Menu

Sủng Phi Của Vương Ái Phi Thiếu Quản Giáo- Quyển .1 . Chương 62


Sủng Phi Của Vương Ái Phi Thiếu Quản Giáo


Q.1 – Chương 62

Một người trúng kịch độc, người bị thương, sau khi tỉnh lại trước tiên quan tâm đến tình trạng của hắn.

Người như vậy. . . . . . Thật sự là tới giết hắn sao? Trong lòng Tô Lăng Trạch hiện lên mấy phần nghi ngờ, nhưng, lại không thể phủ nhận, nhìn thấy bộ dạng tiểu tử nô tài này vội vàng quan tâm tình trạng của mình, hắn đột nhiên cảm thấy, tiểu tử nô tài này. . . . . . Cũng không phải là đáng giận như vậy.

Thậm chí còn có một chút như vậy. . . . . . Đáng yêu.

Đáng yêu? Tô Lăng Trạch sửng sốt, hắn làm sao sẽ cảm thấy tiểu tử nô tài này đáng yêu? Làm sao lại dùng từ như vậy ở trên người của hắn?

Lời của hắn khiến Quân Lam Tuyết sửng sốt. Đúng vậy a, mình tại sao phải quan tâm Tô Lăng Trạch à?

Người này ngày ngày thử dò xét mình, thay đổi biện pháp nhốt mình, mình thật tốt quan tâm hắn làm gì!

Quân Lam Tuyết cảm giác mình là phạm co rút vào.

Nhưng nghĩ lại, cô giúp Tô Lăng Trạch cũng coi là giúp cho mình, cô bây giờ đối với thân phận của mình còn một mực không biết, nhưng hôm nay đang ở Lăng vương phủ, nhất định là cùng Tô Lăng Trạch có quan hệ.

Tô Lăng Trạch chính là nhân vật mấu chốt giúp cô cởi ra thân thế chi mê này, cho nên không xảy ra chuyện gì.

Huống chi, hiện tại cô chỉ là một cái tam đẳng nô tài nho nhỏ trong cái Lăng vương phủ này, nếu như Tô Lăng Trạch thật bởi vì chuyện nuốt riêng quân lương bị ảnh hưởng, mà thái tử Tô Mạc Thiên lại nhân cơ hội đả kích, không chuẩn sẽ dính líu cả vương phủ.

Như cái gì tịch biên gia sản diệt tộc gì, cô cũng không hy vọng cái mạng nhỏ của mình giao phó ở Lăng vương phủ.

Ừ, đúng!

Cô mới không phải quan tâm Tô Lăng Trạch, cô cũng chỉ là lo lắng cho mạng nhỏ của mình mà thôi!

“Ngài cũng không nên nghĩ quá nhiều! Lại càng không muốn tự mình đa tình!” Quân Lam Tuyết hừ lạnh hừ tự biện giải cho mình: “Tôi là không ưa tác phong của thái tử kia, ghét bộ dạng ỷ thế hiếp người đó, nhiều người cho là mình rất giỏi .”

“Vậy sao.” Tô Lăng Trạch không khỏi ngoắc ngoắc môi, môi tế hiện ra một chút cong như có như không.

“Ngài cười cái gì!” Nhìn thấy nụ cười của hắn, Quân Lam Tuyết chẳng biết tại sao, lại cảm giác hương vị được mấy phần chuyển qua, không khỏi thẹn quá thành giận, ác thanh ác khí mà nói: “Ngài đã không sợ chết, vậy ngài cứ tiếp tục ở nơi này đi, đến lúc đó không cần liên lụy cả Lăng vương phủ là được, chị còn trẻ! Cũng không muốn thật sớm khai báo!”

loading...

“Tiểu nô tài.” Tô Lăng Trạch giơ lên khóe môi dần dần mở rộng, tâm tình tựa hồ trong nháy mắt trở nên rất tốt: “Có người hay không nói ngươi có vẻ tức giận, giống như chỉ ăn không tới thịt Tiểu Lão Hổ?”

Quân Lam Tuyết sửng sốt, khóe miệng co quắp một chút: “Ngài mới phải con cọp! Cả nhà các ngươi đều là con cọp!”

Em gái ngươi, cô mới không cần khi cọp mẹ!

Rống xong, cô lại có điểm hối hận mình nhanh miệng rồi.

Người ta dầu gì cũng là Lăng Vương điện hạ a. . . . . .Hoàng tử Tĩnh uyên vương triều thụ sủng nhất a.

Đánh không được chửi không được, cô tốt hơn, không chỉ có đánh thắng mắng qua, còn thân hơn qua. . . . . . Phi phi, cô nghĩ đi đâu rồi.

Cô đã có thể nghĩ đến Tô Lăng Trạch trong nháy mắt trở nên hiếu chiến, thích đánh nhau; thích gây gỗ, ai ai, cô thế nào không có việc gì tự làm khổ như vậy đấy.

Nào có thể đoán được, Tô Lăng Trạch chẳng những không có tức giận, ngược lại ‘è hèm’ một tiếng, miễn cưỡng tựa vào bên giường, con ngươi đen thẳng vào nhìn cô, lơ đãng nói: “Tính tình này thật là nóng nảy, sớm muộn phải thua thiệt.”

Tựa như tại từ.

Nói tự nói, vừa tựa như ở nói với nàng .

Quân Lam Tuyết kỳ quái nhìn chằm chằm anh ta, này. . . . . .

Tại sao cô cảm thấy, sau khi mình hôn mê lần thứ nhất tỉnh lại, Tô Lăng Trạch giống như thay đổi thành một người khác?

Là cô vẫn còn ở nằm mơ, hay là Tô Lăng Trạch trong lúc cô hôn mê, khoảng thời gian này bị cái gì kích thích?

Rối loạn, hoàn toàn ngổn ngang trong gió rồi, Quân Lam Tuyết than vãn.

Mục lục
loading...