Menu

Sủng Phi Của Vương Ái Phi Thiếu Quản Giáo- Quyển .2 . Chương 28


Sủng Phi Của Vương Ái Phi Thiếu Quản Giáo


Q.2 – Chương 28: Chương 21.4

Uy lực của nước hóa xương cốt, không người nào dám nhỏ nữa.

Khỏi phải nói, Quân Tiểu Ngôn vô cùng đắc ý.

Đương nhiên, bọn họ không biết, một nhóm người lúc trước đuổi giết bọn họ cho nên đi lên trước hết điểm huyệt đạo của Quân Tiểu Ngôn làm cho hắn không thể động đậy, chính là sợ Quân Tiểu Ngôn sẽ làm ra điều gì đó kỳ quái gì, lúc này không chừa cho Quân Tiểu Ngôn một con đường sống.

“Ngươi nói cái gì?” Nghe được lời nói của Dương Thành, bỗng nhiên Quân Lam Tuyết dừng bước, “lão thái hậu qua đời vì bệnh?”

Điều này sao có thể?

Theo bản năng Quân Lam Tuyết nghĩ đến Tô Lăng Trạch, hắn luôn gần gũi cùng lão thái hậu, lão thái hậu nếu là chết vì bệnh, vậy hắn….

Quân Lam Tuyết không che dấu được nội tâm lo lắng và cũng không thể tin được, giống như trước đó không lâu còn nghe nói người nọ sống rất khỏe mạnh, qua vài ngày, lại nghe tin người nọ đã chết.

Dương Thành gật đầu có chút bi thống, “Chuyện này là thật, nói là chết vì bệnh, nhưng Thái y không có phát hiện, thật ra là lão thái hậu là bị người ta hại chết.

“Bị người ta hại chết?” Mi tâm Quân Lam Tuyết khẽ nhíu, lửa giận trong lòng không tự chủ phun ra, “Lão thái hậu không phải chỉ là một bà lão thôi sao, ai lại có thể hạ thủ đi giết hại một bà lão?”

Dương Thành lắc đầu, nắm thật chặt quả đấm, “Điện hạ còn đang tra xét, ngày đó sau khi chúng ta chia tay ở thôn Lạc Nhật, điện hạ ra roi thúc ngựa chạy về cung, nhưng chỉ thấy được lão thái hậu một lần cuối cùng.”

“Vậy hắn….” Trong lòng Quân Lam Tuyết nắm thật chặt, lão thái hậu đi rồi, Tô lăng Trạch nhất định rất khổ sở.

Biết trong miệng Quân Lam Tuyết “hắn” là ai, Dương Thành cũng không có giấu diếm, trầm trọng gật đầu, “Điện hạ rất là đau khổ, nhưng chuyện lão thái hậu bị hại tạm thời vẫn không thể nói ra, nếu không liền đả thảo kinh xà, bởi vậy điện hạ vẫn âm thầm điều tra, lần này nếu không phải vì tìm ngươi, điện hạ cũng sẽ không chạy tới nơi này, thậm chí ngay cả thất đầu của lão thái hậu cũng không có tham dự, mà đi tới nơi này tìm ngươi.”

“Hắn….” Trong lòng Quân Lam Tuyết khẽ run, là một người hiện đại, nàng biết thất đầu là một ngày vô cùng quan trọng đối người đã mất, nhưng mà, hiện tại Dương Thành nói với nàng, Tô Lăng Trạch vì tìm nàng, thậm chí bỏ lỡ ngày thất đầu của lão thái hậu.

Lão thái hậu là ai?

Đó là bà nội của hắn, là người nuôi nấng hắn lớn lên.

Mà nàng, Quân Lam Tuyết, tại sao lại trở nên quan trọng như vậy, làm cho hắn không ngại khó khăn mà chạy đến?

Nghe Dương Thành nói như vậy, ôm Quân Tiểu Ngôn đi về phía sau, Khúc Vô Nham cũng có chút giật mình nhíu mày, chuyện lão thái hậu mất vì bệnh hắn đã biết, bởi vì khi đó hắn đang ở trong kinh đô, nhưng không ngờ rằng Tô Lăng Trạch sẽ vì Tiểu Tuyết Nhi mà làm ra chuyện như vậy.

Xem ra trong mắt Tô Lăng Trạch, dường như Tiểu Tuyết Nhi không phải là một người bé nhỏ không đáng kể.

Khi biết Tiểu Tuyết Nhi từng là sát thủ đứng hàng thứ ba trong Ám vệ, hắn đã điều tra qua, biết được ngay từ đầu Tiểu Tuyết Nhi lẻn vào Lăng Vương Phủ là vì giết Tô Lăng Trạch, nhưng không biết vì sao, lúc này Tiểu Tuyết Nhi lại không chấp hành nhiệm vụ, cho tới bây giờ vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ.

Khúc Vô Nham nghĩ có lẽ thời điểm ở bên trong Lăng Vương Phủ đã có việc gì xảy ra, Tiểu Tuyết Nhi bỗng mất đi trí nhớ, quên nhiệm vụ của mình nên mới chậm chạp không có hoàn thành, còn cùng Tô Lăng Trạch…

Nghĩ đến đây, cánh tay Khúc Vô Nham ôm Quân Tiểu Ngôn thật chặt, một cỗ hờn giận xuất hiện trong đáy lòng, đối với Ám Bộ bất mãn ngày càng sâu.

“Hắn không có tham gia thất đầu của lão thái hậu, Hoàng thượng có thể hay không………” Quân Lam Tuyết hỏi.

Dương thành bất đắc dĩ gật đầu: “Hoàng thượng đã có thánh dụ, yêu cầu ngày hôm đó mọi người trong hoàng thất phải có mặt, toàn bộ kinh đô ai cũng đau buồn vì phải đưa tiễn lão thái hậu, tất cả mọi người đều đến, bao gồm tiểu hoàng tử, tiểu công chúa mới sinh không bao lâu, chỉ thiếu một mình Điện hạ, Hoàng thượng vô cùng tức giận, hơn nữa một số quan viên theo phe Thái tử vốn dĩ đối với Điện hạ không vừa mắt, nay lại bắt được nhược điểm của Điện hạ, lại có cớ thổi phồng lên, mỗi người nói một câu, Hoàng thượng đang nổi nóng lại còn nghe những lời này, hiện tại đã hạ thánh chỉ, phải áp giải điện hạ hồi cung để nghiêm trị, nhưng mà những người đó còn chưa có tìm tới nơi này, tạm thời điện hạ vẫn còn được an toàn .”

Nghe vậy, mắt Quân Lam Tuyết hơi hơi rũ xuống, lông mi thật dài che dấu suy nghĩ của bản thân, nàng không có nghĩ hắn sẽ đến nơi này, càng không nghĩ đến bởi vì hắn hành động như vậy, sẽ mang đến cho hắn những phiền toái nghiêm trọng.

Đúng vậy, Tô Lăng Trạch không thể so với Khúc Vô Nham.

Tuy rằng nàng không biết thân phận của Khúc Vô Nham nhưng ít ra hắn rất là tự do, hắn muốn làm cái gì thì làm cái đó, không chỗ nào cần lo lắng hay sợ hãi.

Không giống với Tô Lăng Trạch.

Hắn là hoàng tử, mỗi tiếng nói cử động đều có quan hệ đến vinh dự của Hoàng gia, có rất nhiều việc muốn làm nhưng thân bất do kỷ.

Bởi vì hoàng thượng cùng lão thái hậu sủng ái, càng làm cho hắn lâm vào cục diện không thể nào làm khác được.

Hắn không thể quá mạnh mẽ, càng không thể quá thông minh kiệt xuất, bởi vì thái tử sẽ kiêng dè hắn.

Cho nên hắn lựa chọn làm một Vương gia nhàn hạ, lâm triều không lên, chính sự không quan tâm, trong lúc rãnh rỗi thì giúp hoàng đế nuôi dưỡng chiến mã, làm việc buôn bán. Đường đường một Vương gia mà làm được như vậy hắn đã vô cùng nhân nhượng, đã bị coi là yếu đuối, giống như Tôn Ngộ Không bị gọi lên Thiên Đình làm Bạch mã ôn, bị các hoàng tử cười nhạo cùng châm chọc.

Mà hắn lại phải làm như thế, không phải bởi vì hắn sợ chết, mà là bởi vì trách nhiệm với mấy trăm mạng người từ trên xuống dưới của Lăng Vương Phủ.

Quân Lam Tuyết biết Tô Lăng Trạch không phải yếu đuối, trên thực tế nàng biết Tô Lăng Trạch là một người vô cùng ẩn nhẫn, nàng tin tưởng hắn xuất sắc hơn những hoàng tử khác, chỉ là hắn giấu quá kĩ mà thôi.

Nhưng nàng chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày vì nàng mà Tô Lăng Trạch phải rơi vào tình huống nước sôi lửa bỏng. Đối với người luôn ẩn nhẫn như Tô Lăng trạch, điều này gây cho nàng rung động quá lớn.

“Dương Thành đại ca, rốt cuộc Tô Lăng Trạch là người như thế nào.” Bất thình lình Quân Lam Tuyết hỏi.

Rốt cuộc, Tô Lăng Trạch là một người như thế nào.

Ở trong lòng của hắn, có phải hay không. . . . . . nàng cũng có một địa vị nhất định?

Bằng không, tại sao hắn lại ngàn dặm xa xôi tới nơi này tìm nàng?

Bằng không, tại sao vì lo lắng nàng gặp chuyện không may, ngay cả ngày thất đầu của lão thái hậu cũng bỏ lỡ?

loading...

Quân Lam Tuyết ngẩng đầu, nhìn bầu trời cao vút, Tô Lăng Trạch, ngươi chỉ với một câu nói bá đạo đồng ý cho ta thích ngươi, có phải hay không ngươi cũng thích ta rồi.?

“Điện hạ sao?” Câu hỏi này của nàng làm cho Dương Thành sửng sốt, không tự chủ được nhớ lại mấy năm nay đi theo bên người điện hạ, cố gắng tìm chút từ để hình dung, “Ta theo điện hạ nhiều năm như vậy, tính tình của điện hạ ta chỉ hiểu một ít, tâm tư điện hạ rất sâu, Lam tử ngươi hỏi vấn đề này khiến cho đại ca cảm thấy xấu hổ.”

Quân Lam Tuyết nhàn nhạt nhếch môi, “Ta biết hắn là người như thế nào.”

“Hả, ngươi biết?” Dương Thành kinh ngạc, hắn đi theo điện hạ nhiều năm như vậy cũng không biết, Lam Tử làm sao lại biết.

“Đương nhiên.” Quân lam tuyết thu hồi ánh mắt nhìn về nơi xa , quay đầu bình tĩnh nói một cách khẳng định: “Hắn là một tên nam nhân khó chịu.”

“. . . . . .” Khó chịu, Dương Thành lau mồ hôi.

Điện hạ khó chịu. . . . . .Khó chịu. . . . . .

“Khó chịu là có ý gì?” Chẳng lẽ. . . . .

Quân Lam Tuyết thản nhiên liếc hắn một cái, khó chịu cũng không hiểu, thật muốn nói với hắn một tiếng, ngươi hãy đi hỏi Baidu đi (một trang web giống Google ca ca) .

——— —————— —————— —————— ————-

Sương mù mông lung, ánh sáng mờ ảo, bị bóng cây loang lổ chiết xạ thành nhiều điểm sáng.

Lúc này, trên vách đá cao, hai co người như hai con kiến lớn, đang ở giữa không trung di chuyển về phía trước.

Phía trước là vách đá như bị đao gọt.

Phía sau, là vực sâu vạn trượng.

Mặt trời chiều chậm rãi hạ xuống, sắc trời dần dần ảm đạm, vách đá càng trở nên sâu và đen hơn.

“Chủ tử, Đại Hoàng Phong lại đuổi tới.” Một ông lão mặc áo choàng màu đen, thân thể gầy gò, một thân nhếch, khó khăn chạy theo người phía trước

Hắn là nguyên lão của Ảnh lâu, dưới một người trên vạn người, chỉ cần nghe lệnh một mình chủ tử.

Bóng dáng phía trước khẽ ngừng một chút, trong đôi mắt Tô Lăng Trạch mơ hồ xẹt qua một ánh mắt sắc bén, gió đêm lướt qua, mang theo khí lạnh đặc trưng của núi rừng.

“Nhảy xuống đi.” Hắn chỉ vào vách núi giống như đao gọt phía trước, thản nhiên nói.

Thân thể ông lão rung rung một chút, nhíu chặt chân mày nói: “Chủ nhân, vách núi đen này sâu không lường được, Quân cô nương thật sự. . . . . .”

Ánh mắt Tô Lăng Trạch tối đen quét về phía hắn, ánh sáng trong mắt không hề che dấu sát khí.

Thân thể ông lão càng run hơn, không dám nhiều lời nữa, lão thái hậu vừa mới mất, hiện tại cảm xúc của chủ tử đang muốn bạo phát, hắn có thể chết không tử tế hay không ? Bởi vậy chỉ có thể trách mình xui xẻo.

Tô Lăng Trạch nhìn Đại Hoàng Phong đang bay tới ở phía sau, trên mặt trước sau như một bình tĩnh cùng đạm mạc.

“Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.” Hắn thản nhiên nói.

Cách đó không xa, sương mù đang dần dần tụ lại, đến lúc đó nếu muốn tìm người, sẽ càng thêm khó khăn, khi hắn tiến vào Mê Vụ sâm lâm thì bốn phía đều là một mảnh tươi sáng, nhưng liên tục vài ngày, hắn không có phát hiện dấu vết có người đi qua.

Tiểu nô tài của hắn, rốt cuộc có bị làm sao không ?

Nơi này vô cùng nguy hiểm, dã thú cùng độc vật nhiều không kể xiết, nàng có tốt không? Có ứng phó được hay không?

Rạng sáng, vô ý kinh động chỗ ở của Đại Hoàng Phong, không nghĩ tới Đại Hoàng Phong này sẽ đuổi theo bọn họ một ngày không buông tha, làm cho hắn hoài nghi đây là đám ăn thịt người.

Mà trong Mê Vụ sâm lâm, nơi nơi là cạm bẫy, nơi nơi là vách núi, khắp nơi là sườn treo vách đứng, chỉ cần không cẩn thận một chút, sẽ tan xương nát thịt.

Trong mắt Tô Lăng Trạch thoáng một chút sầu lo, tiểu nô tài, ngươi nhất định không được có việc gì, nhất định không. . . . . .

“Tới?” Nhìn Đại Hoàng Phong sẽ lập tức bay đến trước mặt, ông lão vội vàng nhắc nhở Tô Lăng Trạch đang trầm tư.

“Nhảy.” Con ngươi đen hơi ngưng trọng, khóe môi Tô Lăng Trạch thản nhiên nhếch lên, vách núi vạn trượng thì sao, chỉ cần nàng ở dưới, hắn liền nhảy.

Tiểu nô tài, ngươi mơ tưởng sẽ thoát khỏi bổn vương

Gió núi thổi qua làm tung bay vạt áo đen, thần sách Tô Lăng Trạch bình tĩnh, ở thời điểm Đại Hoàng Phong đuổi đến thì thả người nhảy xuống, biến mất ở vách núi đen vạn trượng.

Ông lão cắn răng một cái, sứ mạng của hắn là bảo vệ chủ tử, mặc kệ hắn đi đâu, hắn đều phải bảo vệ.

Nghĩ đến đây, hắn nhướng mày, cũng thả người nhảy xuống vách núi đen vạn trượng.

Hết chương 21

Mục lục
loading...