Menu

Quyền Tài-Chương 677


Quyền Tài


Chương 677: Bí Mật Của Cảnh Nguyệt Hoa?

Buổi sáng.

Một con đường không biết là ở đâu.

Đi bộ gần hai km, Đổng Học Bân mới tìm được chổ có tín hiệu ở gần một thôn, lập tức cầm điện thoại di động gọi người đến, sau đó lại gọi cho thư ký Mã Lỵ của Nguyệt Hoa khu trưởng lì, đương nhiên không có khả năng lời thật nói cho cô ấy biết, sau khi nói lại lời dặn dò của Cảnh Nguyệt Hoa, thì mượn cớ nói Cảnh khu trưởng ở bên huyện Đại Phong còn có chuyện chưa làm xong, điện thoại di động cũng không tín hiệu, hẳn là buổi chiều mới có thể trở về.

Mười giờ.

Đổng Học Bân ngồi ở ven đường phơi nắng một hồi, quần áo cũng đã khô không khác biệt, nhưng không vội vã trở lại, mà là hút thuốc, trong đầu lại xuất hiện thân ảnh của Nguyệt Hoa khu trưởng.

Bên trong rốt cuộc là tình huống gì?

Không biết rõ ràng cái này, anh em thật khó chịu!

Đột nhiên, điện thoại di động vang lên, vừa nhìn màn hình, là Chu Diễm Như gọi tới.

Đổng Học Bân tiếp máy “A lô, Chu chủ nhiệm.”

Chu Diễm Như bên kia a một tiếng nói “Chủ nhiệm, tìm được ngài rồi, đêm qua gọi điện thoại cả đêm cho ngài cũng không được, sáng sớm cũng vậy, làm tôi sợ muốn chết, buổi tối mưa lớn như vậy, tôi còn tưởng rằng ngài xảy ra chuyện gì, phi, coi cái miệng tôi này, ngài có thể xảy ra chuyện gì được chứ.”

Đổng Học Bân cười ha ha “Làm cho chị phải lo lắng, cơ quan không có việc gì chứ?”

“Đoàn đầu tư Nhật Bản không phải tới sao? Chủ yếu là buổi chiều sẽ đến đây khảo sát. Vậy ngài …”

“Tôi theo Nguyệt Hoa khu trưởng làm việc, tạm thời không thể quay về, không có việc gì đâu, nếu như tôi chưa về chị đi tiếp mấy người đó đi.”

“Tốt, tôi đã biết.”

Bỗng nhiên, ánh mắt Đổng Học Bân khẽ động, nói: “Đúng rồi chị Chu.”

“. . . Ừm? Ngài nói đi?”

“Tôi nhớ hình như Nguyệt Hoa khu trưởng không kết hôn? Có người yêu chưa?”

Vừa nghe nói về khu trưởng, âm thanh của Chu Diễm Như cũng thấp xuống “Hình như không có người yêu.”

“À? Cảnh khu trưởng đã hơn ba mươi rồi phải không? Chuyện gì xảy ra vậy?” Đổng Học Bân không tiện trực tiếp hỏi, làm bộ nói khách sáo.

Chu Diễm Như càng nhỏ giọng hơn “Cái này. . .”

Đổng Học Bân cười nói: “Tôi cũng là hiếu kỳ, tuỳ tiện hỏi thôi, chị không biết thì thôi, không có việc gì.”

Chu Diễm Như vội nói: “Không có, ừm, là như thế này, Nguyệt Hoa khu trưởng ở ký túc xá phố chúng ta, cha mẹ cũng ở bên cạnh, cho nên tôi thật ra nghe nói qua một ít, đại khái là nửa năm trước, cũng có thể là bốn năm tháng trước, nhớ không rõ ràng, dù sao ngày đó tôi về nhà đột nhiên nghe cha mẹ Cảnh khu trưởng cãi nhau, hình như nói là chuyện lập gia đình của Cảnh khu trưởng, mơ hồ nghe được, tựa hồ là bọn họ giới thiệu mấy người cho Cảnh khu trưởng, nhưng cũng không thành.”

“Phải không?”

“Ừm, cũng là gặp mặt, sau đó tự lui, nhà trai ngậm miệng không nói chuyện, không có thành công.”

“Thật sao?”

“Nghe nói ở thành phố có một lãnh đạo còn muốn đem con trai tác hợp với Cảnh khu trưởng một chút, cũng là chuyện trước khi ngài tiền nhiệm, bất quá tôi nghe người khác nói, Cảnh khu trưởng và con trai của lãnh đạo thành phố gặp mặt, cũng nói chuyện vài ngày, nhưng sau đó thì dừng ở đấy, người kia và vị lãnh đạo thành phố sau này cũng không nhắc lại chuyện này, cái này, thật kỳ quái, tình huống cụ thể tôi cũng không biết.”

Cúp điện thoại, Đổng Học Bân cũng thấy rất kỳ quái.

Cảnh Nguyệt Hoa không muốn kết hôn? Cho nên từ chối? Không phải, đã ở tuổi này rồi, Cảnh phụ Cảnh mẫu đã hối thúc, có cái lý do gì không muốn có người yêu chứ? Vì công tác? Bận không ra được? Cái này cũng không phải lý do, nếu như thật sự muốn tiến thêm một bước, vậy hẳn là lo lắng đến chuyện thành gia, thành gia lập nghiệp, thế nhưng trước khi thành gia, hơn ba mươi tuổi mà còn độc thân, từ góc độ nào đó mà nói cái này cũng là không thành thục trên chính trị.

loading...

Vậy chẳng lẽ là tính cách của Cảnh Nguyệt Hoa không tốt, mấy người kia đều chịu không nổi?

Cũng không đúng, đã có người giới thiệu, vậy bọn họ đối với tính cách của Cảnh Nguyệt Hoa hẳn là có lý giải, ít nhất là có chuẩn bị tâm lý, cho dù không được, cũng có thể tiếp xúc một hai tháng rồi từ từ làm quen? Sao gấp như thế? Gặp mặt lại không được liễu? Cũng không tranh cãi? Đổng Học Bân nghĩ đây mới là vấn đề lớn nhất, Nguyệt Hoa khu trưởng có bao nhiêu đẹp, thân thể có bao nhiêu mê người, Đổng Học Bân vừa hưởng qua, bây giờ còn nhớ mãi, một mỹ nữ khu trưởng như thế, cho dù tính cách có một ít tỳ vết như vậy, cũng không đến mức không hấp dẫn được người? Cảnh Nguyệt Hoa nếu như muốn kết hôn, phỏng chừng đàn ông tranh nhau xếp hàng dài đến cả hai con phố, đây là chuyện không cần hỏi!

Nhưng tình hình hiện tại . . . Thật sự có chút quỷ dị.

Bên trong khẳng định có chuyện! Khẳng định còn có chút chuyện mình không biết!

Nghĩ không rõ ràng, Đổng Học Bân tạm thời đặt ở trong lòng, vỗ vỗ cái mông đứng lên, của bước đi nhanh trở về, mặc kệ thế nào, ăn được đóa tiên hoa này của Cảnh Nguyệt Hoa, còn là lần đầu tiên của người ta, Đổng Học Bân chỉ cảm thấy bước chân phiêu phiêu, vừa kích động vừa phiền não, tâm tình phức tạp miễn bàn.

Rừng cây nhỏ.

Đổng Học Bân lúc trở về, Cảnh Nguyệt Hoa vẫn là cái tư thế kia lúc hắn đi, ngồi ở ghế sau xem văn kiện. Cố ý liếc mắt, Đổng Học Bân phát hiện vết máu ở ghế sau đã không thấy, hình như bị lau rồi.

Đổng Học Bân đi qua nói “Nguyệt Hoa khu trưởng, điện thoại gọi được rồi, lời của ngài tôi cũng nói với Mã thư ký.”

“. . . “ Cảnh Nguyệt Hoa cũng không ngẩng đầu lên.

Đổng Học Bân cười gượng, mở cánh cửa đi lên xe, chen đến bên trong, ngồi vào bên cạnh cô ấy, chớp mắt mấy cái, đưa đầu qua cũng nhìn văn kiện, nói: “Ngài xem cái gì vậy?”

Cảnh Nguyệt Hoa lạnh lẽo nói “Là cậu nên hỏi sao?”

“Ặc, tôi cũng là tùy tiện nói, tùy tiện nói.” Đổng Học Bân đã không biết là bao nhiêu lần bị cô ấy nói làm cho ê mặt, đều quen rồi, ho khan, vô thức lấy điếu thuốc ra.

Xoạt, Cảnh Nguyệt Hoa mặt không biểu tình lật một tờ văn kiện “Đi ra ngoài hút!”

Đổng Học Bân ngượng ngùng dụi thuốc “Khụ khụ, không hút.”

Nhưng khói thuốc vẫn bốc lên, bay ra bên trong xe.

Cảnh Nguyệt Hoa nhăn mặt, khom lưng, trực tiếp xuống xe, đột nhiên, cô ấy hít vào một hơi, rất nhanh bưng bụng dưới, dưới chân lảo đảo một chút.

Đây là vết thương đau?

Hay là di chứng của lần đầu tiên?

Đổng Học Bân cuống quít đi tới đỡ cô ấy “Ngài không sao chứ?”

Cảnh Nguyệt Hoa sắc mặt có chút đau đớn, nhưng vẫn không cần Đổng Học Bân đỡ, quay người lại, đỡ cửa xe dựa vào xe, tiếp tục xem văn kiện.

Không vui vẻ, bầu không khí cũng có chút như vậy, Đổng Học Bân thẳng thắn không lên tiếng, yên lặng đứng ở một bên thưởng thức trạng thái công tác của Cảnh Nguyệt Hoa, không biết người khác cho rằng thế nào, dù sao Đổng Học Bân cũng đặc biệt thích dáng dấp xử lý công tác nghiêm túc giỏi giang của Nguyệt Hoa khu trưởng, nghĩ cô ấy lúc này đặc biệt đẹp, không phải chỉ là mùi vị phụ nữ trên người, mà còn là vậy phần khí chất trên người, rất hấp dẫn người.

Mặt lạnh lùng. . .

Mi cong cong . . .

Thân thể đầy ắp. . .

Càng nhìn càng thích.

Ài, Nguyệt Hoa khu trưởng rốt cuộc có cái bí mật gì ??!

Mục lục
loading...