Menu

Sủng Phi Của Vương Ái Phi Thiếu Quản Giáo- Quyển .2 . Chương 105


Sủng Phi Của Vương Ái Phi Thiếu Quản Giáo


Q.2 – Chương 105: Chương 38.3

Từ sau khi lão thái hậu qua đời, sau khi Lăng Vương Tô Lăng Trạch phạm lỗi lớn, Tĩnh Uyên đế tựa hồ đối với Lăng Vương cực kì thất vọng, không chỉ phái đi quỳ lăng, còn không chút thương xót thu hồi toàn bộ quyền lợi trong tay Lăng Vương, giao cho thái tử, điều này làm cho thái tử tìm được cơ hôi, lợi dụng lần này hung hăng chèn ép Lăng Vương một phen.

Người Lăng Vương phủ giận mà không dám nói, chỉ có thể nhịn xuống.

Mà thái tử nháy mắt trở thành tâm phúc trước mắt Tĩnh Uyên đế, không chỉ đem toàn bộ sủng ái lúc trước đặt lên người thái tử Tô Màn Thiên, còn biểu hiện ra sự khen ngợi thật lớn, đem hết thảy chính vụ trong cung cho thái tử xử lý.

Thái tử thấy thế liền vui vẻ, rốt cuộc cũng đến lúc hắn phát huy.

Mà ngày nay, ngày Thất hoàng tử Tô Chỉ Trần trưởng thành được phong vương, đều do một tay hắn xử lý.

Vì có thể chế nhạo Tô Lăng Trần một phen, hắn còn làm chủ thỉnh Tô Lăng Trạch đang quỳ ở hoàng lăng kia trở về, trên danh nghĩa ăn mừng vì đệ đệ, kì thực là châm chọc khiêu khích Tô Lăng Trạch nay sa sút.

Đại yến quần thần, Tô Lăng Trạch ngồi ở vị trí trong góc khuất, buồn bực không tiếng động uống rượu.

Mọi người chỉ xem như vị hoàng tử sa sút này mượn rượu tiêu sầu, cũng không có nhiều ý kiến.

Ở bên cạnh, Dương Thành thấp giọng nói: “Đừng uống nhiều như vậy, uống nhiều quá dễ lộ ra dấu vết.”

‘Tô Lăng Trạch’ khẽ ngẩng đầu lên, khóe miệng cũng vừa kéo, rầu rĩ không nói: “Nếu chủ tử không trở về, ta sẽ không nhịn được.”

Hắn vốn là thế thân của Tô Lăng Trạch, sớm đã thay thế cho Tô Lăng Trạch nhiều lần, đối với hình thức của hoàng gia cũng đã sớm khéo ứng phó, lại đemm nhất cử nhất động của Tô Lăng Trạch diễn lại giống nhau như đúc.

Đối với thịnh yến như vậy, hắn hoàn toàn không có vấn đề.

Nhưng mà hôm nay cùng lại không giống lúc trước, khi xưa chủ tử còn được sủng ái, cho dù không có quyền lợi gì, cũng có hoàng thượng cùng thái hậu chống lưng, không cần xem sắc mặt ai.

Đáng tiếc hiện tại, chúng hoàng tử trào phúng chế nhạo, quần thần dân chúng đồng tình thương hại, đều khiến cho hắn không thể nhìn được.

Vừa nghĩ đến ánh mắt chủ tử phải thừa nhận như vậy, hắn liền giận, giận dữ, hắn cũng sắp không diễn nổi nữa.

loading...

“Nhịn không được cũng phải nhịn, Hách Liên Diệc, nếu xảy ra sai xót, chúng ta chết không sao, nhưng nếu liên lụy chủ tử, tự ngươi lo liệu.” Dương Thành lạnh lùng nói.

Hách Liên Diệc vẫn nghiêm nghị, có chút cười khổ như cũ: “Ngươi yên tâm, ta hiểu được cái nào nặng cái nào nhẹ, chỉ là lo lắng cho chủ tử.”

“Chủ tử không có việc gì, nguyên quán của cố hoàng hậu là ở phía đông Thiên Sơn, lúc còn nhỏ chủ tử cùng lão thái hậu nhận lệnh, đến Thiên Sơn trấn ở vài năm, đối với nơi đó hết thảy đều quen thuộc, chúng ta chỉ cần làm tốt nhiệm vụ chủ tử an bài là được, hiểu chưa?”

Cố hoàng hậu, cũng là mẫu thân Tô Lăng Trạch, là người phía đông, lúc tuyển tú vào cung, được lão thái hậu yêu thích, vừa mới trở thành hoàng hậu, cũng không nghĩ đến sẽ khó sinh mà chết.

Lúc Tô Lăng Trạch chưa trưởng thành từng trở lại Thiên Sơn ở qua một thời gian, sau trở về thụ phong thành Vương, vẫn như cũ hàng năm bỏ ra một ít thời gian trở về vấn an nơi ở của cố hoàng hậu.

“Tô Mạc Thiên đã tới, cẩn thận một chút, đừng để lộ ra dấu vết.”

Đang lúc này, Dương Thành nhỏ giọng nhắc nhở một tiếng, Hách Liên Diệc ngẩng đầu, chỉ thấy Tô Mạc Thiên cầm theo một bình rượu bằng bạch ngọc, khóe miệng mang theo vài phần tươi cười không rõ ý, đi về hướng bọn họ.

“A, tam đệ, sao lại ở chỗ này mượn rượu giải sầu? Thường ngày thấy ngươi cùng rất nhiều đại thần tán gẫu vui vẻ, tại sao hiện tại chỉ có một mình.” Tô Mạc Thiên cười nói, nhìn như đang quan tâm, trong lúc cười lại cất giấu một con dao găm bén nhọn.

Hách Liên Diệc cũng đứng dậy, khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng có loại thờ ơ chỉ thuộc về Tô Lăng Trạch: “Nhận được sự quan tâm của thái tử điện hạ, thần đệ gần đây yêu thích yên tĩnh, không thích lui tới cùng mọi người.”

Hách Liên Diệc cũng thản nhiên nói, trong lòng lại chửi ầm lên.

Thật sự là không biết xấu hổ, biết rõ hiện tại chủ tử sa sút, biết rõ bọn vương công đại thần bọn họ đều là người ham ích lợi, giờ hắn còn tới chỗ này bỏ đá xuống giếng.

Thật đáng giận đến cực điểm.

May mắn hiện tại là hắn chứ không phải chủ tử, nếu nói như chủ tử ở trong này, trong lòng sợ là sẽ không dễ chịu lắm đi.

Hách Liên Diệc đột nhiên lại cảm thấy may mắn, những sắc mặt bỏ đá xuống giếng này hãy cứ để cho hắn thấy thôi.

Mục lục
loading...