Menu

Quyền Tài-Chương 717


Quyền Tài


Chương 717: Mọi Người Đều Trở Về?

Khách sạn

Trong văn phòng tổng giám đốc.

Đổng Học Bân cầm giấy chứng nhận Quốc an của Thường Đại Kim rất thú vị nhìn nhìn, Thường Đại Kim và gã đàn ông mặc comple kia cùng trầm sắc mặt. Thứ này Thường Đại Kim chưa bao giờ để rời khỏi người, không ngờ lại bị tên thanh niên trước mắt này lấy mất mà thần không biết, quỷ không hay, ngay cả một chút phát hiện đều không có.

“Giấy chứng nhận của tôi sao lại ở trên tay anh?” Thường Đại Kim lạnh lùng quát hỏi.

“Nhặt được ở trên đất” Đổng Học Bân trực tiếp nhún vai nói.

“Ngươi thối lắm” Gã đàn ông mặc comple chỉ vào hắn nói.

Thường Đại Kim nén giận vươn tay ra: “Tôi chỉ nói một lần. Đưa thứ đó cho tôi”.

Đổng Học Bân nhìn nhìn hắn, nở nụ cười nói: “Tôi cũng chỉ nói một lần, thứ đồ này của anh tôi còn thật thấy không ít”.

Lật lại lần cuối cùng nhìn một cái, Đổng Học Bân vung giấy chứng nhận về phía trước, ném lên trên bàn làm việc của Thường Đại Kim.

“Tôi mới biết, thì ra đây là giấy chứng nhận khiến anh nắm chắc như vậy. Nhưng Thường Đại Kim ông chủ Thường à, anh cũng hơi có phần quá đánh giá cao bản thân mình đi, có thứ như vậy, anh đã không biết trời đất là gì? Ông không phải đang đùa tôi chứ?”

Thường Đại Kim thu hồi là giấy chứng nhận kia, nhìn sang Đổng Học Bân nói: “A, anh cho rằng đây là giấy chứng nhận giả?”

Đổng Học Bân quả quyết nói: “Giả cũng không nhất thiết, nhưng cũng không có mấy thực”.

“Ồ” Thường Đại Kim nở nụ cười: “Vậy anh cho tôi được biết thêm kiến thức rồi? Cái gọi gọi là không thật ở chỗ nào?”

Đổng Học Bân vừa nhấc mí mắt: “Ông chủ Thường, anh vẫn là thực sự khờ hay là giả ngu với tôi vậy? Thứ này mang đi lừa gạt ở ngoài trông còn được, anh lấy ra để bịp tôi sao? Ông cũng thật biết trêu đùa tôi”.

Đổng Học Bân chỉ chỉ tay vào hắn nói: “Anh bây giờ có thể mở giấy chứng nhận của ông nhìn số thứ tự, phần trên đầu có vài cái là số địa chỉ. Cái này thì đúng rồi, nhưng phía sau thì sao? Hơ, anh muốn thật còn không biết vậy để tôi nói cho anh biết đi. Số thứ tự tới 300 thì quốc an của tỉnh Bắc Hà đều ở trong phân đoạn này, anh lại ở ngoài? Quốc an cũng không có kiểu đánh số như thế này”.

Thường Đại Kim vừa nghe, trong mắt xẹt qua một tia kinh hãi, việc đánh số thứ tự hắn cũng đã nghe người ta nói qua, nhưng cũng không có tỉ mỉ như vậy. Không ngờ tên trước mắt này lại biết rõ ràng như vậy

Đổng Học Bân nói: “Nhưng mã an toàn thật ra đều đúng, ừm, nếu tôi không nhận sai thì cũng coi như là một cái giấy chứng nhận lạp kháo đi.

Đổng Học Bân đã làm việc qua ở Quốc an, đối với việc này tất nhiên rất hiểu biết.

Nói nghiêm túc, Quốc an phân làm ba loại, một loại là Đổng Học Bân vốn dĩ từ công tác hành chính, dân sự. Thứ hai là làm nghiệp vụ, hoặc nói là làm công tác tình báo, cuối cùng chính là cái gọi là lạp kháo. Đây là một cách gọi nội bộ của Quốc an, chỉ một số nhân viên cung cấp tình báo ở ngoài, coi đây là có điều kiện, ngành An ninh quốc gia cũng sẽ đối với nhân viên tiến hành một ít trợ giúp phù hợp trong lúc cần thiết. Coi như có quan hệ hợp tác, nhưng điều này và người lạp kháo ở Quốc an lại chỉ có người trong nội bộ thừa nhận, thậm chí là một lãnh đạo nào đó thừa nhận, đến nơi khác cũng không đi gì được, do đó lý lịch của người ở lạp kháo cũng sẽ không ghi lại trong hồ sơ, không có biên chế chính thức, căn bản điều tra không ra.

Đổng Học Bân nhìn hắn nói: “Đừng lấy Quốc an làm tôi sợ, giấy chứng nhận này của anh cũng có thể dùng quản lí một chút ở trong thành phố, mang đến những nơi khác căn bản không có người biết. Còn uy hiếp tôi sao? Anh đến ngay cả một cái biên chế đều không có người? Đừng có con mẹ nó đem ra hù tôi”.

Thường Đại Kim trầm mắt nói: “Anh là ai?”

“Anh không biết tôi, cũng không cần quen biết” Đổng Học Bân nói: “Hôm nay tôi tới tìm anh là muốn nói chuyện với anh, anh làm việc cho Quốc an, lắp camera để làm gì? Việc này tôi mặc kệ, nhưng anh lấy quyền công làm việc tư, thủ đoạn quay video người ta ở sau lưng, điều này tôi phải quan tâm, tôi nói đến việc gì hẳn anh là người rõ ràng, cái đĩa DVDsáng nay kia, anh nên nói rõ ràng cho tôi một chút có phải không?”

Thường Đại Kim nhíu mày nói: “DVD? DVD gì?”

Đổng Học Bân dần dần cũng phát hoả: “Lòng kiên nhẫn của tôi có hạn, anh nếu vẫn nhất định giả ngu với tôi thì tôi cũng không còn cách nào khác, đối với đề nghị của tôi anh tốt nhất nên hiểu cho rõ”.

Đang nói đến đây, điện thoại đột nhiên vang lên.

Thường Đại Kim tiếp điện thoại, ừ hai tiếng: “Tôi ở văn phòng, bảo người ta đi lên”.

loading...

Gã thanh niên mặc comple vừa thấy, chỉ biết là người của Quốc an đến.

Thường Đại Kim nhìn Đổng Học Bân một chút, vừa mới rồi một phen nói chuyện hắn cũng đã nhìn ra, tên thanh niên trước mắt này cũng không phải là người bình thường, nhưng Thường Đại Kim cũng lười muốn tiếp hắn đến cuối cùng, giao cho Quốc an đến xử lí đi, hôm nay tên thanh niên này lại là đánh người của Thường Đại Kim hắn, còn ở phòng làm việc hắn làm loạn. Thường Đại Kim cũng không có kiên nhẫn gì, người của Quốc an thành phố đến xử lí hắn, càng không cần Thường Đại Kim hắn đến ra mặt.

Đổng Học Bân lại giống như cái gì cũng không biết: “Ông chủ Thường, tôi lại nói chuyện với ông, không nghe thấy sao?”

Thường Đại Kim lạnh nhạt nói: “Đợi lát nữa anh đi nói cùng các đồng chí của Quốc an, tôi không nói với anh, cũng không biết cái DVD mà anh nói là cái gì. Tôi bây giờ chỉ biết là anh đánh bảo vệ của chúng tôi, còn ăn trộm giấy chứng nhận của tôi, gây trở ngại nghiêm trọng đến hợp tác của khách sạn chúng tôi và ngành quốc an. Gây nên hậu quả…anh hẳn là rõ ràng”.

Con mẹ mày.

Nể mặt không nể mũi phải không?

Được, Đổng Học Bân gật đầu thật mạnh: “Người đến rồi?”

“Anh nghĩ thế nào?” Thường Đại Kim cười lạnh.

Đổng Học Bân chưa nói gì, trực tiếp lấy ra di động tìm tìm trên danh bạ điện thoại, gọi một cú tới di động của Từ Yến, tít tít tít, kết nối được rồi.

“Tiểu Đồng, làm sao vậy?” Từ Yến cười ấm áp nói.

Đổng Học Bân cũng không kiêng dè gì bọn Thường Đại Kim nói: “Chị Từ, chị bên đó hiện tại có phải có người đến khách sạn Trừng Hải ở khu Đông Hải hay không?”

“Khách sạn Trừng Hải? Ừm, hình như là Sở trưởng Ngô dẫn người qua, xảy ra việc gì sao?”

“Em ở chỗ này rồi, cùng người của khách sạn họ có chút xung đột, nhưng em một người có thể xử lí, chị xem bảo cái Sở trưởng Ngô gì gì kia dẫn người trở về đi”.

“Tên tiểu tử nhà ngươi, một ngày không ép buộc người một chút ngươi đều không im lặng được sao?”

“Haiz, không…”

“Được rồi, chị biết rồi”.

“Cảm ơn chị Từ”.

“Lại khách sáo, được rồi, chị đi gọi điện thoại”.

Đổng Học Bân tiếp điện thoại liền châm một điếu thuốc, ngồi khoanh tay lẳng lặng chờ.

Thường Đại Kim cùng gã đàn ông mặc comple đều nghe được cuộc điện thoại này, ngẩn người ra, cũng không biết người ở đầu dây bên kia là ai, chỉ cảm thấy khẩu khí của Đổng Học Bân cũng đủ lớn, còn bảo người của Quốc an trở về? Ngươi cho ngươi là ai chứ? Sở an ninh quốc gia là các ngươi mở ra sao? Ngươi còn chỉ huy? Doạ được ai?

Nhưng sau đó, nhân viên làm việc ở khách sạn gọi điện lên văn phòng của Thường Đại Kim.

Thường Đại Kim nhíu mày tiếp, sau đó chợt nghe một câu làm cho hắn không thể tin được: “Cậu nói cái gì? Người của Sở an ninh quốc gia trở về rồi sao?”

Trong phòng, gã đàn ông mặc comple cũng trợn mắt lên nhìn.

Một dòng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng phía sau lưng Thường Đại Kim, trong lòng hắn không ổn lộp bộp một tiếng, lúc này mới biết hôm nay hắn gặp phải một người mà hắn đắc tội không nổi rồi.

Mục lục
loading...