tình, ai bảo số tên tiểu tử này lại kém thế, lúc quét dọn phòng ốc lau chùi cây đàn cổ cho Vân Khuynh, đã làm đứt một sợi dây đàn, sau đó bị phạt mười mấy cái vả. Đến giờ lỗ tai cũng không thể sử dụng được, còn chủ tử nào muốn dùng hắn nữa? Sau này muốn leo cao cũng khó vô cùng.

Ngày đầu xuân năm mới, Khúc Khinh Cư rời giường rất sớm, thay một bộ áo bào bó eo tay rộng hình chim loan rất nặng rất dày, trên đầu còn mang theo một cây trâm rủ vàng đuôi phượng, sau một hồi vần vò, nhìn thấy mình tỏa sáng rực rỡ khắp bốn phía, liền lộ ra đôi phần hài lòng. Duỗi chân dể Mộc Cân đi giúp mình đôi hài thêu sợi vàng hình hoa tường vân, đứng lên nhìn ra phía sau, thì thấy Hạ Hành đã đứng ở trước cửa rồi.

Thấy phục sức từ trên xuống dưới Hạ Hành tràn đầy vẻ quý phái, có duy nhất một thứ hơi lạc điệu, chính là chiếc túi thêu màu xanh lam đậm, Khúc Khinh Cư bước đến nhún mình cười nói, “Vương gia đặc biệt đến để đợi ta ư?”.

Hạ Hành nắm chặt lấy tay nàng, “Hôm nay Khinh Cư khiến ta thấy vô cùng kinh ngạc.” Khúc Khinh Cư rất ít khi ăn vận trang điểm như vậy, nhưng hôm nay lên khung, thật sự khiến Hạ Hành nhìn không thể rời mắt

Hơi hơi nhấc cằm lên, chiếc trâm rủ trước trán khẽ đung đưa, lộ ra đóa hoa đào Khúc Khinh Cư vẽ giữa hai hàng mày: “Thân là Đoan vương phi, đương nhiên không thể để người khác coi thường được.”

Hạ Hành nhếch khóe miệng lên, cong lưng cầm tay nàng, cúi người ghé sát vào tai nàng thì thầm: “Vương phi của ta, tất nhiên là tốt đẹp hơn những người phụ nữ khác rồi.”

Khúc Khinh Cư nháy nháy mắt cười với hắn, trong lòng nghĩ thầm, những lời này hắn nhất định không dám nói với Kính quý phi. Nếu không, Kính quý phi chắc chắc sẽ quật chết hắn.

Nghĩ đến bà mẹ chồng đã trở thành quý phi trong cung, Khúc Khinh Cư đột nhiên cảm thấy đôi phần hưng phấn.

Dáng vẻ Kính quý phi nghẹn lời nhưng vẫn ra vẻ bình tĩnh, thực sự khiến người ta thấy rất thích. Nghĩ đến đây, Khúc Khinh Cư lộ ra nụ cười đầy chờ mong.

Cúi đầu xuống nhìn thấy nụ cười ngượng ngùng trên mặt Khúc Khinh Cư, sắc mặt Hạ Hành lại càng dịu dàng.

Mục lục
loading...