Menu

Sủng Phi Của Vương Ái Phi Thiếu Quản Giáo- Quyển .2 . Chương 55


Sủng Phi Của Vương Ái Phi Thiếu Quản Giáo


Q.2 – Chương 55: Chương 29.2

Nhìn thấy sắc mặt của Quân Mạc Thiên trở nên khó coi, Quân Lam Tuyết đã hiểu được sự khó xử của hắn.

Ngũ trưởng lão là trưởng lão của Quân gia, quyền cao chức trọng, hoàn toàn không có lý do gì lại cam chịu thua thiệt, nhất là hắn căn bản không làm sai.

Nhưng, nếu như đáp ứng ngũ trưởng lão thì con gái của hắn sẽ bị trừng phạt.

Cho nên Quân Mạc Thiên cảm thấy vô cùng khó xử.

Nhìn thấy tình huống như vậy, Quân Lam Tuyết nhẹ nhàng lắc đầu với hắn, rồi sau đó xoay người, lạnh lùng nhìn ngũ trưởng lão với ánh mắt đầy phẫn nộ.

“Ngũ trưởng lão, đừng vội nói chuyện này, ngươi đến cũng vừa đúng lúc, bởi vì ta cũng đang có việc muốn tìm ngươi. . . . . . Khởi binh vấn tội!”

Nghe vậy, ngũ trưởng lão giận quá hóa cười, “tốt, tốt, hiện tại đại tiểu thư muốn cắn ngược lại chúng ta?”

Quân Lam Tuyết không thèm nhìn sự tức giận của hắn, thản nhiên nói : “Thật có lỗi, ta không phải súc sinh, sẽ không cắn người, ta muốn hỏi đại trưởng lão cùng ngũ trưởng lão một chút, các ngươi mở miệng một tiếng là quy củ Quân gia, vậy ta hỏi các ngươi, ta là đại tiểu thư của Quân gia, ở cái nhà này trừ cha ta thì ta chính là chủ nhân lớn nhất của Quân gia phải không?”

Đại trưởng lão cùng ngũ trưởng lão bị hỏi đề tài này thì vô cùng sửng sốt, chợt chậm rãi trầm mặt xuống.

Trên người nàng có huyết thống thuần khiết nhất của Quân gia, trừ gia chủ cùng gia chủ tương lai ra, thật sự nàng có thể được xem là người có địa vị cao quý nhất.

Nghĩ đến đây, bọn họ hờ hững gật đầu.

Nhìn thấy bọn họ gật đầu, giọng điệu của Quân Lam Tuyết chợt trở nên lạnh lùng “Tốt lắm, ta hỏi hai vị trưởng lão, nếu ta được xem là chủ nhân, như vậy, có người khi dễ ta, nhục nhã ta, đánh ta, mắng ta, bổn tiểu thư nên nhẫn nhịn nàng hay là nên giáo huấn nàng?”

Nàng từ từ đi đến trước mặt Quân gia ngũ trưởng lão, chậm rãi cúi đầu, nhìn thẳng hắn, “Ngũ trưởng lão ngài cảm thấy, ta là đại tiểu thư của Quân gia, từ nhỏ bị người ta khi dễ, bị người ta làm nhục, bị người ta đánh chửi ? Dĩ nhiên, có lẽ ở trong lòng ngũ trưởng lão ngài cho rằng, tôn nghiêm của Quân gia chính là để cho người ta chà đạp ?”

loading...

Nghe vậy, sắc mặt mọi người ở đây đều đột nhiên biến đổi.

Bọn họ là người Quân gia, huyết thống cao quý, tôn ti rõ ràng, truyền thừa ngàn năm, tôn quý cùng vinh quang đâu thể để người khác chà đạp?

Dĩ nhiên không thể.

Ngũ trưởng lão nói có chút gượng ép, “Ngươi nói bậy, Đình Nhi làm sao có thể làm ra chuyện như vậy, đại tiểu thư, ngươi không cần ngậm máu phun người!”

“Hả, thật không?” Quân Lam Tuyết lạnh lùng nhếch môi, đem tóc khoác lên đầu vai kéo ra.

Nàng vốn không phải là người có sở thích giả trang người khác, ở Lăng Vương Phủ nam nhân chiếm đa số, từ sau khi thoát khỏi Mê Vụ sâm lâm, nàng vẫn là buộc đuôi ngựa đơn giản, vừa nãy đánh nhau cùng Quân Tương Đình, tóc bay tán loạn, rớt trên đầu vai.

Tóc của nàng rất dài, đúng lúc quấn quanh trên cánh tay nàng, che dấu một đạo vết roi thật dài, cho nên trong lúc nhất thời, dù là Quân Mạc Thiên cũng không có phát hiện ra.

Quân Lam Tuyết thả tóc dài, đem tóc tùy ý buộc ở sau đầu, lạnh lùng nhìn ngũ trưởng lão, “trên cánh tay ta có miệng vết thương, ngũ trưởng lão có nhìn thấy không?”

Nàng cười lạnh, nhặt roi của Quân Tương Đình rớt trên sàn nhà , “Đây là vết roi, đúng không?” Nàng đứng dậy, ánh mắt hờ hững, nhìn chằm chằm Quân Tương Đình cùng Quân Nhất Châu, giọng điệu càng thêm lạnh như băng, “Bổn tiểu thư ngàn dặm trở về, vừa mới vào cửa, các ngươi mỗi một người mở miệng câu nào cũng chưởi ta là phế vật! Bổn tiểu thư thừa nhận, tài nghệ của ta không bằng các ngươi, các ngươi mắng ta phế vật, bổn tiểu thư có thể nhẫn nhịn, nhưng các ngươi được một tấc lại muốn tiến một thước, hạ độc thủ với ta, chẳng lẽ ta không thể phản kháng?”

Nghe được Quân Lam Tuyết nói như vậy, sắc mặt Quân Nhất Châu khẽ biến, không thể tin được nàng sẽ phản kháng.

Mục lục
loading...