Menu

Sủng Phi Của Vương Ái Phi Thiếu Quản Giáo- Quyển .1 . Chương 48


Sủng Phi Của Vương Ái Phi Thiếu Quản Giáo


Q.1 – Chương 48

Nếu quyết định trở về Lăng vương phủ.

Như vậy thì trước tiên phải nghĩ đến vấn đền của cái bom hẹn giờ Tô Lăng Trạch này.

Làm như thế nào trở về sẽ không bị Tô Lăng Trạch phát hiện hoài nghi, đổi lại thân phận trở về, hay là cứ như vậy đi thẳng về, khiến Tô Lăng Trạch ngắt véo một hồi như vậy nữa sao.

Quân Lam Tuyết nghĩ qua đủ loại tình hình có thể đang đối mặt với Tô Lăng Trạch, vấn đề đặc biệt xảy ra lúc ấy.

Lại chỉ không có nghĩ tới kết quả sẽ là một loại này.

Nghênh đón cô không phải Tô Lăng Trạch, cũng không phải là L một ít thị vệ Lăng vương phủ, mà là một người và một con mèo.

Người đàn ông mang mặt nạ thần bí ngày đó, cùng con mèo điên khùng kia.

Con mèo nhỏ điên khùng này tựa hồ đối với cô cực kỳ khó chịu cùng có thù oán, vừa thấy được cô, liền nhe răng trợn mắt vọt tới, há mồm cắn xuống.

“Lại là con mèo nhỏ điên khùng nhà ngươi!” Quân Lam Tuyết một phen níu lấy đuôi nó, dùng sức nhấc ra.

“Ngao… meo.. meo ——”Con mèo nhỏ điên khùng kêu thảm một tiếng, cả người lông măng giơ lên, cả người bị vứt ra ngoài.

Đang lúc thân thể nhỏ bé đáng thương của nó sắp rơi vào trên sàn nhà té chổng bốn chân lên trời, ống tay áo của người đàn ông đứng ở trước mặt chợt vung lên, nhìn như là lơ đãng vung lên, con mèo nhỏ điên khùng đã bình yên vô sự nằm ở trong ngực của anh ta, cả người run rẩy, không biết là tức giận hay còn là sợ.

“Hừ.” Quân Lam Tuyết nhíu mày, mặt tràn đầy khinh thường: “Xem ngươi còn phách lối.”

Dù có linh tính, nhưng mà cũng chỉ là một con súc sinh nhỏ mà thôi.

Mặt cô không vẻ gì nhìn người đàn ông đeo mặt nạ: “Quản tốt sủng vật của anh, cẩn thận lần sau, tôi trực tiếp đem nó cho ăn tươi nuốt sống.”

Cô cũng không biết đứng ở người trước mắt mình chính là Tô Lăng Trạch, bởi vì mang theo mặt nạ, Tô Lăng Trạch giống như thay đổi hoàn toàn một người khác, khí chất trên người hoàn toàn bất đồng, so sánh với ở Lăng vương phủ chính là một Tô Lăng Trạch lạnh lùng, hiện tại anh ta vừa phải âm nhu, toàn thân tiết lộ ra một cỗ yêu dị cùng hơi thở thần bí, Quân Lam Tuyết thế nào cũng sẽ không đem hai phong cách hoàn toàn không giống nhau liên tưởng ở chung một chỗ.

Núp ở dưới mặt nạ, Tô Lăng Trạch khẽ ngoắc ngoắc môi: “Không nghĩ tới ngươi lại vẫn dám trở lại Lăng vương phủ.” Hắn chậm rãi nói, thanh âm hùng hậu có khác thường âm nhu không lạnh không nóng: “Trở lại chịu chết sao?”

loading...

Ánh mắt Quân Lam Tuyết chợt lóe, cười như không cười nói: “Xem ra anh ở Lăng vương phủ cũng giấu được đủ kĩ, nơi này xảy ra mỗi một chuyện cũng không thể gạt được con mắt của anh, chỉ là, tôi nếu dám trở lại, tự nhiên sẽ có phương pháp ứng phó.”

“A, vậy sao?” Tô Lăng Trạch khẽ vuốt ve đầu con mèo nhỏ điên khùng mềm mại khéo léo: “Ta đối với ngươi, thật là càng ngày càng hiếu kỳ rồi. Không bằng, chúng ta tới hợp tác như thế nào?”

“Hợp tác cái gì?”

“Ngươi và ta lẻn vào Lăng vương phủ đều có mục đích, ta có thể giúp ngươi hoàn thành kế hoạch của ngươi, dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là, ngươi cũng phải giúp ta hoàn toàn nhiệm vụ, như thế nào?” Tô Lăng Trạch thản nhiên nói, tròng mắt dưới mặt nạ như chim ưng sắc bén, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm cô, không buông tha bất kì một chút biến hóa nào trên mặt cô.

Cái này chính là hợp tác sao?

Khéo môi Quân Lam Tuyết khẽ nhếch, cười yếu ớt xinh đẹp “Nếu như mà tôi nói, tôi muốn giết Lăng vương kia, anh cũng phải giúp tôi sao?”

Nghe vậy, ngón tay vuốt ve con mèo nhỏ điên khùng bỗng nhiên dừng lại, Tô Lăng Trạch chậm rãi xoay người: “Giết Lăng vương, lá gan ngươi cũng không nhỏ.”

“Tất nhiên, nhát gan, tôi sẽ không xâm nhập vào tới nơi đây rồi.” Quân Lam Tuyết nói rất tự nhiên giống như là đang thảo luận thời tiết thật là xấu vậy: “Như thế nào, anh còn muốn cùng tôi hợp tác sao?”

Tô Lăng Trạch ý vị không rõ nhìn cô một cái, lâu mới thở ra một chữ, “Ngươi chính là suy nghĩ thật kỹ, ở lại sẽ làm sao sống qua cửa ải của Lăng vương kia thôi.”

Nói xong, anh ôm lấy con mèo nhỏ điên khùng, như lúc tới, thần thần bí bí biến mất ở chỗ tối tăm.

Nhìn phương hướng anh ta rời khỏi, Quân Lam Tuyết bĩu môi: “Thôi đi, không dám cứ việc nói thẳng, cũng sẽ không cười nhạo anh.”

Quay người lại, cô lại phát hiện không biết từ lúc nào tới không ít thị vệ của vương phủ, khó trách người đàn ông kia đi nhanh chóng như vậy, Quân Lam Tuyết ở trong lòng khinh bỉ nhìn một phen.

Mạc Bạch lạnh lùng nhìn cô, hờ hững nói: “Điện hạ có lệnh, đem người này bắt lại, chờ đợi xử lý.”

Quân Lam Tuyết cười híp mắt gật đầu, hướng bọn họ giang hai tay ra: “Đến đây đi, yên tâm, tôi sẽ không chạy, xin lớn mật dẫn ta đi.”

“. . . . . .”

Mục lục
loading...