Menu

Thất Nương- Quyển .2 . Chương 23


Thất Nương


Q.2 – Chương 23: Chương 23

Rất nhanh đã đến ngày cử hành Bách Hoa yến. Một ngày này những nhà có con gái tham gia Bách Hoa yến, nhất là những nhà bình dân đều khua chiêng gõ trống, giống như có việc hỷ sự chỉ sợ người ta không biết.

Sáng sớm Thất Nương đã đến Văn phủ, chuẩn bị cùng Văn Ngọc Đang ra ngoài tránh Bách Hoa yến.

Đây là đề nghị của Văn phu nhân, dù sao cũng là quốc yến, hoàng thượng đích thân hạ chỉ, nếu như không đi chính là tội bất kính lớn.

Ngày đó các nàng bàn bạc làm thế nào để tránh né khỏi Bách Hoa yến, Văn phu nhân chỉ thủng thẳng nói: “Đúng lúc trong cung đưa đến thiệp Bách Hoa một lần nữa, ta thấy cái đó dùng tơ Ngọc Tằm chỉ có ở trong cung làm thành, Cấm Vệ Quân cũng không biết mặt từng cô gái tham dự Bách Hoa yến, đến lúc đó nhất định nghĩ rằng thiệp không đến tay người. Hôm đó các con cứ ra ngoài chơi, nếu trong cung phát hiện ra các con không đến mà phái người tới đón, ta sẽ giúp các con ngăn họ, nói các con quá kích động không cẩn thận đốt mất Bách Hoa thiếp nên sợ hãi đi tìm cha, bọn họ nếu còn đi tìm, yên tâm, chỉ cần nói với Nhiếp thúc thúc, ta tất nhiên sẽ khiến bọn họ mệt mỏi, mất công đi mà không được gì.”

Có Văn phu nhân bảo kê giúp, các nàng còn gì phải lo lắng, vì vậy hai người thoải mái vui vẻ nắm tay nhau ra ngoài chơi.

Hai người đến trước cửa hàng bánh của Trần tẩu mua một ít, sau đó mang bánh đến thăm Quách Ngũ.

Quách Ngũ thương thế đã tốt lên nhiều, Quách đại tẩu nét mặt tươi cười, sau khi biết Thất Nương là ai liền niềm nở tiếp đón.

Các nàng nói chuyện với Quách Ngũ, Quách đại tẩu kiên quyết bắt các nàng ở lại dùng cơm. Vì vậy hai người xông vào giúp nấu nướng, ở lại nhà họ Quách ăn cơm trưa.

Sau bữa trưa, hai người đến trà lâu nghe kể chuyện, vì hôm nay là Bách Hoa yến, trong trà lâu thiếu mất nhiều người quen.

Bất quá như vậy cũng tốt, miễn cho các nàng đi ra đi vào phải trốn trốn tránh tránh.

Có lẽ các nhà có con gái vào cung hiện giờ đều đang chuẩn bị cho buổi dạ yến, cho nên bọn họ sợ bị người ngoài trông thấy sẽ bị bắt chước. Hai người ngồi ở một sương phòng trong trà lâu chơi cả buổi chiều.

Sau bữa tối, hai người định đi dạo chợ đêm trang sức, khi đi đến phố Châu Bảo đầu chợ thì nghe thấy tiếng pháo, hai người cũng chen lấn trong đám người xem náo nhiệt.

“Là khuê nữ của nhà Lý Đại Bảo, hôm nay được vào cung dự Bách Hoa yến đấy!”

“Hả, con gái nhà hắn được chọn à?”

“Không có lẽ? Ở đầu đường thật là dễ gặp may mắn, nghe nói đầu phố này có hai nhà có con gái được vào cung.”

“Cái gì? Mười người mà đã được chọn hai người rồi?”

“Còn một người là ai? Sao còn không có động tĩnh gì vậy?”

“Hình như là con gái nhà Trương Quan, ừ nhỉ! Sao còn chưa thấy động tĩnh gì…”

Thất Nương và Văn Ngọc Đang chen lấn trong đám người đánh hơi thấy có chuyện hay ho, Văn Ngọc Đang thấp giọng nói: “Bách Hoa yến bắt đầu vào giờ Tuất (7 – 9h tối), cũng sắp đến rồi! Chẳng lẽ còn có người giống chúng ta không muốn tham dự?”

Thất Nương đang muốn đáp, bỗng thấy trong đám đông một hán tử đen đủi cao lớn, a lên một tiếng, nói: “A Đang, kia không phải Vương đại ca Vương Liên Thắng sao?”

Văn Ngọc Đang nhìn theo hướng nàng chỉ, quả nhiên nhìn thấy Vương Liên Thắng: “Có chuyện gì vậy nhỉ? Vương đại ca mặt lo lắng thế kia, Thất Nương, chúng ta đến hỏi xem.”

Hai người rẽ đám đông, thấy Vương Liên Thắng đang sắp đi vào một con hẻm nhỏ. Văn Ngọc Đang gọi to: “Vương đại ca! Vương đại ca!”

Vương Liên Thắng nghe thấp thoáng có tiếng người gọi liền quay đầu nhìn lại, sửng sốt, rồi chợt tỏ ra mừng rỡ, quay hẳn lại đến chỗ bọn họ: “Nhị tiểu thư, Lưu tiểu thư, gặp hai người thật là tốt quá.”

“Có chuyện gì sao?” Thất Nương hỏi.

“Xảy ra chuyện lớn, thiệp Bách Hoa của khuê nữ nhà Trương Quan bị cướp mất.” Vương Liên Thắng đáp.

“Gì cơ? Cướp cái thứ này? Có phải là ai đó không được tuyển nên trong lòng không phục…” Văn Ngọc Đang nói được một nửa cũng hiểu là không thể như vậy, chuyện tiến cung này chỉ có thể dối được nhất thời nhưng sao lừa được cả đời! Nếu thật có người dám thay mận đổi đào, vậy cũng là phạm vào tội khi quân.

Thất Nương biến sắc: “Cấm vệ quân chỉ biết thiệp chứ không nhận rõ được mặt người, nếu có thích khách dùng thiệp Bách Hoa tiến cung…”

“Đúng là vậy… Cho nên ta đang rất vội, may quá gặp được hai người. Văn tướng quân và Thiếu tướng quân đều đã tiến cung, ta đang muốn đến Văn phủ tìm phu nhân thương nghị chuyện này, nếu đã gặp hai người, hay là hai người đi tìm phu nhân, ta nghĩ cách báo cho Văn tướng quân.”

Thất Nương bình tĩnh nói: “Huynh đừng vội, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện, trước huynh đem sự tình xảy ra thế nào kể ra cho chúng ta.”

Vốn dĩ Vương Liên Thắng có một người anh em biệt danh là Đại Hùng, hắn có họ hàng với nhà Trương Quan, hôm nay nghe nói khuê nữ nhà đó được tham dự Bách Hoa yến liền kéo Vương Liên Thắng và một người nữa tên là Trần Khoái đến nhà người ta uống chực rượu.

Không ngờ gõ cửa không thấy ai ra mở, cứ nghĩ nhà họ chắc đã sớm đưa con gái vào cung rồi, đang định rời đi lại nghe bên trong có tiếng va chạm, cảm giác thấy bất thường, ba người phá cửa vào, mới phát hiện một nhà năm người đã bị trói gô bên trong phòng.

“Trương Quan nói ông ta về nhà trong tầm khoảng từ giờ Mùi (1-3h chiều) đến giờ Thân (3-5h chiều), vừa về liền bị đánh bất ngờ từ phía sau hôn mê, tỉnh lại mới phát hiện người nhà đều bị trói trong phòng, sau lại nghe được tiếng gọi của Đại Hùng, cố dùng thân mình xô đẩy cái bàn mới được cứu, sau kiểm tra lại xem mất mát gì, chỉ thấy thiếu thiệp Bách Hoa.”

loading...

“Có vẻ là bị người theo dõi về đến nhà thì hạ thủ.” Văn Ngọc Đang nói, “Đúng rồi, nhất định là ông ta ở ngoài khoe khoang với người ta con gái nhà mình được thiệp Bách Hoa, mới bị kẻ có ý đồ nghe được.”

Vương Liên Thắng nói: “Hơn hai năm trước, vì có thích khách nên hoàng thượng nổi giận, khi đó liên lụy đến vô số người, hiện giờ Bách Hoa yến chính là quốc yến, nếu trước tân khách mà xuất hiện thích khách, chỉ sợ sĩ diện của hoàng thượng… Đến lúc đó Cấm Vệ Quân và Đô Vệ Quân đều thoát không khỏi can hệ, Văn Thiếu tướng quân cũng sẽ bị liên lụy, aiz, chỉ sợ so với hai năm trước còn hỏng bét hơn.”

“Cho nên mới nói, chúng ta trước lúc thích khách động thủ phải tìm cách ngăn chặn, đồng thời không thể để những người khác biết được.” Thất Nương nói.

Văn Ngọc Đang kêu lên: “Cái gì? Còn không để ai biết được? Điều này sao có thể?”

Thất Nương sắc mặt nghiêm trọng nói: “Không sai, nếu to chuyện, đại ca ngươi, Cấm Vệ Quân, Đô Vệ Quân, thậm chí cả nhà Trương Quan đều sẽ gặp họa, Vương đại ca, nhà Trương Quan giờ thế nào?”

“Aiz.. lão già Trương Quan kia chẳng biết nặng nhẹ, nói phải đưa con gái đến trước cửa cung chặn người lại, ta sợ gặp chuyện không may nên bảo Đại Hùng và Trần Khoái trông coi bọn họ, hiện giờ tạm thời không có chuyện gì.”

Thất Nương nói: “Vương đại ca huynh làm sao mà vào cung được? Hay là..” Nàng và Văn Ngọc Đang liếc nhau, hai người cùng nói: “Chúng ta tiến cung.”

Thất Nương nói tiếp: “Không sai, chúng ta đi tìm Văn bá bá, chúng ta có thiệp Bách Hoa tiến cung dễ hơn, cũng tiện cho việc tra tìm kẻ đã cướp thiệp Bách Hoa, huynh thì cứ quay về Văn phủ nói chuyện với phu nhân, thuận tiện đưa tin đến Lưu phủ sai người đưa thiệp Bách Hoa đến, thiệp Bách Hoa của ta Hồng Miên cầm chơi, hãy tìm nàng mà lấy.”

Văn Ngọc Đang há hốc mồm nói: “Nguy rồi, sáng nay ta thuận tay đem thiệp Bách Hoa thành rác ném đi mất rồi.”

“Chuyện này không thể chậm trễ, Vương đại ca mau quay về Văn phủ tìm xem.” Thất Nương rút cây trâm gỗ trên đầu xuống, “Đây là vật ta thường dùng, huynh dùng cái này có thể dẫn Sa Lang đến, khứu giác Sa Lang rất nhạy có thể giúp tìm ra kẻ đã cướp thiệp Bách Hoa, còn có cổ cầm ta để trên bàn lẫn với một tờ giấy, đó là những thứ ta chuẩn bị cho Bách Hoa yến, huynh bảo Song My, Hồng Miên theo trên giấy đã viết mà chuẩn bị đưa đến. Chúng ta phân chia nhau làm việc, ta và A Đang trước đến nhà Trương Quan tìm vật khuê nữ nhà ông ta thường dùng để cho Sa Lang tìm người, rồi sẽ gặp lại huynh ngoài cửa cung.”

Cửa cung rất yên ổn, nhìn không ra có gì bất thường, ngoài cung còn có mấy chiếc xe ngựa đang bị Cấm Vệ Quân kiếm tra lần lượt qua cửa cung.

“Xem ra tạm thời chưa có chuyện gì.” Thất Nương thở phào một hơi nói.

“Giờ Tuất cũng sắp đến rồi, kẻ cướp thiệp Bách Hoa nhất định đã vào cung, Vương đại ca sao còn chưa đến?” Văn Ngọc Đang lo lắng nói.

Hai người lo lắng đợi một hồi, mới nhìn thấy Vương Liên Thắng cưỡi ngựa vội vàng chạy đến, theo sau hắn là Sa lang.

Vương Liên Thắng nhảy xuống ngựa, vừa lấy trên lưng xuống bao đồ vừa nói: “Phu nhân nói Nhị tiểu thư phải nhanh chóng báo cho tướng quân, vào trong cung tất cả phải cẩn thận, vì việc này liên quan đến tính mạng của rất nhiều người, bảo Nhị tiểu thư nghe theo Lưu tiểu thư sắp xếp, không nên hành sự lỗ mãng.”

Hai người nhận bao đồ xong liền vào cung.

Khi Cấm Vệ Quân tiếp nhận thiệp Bách Hoa của Văn Ngọc Đang moi từ đống rác ra còn mang theo một mùi kỳ lạ, nhướng mày: “Thiệp mời sao lại thế này?”

Thất Nương cười: “Nàng khi nhận được thiệp Bách Hoa thì rất vui mừng, cả ngày đều cầm tấm thiệp không buông tay, kết quả khi ăn cháo liền làm dây vào.”

Cấm Vệ Quân kia bán tín bán nghi, đưa cho người còn lại xem, người nọ nói: “Không sai, là thiệp Bách Hoa thật.”

Đang muốn cho hai người đi vào, người nọ lại nói: “Con chó này là của các người? Nó không thể vào..” Bỗng nhiên cây giáo cầm trong tay căng thẳng, hắn hét to: “Nó là sói!”

Bên trong hơn mười cấm vệ quân bỗng chốc ùa ra, hơn mười cây trường thương cùng chĩa vào Sa lang và các nàng.

Thất Nương và Văn Ngọc Đang nhìn nhau.

Lông gáy Sa Lang dựng thẳng lên, tiếng gầm gừ qua kẽ răng của nó dường như đang muốn chọn người nào để cắn, lục quang trong mắt càng khiến người ta sợ đến không rét mà run.

Một Cấm Vệ Quân nhìn vào mắt nó, tay không kìm được mà run lên, cây thương trong tay cũng siết chặt hơn.

Khi hai bên đang dùng dằng, bên trong cửa một người trẻ tuổi mặc trang phục quan quân đi đến: “Nghe nói Lưu gia tiểu thư nuôi một con Sa lang, các người ai là Lưu gia tiểu thư?”

Xem cách ăn mặc hẳn là người trong Cấm Vệ Quân, Thất Nương lên tiếng trả lời: “Là ta! Nàng đây cũng tham dự Bách Hoa yến, là con gái của Văn tướng quân.”

“Đặng Phó thống lĩnh đến đúng lúc, ngài xem.. đây…” Một Cấm Vệ Quân bối rối nói.

“Hoàng thượng biết được Lưu gia tiểu thư và Văn gia tiểu thư còn chưa đến, đặc phái ta đến cửa trước hỏi, các ngươi đã kiếm tra thiệp Bách Hoa chưa?” Nhìn thấy có người gật đầu, “Vậy thì Sa lang này ở lại bên ngoài, các tiểu thư xin đi theo ta.”

Thất Nương vội kêu lên: “Không được, nó là đạo cụ cho chúng ta biểu diễn, thiếu nó làm sao mà trình diễn được?”

Mục lục
loading...