Menu

THÁM TỬ KỲ DUYÊN-Chương 24


Thám Tử Kỳ Duyên


Tác giả: Tài Tử Kim Thiền Khánh


Chương 24

Chương 24

Khôi Nguyên không chở mình về nhà. Đầu giờ chiều ngày hôm đó, tụi mình đến khu chợ Hòa Bình.

Khôi Nguyên đỗ xe ở phía trên chợ lầu, sau đó, tụi mình cùng đi bộ xuống dưới khu buôn bán, theo lối những bậc thang dài.

Hai đứa chúng mình theo con hẻm nhỏ, ngoằn nghèo… đi một chặp mới đến được nơi tổ hợp những căn nhà ổ chuột.

Đến trước thềm một căn nhà xây xơ xác, căn nhà mà những viên gạch đỏ bên trong tường, lòi cả ra ngoài lớp da xi măng bao bọc. Khôi Nguyên chụm hai ngón tay lại, cho vào miệng…

“Huýt…”

Gần như ngay tích tắc, một đám trẻ con chạy ùa ra. Đứa nào đứa nấy mặt mày nhem nhuốc, dơ dáy, bẩn thiểu. Một đứa lớn nhất, ướt chừng học lớp 8, đứng ra phát hiệu lệnh:

– Chuẩn bị! Nghiêm…!

Thằng bé kéo dài giọng ra như kiểu trong quân đội.

– Đằng trước thẳng! Dóng hàng!

Mấy đứa kia đồng loạt theo hiệu lệnh rất nghiêm.

– Đằng sau quay! Chào! – Thằng bé chỉ huy gạt mạnh tay xuống đất như thể phất cờ.

“Kính chào thủ lĩnh!”

Cả bọn cùng hướng về phía Khôi Nguyên, đồng thanh hô lớn.

Khôi Nguyên cũng đứng nghiêm trang, đưa tay lên ngực, cúi đầu chào bọn trẻ con. Xong đâu vào đó rồi, anh ấy mới ra hiệu cho lũ nhóc rời hàng ngũ.

Trước đó, Khôi Nguyên và mình đã mua rất nhiều bánh kẹo, ban đầu, mình không hiểu anh ấy mua nhiều bánh kẹo vậy để làm gì, nhưng giờ thì đã rõ.

– Các chiến hữu của ta, hãy đến cô Ngọc Diệp nhận quà đi. Nhớ chia cho đều đấy, không được dành nhau đâu.

– “A, có quà!” Cả bọn chạy ùa đến chỗ mình, để tránh tụi nó dành nhau, mình phải chia cho thật đều.

Tất cả bọn chúng đều là những đứa trẻ mồ côi, phải lang thang, làm đủ việc từ đánh giày, bán vé số, và kể cả ăn xin để sống qua ngày.

Khôi Nguyên rất thương bọn chúng, sau mỗi vụ án có được tiền thù lao anh ấy đều mua bánh kẹo và đem tiền đến chia cho bọn chúng mỗi đứa một ít. Bọn trẻ xem anh ấy như cha mình, chúng đặc biệt thần tượng và sùng bái Khôi Nguyên. Anh ấy nói gì chúng cũng nghe theo.

– Báo cáo cho thủ lĩnh biết tình hình ở nhà xem nào!

Thằng bé ra dáng chỉ huy lúc nãy, bước ra, nó đứng nghiêm trang, bên tay kẹp ổ bánh mì, nó báo cáo:

– Thưa thủ lĩnh! Đã một tháng rồi, tất cả anh em đều làm ăn lương thiện để sống, không ăn cắp, không sinh sự đánh nhau, đoàn kết một lòng, và tuyệt đối giữ vững nội quy. Báo cáo, Hết…ttt!

– Tốt lắm! Tiếp tục phấn đấu.

– “Dạ thưa thủ lĩnh!” Cả đám đồng thanh.

– Có việc cho các chiến hữu làm rồi đây?

Nghe đến có việc làm, bọn trẻ đứa nào đứa nấy mắt sáng lên. Chúng hồ hởi vây quanh Khôi Nguyên:

– “Thủ lĩnh nói đi ạ!” “Nói đi thủ lĩnh, việc gì ạ?” ….

– Ta cần các chiến hữu lắng nghe cho ta tung tích của một người.

– Đối tượng nào vậy ạ? – Thằng bé chỉ huy hỏi Khôi Nguyên.

– Bính Lù. Ta muốn biết tung tích của gã này, nhưng, các chiến hữu phải thận trọng đấy nhé! Hãy tản ra các nẻo đường, nghe được tin gì về người đó, thì phải về báo lại cho ta biết. Chỉ huy trưởng – Khôi Nguyên quay sang thằng bé chỉ huy, – hãy liên lạc cho ta qua điện thoại nếu có tin nhé! Điện thoại ta đưa cho hôm bữa còn sử dụng được không?

– Dạ, vẫn sử dụng tốt thưa thủ lĩnh. – nói rồi, nó quay sang đám thám tử nhí phát lệnh: – các đồng chí, bắt đầu… xuất phát…- nó tiếp tục kéo dài giọng. Tích tắc bọn nhỏ đã mỗi đứa một phương.

Còn lại mình và Khôi Nguyên, mình mới hỏi anh ấy:

– Đưa bọn nó đi như vậy có nguy hiểm hay không? Nhỡ có chuyện gì…

– Tụi nó thông minh lắm chứ không như cô tưởng đâu. Tôi đã phá được rất nhiều vụ án nhờ vào đội thám tử nhí đó cả đấy!

– Bọn nhóc tội nghiệp quá! Tụi nó thường xuyên bị bỏ đói thì phải, lúc tôi chia bánh ngọt và kẹo cho chúng, mấy đứa nuốt nước miếng ừng ực tội thật đấy!

– Hừ, đó là cô chưa thấy nhiều nơi trên thế giới này, bọn trẻ còn đáng thương hơn vậy nữa. Tôi đã được may mắn đi nhiều nước trên thế giới, tôi lần vào từng hang cùng ngõ hẽm… nơi nào cũng vậy, quốc gia nào cũng vậy… một chân lý không thể thay đổi được, một sự bất công đã được mặc định cô Ngọc Diệp à!

Mình thở dài, chua xót. Khôi Nguyên nói cũng đúng. Trẻ con có biết gì đâu, ấy vậy mà khi sinh ra có đứa ở trong chăn êm nệm ấm, nhung lụa xa hoa… có đứa lại phải la lết ở những đường mương cống rãnh nhặt nhạnh từng mẫu bánh mì, của những đứa trẻ may mắn ném đi, chỉ để có cái bỏ vào bụng, sống qua ngày thôi.

– Cô lại khóc rồi, cô mích ướt thật đấy Ngọc Diệp.

– Con người anh mới thật lạnh lùng, anh không có chút rung cảm gì sao?

– Thôi nào, đừng sa đà trong tình cảm như vậy. Chiều nay chúng ta sẽ không đi điều tra nữa, đã đến lúc phải xả stress rồi.

– Xả stress?

– Cô không thích sao?

– Nhưng chúng ta sẽ đi đâu?

– Lúc sáng, cô có nói, muốn tôi chở cô đi đâu đó mà. Đi đâu vậy? Đến đó xong, tôi sẽ dẫn cô đi xả stress.

– Thật chứ! Tôi không tin. Sao anh lại tốt với tôi như vậy?

– Vì cô có rất nhiều tiền không phải sao? Tôi không mang theo tiền.

– A, tôi biết ngay mà!

– Nói vậy thôi, chứ cô cứ sài thoải mái đi, kết thúc vụ án, tôi sẽ làm hóa đơn gửi cho cô xem. Tôi sòng phẳng lắm đấy! Yên tâm!

– Hừ, anh tưởng tôi tính toán vậy sao? Được thôi, muốn đi chơi chứ gì. Tôi sẽ chơi cho anh biết, anh dẫn tôi đi đi.

– Tuyệt lắm! Chúng ta khởi hành thôi.

Khôi Nguyên đưa tay ra, anh ấy muốn được nắm tay mình. Mặc dù hơn e ngại, nhưng mình cũng nắm lấy tay anh ấy, tụi mình dắt nhau đi dưới phố giống như tình nhân vậy đó. Đó là một trong những kỷ niệm đẹp nhất trong đời mình. Mình cám ơn thượng đế vì đã ban cho mỗi thân phận một kỷ niệm riêng tư để mỗi lần nhắc lại, ta thấy mình được sống là chính ta, một con người cá biệt giữa biển người tấp nập.

Cửa hàng bán nhạc cụ, Diễm Xưa, 16 Trương Công Định.

Khôi Nguyên cho chiếc cào cào tấp vào bên lề. Mình cởi mũ bảo hiểm đưa cho anh ấy móc lên cần lái.

– Anh khóa mũ dưới yên xe đi!

– Cô sợ mất cắp à!

– Anh cũng biết mà, đó đã là chuyện thường gặp ở Việt Nam mình rồi. Trên trường quốc tế mình thường xuyên bị xấu mặt vì thói ăn cắp vặt đấy.

– Cô nói cũng phải. Nhưng cô muốn đi đâu, nếu đến chỗ có thể quan sát được thì không cần thiết phải vậy đâu.

– Trước mặt anh đó. – Mình chỉ vào cửa hàng nhạc cụ.

– Gì thế? Đừng nói với tôi là cô định mua đàn nhé!

– Đúng là tôi định mua đàn.

– Cô có biết chơi đàn đâu, mua làm gì?

– Để trừ tà. Anh không nghe ông Ca Lạy nói hay sao?

– Cô mất trí thật rồi Ngọc Diệp à! Đừng mất thời gian nữa… đi nào!

– Anh cứ mặc kệ tôi, nếu anh không muốn đi thì đứng đây đợi tôi một lát.

Nói rồi mình đi thẳng vào cửa hàng phía đối diện. Mười phút sau mình trở ra, trên lưng mang theo cây đàn guitar.

– Xong rồi, chúng ta đi thôi!

– Tiểu thư ạ! Cô là một trong những người tiêu tiền hoang phí nhất mà tôi từng thấy đó. Nếu không biết sài tiền thì đưa tôi sài giùm cho.

– Chừng nào anh là chồng tôi đã.

– Được rồi, tôi sẽ cầu hôn cô.

– Hư, ai thèm lấy anh.

– Tôi nói đùa thôi, đừng ăn dưa bở.

– Đi thôi nào, anh nói muốn đưa tôi đi xả stress mà.

Khôi Nguyên chở mình về văn phòng của anh ấy, tìm lấy con diều cá mập đen. Chiều hôm đó hai đứa mình ra công viên thả diều.

Công viên Yersin về chiều, mây trời lãng đãng.

Gió nhẹ mơn man.

Nắng chiều tà ánh vàng rải xuống những khóm păng xê.

Thành phố ngàn hoa,

Cẩm tú cầu, violet, hoa mào gà, trà mi… từng đóa khoe sắc rực rỡ.

Khôi Nguyên cầm cuộn chỉ vừa chạy vừa gọi mình:

– Ngọc Diệp còn đứng đó, theo tôi mau lên!

– Anh chạy chậm thôi, coi chừng ngã bây giờ.

– Hura! Nó bay lên rồi. Cô lại đây nào Ngọc Diệp.

Mình nở một nụ cười duyên dáng, tiến lại bãi cỏ chỗ ảnh đang ngồi. Xung quanh mọi người cũng đang rất vui vẻ, chủ yếu là trẻ con và người lớn. Chắc chỉ có mình với anh ấy “lạc loài” thôi.

– Của cô này!

Khôi Nguyên cầm cuộn chỉ đưa cho mình. Con diều cá mập đang bay ngạo nghễ giữa nền trời.

– Ôi ôi… Khôi Nguyên nó đảo rồi kìa, giúp tôi!

– Giật dây đi, lớn vậy rồi còn không biết thả diều sao.

– Khôi Nguyên, mau lên giúp tôi! – Người mình nghiêng theo cánh diều, mình chỉ sợ con diều bị rơi mất.

– Để tôi chỉ cô thả diều.

Khôi Nguyên đứng ở sau lưng mình, hai tay anh ấy nắm lấy bàn tay búp măng của mình, anh ấy đang hướng dẫn mình thả diều, mình có cảm giác như anh ấy đang ôm mình từ phía sau vậy, vì cơ thể mềm mại của mình phút chốc nằm gọn trong lòng ngực ảnh.

– Thế… đúng rồi… cô phải giật nhẹ nhàng thôi… nhưng nhớ là phải dứt khoác… thế… đúng rồi…

– A, tôi làm được rồi Khôi Nguyên, tôi làm được rồi.

Mình vui sướng reo lên, cuối cùng mình cũng làm chủ được “con cá mập ngang tàng” đó.

Khôi Nguyên buột cuộn chỉ diều vào gốc cây trạng nguyên gần đó, cứ để mặc cho con diều bay. Mình và anh ấy cùng nằm trên thảm cỏ xanh rì, ảnh nằm bắt chéo chân, còn mình nằm duỗi thẳng chân, gối đầu lên thùng đàn.

Nắng chiều nhẹ nhàng rơi trên mái tóc nhung huyền, gió thổi làm tóc bay, vướng vào mặt Khôi Nguyên. Anh ấy đưa tay gở những sợi tóc vương trên má, mùi hương tóc thơm tho phảng phất làn trinh nguyên.

Không ai bảo ai, tụi mình không nhìn lên bầu trời trong xanh ngắm con diều nữa, đã đến phiên con diều ngắm tụi mình. Hai đứa mình quay mặt nhìn nhau, bất giác lòng mình xốn xang, có dòng điện chạy qua xương sống mình. Mình như ngây dại!

Đôi mắt của anh đẹp hút hồn, vầng trán tinh anh, cặp lông mày thanh tú, sóng mũi dọc dừa, và đôi môi mỏng mảnh đáng yêu.

Khôi Nguyên nhìn sâu vào mắt mình, ánh nhìn của anh ấy như thôi miên mình. Đến mức, mình không kịp ý thức bàn tay ảnh đang vuốt ve mái tóc Ngọc Diệp. Môi ảnh xít lại gần hơn vành môi trái tim đỏ thắm của mình. Đến lúc mình nhận ra được hoàn cảnh thực tại, thì bờ môi trên của mình đã bị ngậm chặt rồi.

– Ưm.

Ảnh hôn được một lần, thì sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba, và lần thứ tư.

Đến khi đã cảm thấy đủ cho ngày hôm đó, ảnh dành lại nụ hôn cho ngày hôm sau.

Khôi Nguyên nói với mình ngọt lịm:

– Môi cô thơm lắm Ngọc Diệp à!

Mình xấu hổ chết đi được, mặt mình đỏ bừng lên. Mình quay mặt đi chỗ khác. Lúc đó mình mới nở một nụ cười mãn nguyện.

Khôi Nguyên tiếp tục đưa mình đến một cái quán tên là “quán thịnh nộ”. Cái tên cũng kì cục giống như thiết kế của nó. Quán thịnh nộ có diện tích khá lớn, có rất nhiều phòng nhỏ kín như bưng. Tụi mình được đưa vào một phòng như vậy, bên trong bài trí có vẻ lạ lẫm, một cách sắp xếp mình chưa bao giờ thấy. Phòng tuy nhỏ nhưng có gian pha chế hẳn hoi nhé! Trên một cái bàn gỗ thông thơm phức, những chén đĩa bằng sành chất chồng lên nhau. Bốn góc phòng, và xung quanh, là những hình nhân đại diện cho những tầng lớp khác nhau trong xã hội. Từ một giám đốc giàu đến người lao động tay chân, tài xế, cô lao công, vận động viên thể hình… chúng cũng được chất đống ngổn ngang. Trên tường đá tổ ong, có treo hai cây gậy đánh bóng, một sợi roi da. Còn ở giữa căn phòng là một sợi dây thòng lọng kéo từ trần xuống.

Một em gái phục vụ, có nụ cười hồn nhiên bưng vào một khay đựng thức uống gồm có: hai ly kem thuyền tình, một bình trà nóng và hai cái ly nhỏ bằng sành.

– Chúc anh chị ngon miệng!

– Cám ơn em!

Mình mỉm cười nói với em ấy.

Em phục vụ đi ra ngoài đóng cánh cửa lại. Trong căn phòng lúc này chỉ có hai đứa mình.

Căn phòng kín đáo kinh khủng, đúng là thích hợp cho những vụ hẹn hò lén lút.

– Cô ăn kem đi, còn nghĩ ngợi gì nữa!

– Quán này kì cục quá!

– Chủ nhân của quán này từng bị mắc bệnh tâm thần đấy.

– Eo ôi! Anh nói thật đấy chứ!

– Tôi lớn thế này rồi, đi gạt cô làm gì.

– Thôi đi, anh gạt tôi hoài đó thôi.

Mình múc kem ăn, múc trái chùm ruột ngào đường cho vào miệng.

Khôi Nguyên ăn rất từ tốn, mình cũng bắt chước nết ăn chậm rãi của ảnh.

– Cô ăn xong chưa?

Mình ngạc nhiên nhìn ảnh:

– Đi vội vậy sao?

– Ai nói với cô là ta sẽ đi! Hãy chuẩn bị tinh thần.

Nói rồi, Khôi Nguyên đứng lên cởi áo khoác ngoài ra, sau đó cởi luôn cả áo sơ mi, chỉ mặc độc bên trong áo ba lỗ.

Ánh mắt của anh ấy nhìn mình rất mờ ám.

Mình hoảng sợ, tay run run… làm muỗng kem rớt xuống nền nhà.

Mình nói lắp bắp:

– Anh… anh… anh định… định… làm.. làm gì vậy hả?

Khôi Nguyên đi lại chỗ mình đang ngồi, mặt mình nóng phừng phừng lên. Khôi Nguyên cầm lấy ly kem đang ăn còn thừa của mình, anh ấy liếm lưỡi… làm điệu bộ gớm ghiếc của những gã trai bao.

– Khôi Nguyên, anh điên rồi. Tôi không làm chuyện đó đâu.

– Cô đã đến đây rồi, không làm thì tiếc lắm!

– Anh, thôi đủ rồi, tôi muốn về.

– Ít ra cũng phải để tôi giải trí đã chứ.

– Anh dám!

– Sao lại không, hãy xem tôi đây!

Mình định vùng chạy…

“Xoảng”

Khôi Nguyên cầm ly kem nép thẳng vào tường. Sau đó, ảnh nhảy phắt tới gian pha chế, đến chỗ cái bàn lấy một chồng đĩa cầm lại chỗ mình.

– Ngọc Diệp! Chúng ta bắt đầu chơi thôi.

Và miệng nói tay làm, anh ấy cầm lấy một cái đĩa liếc vào tường.

“Xoảng”

– Đã quá!

Mình vẫn còn sửng sốt.

– Cô bị làm sao vậy? Đập đi, tha hồ mà đập. Thử đi, vui lắm!

– Trời ơi! Anh không sợ người ta bắt đền hay sao?

– Cô ngốc à! Đặc điểm của quán này là thịnh nộ, hãy nổi cơn thịnh nộ đi chứ!

Nói rồi, Khôi Nguyên tiếp tục ném đĩa vào tường.

Chưa đã tay, anh ấy còn chạy đến chỗ tường gở lấy cái chày đánh bóng. Và cứ thế… ảnh đập cho tan nát mọi thứ có trong căn phòng.

“Xoảng… xoảng… xoảng…”

Thấy ảnh chơi vui quá, mình cũng bắt chước làm theo. Đầu tiên mình cầm một cái đĩa chọi vào tường.

“Xoảng”

– A, nó bể rồi. – mình sung sướng nhảy cỡn lên.

Được nước làm tới, mình vớ lấy một chồng đĩa, nhặt từng cái lia vào tường.

“Xoảng… xoảng… xoảng…”

– Thế nào! Thích chứ?

– Thích.

– Tôi và cô cùng thi xem ai đập nhiều hơn nhé!

Khôi Nguyên chạy đi lấy cho mình cái chày đánh bóng.

– Của cô này! Bắt đầu chưa?

– Rồi. Anh đếm đi.

– “1” “2” “3”.

Liên hoàn những chuỗi âm thanh của ly và đĩa sành vỡ. Tụi mình thi nhau đập cho tan tành căn phòng luôn.

– Ha ha ha… ha ha ha… – thích quá, mình cười như điên.

– Hừ, tôi mệt quá rồi, còn cô?

Cả người mình và người Khôi Nguyên, mồ hôi nhễ nhại.

– Anh xem người tôi đi. Ướt hết cả rồi.

– Tôi cũng có hơn gì cô đâu. Chúng ta chơi trò khác đi.

Nói xong, Khôi Nguyên đi tìm kiếm, bê ra một hình nhân là con gái, có mái tóc dài và chiều cao tương đối với mình. Anh ấy treo cổ hình nhân vào dây thòng lọng ở giữa phòng. Sau đó, đi lại chỗ mình lấy cái chày đánh bóng.

Anh ấy đứng trước hình nhân đang bị treo cổ, chỉ mặt nói:

– Ngọc Diệp! Cô có biết đụng đến tôi là tội lớn thế nào không hả? Bây giờ tôi sẽ dạy cho cô một bài học. Hừ!

Thế là, anh ấy lao vào quất như điên lên hình nhân đó.

“Hụych… huỵch… bốp… chát… hự…”

Quá đáng hơn anh ấy còn nắm đầu hình nhân lên gối nữa.

Mình điên tiết, rít lên:

– Khôi Nguyên…nnn. Nhà ngươi dám to gan vậy sao…ooo?”

Rồi mình cũng trả đũa ảnh bằng cách tìm một hình nhân giống với nhân dạng của ảnh, gỡ hình nhân kia xuống, treo hình nhân mới lên.

Mình đứng trước hình nhân mới đang bị treo cổ, chỉ tay mắng:

– Khôi Nguyên, nhà người giám chọc giận bổn cô nương phải không? Bổn cô nương sẽ cho nhà ngươi biết thế nào gọi là sống không bằng chết. A…aaa…

Mình hét lên, rồi lao vào tẩn cho con hình nộm Khôi Nguyên một trận thê lương. Đánh đến khi tay đã mỏi nhừ mới chịu buông.

Cả mình và anh ấy ngồi bệch dưới sàn nhà. Mồ hôi, mồ kê, dính đầy mặt và tóc. Hai tụi mình liếc mắt nhìn nhau. Khôi Nguyên lấy tay gỡ những sợi tóc ướt dính trên mặt mình.

Tụi mình ngã lưng xuống, mình nằm gối đầu lên cánh tay ảnh cười khúc khích.

– Khôi Nguyên, chơi cũng mệt rồi. Tụi mình đi kiếm gì đó ăn tối đi!

Mình đề nghị.

loading...

– Ừm, đi nào!

– Để tôi đi đền bù cho cơn thịnh nộ của tụi mình đã nhé!

– Không cần đâu. Đây là chỗ quen của tôi, tôi đã ghi sổ lại rồi.

– Ai lại làm vậy anh Nguyên, để tôi trả cho.

– Đừng có cãi lời tôi. Chúng ta đi ăn tối nào!

Ra khỏi quán thịnh nộ, tụi mình đi ăn cơm chay, đi dạo phố. Sau đó, đến quán cà phê trí tuệ nằm ở đầu đèo. Ở trên quán đó, có thể nhìn thấy gần như toàn cảnh thành phố sương mù.

Thành phố về đêm mới đẹp diệu kỳ, lung linh những ánh đèn vàng trong thanh khí ngân vang. Sau tiết mục ca hát là đến tiếc mục hấp dẫn nhất của quán trí tuệ.

Đó là, cuộc chơi giải câu đố.

Mình và Khôi Nguyên ngồi bên nhau trên băng ghế sofa mềm mại. Trên tay mình đang ôm một cái gối bông.

Khôi Nguyên quấy đều ly sữa ca cao lên, rồi đưa sang mình:

– Uống đi bé con!

– Đánh chết anh bây giờ, ai là bé con hả. – Mình làm bộ trẻ thơ.

Anh chàng mc, đầu tóc chải chuốt bóng mượt, anh ta mặc trên người bộ vest trắng tinh tươm, cổ áo thắt nơ. Sau khi kể một câu chuyện cười, anh mc duyên dáng từ từ dẫn dắt mọi người vào thể lệ cuộc chơi giải câu đố.

– Thưa quý vị!

Mọi người bắt đầu im lặng, ổn định chỗ ngồi để tập trung lắng nghe. Anh mc tiếp tục vai trò của mình:

– Phần thưởng cho những ai trả lời đúng câu hỏi của tuần này là một bộ đồ cặp, veston dành cho chàng, và váy dành cho nàng. Phần thưởng là thiết kế siêu đặc biệt, siêu sành điệu của nhà thiết kế thời trang Lu Lu và nhà sản xuất An Bình, thương hiệu Việt rất có danh tiếng trên thế giới. Câu hỏi của tuần này như sau:

3 câu hỏi lần lượt là:

1)Con gì dữ nhất?

2)Con gì ham ăn nhất?

3)Con gì đẹp nhất.

Điều kiện:

Thứ nhất: 3 trong 1. Tức là ba con mà quý vị trả lời phải thuộc cùng một loài.

Thứ hai: Không được trả lời trùng lắp giữa các câu hỏi.

Thứ ba: Câu trả lời phải nói về con vật. Thì dụ: Con ma, con quỷ… là không hợp lệ.

Thư quý vị! Quý vị đã rõ luật chơi chưa ạ?

Anh mc nói to lên, đáp lại là câu trả lời của những khách ngồi uống cà phê: “Bắt đầu đi!”

– Vậy thì cuộc chơi chính thức được bắt đầu. Quý vị nào muốn trả lời đầu tiên ạ?

– Tôi! – một người phía bên góc phải đứng lên.

– Ồ, một quý ông lịch lãm. Mời ngài lên đây ạ!

Ông ta tiếng lên sân khấu, đó là một ông đầu hói bóng loáng, dung mạo thấp lùn phục phịch, ăn diện có vẻ ra dáng thượng lưu lắm! Trên tay ông ta đeo chiếc nhẫn vàng có đính một hột xoàng to tướng.

– Tôi đã sẵn sàng!

Ông ta vừa dứt lời thì mọi người bên dưới đồng loạt vỗ tay hưởng ứng.

– Dạ, bắt đầu câu hỏi thứ nhất. Thưa quý ngài cao sang! Con gì dữ nhất?

– Con hổ.

Bên dưới vỗ tay ầm ầm sau khi ông dứt lời. Ông ta có vẻ tự hào với trí tuệ của mình lắm thì phải, đầu ông ta cứ lắc lư theo tiết tấu xướng họa của dàn nhạc.

– Quý ông thật là thông mình. Thưa quý ông! Câu thứ hai là, con gì ham ăn nhất?

– Con heo. – Ông ấy đáp dường như tức khắc.

Mọi người lại vỗ tay ầm ầm. Ông ta có vẻ rất đắc ý.

– Ôi! Thật đáng tiếc nhưng quý ông đã trả lời không đúng rồi.

– Sao cơ? – Ông ta còn chưa tin rằng mình sai.

– Con heo và con hổ khác loài thưa quý ông! – Anh mc cúi mình đáp trịnh trọng.

Quý ông ta lủi thủi về lại chỗ, vậy là hết cơ hội để thể hiện. Phải nhường lại phần thưởng cho người khác rồi.

– Còn ai muốn thử sức không ạ?

– Có tôi đây! Giám đốc công ty Cá Viên Chiên.

Một ông để đầu tóc nham nhở, nhân dạng giống như hột mít cắm hai que tăm xỉa răng bước lên sân khấu, trong tràn vỗ tay hăm hở của mọi người.

– Dạ, xin cho một tràng pháo tay nữa chào đón giám đốc Cá Viên Chiên.

– Đừng dài dòng nữa. Vào đề luôn đi!

– Được, thưa quý ông! Câu hỏi đầu tiên. Con gì dữ nhất?

– Con heo.

– Ồ, con heo dữ nhất sao quý vị? – Anh mc hướng mắt xuống chỗ ngồi của mọi người.

“Khặc… khặc… khặc…” Mọi người cười rôm rả.

– Xin lỗi, nhưng hình như không đúng rồi thưa quý…

– Sao lại không đúng, anh cứ thử vào rừng gặp phải con heo lăn chai xem nó có húc cho anh lòi ruột không.

“Khặc… khặc… khặc…” Mọi người lại cười sặc sụa.

– Ồ, có vẻ hợp lý.

– Câu thứ hai đi! – Ông ta phách lối.

– Con gì ham ăn nhất?

– Con lợn.

– Chính xác thưa quý ông.

– Câu thứ ba đi!

– Con gì đẹp nhất?

– Con ủn ỉn.

“Khặc… khặc… khặc…” Mọi người lại tiếp tràng cười, cả mình cũng cười.

– Hình như có vấn đề rồi thưa quý ông. – Anh mc trịnh trọng.

– Vấn đề gì kia chứ? Không đúng sao? Ba con đều cùng loài, câu trả lời không trùng lắp…

– Nhưng con ủn ỉn chưa dành quán quân hội thi sắc đẹp lần nào thưa quý ông!

“Khặc… khặc… khặc…”

“Về đi thôi!” “Sai rồi, về để người khác lên”

– Hu hu hu… – bỗng dưng ông ấy bật khóc, mếu máo: – mẹ ơi, con trả lời sai rồi.

Cả phòng nín lặng. Anh mc phải đỡ ông giám đốc Cá Viên Chiên lại chỗ ngồi của mình. Ông ấy đang rất luyến tiếc vì xém chút nữa đã lấy được phần thưởng.

Khôi Nguyên ghé tai mình nói:

– Hình như váy không hợp với cô cho lắm?

– Ai nói với anh vậy?

– Có khi nào tôi thấy cô mặc váy đâu.

– Đó là anh chưa có diễm phúc để thấy thôi, tôi mặc váy hơi bị đẹp.

– Ở đó có chiếc váy có một không hai trên đời đó, cô lấy đi mà mặc.

– Anh làm như dễ lắm vậy! Giữa ước muốn và khả năng là hai chuyện khác nhau đấy anh à!

– Tôi sẽ lấy nó cho cô.

– Anh có khả năng sao?

– Hừ, xem tôi đây.

Anh mc tiếp tục rao:

– Váy đẹp, váy độc đây! Còn quý ông nào muốn dành lấy nó về làm quà tặng cho tình nhân của mình hay không ạ? Xem r…

– Tôi!

Khôi Nguyên đứng lên trước bao con mắt bị hớp hồn. Cả anh mc cũng vậy. Anh ta đứng ngây ra một hồi, mới chịu lên tiếng:

– Ôi chao! Một quý ông đẹp trai nhất mà tôi từng được thấy. Với quý ông đây, một chiếc váy e không đủ.

Bên dưới những bàn nữ là tiếng xì xào:

“Trời ơi! Người đâu mà đẹp quá!” “Chàng ơi! Em muốn làm quen” “Bạch mã hoàng tử ơi! Chàng tên gì?” “Siêu đẹp”…

Còn mấy ông chồng, và tình nhân của các cô thì khỏi nói, mặt mày mếu máo trông thật thảm hại.

Có ông còn quát vợ mình:

“Về nhà, cô chết với tôi.”

Khôi Nguyên bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay huyên náo.

– Quý ông đã sẵn sàng chưa ạ?

– Anh hỏi đi.

– Con gì dữ nhất?

– Con bướm.

– Con bướm?

– Phải, con bướm.

Anh mc xanh mặt nói:

– Sao quý ông có thể…

– Đúng không nào?

– Thưa quý vị! Con bướm là đáp án hoàn toàn chính xác.

Cả đám đông ồ lên! Có người còn rời khỏi vị trí của mình.

“Con bướm mà lại dữ nhất ư?” “Ôi thật là lú lẩn” “Có sai lầm gì không?”

– Câu hỏi thứ hai, – anh mc tiếp tục, – con gì ham ăn nhất?

– Con vịt trời.

Cả phòng nín lặng, hồi hộp chờ mc lên tiếng.

– Chính xác tuyệt đối.

Cả đám đông lại ồ lên một lần nữa.

“Trời ơi! Mc bị vẻ đẹp của hắn làm cho lú rồi.” “Có gian lận, không thể như vậy được.”

“Làm sao có thể.”

– Xin quý vị làm ơn giữ trật tự cho ạ!

Mọi người lắng xuống.

Mc tiếp tục:

– Câu hỏi số 3, con gì đẹp nhất?

– Con ghẹ.

“Ồ” Căn phòng như trái bóng vỡ tung.

Một số người đã bắt đầu hiểu chuyện.

Phải khó khăn lắm mc mới có thể “dẹp loạn” được. Anh ta hướng xuống bên dưới, nói trịnh trọng:

– Quý ông đây không chỉ đẹp trai mà còn thông minh xuất chúng. Đây là, đáp án của của người ra câu đố. Chính xác tuyệt đối với câu trả lời của quý ông đây. – Anh mc đưa đáp án ra cho mọi người xem. Rồi giải thích, điều kiện đều thỏa đáng, con bướm, con vịt trời, và con ghẹ cùng chung một loài.

Một ông râu ria đứng lên bắt bẻ:

– Nói vậy mà nghe được à! Con bướm và con vịt sao cùng một loài được, lại còn con ghẹ

nữa chứ?

– Xin quý ông đây bình tĩnh nghe tôi giải thích ạ!

– Giải thích đi! Nếu nói không có lý, chúng tôi sẽ bắt anh trình diện giới tính thật của mình đấy nhé!

– Dạ, tôi là trai nguyên chất, khỏi cần trình diện. Tôi sẽ giải thích. Quý vị à! Chẳng phải con bướm, con vịt trời, và con ghẹ đều ám chỉ đến phụ nữa chúng ta… à không phụ nữ như những quý bà ở đây đó sao.

Phụ nữ có Dữ không? Có. Dữ còn hơn sư tử hà đông nữa.

Phụ nữ có ham ăn không. Có. Phụ nữ là chúa ăn vặt, đó là điều không ai chối cãi rồi, nói về tâm hồn ăn uống phải nói đến phụ nữ chúng t… à không, phụ nữ như những quý bà ở đây.

“Khặc… khặc… khặc”

Phụ nữ có đẹp không? Điều này thì chắc tôi không cần nói nữa…

Cả đám người bên dưới bấy giờ mới vở lẽ, người thì tức, người thì tiếc, người thì thầm thán phục, người thì khen ngợi ra mặt.

Bên dưới xôn xao.

“Đúng rồi” “Chính xác” “Hợp lý” “Ba điều kiện đưa ra điều hội đủ” “Câu trả lời không trùng lắp”…

– Chúc mừng quý ông! Và đây là phần thưởng cao quý của quý ông. Xin hỏi, quý ông đi một mình hay đi cùng với “xxx” của ông ạ?

Khôi Nguyên chỉ tay xuống chỗ ngồi của mình.

– Ồ! Quý bà của quý ông đó sao. Quý bà tên gì vậy thưa ông?

– Bà ấy tên Ngọc Diệp.

– Xin trân trọng mời quý bà Ngọc Diệp lên đây, để nhà đại diện trao quà ạ!

Mình vừa vui, vừa tự hào, vừa ngại ngùng xấu hổ, mình bước lên sân khấu với bộ dạng thiếu tự nhiên.

– Xin quý bà hãy thở sâu… thở sâu… – Anh mc đưa bàn tay lên xuống làm như nhịp thở.

Quý bà đây thật là hạnh phúc vì lấy được một quý ông vừa đẹp trai lại vừa thông minh đến như vậy.

– Cám ơn! – Mình mỉm cười, cúi đầu.

– Xin hỏi quý ông, bí quyết nào đã giúp quý ông trả lời chính xác và nhanh gọn đến vậy ạ? Quý ông có thể bật mí cùng mọi người ở đây được không?

Khôi Nguyên trả lời qua mic:

– Những đặc tính mà anh nêu ra giống khủng khiếp với vợ tôi. Nói vậy chắc anh và mọi người đã hiểu rồi…

“Khặc… khặc… khặc…” Mọi người cười khoái trá.

– Ồ, thú vị thật! – anh mc có vẻ nói không được tự nhiên, nét mặt của anh ta cũng vậy.

Mình nhéo vào vai Khôi Nguyên, nói bằng giọng cổ:

– Về nhà, anh chết với tôi.

Nhà đại diện trao giải thưởng cho tụi mình trong tiếng vỗ tay chúc mừng của mọi người.

Ai nấy đều vui vẻ.

Rời quán trí tuệ là đúng 10 h đêm,

Tụi mình cặp kè bên nhau đi bộ ra chỗ gửi xe.

Mình cười rất sảng khoái:

– Ha ha ha… ha ha ha…

– Làm hơn giữ ý tứ chút đi, cô xem người ta đang nhìn mình chằm chằm kia kìa.

– Mặc kệ họ, tôi thấy vui thì tôi cười.

– Ôi! Cái cô khùng này. Biết vậy không lấy váy cho cô làm gì.

– Hôm nay, vui quá anh Nguyên à! Nếu ngày nào cũng được như vậy thì tốt quá!

– Chè ăn hoài cũng ớn thôi, lâu lâu đi một lần mới vui.

– Bữa nào anh dẫn tôi đi nữa nha! Mọi chi phí tôi chịu.

– Ồ, thú vị đấy! Tôi còn khối chỗ vui nữa để đưa cô đến.

– Thật không?

– Ngốc ơi là ngốc! Tôi hay gạt cô lắm sao.

– Còn phải nói nữa.

– Đến nơi rồi, cô bưng đống đồ này giúp tôi một lát.

– Đưa đây cho tôi!

Mình giữ đồ, để Khôi Nguyên quay xe.

Chiếc cào cào nổ máy.

– Lại đây nào!

Mình bước lại gần để anh ấy đội mũ bảo hiểm cho mình. Phút giây đó lòng mình trào lên một cảm xúc khó tả, mình đứng lặng giây phút. Cho đến khi Khôi Nguyên nói:

– Bé con, lên xe đi!

Mình ngồi lên xe, chủ động ôm lấy lưng ảnh. Mình áp mặt vào lưng Khôi Nguyên, nước mắt lăn dài trên má, mình đã khóc, nhưng không phải vì buồn mà khóc, mà bởi mình cảm động. Đó là, những giọt nước mắt hạnh phúc.

Tụi mình về đến dưới đồi trà là đúng 11h.

Đêm ấy tiết trời thanh tao,

Trăng tròn sáng vằng vặc.

Như mọi khi Khôi Nguyên sẽ giấu chiếc cào cào vào bụi cây, rồi nắm tay mình lên căn nhà đó.

Nhưng, lần này thì không.

Khôi Nguyên ngoái đầu lại nói với mình, ánh trăng làm khuôn mặt anh ấy mang một vẻ rất huyền ảo.

– Ngọc Diệp, đi với tôi đến chỗ này.

– Đi đâu nữa, đã khuya lắm rồi.

– Sẽ nhanh thôi! Đừng bỏ phí cơ hội này.

Không cần mình chấp nhận. Ảnh cho xe rẽ qua con đường mòn.

Mục lục
loading...